Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam

Chương 98: Tiền nhiều đến phát ngốc


Chu Bạc Ngôn nói: "Em nói như vậy vẫn là còn ấm ức đấy."


Từ gương chiếu hậu, Lương Phi nhìn thấy xe của Chu Bạc Ngôn đang theo sau. Cô theo chỉ dẫn của bản đồ, xoay vô lăng một cái: "Không phải đâu. Là do em không hiểu được các anh, không biết học hỏi cho tốt. Anh còn nhớ nhiều năm trước anh từng nói với em về lý thuyết tướng và lính không? Có những người lính phải ra tiền tuyến dụ địch, có những người lính phải làm đội cảm tử, có những người lính phải đi đánh một trận chắc chắn sẽ thua. Không có vị tướng nào cố ý hại binh lính phải hi sinh như vậy, tất cả đều vì giành lấy chiến thắng. Chiến thắng tối cao đặt lên trên hết. Lý Tây Đình sắp xếp để em làm giảm chi phí và chen vào quản lý chuỗi cung ứng, tình hình của khối Điện tử đặc biệt, đây chỉ là biện pháp tạm thời. Kết quả hiện tại cũng không ảnh hưởng đến việc phối hợp giữa trung tâm vận hành và các bộ phận. Dù thế nào thì mục đích cũng đã đạt được."


Chu Bạc Ngôn liếc nhìn Lương Phi một cái, nói: "Em nghĩ được như vậy chứng tỏ em đã rơi xuống hố rồi lại tự bò lên. Mà tự bò lên được chính là kinh nghiệm em tích lũy."


Lương Phi nói: "Em đến phòng thu mua tìm Trương Hàng, tình cờ gặp đúng lúc anh ta mắng Hạ Lăng Hàn đến phát khóc. Em an ủi vài câu, sau đó cô ấy đến bộ phận kinh doanh tìm em, đưa em xem một số dữ liệu, bàn luận vài vấn đề, rồi mới nói muốn chuyển sang bộ phận Điện tử. Em phát hiện Hạ Lăng Hàn làm quản lý dữ liệu chuỗi cung ứng rất tỉ mỉ, lại có kinh nghiệm về chuỗi cung ứng. Bộ phận quản lý vẫn thiếu một người phụ trách nền tảng vận hành của bộ phận. Chức cấp của bộ phận thu mua và bộ phận chênh lệch rất nhiều. Em cũng do dự, không biết đó là hành động "mắt sáng nhìn người, phá lệ đề bạt" hay là em quá cảm tính, nóng vội mà làm chuyện hồ đồ. Lần đầu tiên dẫn dắt đội ngũ, em không có kinh nghiệm, đã phạm sai lầm."


Chu Bạc Ngôn nói: "Cô ấy đưa cho em xem dữ liệu gì?"


Lương Phi nói: "Không phải dữ liệu đấu thầu của chuỗi cung ứng, mà là dữ liệu liên quan đến tài sản cố định. Ở bộ phận có rất nhiều mẫu thử và platform bị báo hủy. Cô ấy đã truy theo quy trình báo hủy, tỷ lệ báo hủy rất cao, nên đến xác minh với bộ phận xem việc báo hủy đó có hợp lý hay không."


Chu Bạc Ngôn nói: "Ồ, vậy có hợp lý không?"


Lương Phi nói: "Điều mà bộ phận kinh doanh có thể xác nhận là những tài sản cố định đó sẽ không còn được sử dụng nữa. Còn về việc khấu hao, báo hủy hay tái sử dụng thì là quyết định của trung tâm vận hành và bộ phận tài chính. Thật ra đến bây giờ em vẫn không hiểu vì sao Hạ Lăng Hàn lại phải làm rò rỉ dữ liệu đấu thầu của chuỗi cung ứng. Hôm đó xảy ra chuyện xong, cô ấy rời đi ngay lập tức, liên lạc không được. Em có hỏi pháp vụ xem có truy cứu trách nhiệm hay không. Pháp vụ nói phản hồi từ trung tâm vận hành là dữ liệu Hạ Lăng Hàn làm lộ không gây ra thiệt hại thực tế, chỉ là tăng khối lượng công việc, gói thầu chưa mở thì xem như hủy, làm lại thủ tục báo hủy, rồi đấu thầu lại từ đầu."


Nói xong những điều đó, lòng bàn tay Lương Phi bắt đầu toát mồ hôi. Cô vô thức đã vượt ranh giới. Nếu không phải vì mối quan hệ riêng tư giữa cô và Chu Bạc Ngôn, cô không có cơ hội nói những lời này trước mặt anh. Những lời này sẽ khiến Chu Bạc Ngôn lưu lại ấn tượng về cách trung tâm vận hành xử lý tài sản cố định, mà ấn tượng đó rất có thể trở thành điểm đột phá giúp cô phản công trong tương lai. Cô nhận ra một kiểu phương thức ngầm, một cách bí mật có thể ảnh hưởng đến ý chí của Chu Bạc Ngôn.


Chỉ là... các mối quan hệ giữa người với người vốn mong manh. Một khi mang theo mục đích mà nói năng, hành động, thì mối quan hệ ấy sẽ biến chất.


Chu Bạc Ngôn nói: "Cũng chẳng có gì không nghĩ thông được. Sau này em dẫn dắt đội nhiều hơn thì tự nhiên sẽ rèn luyện được khả năng nhìn người, nhận ra bản chất con người."


Lương Phi nói: "Ở bộ phận kinh doanh cô ấy thật ra không mấy thích ứng. Cô ấy hay làm vài việc để lấy lòng mọi người, nhìn vào thấy rất tội."


Chu Bạc Ngôn nói: "Em vẫn nên thương bản thân mình trước. Tình huống mà chuỗi cung ứng phải đối mặt rất phức tạp. Trương Hàng, đừng nhìn anh ta học vấn không cao, tính khí lại xấu nhưng trong giới nhà cung ứng anh ta rất có uy tín. Những người có thể trụ lại ở bộ phận mua hàng phần lớn đều tinh ranh, sắc sảo, dai sức, chịu va đập quen rồi, phong cách làm việc còn thực tế hơn bên bộ phận kinh doanh nhiều."


Chu Bạc Ngôn điều chỉnh lại ghế ngồi, ngả người ra sau một chút.


Lương Phi nói: "Trước đây em chưa từng nghe nói anh bị đau dạ dày."


Chu Bạc Ngôn khẽ cười: "Ừ, bị khó tiêu vì ăn phải "cửa đóng then cài"*."


*cửa đóng then cài: bị phũ



Lương Phi nói: "Em đưa anh đến bệnh viện nhé, xem như huề nhau được không?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Không thể xem như huề được. Anh biết trong lòng em không cam tâm. Việc rò rỉ dữ liệu không cho em cơ hội điều tra xác minh, điều tra lại sẽ gây ra mâu thuẫn giữa trung tâm vận hành và bộ phận kinh doanh, rủi ro quá lớn. Hình phạt đã đưa ra rồi, anh cũng chỉ có thể bù đắp cho em. Cho em hai lựa chọn: Thứ nhất, anh có hùn vốn mở một công ty đầu tư mạo hiểm ở Thượng Hải, đã đầu tư mấy dự án, hiện tại đang trong trạng thái thua lỗ. Đối tác của anh, Hồ Vũ Du, là bạn thân nhiều năm của anh, em có thể theo Hồ Vũ Du để quản lý công ty đầu tư này. Thứ hai, anh sẽ giới thiệu em sang Bác Quang, chức vị tương đương cấp quản lý trung tầng như ở chỗ hiện tại."


Hệ thống dẫn đường nhắc rằng đã đến điểm đích. Bệnh viện tư nhân cao cấp này có vẻ ngoài rất giản dị, là một tòa nhà nhỏ ba tầng kiểu biệt thự, nhìn qua thậm chí còn hơi giống một nhà xưởng công nghiệp. Lương Phi dừng xe lại và nói: "Cả hai lựa chọn đó em đều không chọn. Em vẫn sẽ ở lại bộ phận kinh doanh."


Chu Bạc Ngôn nói: "Em có thể suy nghĩ cẩn thận thêm."


Lương Phi lắc đầu nói: "Lý Tây Đình mời em đến đây, em không thể cứ thế mà bỏ đi được. Vẫn còn rất nhiều việc chưa làm. Bây giờ chỉ là hạ bậc quản lý, em vẫn là trợ lý của Lý Tây Đình."


Chu Bạc Ngôn mở cửa bước xuống xe, Lương Phi cũng xuống theo. Ở cổng có một người đang tiếp thị phòng gym, người đến bệnh viện lại càng cần tập gym sao?


Lương Phi nhìn thêm mấy lần, người đó liền đưa cho cô một tờ quảng cáo. Mặt sau là phần trưng bày thành quả của học viên, toàn là những chàng trai cơ bắp cuồn cuộn. Chu Bạc Ngôn đưa tay giật lấy tờ quảng cáo: "Em không cần cái này."


Lương Phi nói: "Từ khi em vào Đại Nguyên thì ngày nào cũng tăng ca, lâu lắm rồi tôi không chạy bộ."


Chu Bạc Ngôn nói: "Dạo này em đã đi khám sức khỏe chưa?"


Lương Phi nói: "Rồi, sức khỏe em rất tốt."


Chu Bạc Ngôn nói: "Ờ, đúng rồi, mỗi lần nổi nóng thì khí lực dồi dào lắm."


Lương Phi nói: "Làm bạn gái anh đúng là như ngồi tàu lượn siêu tốc, khó quá trời."


Chu Bạc Ngôn nói: "Đúng là khó. Những người từng làm bạn gái anh đều bỏ chạy hết rồi, chỉ còn mình em."


Vừa bước vào sảnh đã có nhân viên y tế tiến lên đón. Lên đến tầng ba, Lương Phi đi cùng Chu Bạc Ngôn vào khám 1-1, bác sĩ kê mấy phiếu xét nghiệm. Nhân viên y tế dẫn Chu Bạc Ngôn đi làm kiểm tra; anh bảo Lương Phi ở lại phòng nghỉ. Trong phòng nghỉ đặt mấy máy Switch. Lương Phi nói "được", rồi đứng ở cửa phòng nghỉ nhìn theo Chu Bạc Ngôn đi làm các mục kiểm tra.


Trần của bệnh viện này hình như đặc biệt thấp, đỉnh đầu Chu Bạc Ngôn cách trần nhà rất gần; khi bước vào phòng, anh còn hơi cúi đầu. Tóc Chu Bạc Ngôn rất ngắn, đen và bóng mượt.


Suốt nhiều năm qua, Lương Phi mê luyến Chu Bạc Ngôn. Người đàn ông này quá mức hấp dẫn, khiến cô luôn cố gắng tiến lại gần anh.


Cuộc đời của Chu Bạc Ngôn quá rực rỡ, nếu cô muốn ôm trọn sự rực rỡ ấy, thì phải chấp nhận cả mạo hiểm. Gặp được người đàn ông như thế giống như luôn phải vượt núi băng biển, sự rực rỡ và mạo hiểm cùng tồn tại. Cô có tận hưởng quá trình ấy không? Cô thật sự có thể ôm lấy anh không?


Hình như bây giờ cô đã hiểu Chu Bạc Ngôn hơn rồi.



Đột nhiên, vang lên một giọng nói: "Ánh mắt cô nhìn Chu tổng đã khác rồi đó."


Lương Phi nhìn sang. Trong tay cầm một ly cà phê, Giang Đan Ni đứng thảnh thơi ở chỗ rẽ hành lang, ăn mặc rất bình thường, còn đội một chiếc mũ, dáng người đã phục hồi rất tốt.


Con của Giang Đan Ni sinh ở Canada, lấy được quốc tịch xong thì cô về nước ở cữ. Việc trong nước quá nhiều nên cô chọn ở cữ tại chính bệnh viện tư này. Cô gọi một ly cà phê, tự mình ra lấy tiện thể đi dạo một vòng, và nhìn thấy Lương Phi đang dõi theo Chu Bạc Ngôn.


Ánh mắt ấy sáng rõ, lại mang theo sự bình tĩnh thận trọng, chính là loại phức tạp nảy sinh sau khi đã thực sự hiểu một con người.


Giang Đan Ni cũng từng trải qua một giai đoạn tương tự. Sau khi vào chuỗi cung ứng của Đại Nguyên, cô bắt đầu hẹn hò với Chu Bạc Ngôn. Chu Bạc Ngôn giới thiệu cho cô không ít mối làm ăn. Quan hệ giữa cô và Chu Bạc Ngôn lúc gần lúc xa; kiểu đàn ông như anh, càng muốn nắm thì lại càng nắm không được.


Chu Bạc Ngôn muốn ép thu hẹp lợi nhuận của chuỗi cung ứng, cô thì tích cực phối hợp, thậm chí còn ám chỉ với giám đốc thu mua rằng Chu Bạc Ngôn trong chuyện này quyết tâm cỡ nào. Không biết cô chọc vào anh ở điểm nào, Chu Bạc Ngôn bỗng nhiên trở nên lạnh nhạt với cô. Một khi tuyệt tình thì mắt cũng không thèm chớp, trực tiếp "bỏ phiếu bằng chân", không cho cô thêm bất kỳ cơ hội nào.


Cô đã từng cố gắng níu kéo, nhưng kết quả thì quá rõ ràng, cuối cùng cô chuyển sang con đường hợp tác. So với đàn ông, lợi ích quan trọng hơn.


Lương Phi nói: "Giang tổng, cô về nước rồi sao?"


Giang Đan Ni nói: "Mới về không lâu, để khỏi khiến các người tìm không ra tôi."


Lương Phi nói: "Khi nãy cô nói cái gì thay đổi?"


Giang Đan Ni nói: "Ánh mắt của cô thay đổi rồi. Ít đi sự sùng bái mê luyến, nhiều hơn sự thấu hiểu và tôn trọng, có một khoảng cách rồi."


Lương Phi nói: "Chắc là già rồi."


Giang Đan Ni lắc đầu: "Không hẳn. Tôi cảm thấy sự thay đổi này là điều tốt. Cô sẽ trở nên cuốn hút hơn, và cô cũng đang rời xa anh ta."


Lương Phi nói: "Thật vậy sao? Tôi không thấy thế. Cô đến bệnh viện làm gì?"


Giang Đan Ni nói: "Tôi ở đây để ở cữ. Môi trường khá ổn, nhân viên y tế cũng rất chuyên nghiệp. Sau này cô cũng có thể cân nhắc."


Lương Phi khẽ mỉm cười: "Cảm ơn cô đã giới thiệu."


Giang Đan Ni cười ranh mãnh: "Không cần cảm ơn."


Giang Đan Ni rời đi không bao lâu thì Chu Bạc Ngôn bước ra, chỉ kịp thấy bóng lưng Giang Đan Ni lướt đi rất nhanh. Chu Bạc Ngôn hỏi: "Em đang nói chuyện với ai vậy?"



Lương Phi nói: "Bạn gái cũ của anh."


Chu Bạc Ngôn: "......"


Lương Phi nói: "Các xét nghiệm thế nào rồi?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Đang đợi kết quả. Đi thôi."


Chu Bạc Ngôn đưa tay ra sau kéo tay Lương Phi, Lương Phi theo phản xạ né tránh một chút. Chu Bạc Ngôn khựng lại, buông tay xuống, quay người nhìn cô. Chu Bạc Ngôn nói: "Em..."


Lương Phi cắt lời anh: "Em vừa gặp Giang Đan Ni, cảm giác như vẫn đang ở công ty vậy."


Chu Bạc Ngôn lại lần nữa đưa tay ra. Lương Phi đặt tay mình lên, Chu Bạc Ngôn nắm lấy tay cô, dùng ngón cái khẽ vuốt mu bàn tay cô: "Đừng giận nữa được không? Hôm qua anh đúng là đồ ngu mới nói với em lắm lý lẽ như vậy."


Lương Phi khẽ cười: "Hôm qua có phải làm anh tức già thêm mấy tuổi không?"


Chu Bạc Ngôn trừng mắt nhìn cô: "Anh già chỗ nào?"


Lương Phi cạn lời: "Anh nhạy cảm quá rồi. Ý em là hôm qua anh cũng rất tức mà."


Chu Bạc Ngôn nói: "Hôm qua lúc anh đến nhà em, em đang ở đâu?"


Lương Phi nói: "Ở nhà. Ra sức kiềm chế để không cãi nhau với anh, tức đến phát điên. Tức vì anh đưa ra hình phạt nghiêm khắc như vậy; tức vì không biết anh có từng nghĩ đến việc hình phạt "vượt quyền quản lý" này sẽ ảnh hưởng thế nào đến con đường phát triển của em ở Đại Nguyên. Bây giờ trên đầu em đội một cái mũ "vượt quyền quản lý", chẳng ai muốn hợp tác với một người như vậy. Nếu trung tâm vận hành lấy chuyện này ra làm cớ, không phối hợp với bộ phận kinh doanh, thì tính là lỗi của em sao?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Em có biết lúc đó anh nghĩ gì không?"


Lương Phi: "Hửm?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Sau này anh sẽ nói cho em."


Lương Phi: "......"


Hai người quay lại phòng nghỉ. Không lâu sau, nhân viên y tế mang kết quả xét nghiệm đến. Kết quả cũng ổn, là viêm dạ dày cấp, hậu quả của việc uống rượu quá nhiều. Lấy một ít thuốc, tốt nhất vẫn là bớt uống rượu.


Ra khỏi cổng bệnh viện, Lương Phi nhìn thấy xe của Chu Bạc Ngôn. Lão Trương gật đầu coi như chào cô, cô cũng vẫy tay, chuẩn bị rút lui. Chu Bạc Ngôn nói: "Anh là bệnh nhân mà em bỏ anh lại đi sao?"



Lương Phi mở cửa xe, rồi dừng bước lại hỏi: "Vậy anh muốn thế nào?"


Chu Bạc Ngôn ngồi vào ghế phụ: "Đưa anh về nhà, chăm sóc bữa ăn cho anh thật tử tế."


Lương Phi nói: "Em rất bận. Vừa gặp xong bạn gái cũ của anh, em còn phải đi gặp bạn trai cũ nữa."


Chu Bạc Ngôn nói: "Đưa anh theo."


Lương Phi nói: "Như thế sao được? Em là loại phụ nữ thích nhìn đàn ông đánh nhau à?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Em yên tâm, anh chỉ đánh bằng tiền. Cho hắn 5 triệu."


Lương Phi nói: "Đúng là tiền nhiều đến phát ngốc luôn rồi."


Chu Bạc Ngôn nói: "Ừ, tiền nhiều đến phát ngốc..."


Chu Bạc Ngôn khựng lại một chút.
Anh yêu cô.


Đó là lời giải thích duy nhất.


Nếu không, Chu Bạc Ngôn sẽ không cãi nhau với Lương Phi, sẽ không đưa ra cho cô nhiều ý kiến đến thế, sẽ không hy sinh một quản lý trung tầng rồi còn phải giải thích đủ điều, nói với cô nhiều lý lẽ như vậy.


Trong cuộc đời anh có quá nhiều lựa chọn, chỉ riêng việc sàng lọc đã đủ rồi nhưng đối với Lương Phi, anh chưa từng đặt ra lựa chọn "sàng lọc".


Xe rời bãi đỗ, không chạy về hướng đường cao tốc mà đi vào trung tâm thành phố. Xe cộ tấp nập, trên phố là những biển quảng cáo trang sức cỡ lớn, một tấm bảng nền xanh chữ đen khổng lồ của một thương hiệu, trên đó viết WILL YOU. Dòng chữ nhỏ bên dưới: Will you keep laughing with me forever? Phía dưới là chiếc nhẫn kim cương.


Trong lòng Chu Bạc Ngôn khẽ lay động.


Anh liếc nhìn Lương Phi: "Em đi đâu?"


Lương Phi nói: "Bạn trai cũ hẹn em."


Chu Bạc Ngôn nói: "Em nói thật đấy à?"


Lương Phi chớp mắt: "Thật mà, ông chủ Chu, phải làm sao đây, anh mang tiền theo không?"


Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Story Chương 98: Tiền nhiều đến phát ngốc
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...