Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc

Chương 304: Sếp Tạ: Có người nào mà tôi không thấy được đang đi theo chúng ta à?

Người đàn ông đứng một bên, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi.

Mua một món ăn vặt còn phải đọc những câu thoại kỳ quặc với ông chủ, đã là một chuyện cực kỳ quê độ rồi, vào một nhóm chat mà còn phải tuyên thệ trước mặt bao nhiêu người.

Nhìn Thẩm Hoa Hoa dứt khoát đọc xong lời tuyên thệ, anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm chuẩn bị cứng rắn làm theo.

Kết quả, đột nhiên nghe Ngô Dật giải thích rằng đây chỉ là một trò đùa.

Người đàn ông lập tức như trút được gánh nặng, sau đó trừng mắt nhìn Ngô Dật một cái thật mạnh.

Cậu nhóc này trông mặt mũi thật thà, không ngờ lại ranh ma ngầm!

Anh thầm mừng vì mình vừa rồi phản ứng chậm nửa nhịp, nếu mình nhanh tay hơn một chút, đã bị cậu nhóc này lừa rồi.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, cậu Mạc lái xe, từ từ tiến vào bãi đỗ xe của công viên trẻ em.

Sau khi xe dừng lại, cậu qua cửa sổ xe, nhìn thấy tấm biển hiệu của công viên trẻ em.

Trong một khoảnh khắc, trong đầu cậu đã diễn ra một bộ phim drama gia đình hào môn tám mươi tập.

Sếp Tạ đặc biệt nhấn mạnh, cần phải có tâm lý vững vàng và khả năng diễn xuất, bây giờ lại đích thân đưa mình đến công viên trẻ em.

Đây không phải là đi nhận con riêng thì còn là gì?

Cậu Mạc thầm nghĩ phen này mình chắc chắn ổn rồi.

Chỉ cần có thể giải quyết chuyện này một cách ổn thỏa, đẹp đẽ, ai có thể lay chuyển được vị trí của mình trong lòng sếp Tạ chứ?

Trên đường đi đến cổng công viên trẻ em, cậu Mạc chú ý thấy sếp Tạ cứ liên tục chỉnh lại cổ tay áo vest.

Đây rõ ràng là biểu hiện của sự căng thẳng!

Cậu Mạc lập tức hiểu ý, rất tinh tế hạ thấp giọng, cẩn thận hỏi: “Sếp Tạ, lát nữa đến nơi, sếp có cần em phối hợp như thế nào không ạ?”

“Lát nữa cậu cứ tự nhiên là được, đừng quá khoa trương.” Tạ Hồng Vũ nói.

Cậu Mạc liếc nhìn quầy bán vé, nói: “Hiểu rồi ạ! Vậy bây giờ em đi mua vé nhé? Bốn vé chắc là đủ rồi ạ?”

Gia đình ba người của sếp Tạ cộng thêm mình, là bốn vé.

Tạ Hồng Vũ nghe vậy, trước tiên là sững người, vốn định giải thích là không phải đi vào công viên trẻ em.

Nhưng ngay sau đó, anh đột nhiên nhận ra những vấn đề còn nghiêm trọng hơn.

“Bốn vé? Tại sao lại là bốn vé?”

Anh thật sự không hiểu nổi sao cậu Mạc lại tính ra cần bốn vé.

Cậu Mạc cũng sững người, lẽ nào lần này sếp Tạ chỉ muốn mình đến nhận mặt, không định để mình đi cùng vào trong?

Nghĩ đến đây, cậu vội vàng chữa cháy: “Vậy ba vé ạ?”

“Ba vé?”

Tạ Hồng Vũ nghe câu trả lời này, trong lòng càng thêm thắc mắc.

Cơn gió chiều nhẹ nhàng thổi qua, anh lại cảm thấy trong gió có một luồng khí lạnh khó hiểu, không nhịn được mà vô thức nhìn quanh.

Anh do dự một lát, giọng điệu có chút nghi ngờ và cảnh giác, hỏi: “Có người nào mà tôi không thấy được đang đi theo chúng ta à?”

Cậu Mạc dù có chậm chạp đến đâu, lúc này cũng nhận ra mình hình như đã hoàn toàn hiểu lầm ý của sếp Tạ.

Cậu ngượng ngùng cười gượng, vội vàng giải thích: “Không có đâu ạ, sếp Tạ, là em nghĩ sai rồi… em còn tưởng chúng ta định vào trong công viên trẻ em.”

Tạ Hồng Vũ nhìn cậu Mạc, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định không hỏi rõ nữa.

Dù sao đến cũng đã muộn rồi, nếu còn lãng phí thời gian ở đây nữa, e là ngay cả mùi đồ ăn của ông chủ Lâm cũng không ngửi được.

Anh bước nhanh về phía bãi đất trống cạnh công viên trẻ em.

Không cần cố ý tìm kiếm, chỉ cần liếc mắt là có thể thấy một nơi đang xếp hàng dài.

Cảnh tượng náo nhiệt đó, cùng với mùi thơm lan tỏa trong không khí, chắc chắn không sai được.

Tạ Hồng Vũ tăng tốc đi về phía cuối hàng, vừa đi vừa ước tính số người trong hàng.

Trong lòng thầm tính toán, cảm thấy với tình hình này, mình hẳn là có thể kịp mua được đồ ăn của ông chủ Lâm.

Anh trước đó đã thấy có người nói trong nhóm, ông chủ Lâm hôm nay vẫn giới hạn mỗi người một cái.

Cậu Mạc thì theo sát phía sau Tạ Hồng Vũ, mắt không ngừng quét qua xe bán hàng và hàng người, đầy vẻ hoang mang.

Cậu cảm thấy đầu óc mình như một mớ bòng bong, gỡ mãi không ra.

Chuyến đi này theo sếp Tạ, vốn tưởng là có chuyện gì quan trọng, kết quả lại đến trước một quán ăn vặt đang xếp hàng thế này.

Trong hàng, lập tức có mấy khách quen mắt tinh nhìn thấy Tạ Hồng Vũ, liền nhiệt tình chào hỏi.

“Yo, Đại gia đến rồi!”

“Tôi biết ngay là Đại gia không thể bỏ lỡ mà.”

“Tôi mong chờ Đại gia đọc mật khẩu lắm, nhất định phải quay lại, tôi có thể xem cả năm không chán.”

Tạ Hồng Vũ gật đầu với họ, vẻ mặt không có thay đổi gì rõ rệt, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên vẫn tiết lộ tâm trạng của anh lúc này không tệ.

Dù sao cũng đều là khách quen trong “Hội Vây Bắt Ông Chủ Lâm”, bình thường mọi người hay trêu chọc nhau quen rồi.

Còn về việc đích thân đọc những câu thoại kỳ quặc đó?

Tuyệt đối không thể nào.

Anh ta đã tính toán cả rồi, để cậu Mạc đi thay mình đọc những câu thoại đáng xấu hổ kia.

Chỉ là biểu hiện hôm nay của thằng nhóc này có vẻ kỳ lạ, suốt cả đường đi cứ lơ đễnh, chẳng biết rốt cuộc trong đầu đang nghĩ gì.

Ngược lại là cậu Mạc, lần đầu tiên thấy cảnh tượng này, trong lòng đầy kinh ngạc.

Sếp Tạ bị những người này trêu chọc như vậy, vậy mà không hề tức giận.

Tất nhiên, câu hỏi lớn hơn vẫn còn ở phía sau.

Cậu không hiểu, với thân phận của Tạ Hồng Vũ, tại sao lại phải đến quán ven đường thế này xếp hàng.

Tạ Hồng Vũ đứng ở cuối hàng, ước tính một chút, phải đợi một lúc mới đến lượt mình.

Anh quay sang nhìn cậu Mạc bên cạnh, nói: “Tôi xếp hàng ở đây trước, cậu lên phía trước xem tình hình, hỏi cho rõ quy trình mua hàng, lát nữa quay lại thay tôi.”

Cậu Mạc vội vàng gật đầu, đáp một tiếng, sau đó đi nhanh về phía xe bán hàng.

Càng đến gần xe bán hàng, mùi thơm trong không khí càng nồng nàn.

Mùi khét của thịt bò nướng hòa quyện với mùi sữa đậm đà của phô mai, khiến khoang miệng cậu lập tức tiết ra rất nhiều nước bọt.

Cậu thấy một chàng trai trẻ đang đứng một bên cầm hamburger, ăn một cách say sưa thỏa mãn.

Vỏ bánh mì vàng óng kẹp miếng thịt dày, phô mai tan chảy chảy xuống từ các cạnh, trông vô cùng hấp dẫn.

Cậu Mạc nhìn mà có chút ngẩn người, không ngờ một chiếc hamburger ven đường lại có thể làm được đến mức này.

Cậu đột nhiên nhận ra, có lẽ sếp Tạ thật sự chỉ đơn thuần đến để ăn.

Nhưng suy nghĩ này vừa nảy ra, cậu lại lập tức cảm thấy không đúng.

Nếu chỉ để ăn một chiếc hamburger, tại sao lại phải đặc biệt dẫn theo mình.

Còn nhấn mạnh đến tâm lý và khả năng diễn xuất nữa…

Cậu Mạc đã đi đến gần xe bán hàng.

Đầu tiên chú ý đến chính là màn hình điện tử trên xe.

Trên cùng màn hình ghi “Hamburger Bò Angus Hai Tầng 88/cái”, mức giá khiến cậu Mạc hơi sững sờ.

Phía dưới là bốn chữ lớn “Hướng Dẫn Mua Hàng”.

Khi cậu nhìn rõ nội dung cụ thể, mắt lập tức trợn tròn, biểu cảm trên mặt dần đông cứng lại.


Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc Truyện Món Ngon Của Tôi Ngẫu Nhiên Làm Mới, Khách Hàng Thèm Khóc Story Chương 304: Sếp Tạ: Có người nào mà tôi không thấy được đang đi theo chúng ta à?
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...