Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Chương 57: Lỡ mất
Thời gian làm việc của Lương Phi ở California được chia thành hai giai đoạn. Giai đoạn đầu là buổi sáng: xử lý email từ trong nước, họp với khách hàng. Giai đoạn thứ hai bắt đầu từ bảy giờ tối, lúc đó là chín giờ sáng ở Trung Quốc: đồng bộ nhu cầu, kế hoạch và các thông tin khác với đội ngũ trong nước, làm việc đến khoảng mười một giờ đêm.
Ban đầu cô ở khách sạn, nhưng ở lâu thì bất tiện, hơn nữa đội trong nước cũng thường xuyên sang, nên cô thuê một căn nhà độc lập có sân vườn và gara. Trong vườn trồng bụi cây thường xanh và mấy cây táo, không có thêm hoa cỏ gì khác, chỉ cần định kỳ thuê người đến cắt tỉa.
Đây là gợi ý của Bành Tiên Trạch: vườn nhỏ nên trồng cây thường xanh, dễ chăm.
Lúc chuyển nhà, anh cũng đến giúp. Bành Tiên Trạch đội mũ cao bồi, mặc một bộ đồ công nhân, bê đồ của Lương Phi xuống khỏi xe.
Lương Phi nói: "Làm phiền anh rồi."
Bành Tiên Trạch chẳng khách sáo: "Lát nữa mời tôi ăn cơm."
Lương Phi nói: "Được thôi, tiện mở bếp thử luôn, nhưng trong nhà chưa có rau cỏ gì."
Bành Tiên Trạch nói: "Chuyển đồ xong thì đi siêu thị một chuyến, cần gì mua hết về."
Lương Phi nói: "Được."
Dọn đồ xong, thu dọn sơ qua rồi họ đi siêu thị. Gần đó có một cửa hàng Costco, Bành Tiên Trạch lái xe đưa Lương Phi đến. Từ xa nhìn thấy tòa nhà màu vàng đất với biển hiệu đỏ, Lương Phi nói: "Tôi không có thẻ thành viên."
Bành Tiên Trạch nói: "Dùng thẻ của tôi."
Lương Phi hỏi: "Siêu thị này bán toàn gói to thế này, anh sống một mình mà cũng làm thẻ à? Thường xuyên đến đây mua sắm sao?"
Bành Tiên Trạch nói: "Không. Nhưng đồng nghiệp, bạn bè từ trong nước sang thích đi Costco, nên tôi làm một cái để họ dùng."
Lương Phi bật cười, Bành Tiên Trạch lúc nào cũng tỏ ra thấu hiểu, không biết có phải chỉ mình cô mới thấy được mặt cay nghiệt của anh ta. Chỉ cần Lý Tây Đình có mặt ở California, ba người họ thể nào cũng tụ tập với nhau. Sau đó Bành Tiên Trạch cũng không nhắc đến chuyện của Chu Bạc Ngôn nữa, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn táo tợn. Dù thế nào đi nữa, hễ có việc là anh ta thật sự ra tay giúp, có lẽ nể mặt Lý Tây Đình.
Đến Costco, họ đi thẳng đến khu rau củ thịt cá. Bành Tiên Trạch khoanh tay đứng nhìn Lương Phi chọn đồ. Cô lấy một bó cần tây to, rất rẻ, không có đậu phụ khô, chỉ có thể làm gỏi hoặc xào thịt bò, xào tôm. Đi ngang khu trái cây, thấy dâu tây căng mọng, to đẹp, cô lại lấy thêm một hộp bỏ vào xe đẩy.
Bành Tiên Trạch nhìn hai món trong xe đẩy, trợn tròn mắt: "Cô nghiêm túc đấy à? Cần tây xào dâu tây?"
Lương Phi ngẩng đầu, thấy vẻ mặt của anh thì buồn cười, cố ý hù dọa: "Anh có bắp cải tím xào trứng, tôi có dâu tây xào cần tây, mới xứng với khẩu vị của anh chứ."
Bành Tiên Trạch giơ tay đầu hàng: "Hôm nay tôi còn có thể sống mà về nhà không vậy?"
Lương Phi chọn thịt bò trên kệ: "Yên tâm, tôi sẽ không nhân lúc anh xảy ra chuyện mà bám lấy Lý Tây Đình đâu."
Bành Tiên Trạch nói: "Dựa vào gương mặt của cô, cộng thêm mấy chiêu hạ đẳng đó, muốn xử lý bọn họ, cô còn xa lắm."
Lương Phi bĩu môi: "Trong miệng chó làm gì nhả được ngà voi."
Bành Tiên Trạch nháy mắt với cô, vẻ mặt như đã hiểu rõ hết: "Đừng nói với tôi là cô thật sự thích đàn ông lớn tuổi nhé."
Lương Phi nói: "Ai nói tôi thích đàn ông lớn tuổi, tôi chỉ thích đàn ông lớn tuổi có tiền thôi."
Bành Tiên Trạch liếc cô một cái: "Cũng đâu thấy cô moi được đồng nào."
Lương Phi nói: "Anh đừng nói linh tinh nữa, tôi lạy anh đấy."
Bành Tiên Trạch hừ một tiếng.
Mua khá nhiều rau củ và gia vị, mấy món đồ muối chua Lương Phi mang từ trong nước sang cũng thuận lợi qua cửa hải quan, làm món nguội hay xào cho thêm vào tăng vị đều rất ngon.
Ở lối ra có rất nhiều người xếp hàng, Bành Tiên Trạch đẩy xe đi, Lương Phi đứng trong hàng, Bành Tiên Trạch móc thẻ hội viên ra đưa cho Lương Phi, Lương Phi nói: "Sao vậy?"
Bành Tiên Trạch chỉ ra phía sau, Lương Phi nhìn theo, chỗ bán hoa của Costco.
Lương Phi đẩy xe mua sắm bước lên phía trước, đưa thẻ hội viên cho thu ngân, một nữ thu ngân người Latin búi rất nhiều bím tóc quét thẻ hội viên, nhìn thông tin hiển thị trên màn hình rồi nói: "Đây không phải thẻ của cô, chủ thẻ này có quan hệ gì với cô?"
Lương Phi nói: "Thẻ của bạn."
Thu ngân cũng không hỏi gì, lấy bộ đàm ra gọi Manager tới, Manager lấy thẻ đi, bảo Lương Phi ra khỏi hàng.
Lương Phi nói: "Có vấn đề gì sao?"
Manager là một người đàn ông da đen to cao, vạm vỡ, "Đừng lo, chúng tôi chỉ muốn xác nhận xem chiếc thẻ này có vấn đề không." Nói rồi nhập thẻ vào máy tính, trong máy tính xem thông tin.
Lương Phi đành gọi điện cho Bành Tiên Trạch, Bành Tiên Trạch mua một bó hướng dương thật to, đặt bó hướng dương vào xe đẩy, từ lối đi bước ra, nói với Manager: "Đây là thẻ của tôi."
Manager tra thông tin trên máy tính, đưa thẻ cho Bành Tiên Trạch, "OK, không vấn đề." Lại lấy một tờ hướng dẫn sử dụng thẻ hội viên đưa cho Bành Tiên Trạch, trên đó viết các quy định và hướng dẫn sử dụng thẻ hội viên như phải có người sở hữu thẻ đi cùng.
Bành Tiên Trạch nói: "Cô không nói với anh ta là tôi đi mua hoa à?"
Lương Phi nói: "Không cho tôi cơ hội giải thích, thu ngân vừa hỏi tôi quan hệ với anh là gì, tôi nói bạn."
Bành Tiên Trạch liếc cô một cái, "Ai là bạn với cô?"
Lương Phi bị nghẹn một chút, "Cút."
Bành Tiên Trạch cười ha hả.
Bành Tiên Trạch cũng không ngờ Lương Phi nấu ăn đúng là có hai tay, làm bốn món: cần tây xào bò, thịt bò kho thái lát, gà xào ớt cay, bắp cải chua cay. Món bày ra trông rất ổn, cần tây xào bò, nguyên liệu phụ thêm ớt xanh đỏ thái sợi và hành tây, gà xào ớt cay chiên vàng ruộm, Bành Tiên Trạch nhìn mấy món trên bàn ăn mà mắt đều đờ ra.
Lương Phi từ trong bếp đi ra, bưng cơm đặt lên bàn ăn: "Ăn cơm đi, còn may là trong vali tìm được nhiều gia vị, vừa khéo phát huy tác dụng."
Hà Hương Cầm ngoài mấy món ăn kèm còn đóng gói đủ các loại gia vị bỏ vào vali. Bành Tiên Trạch nếm một đũa cần tây xào bò, hương vị còn ngon hơn tưởng tượng, anh hoài nghi mình ăn đồ ăn của người da trắng quá lâu nên mới thấy làm ngon đến thế, ăn một bữa no nê triệt để, bốn món lượng không nhiều, ăn đến mức không ăn nổi nữa.
Lương Phi thấy anh ăn xong một bát cơm liền nói: "Trong nồi còn cơm."
Bành Tiên Trạch cũng không khách sáo lại đi múc thêm một bát cơm, "Ngày mai còn có thể đến ăn cơm không?"
Lương Phi cạn lời: "Không được, ngày nào anh cũng ăn với tôi làm gì, anh không có bạn gái à?"
Bành Tiên Trạch nói: "Không, chia tay rồi, ăn không hợp nhau."
Lương Phi: "......"
Sau đó Bành Tiên Trạch thỉnh thoảng lại tới ăn ké, mang trái cây hoặc hoa tươi đến, ăn xong thì rửa bát, Lương Phi thường nấu ăn vào cuối tuần, ngày thường ăn đồ mang về, Bành Tiên Trạch canh giờ tới ăn, ăn xong liền đi, cũng không nán lại, không nói lời thừa, ăn ké rất đơn thuần, Lương Phi cũng đã quen với việc anh tới ăn ké.
Lương Phi thật sự không hiểu Bành Tiên Trạch, "Anh thích ăn đồ Trung thế này, sao còn ở Mỹ làm việc, về nước không tốt à?"
Bành Tiên Trạch nói: "Kẻ sĩ vì tri kỷ mà chết hiểu không?"
Bành Tiên Trạch vào làm ở khách hàng đầu cuối* SOLA, Lý Tây Đình ở nhà máy điện tử trong nước - Tân Thuận, chuỗi ngành công nghiệp điện tử vô cùng tập trung, sắp xếp như vậy của bọn họ đã có thể tiếp xúc với tất cả các mắt xích vận hành của toàn bộ chuỗi ngành, tìm được dự án khởi nghiệp phù hợp trong những mắt xích vận hành này, tích hợp nguồn quan hệ trong tay, đó là bước tiếp theo.
*khách hàng đầu cuối: điểm cuối cùng nhận sản phẩm trong chuỗi cung ứng.
Lương Phi nhướn mày, "Anh vì Lý Tây Đình nên mới ở bên này à?"
Lương Phi kinh ngạc, "Vừa rồi không phải còn nói chia tay bạn gái sao? Đồ tra nam."
Bành Tiên Trạch: "......"
Trong dịp Tết Nguyên đán vé máy bay đặc biệt đắt, Lương Phi không về nhà, mở video lên, nhìn Hà Hương Cầm làm bánh bò viên nhân thịt trên bàn ăn, bánh trôi ngọt và một số đồ ăn vặt ngày Tết, trò chuyện với Hà Hương Cầm, cùng bà ăn bữa tất niên, xem Xuân Vãn, nghe tiếng pháo hoa.
Cô rất ít liên hệ với Chu Bạc Ngôn, Chu Bạc Ngôn cũng hầu như không chủ động liên lạc với cô, từ rạng sáng ở San Francisco bắt đầu lần lượt nhận tin chúc năm mới, cô mở WeChat của Chu Bạc Ngôn, trong khung đối thoại xóa xóa sửa sửa, cuối cùng gửi một tin chúc mừng năm mới bình thường không có gì đặc biệt, Chu Bạc Ngôn trả lời chúc mừng năm mới.
Vào mùa xuân, có lần đang gọi video với Hà Hương Cầm, nói chưa được mấy câu, Hà Hương Cầm bảo chóng mặt, vừa dứt lời liền ngã xuống. Cô hoảng sợ, vội vàng gọi điện cho nhà cậu, rồi gọi 120, luôn miệng gọi Hà Hương Cầm trong video, mấy phút đó dài như cả thế kỷ. Lần đầu tiên Lương Phi hoài nghi lựa chọn đi công tác dài hạn của mình. May mắn là Hà Hương Cầm một lúc sau đã tỉnh lại, cậu cũng đến nơi, xe cấp cứu đưa Hà Hương Cầm đến bệnh viện.
Sau khi báo cáo xin nghỉ với Lý Tây Đình, Lương Phi cũng mua chuyến bay gần nhất để trở về. Điều cô không biết là cô và Chu Bạc Ngôn suýt nữa đã chạm mặt.
Chu Bạc Ngôn vốn không cần phải đi chuyến này, video Hàn Hoa và cô bạn gái nhỏ xem concert bị tung lên mạng, ảnh hưởng vô cùng tệ, vợ Hàn Hoa đến công ty làm ầm một trận, làm ầm xong lại lên mạng xã hội công khai chỉ trích Hàn Hoa, Chu Bạc Ngôn chỉ có thể buộc Hàn Hoa nghỉ phép, xử lý xong chuyện riêng rồi hãy nói tiếp.
Cộng thêm việc niêm yết trên sàn Hồng Kông không thuận lợi, niêm yết không thuận lợi sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, nhà đầu tư lớn Trình Kim Minh sẽ rút vốn theo kế hoạch ban đầu, chỉ còn một lựa chọn, làm theo ý nhà đầu tư, tách bộ phận kinh doanh bán dẫn ra, vận hành độc lập để niêm yết, đây không phải điều Chu Bạc Ngôn muốn thấy.
Tháng ba hằng năm là cao điểm đấu thầu dự án mới của khách hàng SOLA, Hàn Hoa không thể dẫn đội sang, đành để anh tự dẫn đội qua đây, ban ngày tham gia hội đấu thầu, đến chiều tối anh gọi cho Lương Phi, điện thoại đã tắt máy, nửa tiếng sau gọi lại vẫn tắt máy, anh đến văn phòng đại diện của Tân Thuận, cửa đóng, không có ai.
Anh nghĩ một lúc rồi lại gọi cho Lý Tây Đình, Lý Tây Đình nói Lương Phi nhà có việc, xin nghỉ về nước rồi.
Mười ba tiếng sau, Lương Phi hạ cánh xuống Thượng Hải, tám giờ tối, vừa xuống máy bay liền gọi điện cho cậu, cậu nói là tắc động mạch chi dưới, phương án điều trị cụ thể đợi cô về nhà rồi bàn.
Trong tin nhắn chưa đọc, cô thấy Chu Bạc Ngôn đã gọi cho cô hai cuộc, nhìn thời gian rồi gọi lại, Chu Bạc Ngôn nghe máy.
Bên Chu Bạc Ngôn là năm giờ sáng, tiếng rung của điện thoại khiến anh tỉnh giấc, anh bật đèn bàn lên, nghe điện thoại, giọng còn mang chút khàn khàn mới ngủ dậy: "Lương Phi."
Lương Phi nói: "Chu Bạc Ngôn."
Trong ấn tượng của Chu Bạc Ngôn, hình như đây là lần đầu Lương Phi gọi tên anh, "Em đang ở đâu?"
Lương Phi nói: "Anh đang ngủ à?"
Hai người đồng thanh, Chu Bạc Ngôn khẽ cười một cái, "Anh ở San Francisco."
Lương Phi không nói rõ được là tâm trạng gì, chỉ nói: "Tôi vừa đến Thượng Hải, anh tìm tôi có chuyện gì à?"
Chu Bạc Ngôn không trả lời mà nói: "Sao em xin nghỉ về nhà? Nhà có chuyện à?"
Lương Phi do dự một chút rồi nói: "Mẹ tôi ở nhà ngất rồi, tắc động mạch chi dưới, có thể phải làm phẫu thuật."
Chu Bạc Ngôn nói: "Ở bệnh viện nào?"
Lương Phi nói: "Bệnh viện Nhân Dân, sao anh lại đến San Francisco, anh ở đó bao lâu?"
Chu Bạc Ngôn nói: "Đến SOLA tham gia đấu thầu, sẽ về nhanh thôi."
Lương Phi nói: "Tôi..."
Chu Bạc Ngôn nói: "Em hãy ở bên mẹ cho tốt."
Lương Phi nói: "Ừ."
Cúp máy xong, Lương Phi từ trong sân bay đi ra, hướng về phía bãi đỗ xe, bắt xe về Nam Giang, lúc rạng sáng, đi thẳng đến bệnh viện. Đến bệnh viện hỏi cậu ở phòng nào, Lương Phi lên khu bệnh nhân nằm viện tầng chín, đến phòng bệnh, cửa khép hờ, tối om, cô bật đèn pin, vừa vào cửa đã là một phòng khách, cậu không có ở đó. Có một hộ lý mặc đồng phục đi ngang qua nói: "Cô là Lương Phi phải không? Mẹ cô ngủ rồi."
Lương Phi nói: "Tình trạng của mẹ tôi thế nào?"
Hộ lý nói: "Hôm nay đã làm rất nhiều xét nghiệm, ngày mai phải thảo luận phương án điều trị, cụ thể còn phải hỏi bác sĩ."
Lương Phi nói: "Cậu tôi về rồi à?"
Hộ lý lựa lời dễ nghe mà nói: "Tôi ở đây, còn cậu cô thì về rồi. Cậu cô khen cô có tiền đồ lắm, buổi chiều y tá đến đổi phòng bệnh, còn có chuyên gia tới hội chẩn, đều là do cô sắp xếp đúng không?"
Chiều nay y tá đến đổi phòng bệnh, ông cậu của nhà này vừa thấy đổi sang phòng đắt như vậy, mặt lập tức sa sầm, nghe nói tiền đã trả rồi thì mắng cháu gái một trận, nói không biết trời cao đất dày, ra nước ngoài làm việc chẳng học được gì, chỉ học được cách phung phí tiền, người phụ nữ nằm trên giường bệnh không dám nói một câu.
Lương Phi sững lại một chút, không đáp lời, bảo hộ lý đi ngủ, cô đi đến quầy trực của y tá, kiểm tra hóa đơn phòng bệnh và tiền thuê hộ lý, rồi hỏi y tá trực về tình hình của Hà Hương Cầm, quay lại phòng bệnh ngủ một đêm trên sofa trong phòng khách.
Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
