Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
Chương 343: Cái phần mềm rác này đưa mình đi đâu thế?
...................
Khổng Gia Lạc đứng trước cửa nhà mình, ngó nghiêng bức tường hành lang.
Trên đó dán chi chít mấy mẩu quảng cáo mở khóa, nhìn mà hoa cả mắt.
Cậu ta nhìn kỹ một vòng rồi phát hiện, mấy mẩu quảng cáo này tuy nhiều nhưng chẳng cái nào ghi giá cả cụ thể.
Nhìn đống quảng cáo này, Khổng Gia Lạc bất giác nhớ lại lần trước buôn chuyện với đồng nghiệp, nhà cậu ta bị tắc cống, vì muốn tiện nên gọi dịch vụ thông tắc trên mấy mẩu quảng cáo dán ở hành lang.
Kết quả, làm xong đối phương hét giá trên trời, thu một khoản phí cắt cổ.
Sau đó đồng nghiệp đi hỏi thăm mới biết, giá thông thường chỉ bằng một nửa số tiền cậu ta đã trả, coi như bị chém đẹp một vố.
Khổng Gia Lạc vẫn còn sợ xanh mặt với kiểu quảng cáo mập mờ giá cả này.
Đang lúc cậu ta rầu rĩ, đột nhiên nhớ ra lần trước gọi người sửa điều hòa, mình có dùng một phần mềm tên là “Hạnh Phúc Đến Nhà”.
Nhớ không lầm thì dịch vụ tìm trên đó giá cả khá hợp lý, chất lượng cũng ổn.
Cậu ta vội lôi điện thoại ra, bấm vào ứng dụng này.
Vừa mở phần mềm, điện thoại đột nhiên rung lên, một thông báo tin nhắn bật ra: “Chúc mừng quý khách nhận được một phiếu giảm giá 50% dịch vụ nấu ăn tận nhà, thời hạn 3 ngày”.
Khổng Gia Lạc thấy thông báo này, không nhịn được thầm lẩm bẩm: “Giờ mấy app đồ ăn giảm giá ngập mặt, trên mấy app đặt cơm nhóm chỉ tốn mười mấy tệ là no căng, ai mà cần cái dịch vụ nấu ăn tận nhà phù phiếm này chứ? Đúng là phí tiền.”
Cậu ta vừa nghĩ, vừa nhanh tay vuốt tắt thông báo đó đi.
Ngay sau đó, cậu ta gõ hai chữ “mở khóa” vào thanh tìm kiếm.
Rất nhanh, trang kết quả tìm kiếm hiện ra, sắp xếp theo giá từ cao đến thấp mười mấy dịch vụ mở khóa gần đó.
Mấy dịch vụ hiển thị đầu trang, giá khởi điểm đều là 60 tệ, hơn nữa tùy vào loại khóa khác nhau, giá còn có thể tăng thêm.
“Mắc dữ!”
Khổng Gia Lạc không nhịn được than thở.
Vốn còn đang nghĩ hôm nay không đi taxi, tiết kiệm được một khoản, ai ngờ số tiền này lại sắp phải nướng vào việc mở khóa.
Giới trẻ thời nay cày tiền khó thật đấy!
Nghĩ đến tiền điện nước tháng này chưa đóng, rồi cả hóa đơn thẻ tín dụng, Khổng Gia Lạc thấy rầu cả ruột.
Mang tâm lý thử vận may, cậu ta bắt đầu chậm rãi lướt xuống dưới, hy vọng tìm được một lựa chọn rẻ hơn.
Sau khi lướt qua cả đống dịch vụ giá từ 60 - 70 tệ, cuối trang đột nhiên xuất hiện một lựa chọn ghi “Giá dự kiến 30 tệ”.
Nhìn thấy mức giá này, mắt Khổng Gia Lạc sáng rực lên.
Giá này hời quá!
Rẻ hơn gần một nửa so với mấy chỗ kia!
Cậu ta mừng rơn, vội vàng bấm vào lựa chọn đó, cứ như sợ bị người khác giật mất.
Hệ thống lập tức bật ra cửa sổ chọn thời gian.
Khổng Gia Lạc lúc này chỉ chăm chăm muốn mở cửa cho nhanh, căn bản không thèm nhìn kỹ, không chút do dự chọn ngay “Đến ngay lập tức”.
Ruột gan như lửa đốt mà nhấn nút xác nhận.
Trang chuyển hướng, hiện ra một dòng chữ xanh lá cây bắt mắt: “Quý khách đã đặt thành công dịch vụ nấu ăn tận nhà, đang chờ thợ xác nhận...”.
Nét mặt Khổng Gia Lạc cứng đờ, cậu ta trợn tròn mắt không thể tin nổi, đưa điện thoại lại gần rồi ra xa, xác nhận xem mình có hoa mắt không.
Ủa? Cái quái gì đây?
Nấu ăn tận nhà? Rõ ràng mình tìm “mở khóa” mà!
Sao tự dưng lại đặt thành nấu ăn tận nhà?
Cái phần mềm rác này đưa mình đi đâu thế?
Cậu ta nhận ra có gì đó không ổn, lập tức luống cuống tay chân, tìm nút hủy đơn trên màn hình.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên, thanh thông báo hiện tin nhắn mới, là hồi âm của Thợ Lâm: “Chào bạn, tôi chuẩn bị xuất phát đây.”
Cậu ta mặc kệ tất cả, vội chọc vào khung đối thoại, ngón tay gõ lia lịa trên màn hình, tốc độ còn nhanh hơn cả lúc cậu gõ code.
“Thợ ơi đừng đến! Tôi đặt nhầm đơn rồi!”
“Tôi không cần nấu ăn tận nhà, tôi muốn tìm thợ mở khóa! Cái phần mềm rác này hình như bị bug!”
Khổng Gia Lạc cảm thấy thái dương mình giật thon thót, hơi thở cũng trở nên nặng nề, trong lòng thầm chửi mười mấy lần cái đám phát triển phần mềm.
Cái lỗi tương tác sơ đẳng thế này mà cũng cho ra mắt được, bộ phận test ngồi không ăn bám à?
Khổng Gia Lạc càng nghĩ càng tức, trong đầu hiện lên cảnh tượng mình lúc ba giờ sáng ngồi bệt dưới sàn phòng máy, gõ phím sửa code.
Bây giờ lại vì lỗi của cái phần mềm này mà rước thêm phiền phức.
Lập trình viên nhà mấy người cũng nên nửa đêm bò dậy sửa bug đi!
Khổng Gia Lạc nghiến răng nghiến lợi.
Nghĩ đến việc mình vì một cái BUG, trước hết là nửa đêm bị gọi gấp đến công ty tăng ca, bận tối tăm mặt mũi.
Kết quả là quên mang chìa khóa, bây giờ lại lên cái phần mềm này đặt mở khóa, lại thành ra đặt nấu ăn tận nhà.
Khổng Gia Lạc oán niệm ngập trời.
Đang định nhắn thêm, khung đối thoại đột nhiên bật lên hai chữ: “Cũng được.”
Khổng Gia Lạc nhíu mày.
“Cũng được” là ý gì?
Là đồng ý hủy đơn?
Cậu ta không chắc, cẩn thận là trên hết, cậu ta gõ một dòng: “Anh đồng ý cho tôi hủy đơn rồi đúng không? Thật sự xin lỗi anh nhiều!”
Gần như ngay lập tức, đối phương trả lời: “Không phải, ý tôi là mở khóa tôi cũng làm được.”
“Bạn chụp ảnh cái ổ khóa nhà bạn gửi tôi xem, tôi chuẩn bị dụng cụ.”
Khổng Gia Lạc đứng ngây ra ở hành lang, mắt dán vào tin nhắn, sững sờ mất ba giây.
Nhất thời không phản ứng kịp.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới ngập ngừng giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh ổ khóa nhà mình gửi qua.
Chụp xong, cậu ta không nhịn được, lại gửi thêm một tin: “Anh không đùa tôi đấy chứ?”
Đối phương vẫn trả lời rất nhanh: “Không đùa, khóa này tôi mở được.”
Khổng Gia Lạc thoáng chốc đần mặt ra.
Ủa, thời nay người ta đa năng vậy sao?
Đi nấu ăn tận nhà còn kiêm luôn mở khóa?
Mang theo một bụng hoài nghi, cậu ta ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm vào trang cá nhân của vị Thợ Lâm này.
Chỉ thấy bên dưới các nhãn kỹ năng như “Món xào gia đình” và “Giao tiếp tiếng Anh”, là nhãn “Chuyên gia mở khóa (Đã đăng ký)” đang nằm chễm chệ.
Khổng Gia Lạc lúc này mới vỡ lẽ tại sao mình tìm “mở khóa” lại lòi ra cái dịch vụ nấu ăn tận nhà này.
Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
