Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam

Chương 80: Lùi bước


Giang Đan Ni bỗng có vài phần đánh giá cao Lương Phi. Trẻ tuổi mà biết rõ vị trí của mình, chỉ riêng điểm đó đã rất hiếm thấy. Quay lại chuyện báo giá, cô nói: "Mấy hạng mục này cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, Trợ lý Lương đừng bới móc vấn đề của chúng tôi ở mấy chỗ nhỏ nhặt này nữa."


Lương Phi nói: "Mấy chỗ nhỏ nhặt đó cộng lại cũng có 4% đấy. Tôi còn có thể để bên thứ ba mua giúp các linh kiện cốt lõi của các cô, cô thấy tôi có gom nổi 10% hay không?"


Giang Đan Ni nhìn Lương Phi. Những lỗ hổng trong báo giá, khi đem ra đàm phán công khai vốn đã có muôn kiểu lý do, cũng có thể cứng rắn không nhượng bộ. Nhưng Lương Phi không còn thời gian, lấy những lỗ hổng đó làm con bài để nói điều kiện, mà con bài này vẫn chưa đủ mạnh. Đã nói đến chuyện đàm phán hợp tác, chi bằng sớm mở bài, nói thẳng cho rõ.


"Những lỗ hổng mà cô nói đều có thể giải thích được. Với điều kiện hiện tại thì mức giá này đã là giá thấp nhất rồi. Cô chỉ có thể ép giá bằng cách cưỡng chế. Khả năng duy nhất để tôi giảm giá cho cô là chịu thiệt trong ngắn hạn để đổi lấy hợp tác lâu dài. Nhưng cho dù như vậy cũng là vi phạm nguyên tắc đấu thầu công khai và mua sắm tập trung. Bên Trương Hàng của phòng Thu mua, tôi không có cách nào ăn nói được."


Lương Phi không dây dưa vào mấy lỗ hổng trong báo giá, vốn dĩ đây chỉ là trò chơi con số.
"Giang tổng, không ai có thể đứng chênh vênh trên bức tường được. Cô bắt buộc phải chọn phe. Khối Điện Tử có thể bảo đảm rằng đơn hàng tương lai của cô sẽ không bị ảnh hưởng."


Lương Phi lúc này đã hiểu vì sao Lý Tây Đình phải đặt nền tảng kỹ thuật dưới quyền phòng Quản lý. Chỉ cần nền tảng kỹ thuật ở phòng Quản Lý thì Lương Phi sẽ có quyền lựa chọn nhà cung ứng, nền tảng kỹ thuật có thể chỉ định nhà cung ứng.


Nghe xong điều kiện của Lương Phi, Giang Đan Ni lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ, đẩy về phía Lương Phi: "Trong thẻ này không có tiền. Tôi có thể chọn phe nhưng cô có quyết định được không? Lý Tây Đình đồng ý chứ? Cô làm sao bảo đảm được rằng chúng ta sẽ cùng đứng trên một con thuyền? Các cô quyết được thì quyết định của tôi sẽ rất dễ đưa ra."


Người thông minh đều thích hợp tác với người thông minh. Với Giang Đan Ni, việc chọn phe không khó. Lý Tây Đình của Khối Điện Tử dứt khoát, sắc bén, mà vẫn giữ được sự trầm ổn, cô rất đánh giá cao. Thêm vào đó còn có Lương Phi phía sau được Chu Bạc Ngôn chống lưng. Làm ăn thì quan trọng nhất là đồng thuyền cộng sức, hợp tác cùng có lợi.


Giang Đan Ni đã đẩy vấn đề trở lại cho Lương Phi và Lý Tây Đình. Nếu Lý Tây Đình muốn có được sự ủng hộ của nhà cung ứng, thì phải bảo đảm mọi người đứng trên cùng một con thuyền, nghĩa là phải để Giang Đan Ni nắm được "chuôi dao". Nếu Lý Tây Đình đồng ý làm như vậy, Giang Đan Ni sẽ nạp tiền vào thẻ. Nhưng liệu Lý Tây Đình có dám chơi "luật ngầm" này không?


Lương Phi đẩy thẻ trở lại và nói: "Giang tổng, tôi hiểu thành ý của cô. Tôi sẽ chuyển lời lại. Nhưng điều kiện này không phải điều kiện giảm giá trong đàm phán công khai."


Quyết định này cô không đưa ra được, chỉ có Lý Tây Đình mới có quyền quyết. Giao dịch ngầm nếu muốn thành công cũng phải vượt qua ải "quy tắc công khai". Mà Lý Tây Đình chưa chắc sẽ chọn con đường giao dịch này.


Điều kiện giảm giá trên mặt bàn vẫn phải đàm phán cho đủ. Chỉ những thứ quy tắc công khai không làm nổi, mới dùng đến vài thủ đoạn quy tắc ngầm, đi bằng hai chân cùng lúc.


Giang Đan Ni nói: "Điều kiện giảm giá công khai thì không khó. Đơn vị kinh doanh có năng lực quản lý chi phí, chỉ xem cô có chịu nghe hay không. Tôi nói một câu công bằng nhé: Đại Nguyên phát triển quá nhanh, nhưng quản lý chuỗi cung ứng lại không theo kịp. Trương Hàng chỉ phải chịu một nửa trách nhiệm, nửa còn lại nằm ở các đơn vị kinh doanh. Mấy bộ phận này làm 'quản gia độc lập' lâu quá rồi, tưởng rằng nhà là của họ, công lao cũng là của họ, xa rời trung tâm vận hành, lòng người tản mát . Có vấn đề gì thì đẩy hết sang trung tâm vận hành, hoàn toàn bỏ qua chuyện chính đơn vị kinh doanh làm không tốt trong dự báo đơn hàng và quản lý mức độ ưu tiên. Những lãng phí do chuỗi cung ứng phát sinh cuối cùng đều bị phân bổ vào chi phí."



Lương Phi khựng lại, nghe vậy cô ngẩng đầu lên, đánh giá lại Giang Đan Ni một lần nữa. Giang Đan Ni lại một lần nữa làm mới nhận thức của cô. Một người phụ nữ có thể đưa công ty phát triển đến mức này tuyệt đối không phải người bình thường. Khoảnh khắc này, cô ta đã thể hiện được tầm vóc của một bà chủ công ty công nghệ. Đây rõ ràng là đang gõ bên hông nhắc nhở Lương Phi.


Giang Đan Ni nói rằng dự báo đơn hàng và quản lý mức độ ưu tiên của các đơn vị kinh doanh không khó nhưng làm gì có chuyện đơn giản như thế. Nếu dễ vậy, Lương Phi đã chẳng cần dùng đến những "động tác nhỏ" này.


Những vấn đề tồn đọng từ nhiều năm trước, vậy mà Khối Điện Tử phải gánh toàn bộ áp lực. Chính sách mua sắm tập trung lại càng bất lợi nhất với Khối Điện Tử, bộ phận có tỷ lệ vật liệu lặp lại thấp nhất trong toàn công ty.


Lương Phi nói: "Giang tổng rất hiểu rõ Đại Nguyên. Không có công ty nào mà quản lý lại không có vấn đề. Nhưng chuyện đó chưa bao giờ là cái cớ của nhà cung ứng. Điều kiện giảm giá mà cô muốn, tôi đã rõ rồi. Chúng ta sẽ bàn trực tiếp tại công ty."


Giang Đan Ni khẽ mỉm cười, không tranh luận thêm.


Lương Phi và Giang Đan Ni bước ra khỏi quán cà phê, đi về phía bãi đỗ xe.


Trời vừa sập tối, trên bầu trời vẫn còn ánh hoàng hôn sót lại. Đèn màu của đài phun nước trước cửa đã bật lên, xe cộ bên đường qua lại không ngừng.


Giang Đan Ni nói: "Trong thế giới của đàn ông, có quá nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu. Đến lúc lợi ích thật sự xung đột thì sẽ hiểu ngay."


Lương Phi nói: "Giang tổng, cô không thấy như vậy là thân chưa sâu mà nói lại quá nhiều sao?"


Giang Đan Ni thản nhiên như mây bay gió thoảng: "Không thấy. Vì chỉ có cô mới nghe hiểu tôi đang nói gì."


Lương Phi không nói gì, không muốn bàn chuyện tình cảm riêng tư với Giang Đan Ni. Cô bất giác nghĩ đến Frank. Hai năm ở SOLA, cô chưa từng gặp phải luật ngầm hay giao dịch riêng nào. Không phải vì SOLA không có, mà là với cấp bậc của cô thì không cần phải làm những chuyện như thế. Nhân viên tuyến dưới chỉ cần giữ tính chuyên nghiệp và tác phong nghề nghiệp là đủ. Còn bây giờ, vì để đạt mục tiêu mà dùng đến mọi biện pháp, hình như cũng không phải chuyện khó khăn gì.


Xe của Giang Đan Ni đến trước. Một chàng trai trẻ bước xuống, mặc nguyên bộ đồ thể thao màu đen, bờ vai rộng và thẳng, dáng người gọn gàng rắn chắc, làn da màu lúa mạch, vài lọn tóc trước trán bị gió thổi bay. Vừa nhìn thấy Giang Đan Ni, cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ.


Giang Đan Ni giới thiệu với Lương Phi: "Đây là bạn trai tôi, Chương Thiên Thạch."


Lương Phi gật đầu: "Chào anh."



Giang Đan Ni liếc cậu ta một cái, Chương Thiên Thạch lập tức nháy mắt với cô.


Lương Phi mỉm cười nhẹ: "Hai người đi trước đi."


Đi đến bãi đỗ xe, Lương Phi mở cửa bước vào xe. Lên xe rồi cô mới thở phào một hơi, lưng đổ một lớp mồ hôi. Cô ngồi nghỉ một lúc trong xe rồi mới nổ máy, lái đi.


Cô lái xe đến khu chung cư của Chu Bạc Ngôn, biển số xe của cô đã được đăng ký trước nên vào cổng rất thuận lợi. Xe xuống bãi đỗ ngầm, chiếc xe địa hình của Chu Bạc Ngôn đã ở đó, cô đỗ xe vào chỗ ngay bên cạnh.


Từ bãi đỗ đi lên, cô bấm tầng một. Ra khỏi sảnh lớn, cô đi ra ngoài, đứng bên cạnh bồn hoa trước toà nhà, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt tìm đại khái tầng của anh. Cô gửi cho Chu Bạc Ngôn một tin nhắn: "Em đang ở dưới nhà."


Lão Vương – môi giới nhà đất: "Em không lên à?"


Lương Phi: "Không lên nữa."


Chu Bạc Ngôn cất điện thoại, từ cửa sổ kính toàn cảnh ở phòng ăn nhìn ra ngoài, dưới gốc cây bằng lăng cạnh bồn hoa, có một người đang đứng đó.


Cuối thu tháng Mười, hoa bằng lăng đã tàn, chỉ còn lại những cành lá xanh đậm ngả vàng, như một chiếc ô lớn xù xì và thưa thớt, mờ mịt trong bóng hoàng hôn, tựa như một bức tranh đêm thu.


Trời tối se lạnh, gió thổi bay mái tóc dài của Lương Phi. Cô đưa tay vén những sợi tóc rối ra sau tai, ánh đèn đường kéo bóng người thành một vệt dài.


Mùa thu ở Nam Giang rất ngắn, chỉ cần gió đêm thổi qua đã giống như sắp sang đông.


Chu Bạc Ngôn bước ra từ sảnh lớn, từ xa nhìn thấy anh đi tới, biểu cảm của Lương Phi vẫn rất bình thản, bình thản đến mức xa cách. Gió lạnh thổi khiến sắc môi cô nhợt nhạt.


Chu Bạc Ngôn cởi áo khoác đưa cho cô. Lương Phi lắc đầu: "Em không lạnh."


Bàn tay Chu Bạc Ngôn khựng lại giữa không trung, rồi anh bình thản thu về, khoác áo lên cánh tay: "Có chuyện gì vậy?"



Thời gian này ở Đại Nguyên, chuyện này nối tiếp chuyện kia. Vị trí của Lý Tây Đình nhìn thì có vẻ rạng rỡ, nhưng thực chất lại đầy rẫy nguy cơ. Những người trong môi trường công sở đều đã trải qua sự tôi luyện của "tam muội chân hỏa", ai cũng có một đôi "hỏa nhãn kim tinh" nhìn thấu lòng người. Lương Phi không biết Giang Đan Ni làm sao nhìn ra được quan hệ giữa cô và Chu Bạc Ngôn. Giang Đan Ni nhìn ra được, thì những người khác cũng có thể nhìn ra. Trên đời này không có bức tường nào mà không lọt gió.


Thực tế đến nhanh hơn Lương Phi tưởng. Cô còn chưa kịp chuẩn bị. Một khi bị dán nhãn, con đường thăng tiến của cô ở Đại Nguyên sẽ hoàn toàn bị trói chặt vào Chu Bạc Ngôn. Lập trường của Chu Bạc Ngôn sẽ trở thành lập trường của cô. Vậy cô còn mặt mũi nào đối diện Lý Tây Đình? Chẳng phải sẽ bị hiểu thành người mà Chu Bạc Ngôn cài vào bên cạnh Lý Tây Đình để làm tai mắt sao? Quan hệ nam nữ nơi công sở giống như đi trên dây thép, chỉ sơ sẩy một bước là có thể rơi xuống vực sâu vạn trượng.


Chu Bạc Ngôn khựng lại một chút. Đôi mắt Lương Phi sáng và kiên định đến thế, mà lời cô nói ra lại sắc như một lưỡi dao, cắt vụn tình cảm và sự tin tưởng giữa hai người thành bùn nhão, rơi xuống đất rồi lại bị giẫm lên một cách nặng nề.


Chu Bạc Ngôn xoa xoa trán, sau đó buông tay xuống, giọng nhàn nhạt: "Cái gì mà rắc rối tình cảm phức tạp? Em tưởng mình đang đóng phim truyền hình à? Anh không cố ý giấu em chuyện tình cảm trước đây. Nếu em muốn biết, anh nói cho em là được."


Điều duy nhất Chu Bạc Ngôn vô thức né tránh chính là chuyện của Thẩm Tư Diên. Thẩm Tư Diên tượng trưng cho quãng thời tuổi trẻ nổi danh quá sớm của anh: ngông cuồng, ấu trĩ, bốc đồng, viển vông. Đó chính là con đường mà anh đã đi qua.


Trước người con gái mình thích, Chu Bạc Ngôn không muốn phơi bày phần yếu mềm ấy. Mười năm đã trôi qua, những chuyện đó cũng chẳng còn cần thiết để lôi ra nhấm nháp hay hồi tưởng thêm lần nào nữa.


Gió đêm thổi qua, Lương Phi cảm thấy mình như bị gió thổi đến cứng đờ, giọng nói cũng trở nên cứng nhắc: "Vì sao anh chỉ nói sau khi em đã hỏi? Anh không nghĩ rằng lẽ ra anh nên nói trước với em sao? Đây không phải chuyện anh nói hay không nói, mà là anh không tôn trọng em. Em không thể chấp nhận điều đó."


Sắc mặt Chu Bạc Ngôn trở nên khó coi, giọng lập tức lạnh xuống: "Anh không tôn trọng em chỗ nào? Nếu anh không tôn trọng mong muốn phát triển sự nghiệp của em, thì có cho em cơ hội quay lại Đại Nguyên không? Em tưởng anh không biết trước là hai chúng ta sẽ sớm đối mặt với những vấn đề này sao? Điều anh không ngờ chỉ là em lại để ý đến chuyện quá khứ của anh đến mức này. Ý em là gì? Chỉ vì chuyện này mà em phải nói nặng lời như vậy ư?"


Chu Bạc Ngôn lại chợt nghĩ đến điều gì: "Có phải Giang Đan Ni nói gì với em không? Xung đột lợi ích, thủ đoạn 'trà xanh' vốn dĩ là kỹ năng nơi công sở, em không nên tin quá dễ dàng."


Lương Phi nghe câu đó, lửa giận trong lòng càng bốc lên mạnh hơn: "Anh có thể đừng lúc nào cũng tự cho mình đúng như vậy không? Không liên quan gì đến Giang Đan Ni cả. Anh nghĩ đến đủ thứ rồi, vậy anh có nghĩ đến chuyện em không mạnh mẽ như anh tưởng không? Em vừa muốn con đường sự nghiệp của mình được quang minh chính đại, lại vừa không thể buông bỏ anh."


Chu Bạc Ngôn bỗng thốt ra: "Vậy em nói rõ đi. Thế nào là không tôn trọng em? Thế nào là em mệt mỏi? Ở bên anh khiến em không vui đến vậy sao? Khiến em chịu tủi thân đến mức đó sao?"


Lương Phi siết chặt lòng bàn tay, cắn răng, dứt khoát nói thẳng: "Chuyện này vẫn chưa đủ sao? Giới hạn của em rất rõ ràng, em sẽ không dính dáng gì đến đàn ông đã có vợ và có con. Anh thật sự muốn em phải nói trắng ra như vậy à? Em đã tưởng anh là người quang minh chính đại. Giữa chúng ta vốn có sự đồng thuận là sẽ chia sẻ kế hoạch cuộc đời. Nếu kế hoạch của anh là mỗi nơi một người phụ nữ và một đứa con, thì anh và em không thuộc về cùng một thế giới. Một quan niệm sống như vậy khiến em thấy... ghê tởm."


Câu cuối cùng khiến trái tim Chu Bạc Ngôn lặng xuống, cả người khựng lại. Anh bật cười lạnh, rồi lại cười khổ, suýt nữa không kiềm được mà ném điện thoại đi: "Trong lòng em, anh là loại người như vậy sao? Không tôn trọng phụ nữ, cũng không tôn trọng đạo đức xã hội, giả dối, ích kỷ, không có liêm sỉ?"


Trong thương trường, Chu Bạc Ngôn không tính là một người tốt. Nhưng con người ai cũng có bản năng hướng về ánh sáng. Bất kể anh tàn khốc cạnh tranh đến thế nào trong giới làm ăn, thì khi đối diện với người thân cận nhất, anh vẫn giữ được phần mềm mại nhất của tính cách.



Phản ứng của Chu Bạc Ngôn khiến Lương Phi khựng lại. Cô đã hiểu lầm Chu Bạc Ngôn sao? Hiểu lầm khiến cô khuếch đại cảm xúc của mình? Chút can đảm ít ỏi còn lại đã bị tiêu hao sạch, không đủ để cô tiếp tục kiễng chân thêm lần nữa? Phải chăng hiểu lầm này chỉ là một cái cớ để cô muốn lùi bước?


Hình như có khoảnh khắc ấy thật. Cô thậm chí còn hy vọng Chu Bạc Ngôn thật sự có con. Như vậy cô sẽ có một lý do hoàn hảo: Chỉ cần nói "Em xin lỗi, em không thể chấp nhận việc anh có con", là cô sẽ không phải đối diện với sự mềm yếu trong lòng mình nữa.


Cô hỏi thẳng hơn: "Anh có con... nhưng không kết hôn sao?"


Câu hỏi ấy vừa thốt ra, Chu Bạc Ngôn lập tức bình tĩnh được một nửa, nhanh chóng đưa ra phán đoán, vẫn là mấy chuyện trong chốn công sở. Vậy mà đáng để Lương Phi đứng đây lạnh giọng châm chọc anh sao? Hai người họ lại đang cãi nhau ở đây vì một người không liên quan, vì một chuyện vốn không tồn tại.


Chu Bạc Ngôn không nói gì, lấy điện thoại ra gọi cho Giang Đan Ni. Chuông đổ mấy tiếng nhưng không ai bắt máy. Chu Bạc Ngôn thầm chửi một tiếng trong lòng.


Chu Bạc Ngôn không có con. Chính xác hơn thì, suýt nữa đã từng có một đứa.


Sau khi dự án đầu tư 200 triệu thất bại, Thẩm Tư Diên biến mất. Hai tháng sau cô ta xuất hiện lại, liên lạc với anh, bảo anh đến Vancouver một chuyến. Thẩm Tư Diên nói cô ta mang thai. Cô ta nói cô ta yêu anh. Cô ta nói cô ta không còn cách nào khác, bị bố và anh trai ép buộc phải làm vậy.


Danh phận, học lực, xuất thân của Thẩm Tư Diên không hề làm giả. Vòng tròn quan hệ ấy cũng không lớn, chuyện thật giả không khó để điều tra. Chỉ là mọi việc đã xảy ra, tình cảm nam nữ đều là chuyện hai bên tình nguyện. Chu Bạc Ngôn chỉ có thể xem đó như bỏ tiền ra mua một bài học. Còn đối với Thẩm Tư Diên, anh đã không cách nào đặt lại niềm tin.


Thẩm Tư Diên nhất quyết phải giữ lại đứa trẻ, và còn khẳng định đứa trẻ là của Chu Bạc Ngôn. Chu Bạc Ngôn nghĩ đi nghĩ lại, chuyện kết hôn là điều tuyệt đối không thể. Anh dự định cứ thế mà chu cấp cho mẹ con họ.


Thời gian đó, chỉ cần rảnh là anh sẽ bay sang Vancouver.


Đến khi sắp sinh thì xảy ra sự cố. Ngay cả với nguồn y tế tốt nhất ở Vancouver cũng không thể cứu được. Nguyên nhân không tìm ra được. Sau này làm xét nghiệm gene, kết quả chứng thực: tình trạng thể chất và tinh thần của Thẩm Tư Diên cực kỳ kém, hoàn toàn không thể tự lập sinh hoạt.


Chu Bạc Ngôn bảo La Cảnh Nhiên lập cho Thẩm Tư Diên một quỹ tín thác kỳ hạn mười năm. Đến năm nay, kỳ hạn ấy kết thúc, từ đó trở đi, không còn bất kỳ liên quan nào nữa.


Chu Bạc Ngôn nhìn khuôn mặt của Lương Phi: đôi mắt đen láy, gương mặt tràn đầy sức sống. Ở tuổi 29, Lương Phi vẫn còn quá trẻ. Trẻ đến mức khiến Chu Bạc Ngôn không nỡ trách móc cô quá mức. Một nửa cơn giận trong anh cũng theo đó mà giảm xuống. Anh khoác chiếc áo đang cầm trong tay lên người Lương Phi: "Anh không có con, chưa từng kết hôn, không có bạn khác giới, giữa anh và em là mối quan hệ duy nhất. Như vậy đã đủ rõ ràng chưa?"


Lương Phi mím môi, muốn nói gì đó: "Giang Đan Ni..."


Chu Bạc Ngôn nói: "Giang Đan Ni không phải vô duyên vô cớ mà bịa chuyện. Câu chuyện có hơi vòng vèo và không mấy tốt đẹp. Anh đoán là Giang Đan Ni đã đưa cho em vài ám chỉ, khiến em nghĩ rằng anh có con. Lương Phi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Em tin anh không? Em có giữ được lập trường giống anh không? Trong cuộc đấu đá nơi công sở, em sẽ lựa chọn thế nào? Sẽ có hết người này đến người khác tìm cách lợi dụng mối quan hệ của chúng ta để đạt mục đích. Chúng ta là điểm yếu của nhau. Trên đời thật sự không có bánh từ trên trời rơi xuống. Ở bên anh, em phải chấp nhận sự phức tạp và áp lực này. Anh có thể giúp em giải quyết một số việc, nhưng cuối cùng vẫn phải dựa vào chính em. Em muốn lùi bước sao?"


Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Story Chương 80: Lùi bước
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...