Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc

Chương 392: Mời chào công khai


Hà Tử Hằng dán mắt vào tin nhắn của ông bô, không nhịn được toe toét cười.


Anh ta gõ phím lia lịa: “Hê hê, người ta là đầu bếp đấy, bố không ngờ tới chứ gì!”


Giờ phút này, anh ta đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh ông bô mình há hốc mồm.


Y như rằng, chưa đến mười giây, tin nhắn của ông bô đã bay tới.


Giọng điệu rõ ràng là kích động hơn, chữ nào chữ nấy cũng khó tin.


“Vớ vẩn, mày lừa bố mày à?! Cái ngón nghề này, mở két sắt còn dư sức! Thế mà mày bảo bố đây là thằng đầu bếp á?!”


Ông bô gắt gỏng oanh tạc, cái khí thế đó như muốn xé rách màn hình.


Hà Tử Hằng nhất thời không biết ông bô đang chửi mình, hay chỉ đơn thuần là thấy chuyện này quá hoang đường.


Hà Tử Hằng vô thức rụt cổ, vội đưa điện thoại ra xa. Anh ta bình tĩnh lại, mở lại đoạn video ban nãy.


Trong video, sợi kẽm kia chỉ cần lẩy nhẹ trong lỗ khóa, mấy cái lẫy bên trong đã được mở.


Cái loại khóa treo kiểu cũ này nhìn thì đơn giản, nhưng bên trong khá tinh vi, mấy cái lẫy phải được gạt đúng vị trí cùng lúc mới mở được.


Sau khi được ông bô chuyên gia nhà mình chứng nhận, Hà Tử Hằng vội vàng mở mục bình luận, nhanh tay gõ: “Tôi nói mấy ông nghe, nhà tôi làm nghề mở khóa gia truyền, cái trình mở khóa của anh thợ trong video này, tuyệt đối là dân chuyên nghiệp! Đỉnh của chóp!



Tôi đoán bừa, có khi nào bà chủ thớt này gọi thợ mở khóa đến, rồi bắt người ta nấu cơm luôn không?”


Bình luận vừa đăng chưa được bao lâu, Hà Tử Hằng đã thấy có mấy người trả lời.


Anh ta bấm vào, cái trả lời trên cùng nói giọng cà khịa: “Huynh đệ, khuyên ông lội bình luận xuống dưới mà xem.” Phía sau còn kèm ba cái icon cười ra nước mắt.


Kéo xuống nữa, lại có người bình luận: “Nhà hàng lớn người ta đang mời chào công khai kìa, ông còn ở đây mà chuyên gia mở khóa!”


Hà Tử Hằng ngơ ngác, vội vàng tải lại trang.


Một bình luận có dấu "V" vàng chóe đập vào mắt.


Nhà hàng Tụ Trân Lâu: “Sau khi đội ngũ bếp chuyên nghiệp của chúng tôi xem xét kỹ lưỡng, kỹ thuật dùng dao xử lý món cá nấu dưa chua phải gọi là tinh xảo tuyệt vời, khả năng kiểm soát lửa cũng chuẩn xác, đều đạt đến trình độ đỉnh cao trong ngành.


Ở đây, chúng tôi thành khẩn xin hỏi chủ thớt, có cách liên lạc với vị Thợ Lâm này không? Nhà hàng chúng tôi trân trọng mời Thợ Lâm về làm, lương lậu hậu hĩnh, chắc chắn hơn đứt cái việc đi nấu cơm tận nhà!”


Hà Tử Hằng tò mò bấm vào trang của Tụ Trân Lâu.


Chỉ thấy cột thông tin chứng nhận liệt kê hàng loạt danh hiệu đáng sợ.


“Thương hiệu trăm năm.”


“Sáu năm liền lọt danh sách Michelin.”


“Bếp trưởng quốc yến.”



Hà Tử Hằng dán mắt vào màn hình, đờ đẫn.


Trong đầu bất giác nảy ra một ý: “Có vô lý không vậy?”


Anh ta hoang mang tột độ.


Anh ta xem lại đoạn nấu ăn.


Trong video, vị Thợ Lâm kia lúc thái phi lê cá, lưỡi dao gần như không rời thớt, từng lát cá mỏng đều tăm tắp, tự động trải ra ngay ngắn.


Hà Tử Hằng không nhịn được gãi đầu.


Vẫn là câu nói cũ, người trong nghề xem kỹ thuật.


Anh ta vốn là dân trong nghề mở khóa, nên nhìn ra được cái thần của Lâm Huyền, nhưng về khoản nấu nướng, anh ta đúng là không nhìn ra được thực lực của hắn.


Nhưng là dân nhà nghề như Tụ Trân Lâu, rõ ràng là họ chả quan tâm đến tài mở khóa.


Hoàn toàn bị tay nghề nấu nướng thu hút, và không hề che giấu ý định săn đón.


Hà Tử Hằng đúng là không hiểu nổi.


Gã này rốt cuộc là quái vật cỡ nào?


Cả mở khóa lẫn nấu ăn, đây đều là những nghề cần tốn vô số thời gian và công sức, khổ luyện mới thành tài.



Hà Tử Hằng lưỡng lự một hồi, cuối cùng quyết định không xóa bình luận.


Anh ta thấy tài mở khóa của Lâm Huyền đúng là rất đỉnh, mình nói không sai, chẳng lẽ nói thật cũng không được?


Cơ mà, anh ta cũng không định tranh cãi với đám đông.


Chỉ lướt bừa, đã thấy có thánh soi tìm ra phần mềm mà Thợ Lâm dùng để nhận việc.


Hà Tử Hằng suy nghĩ, rồi ma xui quỷ khiến thế nào cũng tải về một cái.


Loại phần mềm dịch vụ địa phương này, thường chỉ giới hạn trong thành phố.


Người ngoài tỉnh, dù có tải về, cũng chỉ đăng ký cho vui, chứ không dùng được.


Hà Tử Hằng tải xong, ánh mắt dừng lại ở phần định vị, vẻ mặt lập tức chuyển sang mừng rỡ.


“Bà chủ thớt này ở cùng thành phố với mình á?!”


Anh ta sững lại, rồi tự vả vào mồm, “Phi, không phải, trọng điểm là ông thợ này cũng ở đây!”


Hà Tử Hằng lập tức thông não, vội vàng bấm vào mục nấu ăn tận nhà.


Anh ta biết ông thợ họ Lâm, bèn gõ chữ “Lâm” vào thanh tìm kiếm.


Tuy họ Lâm rất phổ biến, nhưng trong phạm vi cung cấp dịch vụ nấu ăn, thì cũng không nhiều lắm.



Quả nhiên, trang lập tức nhảy ra, hiện lên trang cá nhân của Lâm Huyền.


Ảnh đại diện trên đó, y hệt như trong video, Hà Tử Hằng nhận ra ngay.


“Ha ha ha! Có thật này!”


Hà Tử Hằng phấn khích suýt nhảy dựng lên, cảm giác như trúng số.


Anh ta vội bấm vào, hí hửng bấm đặt đơn, nếm thử tay nghề của cao thủ trong truyền thuyết.


Ai dè, lúc bấm vào, trang đặt lịch hiện ra, chỉ thấy lịch hẹn hôm nay và ngày mai đã kín sạch.


Còn những ngày sau đó, thì báo không cho đặt.


Hà Tử Hằng không cam tâm, thử đi thử lại cả buổi, liên tục tải lại trang, đổi đủ kiểu, nhưng cuối cùng vẫn không đặt được.


Đành chịu, anh ta quyết định đợi tuần sau thử vận may.


Cùng lúc đó, Đinh Hân Di cảm thấy mình mới chợp mắt, đã bị chuông điện thoại dựng dậy.


Mơ màng cầm điện thoại, là Tiểu Lôi gọi.


“Á á á á! Tớ điên mất! Đặt lịch ông thợ Lâm không được!”


“Tớ vừa nhận được đống nồi niêu xoong chảo đặt mua hôm nay đó!”


Đầu dây bên kia, giọng Tiểu Lôi gào lên như súng liên thanh.


Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc Truyện Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc Story Chương 392: Mời chào công khai
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...