Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
Chương 363: Không chảy nước miếng tại chỗ, đã là kiềm chế lắm rồi!
Ngay sau đó, hắn lại thêm chút hạt tiêu đen mới xay và muối biển vừa đủ, khiến hương vị nước sốt lập tức trở nên phong phú, nhiều tầng bậc.
Khi Lâm Huyền rưới nước sốt đã pha lên rau củ, mùi thơm của lá húng tây lập tức được k*ch th*ch.
Lâm Huyền dùng nĩa gỗ cán dài trộn rất nhẹ, đảm bảo lá nào cũng ngấm sốt mà không bị dập.
Sau một hồi trộn đều cẩn thận, món salad hiện lên với màu sắc hấp dẫn, mỗi lá rau đều óng ánh nước sốt.
Cuối cùng, Lâm Huyền rắc hạnh nhân lát đã rang hơi xém vàng bằng chảo lên trên.
Hạnh nhân lát thơm lừng, rơi trên nền xà lách xanh mướt trông càng thêm hấp dẫn.
Quá trình nấu Thịt heo xào ớt xanh và Bắp cải xào tỏi cũng không khác hôm qua là mấy.
Hắn đổ thịt thái sợi vào chảo, tiếng “xèo xèo” vang lên, thịt nhanh chóng đổi màu, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Chảo bên kia, bắp cải xào tỏi cũng đang nhảy múa trong dầu nóng, mùi tỏi phi quyện với mùi ngọt thanh của bắp cải, xộc thẳng vào không khí.
Mùi thơm nồng nàn này, len lỏi qua khe cửa bếp, bay thẳng ra phòng khách.
Lúc này, mấy người đang buôn chuyện rôm rả trên sô pha, bất giác cùng khịt khịt mũi, lập tức bị mùi thơm này thu hút.
“Giờ này Thợ Lâm chắc chắn đang xào thịt heo ớt xanh!”
Thường Tuệ quả quyết.
Hôm qua cô đã được nếm thử tay nghề của Lâm Huyền, cái mùi quen thuộc này, ngửi là biết ngay.
Vừa nghĩ đến vị đó, nước bọt trong miệng cô bắt đầu tiết ra không kiểm soát, cơn thèm lập tức ùa về.
Ngô Mộng Mộng nhìn sang đầy ghen tị, phải chi hôm qua mình cũng được nếm thử.
Bầu không khí tán gẫu vốn đang sôi nổi, bị mùi thơm này quấy nhiễu, xem chừng không thể tiếp tục được nữa.
Ánh mắt ai nấy đều bất giác hướng về phía cánh cửa kính mờ của nhà bếp.
“Hay là mình ra bàn ăn ngồi trước đi.”
“Cứ để Thợ Lâm xào, tụi mình ăn từ từ!”
Tống Thanh Thanh đúng lúc đề nghị, cô cũng bị mùi thơm này k*ch th*ch đến mức ngồi không yên.
Câu nói này lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt.
Vừa dứt lời, mọi người nhất loạt đứng dậy, háo hức kéo ra bàn ăn.
Tống Thanh Thanh ra cửa bếp, mở cửa định lấy bát đũa. Ngay lúc cửa mở, mùi thơm nồng nàn tích tụ trong bếp ồ ạt xông ra.
Tống Minh đứng bên cạnh, hít một hơi thật sâu, bất giác buột miệng: “Tổ cha ơi, ngửi thôi đã thơm thế này, ăn vào còn ngon đến mức nào!”
Thường Tuệ lộ vẻ "biết ngay mà", nói một câu thừa thãi: “Đợi anh ăn là biết ngay.”
Giờ phút này, cô đặc biệt mong chờ vẻ mặt kinh ngạc của Tống Thanh Thanh và mọi người khi nếm thử món ăn.
Thịt heo xào ớt xanh và bắp cải xào tỏi thuộc dạng nấu nhanh, tốn thời gian thực ra là khâu chuẩn bị thái rửa ban đầu.
Lúc cả nhóm huyên náo ngồi vào bàn, sắp xếp bát đũa, rót nước, thì Lâm Huyền cũng vừa nấu xong hai món.
Lâm Huyền trút nốt chỗ bắp cải vào đĩa, lá rau xanh mướt dính ớt đỏ au, tỏi băm rải đều trong kẽ lá.
Thịt heo xào ớt xanh được bày trong đĩa sứ. Thịt bóng bẩy, óng ả.
Ớt xanh vẫn giữ được màu xanh biếc, nhìn thôi đã thấy thèm.
Lâm Huyền đặt món salad rau củ, thịt heo xào ớt xanh và bắp cải xào tỏi lên bàn.
Mùi tươi mát của salad, mùi thơm nồng của thịt xào, mùi cay thơm của bắp cải quyện vào nhau, k*ch th*ch dây thần kinh vị giác của tất cả mọi người.
“Mọi người ăn trước đi, tôi vào xào tiếp.” Lâm Huyền chuẩn bị quay lại bếp.
Tống Thanh Thanh vội gọi giật lại: “Vâng, phiền anh nhé, Thợ Lâm.”
Ngập ngừng một chút, cô chân thành nói: “À, mà anh quen Mộng Mộng, lát nấu xong ra ăn chung luôn nhé, thêm người cho vui. Mọi người cùng ăn mới thú vị.”
“Tôi không cần đâu, mọi người ăn vui vẻ là được rồi.” Lâm Huyền xua tay, từ chối.
Tống Thanh Thanh cũng không ép, thầm nghĩ đợi lát nữa anh thợ làm xong việc, mình lại mời.
Lâm Huyền quay lại bếp, nguyên liệu cho món thịt luộc Tứ Xuyên đã chuẩn bị xong, hắn bắt đầu thái thịt thăn thành lát mỏng.
Trên bàn ăn, Thường Tuệ chủ động khuấy động không khí.
Cô cười tươi rói: “Nào, rót đi rót đi, chúng ta cùng nâng ly mừng Thanh Thanh dọn nhà mới!”
Mọi người nhao nhao hành động, người rót rượu, người rót nước ngọt.
Ngay sau đó, tiếng “leng keng” vui tai vang lên, năm chiếc ly cụng vào nhau.
Trong bếp, Lâm Huyền cho thịt đã thái vào bát, lát nào lát nấy mỏng đều. Tiếp đó, hắn đổ bột bắp vào, bóp đều.
Từ góc của hắn, vừa hay có thể nhìn thấy một góc bàn ăn.
Hắn vô thức liếc ra ngoài, ánh mắt dừng lại ở khung cảnh náo nhiệt đó, không khỏi mỉm cười.
Vốn dĩ hắn còn thấy nhiệm vụ tuần này hơi vô lý, nhưng giờ phút này, thấy mọi người quây quần bên bàn ăn, cười nói vui vẻ, hắn bỗng thấy cũng không tệ.
Bầu không khí vui vẻ, náo nhiệt này, chính là hơi ấm đời thường nhất.
Dù chỉ là người đứng xem, lẳng lặng nhìn tất cả, cũng bất giác cảm thấy vui lây.
Bên bàn ăn, sau khi cụng ly, Tống Thanh Thanh cười tươi, hô to: “Cảm ơn mọi người đã đến! Không nói nhiều nữa, chiến thôi.”
Cô liếc thấy bộ dạng Ngô Mộng Mộng đang nhìn đĩa thức ăn chằm chằm, không nhịn được trêu: “Chị thấy mắt em sắp rớt vào đĩa thức ăn rồi kìa Mộng Mộng.”
Ngô Mộng Mộng nghe vậy, hơi ngượng.
Nhưng đây là cơm ông chủ Lâm nấu đó! Mùi thơm và hình thức hấp dẫn thế này, ai mà nhịn nổi chứ?
Mình không ch** n**c miếng tại chỗ, đã là kiềm chế lắm rồi, được chưa!
Vừa dứt lời, năm đôi đũa đồng loạt vươn về các đĩa thức ăn.
Ai nấy đều nóng lòng muốn nếm thử món ngon trước mặt.
Tống Thanh Thanh có thói quen ăn đồ thanh đạm trước, nên cô chọn nếm thử món salad rau củ.
Chỉ nhìn hình thức thôi, món salad này đã quá xuất sắc, không thua gì mấy nhà hàng cao cấp cô từng đến.
Rau củ trong đĩa rất đa dạng, nhìn là biết loại tươi ngon, hàng tuyển.
Cô gắp một đũa salad đưa vào miệng.
Ngay khoảnh khắc xà lách chạm vào đầu lưỡi, cô bất giác trợn mắt.
Răng cắn vào lá rau, phát ra tiếng “rôm rốp” giòn tan, nước chanh hơi chua vỡ ra trong khoang miệng, mang lại cảm giác tươi mát sảng khoái.
Vị chua của dầu giấm được pha vừa vặn, vừa khai vị lại không quá gắt.
Vị cay của mù tạt ẩn nấp khéo léo, theo nhai nuốt, từ từ lan ra đầu lưỡi.
Mùi húng tây càng nhai càng nồng, quyện với mùi thơm bùi của các loại hạt, mỗi một miếng đều là tầng tầng lớp lớp hương vị.
“Ui! Món salad này ngon ghê!”
Tống Thanh Thanh nuốt xong, không nhịn được mà khen ngợi.
Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
