Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Chương 138: Giải thưởng Tổng giám đốc thường niên
Ngày 3 tháng 8 năm 2021, lúc tám giờ rưỡi sáng, Lương Phi nhận được một email.
Sau cuộc bầu chọn của cổ đông, Đại Nguyên bổ nhiệm Chu Bạc Ngôn giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị. Đồng thời, trên trang chủ diễn đàn nội bộ xuất hiện tin tức chữ đỏ nổi bật: Ngày 3 tháng 8 năm 2021, một trong những công ty sản xuất thông minh hàng đầu ngành – Công nghệ Đại Nguyên hôm nay chào đón Chu Bạc Ngôn nhậm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị.
"Tôi rất vui khi Chu Bạc Ngôn đảm nhiệm chức Chủ tịch Công nghệ Đại Nguyên, chúng tôi sẽ tiếp tục hợp tác chặt chẽ, cùng nhau tạo dựng tương lai của công ty." Trình Kim Minh nói.
"Dưới sự lãnh đạo của Chu Bạc Ngôn, Đại Nguyên đã đạt được mức tăng trưởng hai chữ số trong thời gian dài, phạm vi và năng lực phục vụ khách hàng cũng không ngừng mở rộng. Tôi mong chờ sự hợp tác với Chu Bạc Ngôn, cùng nhau viết nên những chương chuyện mới."
Lương Phi nhận được một cuộc gọi lạ: "Xin chào, Lương Phi, tôi là Sầm Hi, Công ty đầu tư tài chính Tân Đồng."
Lương Phi nói: "Xin chào, Sầm Hi."
Sầm Hi nói: "Có một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần của Đại Nguyên cần cô ký."
Lương Phi nói: "Tân Đồng chuyển nhượng cho tôi?"
Sầm Hi nói: "Về mặt hình thức là như vậy, thực chất là quà tặng riêng từ Chủ tịch. Ngoài ra, Tân Đồng sẽ rút khỏi một ghế trong Hội đồng quản trị; ghế HĐQT này sẽ được giữ lại cho cô trước khi cô hoàn tất việc ký kết thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần."
Tháng 7 năm 2022, Lương Phi được chính thức bổ nhiệm làm Tổng giám đốc Trung tâm Chuỗi cung ứng, cấp bậc B10.
Tháng 1 năm 2023, hệ thống quản lý nhu cầu toàn diện chính thức vận hành được một năm rưỡi.
Cuối năm, cận kề Tết Nguyên đán, không khí đón năm mới rất nhộn nhịp, trong văn phòng bắt đầu bàn tán chuyện tranh vé tàu vé máy bay, Lương Phi nhận được mấy đơn xin nghỉ phép.
Cô cũng nhận được tin nhắn của Kiều Minh Ngữ gọi cô qua ăn cơm. Kiều Minh Ngữ mang thai được bốn tháng, bữa trưa hằng ngày đều do dì ở nhà nấu xong rồi mang tới, thỉnh thoảng thiếu gia cũng qua đưa cơm. Không đúng, thiếu gia sắp thành lão gia rồi.
Kiều Minh Ngữ không có khẩu vị lắm, nói: "Tớ ăn không nổi."
Lương Phi nói: "Thời gian cậu nghén lâu thật đấy."
Kiều Minh Ngữ nói: "Trường hợp của tớ là đặc biệt, bình thường khoảng mười hai tuần là triệu chứng sẽ giảm bớt rồi, cậu đừng vì tớ mà bị ảnh hưởng."
Lương Phi ngạc nhiên nói: "Tớ bị cậu ảnh hưởng cái gì?"
Kiều Minh Ngữ nói: "Cậu và Chủ tịch chẳng lẽ không có kế hoạch gì sao?"
Lương Phi nói: "......"
Kiều Minh Ngữ nói: "Cậu có thích trẻ con không?"
Lương Phi nói: "Chưa từng nghĩ tới."
Kiều Minh Ngữ nói: "Dạo này trông cậu có vẻ béo lên một chút."
Lương Phi sờ sờ mặt mình, đồ ăn nhà Kiều Minh Ngữ mang tới phần lớn là vị ngọt pha chua, Lương Phi không kén ăn, có gì ăn nấy, mấy tháng gần đây ăn uống quá tốt, cân nặng quả thật có tăng.
Lương Phi nói: "Tớ phải giữ dáng, sau này đừng gọi tớ đi ăn nữa."
Kiều Minh Ngữ nói: "Cậu đừng ăn tinh bột."
Kiều Minh Ngữ lại nói: "Năm nay cậu là ứng cử viên rất sáng cho giải Tổng giám đốc thường niên đấy, có phải cậu không?"
Lương Phi lắc đầu: "Tớ không biết."
Buổi tối Lương Phi về đến nhà thì Chu Bạc Ngôn đang ở trong phòng tắm. Cô dựa vào cửa phòng tắm, nhìn Chu Bạc Ngôn rửa mặt xong, lấy kem cạo râu và dao cạo ra.
Lương Phi nói: "Không dùng dao cạo điện à?"
Chu Bạc Ngôn nói: "Dao điện cạo không sạch."
Lương Phi bước lên một bước, quan sát cằm của Chu Bạc Ngôn: "Để em cạo cho anh nhé?"
Chu Bạc Ngôn nhìn cô qua gương, hỏi: "Em biết làm không?"
Lương Phi gật đầu, dao cạo râu thì có gì là không biết, "Để em thử."
Chu Bạc Ngôn đưa dao cạo cho Lương Phi, hơi cúi đầu để phối hợp với chiều cao của cô. Lương Phi bóp một ít kem cạo râu ra tay, cẩn thận thoa lên mặt anh, râu cứng hơi châm tay, "Râu anh cứng thật."
Chu Bạc Ngôn nói: "Lại mọc cũng rất nhanh."
Lớp bọt trắng trông bôi trên mặt có chút đáng yêu. Tay trái của Lương Phi nhẹ nhàng đỡ lấy khuôn mặt Chu Bạc Ngôn, tay phải di chuyển dao cạo, khoảng cách rất gần, có thể nhìn rõ từng đường vân trên da anh, cũng cảm nhận được hơi thở nhẹ khẽ phả qua cổ tay.
Cạo dần đến quanh môi, môi dưới của Chu Bạc Ngôn đầy đặn hơn môi trên một chút, sắc môi hồng hào. Lương Phi nắm cằm anh, nhìn khuôn mặt dần trở nên nhẵn mịn, rất hài lòng.
Cuối cùng cũng cạo xong, Lương Phi dùng khăn ướt lau sạch bọt trên mặt anh, không nhịn được mà đưa tay sờ sờ, làn da rất tốt.
Chu Bạc Ngôn ôm lấy eo cô, cúi xuống hôn cô. Hôn một lúc, Lương Phi nói: "Anh đi tắm trước đi, em đi làm chút việc."
Chu Bạc Ngôn nói: "Làm việc gì?"
Lương Phi cười nhẹ một cái: "Nhỡ đâu ở lễ tuyên dương em nhận được giải Tổng giám đốc thường niên, thì em phải chuẩn bị sẵn bài phát biểu."
Chu Bạc Ngôn nhịn một chút rồi nói: "Có cần thế không, còn hai tuần nữa cơ mà."
Lương Phi nói: "Điều đó chứng tỏ em coi trọng."
Kể từ năm số lượng nhân viên của Đại Nguyên vượt mốc hai nghìn người, đại hội biểu dương thường niên chỉ còn mời đội ngũ nòng cốt và những người được khen thưởng tham dự, quy mô được khống chế khoảng bốn trăm người.
Lương Phi dẫn theo mười giám đốc cấp một của các phòng ban tham dự. Tại tiệc tối sau khi lễ biểu dương kết thúc, Trung tâm Chuỗi cung ứng vừa khéo ngồi trọn một bàn tròn, nhưng chỗ ngồi của cô lại được sắp xếp ở cạnh Chu Bạc Ngôn.
Cô không thể xác định mình được sắp xếp ngồi cạnh Chu Bạc Ngôn với tư cách gì, liền đi tìm Anna: "Anna, tôi ngồi ở bàn số 1 có phù hợp không?"
Anna nói: "Phù hợp."
Lương Phi nói: "Nếu chỉ vì tôi là bạn gái của Chủ tịch, tôi không cho rằng đây là một sắp xếp phù hợp."
Anna mỉm cười: "Tất nhiên là không phải, cô đã chuẩn bị bài phát biểu chưa?"
Lương Phi lập tức thể hiện kỹ năng diễn xuất chuyên nghiệp, mở to mắt, tỏ rõ vẻ kinh ngạc, đôi mắt hơi ửng đỏ: "Hả? Không phải chứ? Tôi vẫn chưa chuẩn bị, thật sự không ngờ tới."
Anna mỉm cười: "Vẫn còn chút thời gian, mau nghĩ xem lát nữa nói gì đi."
Lương Phi tâm trạng kích động, nhắn tin cho Chu Bạc Ngôn, người đã đi công tác hai tuần: "Em là người đoạt Giải Tổng giám đốc thường niên!"
Chu Bạc Ngôn trả lời rất ngắn gọn, chỉ hai chữ: "Chúc mừng!"
Lễ biểu dương bắt đầu, theo thông lệ, Chu Bạc Ngôn lên phát biểu tổng kết năm trước tiên.
Đèn hội trường tắt đi, trên màn hình LED khổ lớn dựng đứng hiện lên logo của Công nghệ Đại Nguyên.
Chu Bạc Ngôn từ khu chờ bước lên sân khấu, người còn chưa đi tới bục, cả hội trường đã đồng loạt đứng dậy, tiếng hoan hô, reo hò, huýt sáo vang lên, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lương Phi đứng ở góc hội trường, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Chu Bạc Ngôn bị đám đông che khuất, mãi đến khi anh đi tới trước màn hình lớn, thử micro ra hiệu mọi người ngồi xuống giữ trật tự, cô mới nhìn rõ.
Chu Bạc Ngôn để bộ râu quai nón "ngược đời", từ thái dương kéo dài đến đường hàm, các góc cạnh rõ ràng, râu rậm rạp mà gợi cảm, đẹp trai đến mức quá đáng.
Cơ mặt của Lương Phi không khống chế được mà nhếch lên, cười đến mức mặt cũng cứng lại. Chu Bạc Ngôn để râu đẹp quá, cô cứ nhìn chằm chằm vào anh, mặt bắt đầu nóng lên, tâm trạng vui đến mức sủi bọt, những bong bóng ấy trôi dạt lên tới ngực, bên trong có một con sóc đang gào thét. Đây có tính là bất ngờ không? Có chứ nhỉ? Bàn tay nắm điện thoại cứ liên tục toát mồ hôi.
Vốn dĩ cô ngồi ở một góc hội trường, rồi lại dịch lên hàng ghế phía trước, mở camera điện thoại. Còn bài tổng kết cuối năm nói những gì, cô đã quên sạch, chỉ mải nhìn gương mặt ấy.
Bài phát biểu kết thúc, bước vào phần trao thưởng, cô vẫn còn đang lật xem video trong điện thoại, đến mức khi người dẫn chương trình xướng tên mời cô lên sân khấu nhận giải, cô sững người lại một chút.
Chết rồi, vui quá hóa buồn, cô quên sạch lời rồi. Bài phát biểu nhận giải đã chuẩn bị từ hai tuần trước, một chữ cũng không nhớ ra.
Cô cất điện thoại đi, theo tiếng xướng tên của người dẫn chương trình, chậm rãi bước lên lễ đài. Ánh đèn chiếu thẳng từ trên đầu xuống, đối diện với hơn bốn trăm ánh mắt.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự đứng trước màn hình lớn, cô vẫn cảm thấy tự hào, kiêu hãnh, xúc động.
Chu Bạc Ngôn đặt chiếc cúp và giấy chứng nhận vào tay cô: "Lương Phi, chúc mừng em. Ở tuổi 33 đã hoàn thành mục tiêu đầu tiên. Cảm ơn em vì những đóng góp cho công tác quản lý chuỗi cung ứng của công ty."
Người dẫn chương trình mời Lương Phi phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải, Chu Bạc Ngôn trở về chỗ ngồi.
Lương Phi nhận lấy micro, vừa cúi đầu xuống đã bắt gặp ánh mắt của Chu Bạc Ngôn, sự dịu dàng và yêu thương mà chỉ mình cô mới có thể nhận ra. Rồi lại nhìn thấy đội ngũ của Trung tâm Chuỗi cung ứng, đó là những chiến hữu và người đồng hành của cô.
*Hoàng Phố quân hiệu là trường quân sự nổi tiếng nhất Trung Quốc cận đại, thành lập năm 1924 tại Quảng Châu.
Trong bữa tiệc tối, cô ngồi cạnh Chu Bạc Ngôn, nhìn Chu Bạc Ngôn với bộ râu rậm, nụ cười không sao kìm lại được.
Lương Phi nói: "Chu tổng, hai tuần không gặp đúng là như cách ba thu."
Chu Bạc Ngôn nói: "Đẹp không?"
Lương Phi gật đầu: "Rất đẹp."
Chu Bạc Ngôn nói: "Em nhìn qua là được rồi, tối về giúp anh cạo râu."
Lương Phi cười hì hì: "Để thêm một đêm nữa, ngày mai cạo."
Chu Bạc Ngôn liếc nhìn cô một cái, có người tới mời rượu, Lương Phi đứng dậy, từ đó về sau không còn để tâm nói chuyện nữa. Không phải Lương Phi uống thì là Chu Bạc Ngôn uống, Chu Bạc Ngôn còn uống thay cô một phần.
Trước khi bữa tiệc tối kết thúc, Chu Bạc Ngôn đi từng bàn để kính rượu, cô xuống hầm để xe trước, tựa vào ghế sau ngủ thiếp đi, nửa mê nửa tỉnh. Một luồng gió thổi vào, cô ôm chặt hai tay, ngay sau đó được bao bọc trong một vòng tay ấm áp, mùi hương quen thuộc.
Lương Phi nhắm mắt lại, đưa tay chạm vào bộ râu của Chu Bạc Ngôn, nói: "Chu Bạc Ngôn, chúng ta kết hôn đi."
Chu Bạc Ngôn dùng bộ râu chạm vào lòng bàn tay cô, nói: "Đợi em tỉnh rượu rồi hãy nói."
Lương Phi nói: "Được."
Sáng thứ Bảy, Lương Phi tỉnh dậy rất sớm, trời còn chưa sáng, chỉ có ánh đèn neon ngoài cửa sổ xuyên qua rèm voan mỏng rơi vào phòng. Cô mở mắt, cảm giác khô rát, như bị phủ một lớp màn mỏng. Khi cố gắng lấy nét, trên trần nhà dường như có những đường vân đang gợn sóng.
Cô chợt nghĩ đến một việc muốn nhắn tin cho Kiều Minh Ngữ. Không được, Kiều Minh Ngữ đang mang thai. Nghĩ tới nghĩ lui, cô lại ngủ thiếp đi.
Lần nữa mở mắt là bị tiếng điện thoại đánh thức, cô mò chiếc điện thoại từ dưới gối ra.
Kiều Minh Ngữ gửi tin nhắn cho cô.
"Cậu tỉnh chưa?"
"Nhẫn nam cậu cần tớ đã cho giao nhanh gửi qua cho cậu rồi."
Lương Phi vội vàng kéo lên khung trò chuyện với Kiều Minh Ngữ, toàn là tin nhắn thoại, cô bấm mở.
"Kiều Minh Ngữ, tớ cần một chiếc nhẫn nam."
"Bây giờ! Ngay bây giờ!"
Lương Phi bật dậy khỏi giường, xỏ dép lê chạy ra phòng khách gọi điện cho Kiều Minh Ngữ: "Hôm qua tớ uống say quá."
Kiều Minh Ngữ nói: "Hôm qua cậu còn bảo tớ mượn nhẫn của thiếu gia cho cậu dùng."
"Cậu không phải thật sự gửi nhẫn của thiếu gia qua cho tớ rồi đấy chứ?"
Kiều Minh Ngữ nói: "Cậu có muốn tớ cũng không dám cho đâu, lát nữa lại bị Chủ tịch truy sát thì chết."
Lương Phi r*n r* một tiếng: "Hôm qua lúc mới về nhà tớ còn rất tỉnh táo, những chuyện sau đó thì tớ hoàn toàn không nhớ gì cả."
Kiều Minh Ngữ nói: "Lúc cậu gọi điện cho tớ, Chủ tịch đang ở ngay bên cạnh đấy."
Lương Phi nói: "Sao cậu biết?"
Kiều Minh Ngữ nói: "Tớ nghe thấy anh ấy đang cười."
Lương Phi nói: "......"
Lương Phi nói: "Chiếc nhẫn nam cậu gửi chuyển phát cho tớ là từ đâu ra vậy?"
Kiều Minh Ngữ nói: "Chủ tịch bảo người mang qua."
Lương Phi cạn lời rồi, còn có chuyện nào hoang đường hơn thế nữa không?
Cúp máy, vừa quay đầu lại, Chu Bạc Ngôn đã đứng trong phòng khách nhìn cô, trên tay cầm hai chiếc hộp.
Lương Phi gọi anh: "Chu Bạc Ngôn."
Chu Bạc Ngôn bước tới, Lương Phi nhìn anh nói: "Chu Bạc Ngôn, em có vài lời muốn nói với anh."
Chu Bạc Ngôn cúi đầu nhìn cô.
Lương Phi nói: "Chúng ta đã quen biết nhau mười năm rồi. Tối qua có thể em đã nói những lời chưa đủ lý trí, làm những việc chưa đủ lý trí, nhưng đó cũng là sự bộc lộ chân thật của cảm xúc trong em. Bây giờ em muốn nói với anh rằng, vì những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, em đã rất sớm xác định con đường phát triển sự nghiệp là mục tiêu quan trọng nhất của mình. Em vừa là thuyền trưởng, vừa là người cầm lái, dùng nỗ lực để đổi lấy sự phát triển, muốn kiếm tiền, muốn chứng minh bản thân với mẹ."
Lương Phi khựng lại một chút, đột nhiên bắt đầu nghẹn ngào: "Em cũng muốn chứng minh với Lương Vân rằng, em có thể tự mình chăm sóc bản thân thật tốt, cũng có thể chăm sóc mẹ thật tốt."
Chu Bạc Ngôn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Lương Phi lại nói: "Nhưng rồi em gặp anh. Anh cho em một trải nghiệm cảm xúc độc nhất vô nhị, anh tham gia vào quá trình hình thành hệ giá trị của em, khiến em cảm nhận được việc được lựa chọn một cách kiên định. Anh luôn đứng bên cạnh em, dõi theo em, đồng hành cùng em, ủng hộ em. Đối với em, anh là mỏ neo quan trọng kết nối em với thế giới này. Anh khiến em cảm thấy bản thân mình rất quan trọng, rất đặc biệt. Và em muốn khiến anh cảm thấy hạnh phúc, muốn nắm chặt tay anh, cùng nhau đi qua những năm tháng dài đằng đẵng. Vì vậy, hôn nhân chính là lời cam kết của em dành cho mối tình này. Em nghĩ chúng ta còn rất nhiều lần mười năm nữa ở phía trước. Anh có sẵn lòng bước lên con thuyền của em, cùng em đi thật xa không?"
Chu Bạc Ngôn cất lời, gọi tên cô: "Lương Phi."
Chu Bạc Ngôn mở hộp nhẫn, lấy ra chiếc nhẫn nữ: "Anh phải nói với em rằng, anh đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi."
Chu Bạc Ngôn tiếp tục nói: "Có những lời anh không nói ra là vì không muốn tạo áp lực cho em. Đối với anh, em là một phần trong kế hoạch cuộc đời anh, em khiến thế giới của anh trở nên trọn vẹn. Anh hy vọng em muốn làm gì thì cứ làm điều đó. Dù là thuyền trưởng hay người cầm lái, dù có thuyền hay không có thuyền, dù là ra khơi xa hay trở về nhà, tất cả đều không ảnh hưởng đến việc anh yêu em. Có thể anh không cho em được tất cả những gì em mong muốn, nhưng anh nhất định sẽ dốc hết khả năng để trao đi."
Lương Phi ngẩng đầu lên, nước mắt bắt đầu không sao kiểm soát được: "Chu Bạc Ngôn, em cảm thấy mình thật may mắn khi gặp được anh."
Chu Bạc Ngôn ôm lấy cô: "Chúng ta kết hôn nhé, Lương Phi."
Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Đánh giá:
Truyện Mười Hai Năm Xuân Ở Chốn Giang Nam
Story
Chương 138: Giải thưởng Tổng giám đốc thường niên
10.0/10 từ 42 lượt.
