Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam

Chương 68: Chia sẻ kế hoạch đời mình


Lương Phi nhìn anh chậm rãi làm xong hết mấy việc đó, hỏi: "Chúng ta dừng ở đây làm gì?"


Nhìn Lương Phi, Chu Bạc Ngôn bỗng không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ đưa tay ra đỡ lấy sau đầu cô, xoa nhẹ mái tóc, chà xát đến mức những lọn tóc trở nên xù lên như tảo biển, hơi rối.


Lương Phi không hiểu gì, nghiêng đầu nhìn anh.


Chu Bạc Ngôn cúi xuống, gương mặt hai người và ánh mắt đối diện nằm trên cùng một đường thẳng. Ánh mắt giao nhau ở cự ly đối diện, tầm nhìn dần trở nên ẩm ướt, dính chặt lấy nhau.


Lương Phi như bị mê hoặc, cảm nhận rõ nhịp tim của mình, tai không còn nghe thấy âm thanh xung quanh, thời gian dường như chậm lại. Ánh mắt Chu Bạc Ngôn trượt xuống môi cô. Ánh mắt cô cũng chẳng trong sạch gì, nhìn chằm chằm: nhìn đôi môi, nhìn yết hầu, nhìn cổ áo, và nhìn bàn tay đang đặt trên vô-lăng, mu bàn tay nổi gân xanh. Trong khoảnh khắc ấy, cô thoáng nghĩ, mình đang thoa son, nếu hôn thì liệu son có bị lem lên mặt Chu Bạc Ngôn không...


Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chu Bạc Ngôn đưa tay xuống ôm lấy vai Lương Phi, tay kia nâng cằm cô lên, cúi đầu xuống. Môi Lương Phi mềm đúng như trong ký ức. Anh khẽ m*t lấy, chạm vào viền môi trên, hôn lên má một cái, rồi quay lại tìm đôi môi.


Lương Phi cảm nhận được đôi môi mềm áp vào, cùng hơi thở nóng ấm, theo bản năng đáp lại anh hết lần này đến lần khác. Đôi môi càng lúc càng dễ khiến người ta muốn hôn, cô cũng không kiềm được mà vòng tay ôm lấy anh.


Nhận được phản hồi của Lương Phi, Chu Bạc Ngôn gần như không khống chế nổi lực ở tay, nhiệt độ trên người dần tăng lên, hận không thể nghiền nát Lương Phi vào trong cơ thể mình, ý muốn tiến xa hơn đang rục rịch trỗi dậy.


Bị vướng hộp tỳ tay ở giữa, không thể ôm trọn, một lúc sau Chu Bạc Ngôn mới kiềm chế buông Lương Phi ra, anh cũng không nên tiếp tục nữa.


Dừng lại, đôi mắt long lanh của Lương Phi nhìn anh.


Anh cũng nhìn Lương Phi.


Con người đúng là loài sinh vật kỳ lạ. Một khi bắt đầu liên tục chú ý đến một việc hay một người nào đó, càng chú ý càng dấn thân, càng dấn thân càng trở nên tuyệt đối. Anh đã dõi theo Lương Phi từ năm cô 23 tuổi đến tận 29 tuổi, tâm trí như bước vào trạng thái buông bỏ mọi thứ khác, trong mắt anh đã không còn bất kỳ người phụ nữ nào khác nữa.


Nhiều năm như vậy, cùng với sự trưởng thành của anh, có quá nhiều người không theo kịp bước chân anh. Mà anh vốn chẳng phải người có nhiều kiên nhẫn.


Thời đại học anh từng hẹn hò ngắn ngủi với một cô gái xinh đẹp ngoài trường. Kết quả là anh dắt cô đi học tự học suốt hơn nửa năm, vậy mà IELTS vẫn chỉ được 6.0, nên anh chọn chia tay. Lý do rất đơn giản: không thể duy trì cùng một tần số, sẽ không có kết quả tốt đâu, đừng tốn thời gian. So với yêu đương rồi phải lo giúp người ta lập kế hoạch cuộc đời, thì xem phim người lớn rẻ hơn nhiều.



Có lẽ là do anh già rồi nên kiên nhẫn hơn, cũng có thể vì bản chất kiên cường và bền bỉ của Lương Phi. Trong quá trình giúp đỡ cô, anh nhận được cảm giác thành tựu, còn sự trưởng thành không ngừng của Lương Phi lại mang đến phản hồi tích cực, khiến người ta nghiện.


Bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ vây quanh. Khi bàn chuyện trong văn phòng, anh không bao giờ kéo rèm; lúc ra ngoài xã giao cũng chưa từng ở riêng một mình với phụ nữ. Họ muốn gì, anh nhìn thấu rành rành, đã gọi là giao dịch thì đừng lôi tình vào, mọi thứ đều có giá, rõ ràng minh bạch mới gọi là nhân nghĩa.


Tính nền tảng của Lương Phi rất tốt, vận may cũng không tệ. Suốt sáu năm qua, mỗi lựa chọn cô đưa ra, mỗi bước đường cô đi, chưa từng cố dùng tình cảm để mặc cả với anh. Không có "chồng bài" để giao dịch thì từ bỏ giao dịch. Chính vì thế, vị trí của Lương Phi trong lòng anh là độ dày được tích lũy qua từng năm dõi theo, qua vô số lần tương tác.


Thời gian trước, anh và Hồ Vũ Du du lịch sang Úc, tham dự đám cưới con trai nhà đầu tư lớn Trình Kim Minh.


"Gương mặt đại diện nhan sắc" của công ty đầu tư nhà Trình Kim Minh, Sầm Hi đi cùng tiếp khách, dẫn họ uống từ sáng đến tối, suốt ngày nhìn bikini trên bãi biển. Nước biển ở rạn san hô Great Barrier xanh đến mức hơi ngả lục. Khách sạn tổ chức đám cưới tên là One&Only, thuộc dạng top đầu ở Úc, trong nước từng có một ông lớn ngành thương mại điện tử tổ chức cưới ở đây.


One&Only chiếm diện tích rất lớn, địa hình có những mô đồi nhấp nhô, rất thích hợp chạy bộ buổi sáng, ra biển buổi chiều, đạp xe, hoạt động trải nghiệm phong phú. Sầm Hi có học vấn, dáng vóc, nhan sắc đều thuộc hàng đỉnh, bình thường thì lạnh lùng, người theo đuổi vô số. Trùng hợp là cô ấy lại là đồng môn với Chu Bạc Ngôn, vì thế gần gũi hơn vài phần, vừa cười vừa gọi anh là "học trưởng".


Ánh mắt Hồ Vũ Du vẫn luôn dõi theo Sầm Hi. Cô mặc một chiếc váy haute couture dài, ưu điểm về vóc dáng được phô bày triệt để, chỉ tiếc mỹ nhân vô tình. Xem ra anh đã nhìn thấu rồi: Sầm Hi chỉ khi đứng trước Chu Bạc Ngôn mới có sức sống.
"Khách sạn kiểu này tốt nhất là đi cùng một cô nàng dáng đẹp, quyến rũ đủ kiểu, cậu còn đợi gì nữa?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Tôi chẳng chờ gì hết, cậu đi đi. Cô ấy vẫn độc thân, chắc là kén chọn đến hoa mắt rồi."


Hồ Vũ Du liếc anh: "Cậu bị gì đấy? Khuyên cậu sớm tìm một người ổn định đi, cậu cứ bảo bận mãi."


Chu Bạc Ngôn nói: "Không có chuyện đó. Cậu đừng được đằng chân lân đằng đầu. Sầm Hi thừa sức xứng với cậu, chỉ là người ta chưa chắc đã để mắt đến cậu."


Sầm Hi dĩ nhiên là rất tốt, tốt toàn diện. Nếu có bảng cho điểm, số điểm của Sầm Hi chắc chắn sẽ cao hơn Lương Phi rất nhiều. Nhưng giữa anh và Sầm Hi không hề có phản ứng hóa học nào. Thế giới vốn là như vậy, đôi khi chẳng chịu đi theo logic thông thường.


Có khoảnh khắc anh thậm chí còn thoáng nghĩ, liệu mình có kết hôn ở nơi này không. Anh đã chụp mấy tấm hình đám cưới.


Anh đã chờ Lương Phi quá lâu rồi.


Anh luôn cảm thấy Lương Phi vẫn còn quá trẻ. Nhưng buổi chiều hôm đó, đứng trong bãi đỗ xe ngầm, nhìn cô bước đến, giữa lông mày đã có thêm sự bình tĩnh, điềm đạm, kiên nghị, tự tin; vóc dáng cân đối, khí chất tao nhã, ăn mặc chỉnh tề tỏa ra vẻ quyến rũ của một phụ nữ công sở trưởng thành.


Nghe cô nói về sự khác biệt giữa bên A và bên B, về những ngộ nhận trong phát triển nghề nghiệp, về người bạn học cấp ba kia, một người như thế nào mới nhiều năm sau đến thăm người lớn trong nhà rồi xin số liên lạc của cô.



Anh chợt nhận ra mình không thể tiếp tục chờ nữa, thời khắc ấy đã đến rồi. Anh không thể chấp nhận việc Lương Phi sẽ có tình yêu và cuộc sống của riêng cô, mà anh lại không có quyền can dự.


Thấy anh hơi thất thần, Lương Phi đưa tay vuốt nhẹ phần râu lún phún dưới cằm anh. Cô vòng tay ôm lấy gáy anh, và giây tiếp theo, môi anh đã bị Lương Phi ngậm lấy. Rồi cô mạnh mẽ đẩy anh ra sau, ép anh xuống ghế, khẽ nói bên tai anh: "Điều chỉnh ghế."


Chu Bạc Ngôn làm theo, đẩy ghế ngả ra sau. Lương Phi đứng dậy, bước qua hộp tỳ tay ở giữa, quỳ ngồi hai bên người anh, đầu gối mở ra, Chu Bạc Ngôn ở dưới, Lương Phi ở trên. Cô chống hai tay lên cơ ngực anh, hơi ấm dưới lớp áo truyền tới, có phần nóng bỏng.


Cảm giác lâng lâng lần trước lại tràn về.


Chiếc sơ mi của Chu Bạc Ngôn vì động tác vừa rồi mà bung mất mấy cái cúc, cơ bắp rèn luyện rất đẹp. Lương Phi thấy vóc dáng anh quá quyến rũ, cúi đầu hỏi: "Anh vẫn duy trì thói quen tập gym à?"


Thời đi học, Chu Bạc Ngôn là vận động viên sở trường chạy đường dài, cấp một quốc gia. Bây giờ chạy mười cây chắc vẫn có thể hạ gục không ít đám trẻ. Tỷ lệ mỡ cơ thể thấp, bao năm nay đều duy trì chạy bộ và tập luyện.


Ánh mắt Lương Phi nhìn anh như thế quá gợi cảm, khiến đuôi mắt anh nóng lên, chẳng muốn nói thêm lời nào. Anh giữ lấy sau đầu Lương Phi, phủ kín môi cô, không chừa lấy một khe hở, khẽ tách môi cô ra, lưỡi tiến sâu vào.


Nụ hôn ấy mạnh mẽ, kéo dài mấy phút liền. Trong không gian kín nhỏ hẹp, oxy như không đủ, tách ra rồi cả hai đều th* d*c, hít sâu lấy hơi.


Cả hai đều như đang âm thầm bùng nổ những cảm xúc bị đè nén bấy lâu, giống như đã dùng hết toàn bộ sức lực.


Sau khi hôn xong, gò má Lương Phi ửng đỏ, trông rất đáng yêu. Anh dùng tay khẽ chạm vào, rồi nói: "Tối nay em có bận không? Chúng ta nói chuyện một chút."


Lương Phi: "Hả? Em tan làm rồi."


Chu Bạc Ngôn nói: "Tối cùng nhau ăn cơm."


Đến giờ phút này, những điều Chu Bạc Ngôn muốn nói vẫn chưa câu nào được thốt ra. Trong không gian chật hẹp và kín bưng ấy, bản năng đã lấn át lý trí. Anh cảm thấy nên tìm một nơi thích hợp hơn, trạng thái thoải mái hơn cho cả hai, ăn một bữa tối tử tế, tạo bầu không khí của một buổi hẹn hò chính thức, để Lương Phi có thể cảm nhận được sự chân thành và tôn trọng của anh.


Lương Phi ngạc nhiên: "Tối nay anh không có việc sao?"


Chu Bạc Ngôn lấy điện thoại ra, gọi cho Hồ Vũ Du. Chuông reo hai tiếng, giọng Hồ Vũ Du vang lên: "Sếp Chu, bao giờ cậu đến? Hôm nay có hai tiệc đấy, mau tới đi."



Hồ Vũ Du nói: "Cậu làm gì vậy, nhà sáng lập Tái Địch mà cậu không đến thì không ổn đâu, người ta đâu có muốn nói chuyện với tôi."


Chu Bạc Ngôn nghĩ một chút rồi nói: "Lát nữa tôi gọi điện riêng cho ông ấy, còn đội ngũ thì cậu cứ tiếp đãi như bình thường."


Hồ Vũ Du còn biết nói gì nữa: "Rồi rồi, tôi biết rồi."


Lương Phi nhìn anh mấy giây, định từ người anh quay về chỗ ngồi.


Chu Bạc Ngôn giữ lấy cánh tay cô: "Còn muốn hôn nữa không?"


Lương Phi không xuống nổi. Chu Bạc Ngôn đặt tay lên eo cô, cả hai đều có chút mất kiểm soát. Anh nâng mặt cô lên, nhiệt độ ngón tay hòa vào hơi ấm trên da, mùi hormone nam tính trong khoảnh khắc bao trùm lấy cô, hai người không kìm được mà dán chặt vào nhau.


Nụ hôn lại kéo dài vài phút, đến mức môi bắt đầu tê dại, đầu mặt cũng căng lên.


Lương Phi chỉ cảm thấy có những h*m m**n nào đó trong cơ thể bị kích hoạt. Cô khao khát những v**t v* và m*n tr*n thân mật, khao khát cái bản năng muốn quấn lấy, tiếp nhận, hòa vào đối phương, thứ d*c v*ng nguyên thủy đó cần được thỏa mãn.


Son môi của Lương Phi đã lem hết lên mặt và cằm Chu Bạc Ngôn. Cô rời khỏi người anh, quay lại ghế, rút khăn giấy giúp anh lau.


Kính chắn gió phủ đầy hơi mờ. Chu Bạc Ngôn chỉnh lại hướng gió điều hòa, đợi tầm nhìn dần rõ, vào số, đạp ga, lại nhập vào đường cao tốc.


"Em muốn ăn gì?"


Lương Phi nói: "Em không đói."


Chu Bạc Ngôn hỏi: "Vậy để anh chọn nhà hàng nhé?"


Lương Phi đáp: "Được."


Cơn giông lớn đã biến thành mưa phùn gió nhẹ. Đợi đến khi vào nội thành Thượng Hải, thành phố trông như vừa được rửa sạch, sáng bóng tinh tươm. Lương Phi không biết Chu Bạc Ngôn muốn nói chuyện gì. Trước đây, mỗi lần "nói chuyện một chút" đều là Chu Bạc Ngôn bàn với cô về những vấn đề cô gặp trong công việc, đưa ra định hướng và gợi ý. Còn bây giờ, cô đã tìm được điểm cân bằng của mình, thích nghi với môi trường công sở ở SOLA rồi.



Việc chỉ đường dẫn lối ấy, cũng giống như đi bar nhảy disco. Chỉ thỉnh thoảng buông thả một lần, chứ ngày nào cũng đi thì dễ ù tai buồn nôn. Nơi công sở rốt cuộc không phải sàn nhảy, vì thế cô và Chu Bạc Ngôn cũng ít liên lạc. Mà Chu Bạc Ngôn lại là kiểu người tiếc chữ như vàng, rất hiếm khi chủ động mở miệng.


Chu Bạc Ngôn không bật định vị, lái xe đến Bến Thượng Hải, tìm một khách sạn rồi đỗ xe vào bãi.


Lương Phi đeo túi bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn, hơi choáng váng. Đây là... vào khách sạn để "nói chuyện" sao? Nếu biết thẳng như vậy, thì đến nhà cô còn hơn.


Chu Bạc Ngôn dẫn Lương Phi vào khách sạn, không làm thủ tục ở sảnh, mà đi thẳng lên tầng cao, bước vào một nhà hàng. Trần nhà của nhà hàng cực kỳ cao, thông suốt hai tầng trên dưới.


Lương Phi cảm thấy chắc mình đã nghĩ quá lên rồi. Vị trí nhà hàng rất đẹp, đêm Bến Thượng Hải lộng lẫy, từ hướng này nhìn chéo qua sông Hoàng Phố chính là trung tâm vận hành của SOLA.


Không cần gọi món, cứ yên tâm đợi đồ ăn mang lên.


Lương Phi hỏi: "Anh hay đến đây à?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Nhà hàng này là bạn anh mở."


Lương Phi: "Ồ."


Món ăn ở đây rất tinh xảo, không gian dùng bữa tao nhã, Lương Phi ăn mà cảm thấy thỏa mãn. Sau bữa chính, phục vụ mang lên tráng miệng và cà phê. Chu Bạc Ngôn mở album ảnh trong điện thoại, đưa cho Lương Phi: "Lướt về phía sau."


Lương Phi nhận lấy, lướt xem, là ảnh cưới. Một bên là khe núi và vách đá, một bên là trời xanh biển biếc, cô dâu chú rể trao nhẫn trên bãi cát, đẹp như cảnh trong phim điện ảnh.


Đợi Lương Phi xem xong, Chu Bạc Ngôn nhìn cô và nói: "Lương Phi, dạo trước anh sang Úc dự một đám cưới, tổ chức bên bãi biển, rất đẹp. Anh chụp mấy tấm, và đã nghĩ đến em. Khi ấy anh có một thôi thúc rất mạnh đó là muốn chia sẻ với em khoảnh khắc hạnh phúc đó. Sau đó anhtự hỏi điều đó có nghĩa gì. Bây giờ anh đã nghĩ rất rõ ràng rồi, em đối với anh là khác biệt. Sáu năm qua anh luôn nhìn em trưởng thành, và tương lai anh vẫn muốn tiếp tục nhìn em, bảo vệ em. Tất nhiên, anh cũng hy vọng có thể nhận được sự đáp lại từ em."


Nhịp tim Lương Phi lỡ mất một nhịp: "Anh muốn em đáp lại thế nào?"


Chu Bạc Ngôn nói: "Là một mối quan hệ lấy việc chia sẻ kế hoạch cuộc đời làm mục tiêu, xem tình cảm của chúng ta từ góc độ bạn đời."


Lương Phi sững người. Nghe câu này từ miệng Chu Bạc Ngôn, cô hoàn toàn không nghĩ mình và anh sẽ nói đến bước này. Có phải lược bớt quá nhiều bước rồi không? Khoan đã, sao cô lại bắt đầu nói chuyện tình cảm với Chu Bạc Ngôn? Đây là... Chu Bạc Ngôn đang tỏ tình à? Đang theo đuổi cô? Không đúng, là muốn kết hôn với cô?


Đầu óc cô rối tung, suýt nữa bật khỏi ghế. Cô vội cầm ly nước, uống liền mấy ngụm lớn.


Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam Story Chương 68: Chia sẻ kế hoạch đời mình
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...