Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Chương 61: Con bài
Chu Bạc Ngôn tức đến bật cười, đường xa chạy tới đây để nhìn thấy cô đi ăn với người đàn ông khác, rồi còn phải nghe cô nói những lời này. Cảm giác ấy giống như đang đi trên đường bỗng bị ai tát một cái, mà góc tát còn xảo quyệt đến bất ngờ. Nhân tài "ra đòn" tinh vi như vậy, đúng là phải nghiên cứu cho kỹ. Chu Bạc Ngôn lặng lẽ nhìn Lương Phi.
Lương Phi cũng nhìn lại anh.
Rõ ràng là anh đang ngồi, cô thì đứng, vậy mà Lương Phi lại dâng lên cảm giác bất an như bị người ta nhìn xuống từ trên cao. Đây không phải chốn công sở, anh cũng chẳng phải cấp trên của cô, vậy rốt cuộc cô sợ cái gì chứ?
Hơn mười giây trôi qua, cuối cùng vẫn là cô chịu thua, ánh mắt của Chu Bạc Ngôn quá sắc, như một lưỡi dao đã tôi luyện, lạnh lẽo sắc bén, khiến người ta không dám nhìn thẳng; không có bí mật nào lọt khỏi đôi mắt đó, cũng có thể giết người trong vô hình, chết không một tiếng động.
Lương Phi cúi đầu né ánh nhìn ấy, thu dọn bát đĩa trên quầy bar, bỏ vào máy rửa chén. Xong xuôi mới quay lại: "Buổi tối anh ở đâu? Đặt khách sạn chưa?"
Chu Bạc Ngôn không đáp câu đó, đưa mắt quan sát một vòng: "Em không dẫn anh đi xem một chút sao?"
Lương Phi đứng yên: "Muộn rồi."
Chu Bạc Ngôn nói: "Dẫn anh đi xem đi, Lương Phi."
Câu nói đó mang chút bá đạo kiểu ra lệnh. Môi Lương Phi khẽ hé, lời từ chối chưa kịp thốt ra.
Kết cấu tầng một của căn nhà nhìn một cái là rõ: phòng khách ở góc rẽ, quầy ăn nối liền với bếp, nhà vệ sinh nằm ở góc tây bắc.
Lương Phi dẫn Chu Bạc Ngôn lên tầng hai. Trên đó có ba phòng, hai phòng để trống; phòng ngủ chính của Lương Phi có phòng thay đồ và nhà vệ sinh riêng, trong nhà vệ sinh có một chiếc bồn tắm lớn, bồn tắm đối diện thẳng với cửa kính sát đất.
Thiết kế ngôi nhà không chỉ để gương toàn thân chiếm kín bức tường trong phòng thay đồ, mà trong nhà vệ sinh cũng có rất nhiều gương.
Ánh mắt Chu Bạc Ngôn quét qua mỹ phẩm trên bồn rửa, đứng ở cửa nhà vệ sinh, bỗng lên tiếng: "Em và Bành Tiên Trạch là thế nào?"
Lương Phi sững lại, cô cảm thấy mình đã nói đủ rõ rồi. Cô mím môi: "Không liên quan đến anh."
Toàn thân Chu Bạc Ngôn phủ một tầng khí áp thấp, giọng trầm xuống: "Hai người đều ở San Francisco, tuổi tác cũng ngang nhau, chăm sóc lẫn nhau cũng tốt."
Lương Phi ngẩng đầu nhìn thẳng anh, không hiểu sao câu chuyện lại rẽ sang hướng này. Cô dứt khoát một hơi nói luôn, không những không giải thích mà còn đổ thêm dầu vào lửa: "Hôm nay tôi và Bành Tiên Trạch đi hẹn hò. Tôi có thiện cảm với anh ấy."
Sắc mặt Chu Bạc Ngôn xám lại, nhìn cô không chớp trong vài giây, không nói một lời, xoay người vào nhà vệ sinh, mở tủ bên cạnh gương, như đang tìm gì đó.
Lương Phi bỗng nghĩ đến điều gì đó, căng thẳng đến mức sống lưng lạnh toát. Trong tủ không có, Chu Bạc Ngôn lại kéo ngăn kéo ra. Ánh mắt anh lướt qua một chai màu hồng, lấy từ trong ngăn kéo ra, cũng chẳng tránh né Lương Phi.
Từng bước từng bước đi lại gần, lông tơ trên người Lương Phi dựng đứng, đầu ngón chân căng chặt, cô vô thức lùi về sau, cho đến khi bắp chân chạm vào mép giường. Chu Bạc Ngôn bước tới, đẩy cô ngã xuống, ghì cô trên giường, cúi đầu hôn xuống.
Lương Phi nghiêng đầu né đi một chút, nụ hôn rơi xuống bên tai.
Chu Bạc Ngôn chống tay hai bên người cô, cúi đầu nhìn cô.
Lương Phi cũng nhìn anh.
Ánh mắt Chu Bạc Ngôn trầm xuống: "Em muốn chơi thì chơi, muốn rút thì rút, lúc thì chặn anh, lúc thì chuyển tiền cho anh. Em coi anhi là gì? Ngay ngày đầu anh đã nói rồi, muốn hối hận thì muộn rồi. Có phải anh nuông chiều em quá, khiến em tưởng mình muốn làm gì cũng được không?"
Ngay sau đó là sức nặng của cơ thể đè xuống. Thân nhiệt người đàn ông nóng rực, Lương Phi cảm thấy mình như một viên kẹo bông rơi trên mặt đường hun nắng, sắp tan chảy.
Nụ hôn của Chu Bạc Ngôn trút xuống như mưa bão, Lương Phi không thể cử động, cơ thể bị đè chặt, hai tay bị ghìm xuống hai bên. Vốn dĩ anh đã là kiểu đàn ông cao lớn, rắn rỏi, vai rộng, vận động cường độ cao, ăn uống tinh chỉnh, toàn thân là những thớ thịt săn chắc.
Chuông điện thoại vang lên. Chu Bạc Ngôn liếc thấy cái tên trên màn hình, không nhìn thì thôi, vừa nhìn xong liền dâng lên một luồng bực bội nén chặt. Lương Phi cắn môi, đưa tay đẩy anh, nhưng đẩy thế nào cũng vô dụng, tự mình sốt ruột đến toát mồ hôi. Trong lúc giãy giụa, màn hình điện thoại bị vuốt mở.
Giọng của Bành Tiên Trạch vang lên: "Alô, Lương Phi, xe vẫn đỗ dưới nhà cô, tôi phải đi công tác gấp, lát nữa tôi qua lấy."
Lương Phi giật thót, cắn môi, không dám phát ra động tĩnh, đành buông bỏ phản kháng, ánh mắt hiện rõ ý cầu xin.
Thần sắc ấy xuất hiện trên gương mặt một người cứng đầu lại càng khiến người ta động lòng, nhưng hôm nay Chu Bạc Ngôn cứng như sắt, hoàn toàn không có ý buông tha. Cô nửa chống người dậy định lấy điện thoại, hơi thở nóng hổi của anh phả sau tai, nhảy loạn đúng vào chỗ nhạy cảm của cô.
Bên kia Bành Tiên Trạch không nghe thấy phản hồi, gọi "alô" hai tiếng, rồi cúp máy.
Trong mấy giây ngắn ngủi, Lương Phi căng thẳng đến mức mồ hôi rịn đầy trán, tóc mai dính chặt vào má. Lương Phi đưa tay nâng đầu Chu Bạc Ngôn lên, uất ức và không cam chịu vì bị sức mạnh áp chế, bùng ra: "Đây chính là mục đích của anh à? Bất chấp mọi cách chỉ để thỏa mãn h*m m**n chiếm hữu của mình sao? Anh chưa từng nghĩ đến hoàn cảnh của tôi, cũng chẳng quan tâm có người bàn tán hay không. Tôi nợ anh cái ân tình này, vậy anh cho tôi dứt khoát đi, phải chăng làm xong là coi như kết thúc?"
Câu hỏi vừa thốt ra, gân xanh trên trán Chu Bạc Ngôn nổi hằn lên.
Còn chưa kịp mở miệng thì nghe tiếng mở cửa dưới lầu. Cửa lớn không khóa, Bành Tiên Trạch đẩy cửa bước vào, trong nhà không có ai, đèn vẫn sáng. Anh gọi một tiếng: "Lương Phi?"
Không ai đáp. Bành Tiên Trạch cẩn thận liếc ra ngoài cửa, không thấy xe của Chu Bạc Ngôn, quên khóa cửa sao?
Anh lại bước mấy bậc lên cầu thang.
Lương Phi nghe tiếng bước chân, nhìn cánh cửa đang khép hờ, gấp đến mức mồ hôi túa ra, dùng sức đẩy Chu Bạc Ngôn. Chu Bạc Ngôn đứng dậy, kéo Lương Phi lên, ép cô lên tấm cửa.
Anh đè cả người lên, giọng nói lý trí mà tàn nhẫn vang bên tai: "Khi nào kết thúc không phải em nói là xong. Em không có tư cách mặc cả với anh. Những 'vấn đề thực tế' em tưởng tượng chỉ là vấn đề ở tâm lý em thôi. Ngay từ đầu anh đã nói rất rõ, bảo em nghĩ cho thông mình muốn gì. Em không nghĩ rõ, anh cho em thời gian. Còn cách em xử lý là gì? Xem thiện ý của anh như gan lừa. Nếu anh không quan tâm đến hoàn cảnh của em, liệu anh có bay từ New York đến San Francisco chỉ để gặp em không? Nếu anh không bận tâm người khác có bàn tán hay không, anh cần gì phải lùi một bước để làm bạn với em? Thế nào mới gọi là 'vấn đề thực tế'? Bây giờ đây, mới chính là vấn đề thực tế mà em không giải quyết nổi."
Lương Phi bị ép lên tấm cửa lạnh cứng, da nổi hết gai ốc. Cô giãy giụa một chút, nhưng cô càng động thì sức người đàn ông càng mạnh, dưới sự áp chế tuyệt đối đó, nói gì cũng vô ích.
Đành phải buông xuôi. Cô lần được đến tay nắm cửa, "cạch" một tiếng, khóa lại, mới thở phào.
Rồi cô lại bắt đầu hối hận vừa rồi lấy Bành Tiên Trạch ra chọc tức Chu Bạc Ngôn thật quá trẻ con. Mong muốn của Chu Bạc Ngôn từ đầu đến cuối luôn rất rõ ràng, chỉ là giữa chừng cô lùi bước, không muốn chơi nữa, còn Chu Bạc Ngôn thì vẫn chưa chơi đủ. Cô nghĩ, đã như vậy rồi thì cần gì phải vùng vẫy, lần trước trải nghiệm cũng rất tốt mà.
Nghĩ vậy, Lương Phi ngoan ngoãn úp người lên tấm cửa, lắng nghe tiếng bước chân ngoài kia. Bành Tiên Trạch đi được nửa chừng, nghĩ ngợi rồi lại bước xuống cầu thang, khóa cửa lớn từ bên trong rồi đóng lại.
Nghe thấy người đã xuống, Chu Bạc Ngôn cũng không đổi tư thế, chỉ chờ Lương Phi dừng vùng vẫy, nắm lấy cổ chân cô, nhấc lên. Hai người quấn lấy nhau trong cự ly gần, là một loại k*ch th*ch khác, hoàn toàn không cần dùng đến cái chai màu hồng, còn thuận lợi hơn lần trước.
Chu Bạc Ngôn mặc sức công thành đoạt đất, siết chặt eo cô, từng cú một dồn Lương Phi lên tấm cửa, thoải mái thế nào làm thế ấy, chẳng thèm kiêng nể điều gì.
Lương Phi toát hết mồ hôi, cắn chặt môi, cố chấp gồng mình. Anh thích giọng của cô, thích tiếng r*n r* của cô trên giường. Cô lại cố tình không để anh vừa ý, kìm nén không phát ra một âm thanh nào. Chu Bạc Ngôn gần như muốn nuốt chửng cả người cô.
Bành Tiên Trạch ra đến ngoài cửa lại gọi cho Lương Phi, cầm điện thoại mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Anh lái xe mình ra khỏi gara, rẽ ra đường chưa được bao xa thì đã thấy chiếc SUV của Chu Bạc Ngôn dừng ở ngã rẽ. Anh không biểu lộ cảm xúc gì, lái xe chạy thẳng qua, cúp điện thoại.
Chuông điện thoại lại reo rồi tắt. Chu Bạc Ngôn xoay người cô lại, đỡ lấy phần hông, đổi tư thế nhưng vẫn không chịu rời khỏi cô, bế cô đi về phía giường. Nhìn thoáng qua cuộc gọi đến, anh làm bộ muốn cầm điện thoại.
Lương Phi hoảng sợ, vòng tay ôm chặt lấy cổ Chu Bạc Ngôn, lắc đầu. Chu Bạc Ngôn cúi xuống, cắn mạnh vào hõm vai, Lương Phi bật tiếng kêu, rồi anh ôm cô đi vào phòng tắm.
Trong tấm gương sát đất khổng lồ, cô nhìn rõ mồn một Chu Bạc Ngôn chuyển động lên xuống, dồn lực; những màu da khác nhau quấn lấy nhau, k*ch th*ch thị giác một cách mãnh liệt.
Lúc thuê nhà cô cũng không nghĩ đến công dụng của đám gương này, vậy mà dùng nhanh thế, coi như vật tận kỳ dụng.
Cô không dám nhìn nhưng lại không kiềm được, đẩy anh ra, ra hiệu về phía ngăn kéo. Chu Bạc Ngôn liếc kích cỡ, bật cười, giọng khàn trầm: "Chuẩn bị đầy đủ ghê."
Chu Bạc Ngôn tiện tay mở vòi nước bồn tắm. Nước tí tách chảy, dần dần làm đầy bồn. Hơi nước nhanh chóng bốc lên trong phòng tắm. Gương dần trở nên mờ mịt. Ý thức của Lương Phi cũng từ từ chìm vào mê loạn.
Kết thúc rồi, Chu Bạc Ngôn ném cô vào bồn tắm, vẫn chưa chịu buông, ôm lấy cô cọ sát. Lương Phi đẩy anh, nhưng chẳng nhúc nhích được chút nào, nửa nằm nửa tựa trên người anh, nghĩ bụng Chu Bạc Ngôn chỉ ăn mềm không ăn cứng, bèn hạ giọng: "Câu tôi nói anh bất chấp mọi cách để thỏa mãn chiếm hữu chỉ là lời tức giận thôi. Tôi biết anh không phải người như vậy, sự giáo dưỡng và nhân cách của anh không cho phép anh làm thế. Anh luôn hy vọng tôi sống tốt. Tôi với Bành Tiên Trạch không có gì cả, vừa rồi chỉ nói để chọc anh thôi. Chúng ta chính thức dừng lại được không? Trò chơi này tôi thật sự không chơi nổi nữa. Ở bên anh, tâm lý của tôi sẽ biến động, tôi không gánh nổi."
Tóc mái Lương Phi ướt sũng, vầng ửng đỏ trên má lan đến tận vành tai, vừa thuần vừa gợi, cơ thể mềm đến mức khó tin.
Chu Bạc Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ ướt và đôi mắt long lanh của cô, bóp lấy cằm cô rồi lại hôn xuống, hôn rất sâu. Lương Phi khẽ rên một tiếng, anh lại có phản ứng: "Giữ sức đi, đừng tâng anh nữa, vô dụng."
Trong bầu không khí như vậy, cô đổi chiến lược, phải yếu thế, phải vòng vo, dứt khoát chủ động đáp lại, đầu lưỡi quấn lấy nhau. Anh ép cô lên tường gạch men, lực đạo vừa cứng vừa mềm, nắm lấy cằm cô, hôn sâu đến mức như muốn nuốt trọn.
Cả đêm Lương Phi gần như không ngủ, bị làm đến mức không chịu nổi, từ phòng tắm ra phòng ngủ, rồi từ phòng ngủ lại sang phòng thay đồ.
Gần sáng mới cho cô chợp mắt được một lúc. Chu Bạc Ngôn ôm cô từ phía sau. Lương Phi quá mệt, nhắm mắt liền ngủ, giấc ấy kéo dài đến tận chín giờ sáng. Tỉnh lại nhìn, trên giường chỉ còn mình cô. Cô mặc quần áo rồi xuống tầng. Vừa bước xuống cầu thang, chân mềm nhũn, suýt quỵ luôn trên bậc.
Chu Bạc Ngôn đang đứng ở cửa nghe điện thoại.
Qua cửa kính, cô nhìn bóng lưng anh, nắng rải xuống người anh.
Chu Bạc Ngôn gọi điện xong, mở cửa bước vào, thấy Lương Phi đứng trên cầu thang, nói: "Trưa anh bay, anh phải đi rồi."
Lương Phi nói: "Bye bye."
Chu Bạc Ngôn nói: "Lại đây."
Tối qua Lương Phi đã mềm cứng đủ kiểu, chiêu gì cũng dùng rồi. Trong lòng cô, mình không nợ Chu Bạc Ngôn điều gì, xét đến cùng cũng là chuyện đôi bên tình nguyện. Nói đến mức này, thật sự không còn gì phải nói nữa. Cô bình thản bước tới.
Chu Bạc Ngôn chạm vào mặt cô, nhìn cô một lúc, rồi chỉ vào chiếc túi đặt trên quầy bar, anh đã đi IHOP mua bánh pancake việt quất và cà phê từ sáng. Sau đó, anh rời đi.
Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Đánh giá:
Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Story
Chương 61: Con bài
10.0/10 từ 42 lượt.
