Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu

Chương 91: Đêm Giao thừa


Ngày 25 tháng Chạp, cuối cùng cũng được nghỉ đông.


Khương Vãn nằm dài ở nhà ngủ nướng suốt hai ngày, trong thời gian đó, Thẩm Hoan gào rú trong nhóm chat, rủ mọi người đến nhà cậu ấy chơi, nhưng Khương Vãn không đi.


Đã lâu lắm rồi cô chưa được ngủ nướng, phải trân trọng cơ hội này.


Dĩ nhiên, với Lục Hoài Chu, cô chỉ có thể gọi điện, nhắn tin mỗi ngày.


Ngày 28 tháng Chạp, Khương Vãn bị Chu Lăng Ý gọi dậy từ sớm để đi siêu thị mua đồ Tết.


Vừa bước vào siêu thị, Khương Vãn còn ngáp ngắn ngáp dài, khó hiểu hỏi: "Mẹ ơi, hôm nay mới 28, ngày mai đi mua chẳng phải cũng như nhau sao?"


Chu Lăng Ý liếc cô một cái, nói: "Mai là Giao thừa rồi, sáng mẹ phải đi đón ông bà ngoại con, lấy đâu ra thời gian."


Khương Vãn cau mày, không hiểu lắm: "Mẹ nhớ nhầm rồi ạ? Ngày mai là 29 tháng Chạp, đâu phải 30."


Chu Lăng Ý vừa chọn rau, vừa thở dài lắc đầu, vô cùng nghiêm túc nói: "Năm nay không có 30, 29 chính là Giao thừa."


"Hả? Sao lại thế ạ?" Khương Vãn ngạc nhiên, tại sao năm nay lại không có 30 Tết?


"Mẹ cũng không rõ, nhưng lịch đã ghi như vậy rồi." Chu Lăng Ý vừa nói, vừa nhặt một quả cà chua bỏ vào túi.


Khương Vãn cũng không hỏi thêm, tiếp tục theo mẹ mua đồ.



——————


Giao thừa.


Nhà họ Lục.


Tần Vận đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa tối, còn hai cha con Lục Diệu Thành và Lục Hoài Chu ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Hai người ngồi cách xa nhau, Lục Hoài Chu mải chơi điện thoại, còn Lục Diệu Thành đọc báo kinh tế, chẳng ai muốn nói chuyện với ai.


Một lúc sau, Lục Diệu Thành rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng trầm ổn: "Qua vài ngày nữa, ba sẽ giúp con nộp đơn ứng tuyển vào Stanford."


Động tác của Lục Hoài Chu khựng lại, lạnh lùng liếc ông một cái, rõ ràng không vui. "Đừng phí thời gian quý báu của ba, tôi không đi Stanford."


"Hừ." Lục Diệu Thành cười lạnh, vắt chéo chân, ánh mắt sắc bén nhìn anh: "Vì con bé họ Khương kia?"


Lục Hoài Chu ngước mắt, nhìn chằm chằm ông, nhưng anh cũng hiểu rõ, điều tra một người đối với Lục Diệu Thành mà nói là chuyện quá đơn giản.


"Không liên quan đến cô ấy." Giọng anh khàn đi, ngữ điệu có chút vội vã.


Chuyện của nhà họ Lục, không cần kéo cô vào. Đây là quyết định của anh, không liên quan đến cô.


Lục Diệu Thành trầm mặc một lát, rồi chậm rãi nói: "Chính con cũng rất rõ, ngành Khoa học máy tính của Stanford là tốt nhất thế giới."


"Đừng nói với ba là con chưa từng nghĩ đến chuyện này. Trước đây, kỳ thi IELTS và TOEFL đều do con tự nguyện đi thi, ba chưa từng ép con."


"Ba không biết bây giờ con và con bé đó thế nào, nhưng Lục Hoài Chu, đây là tương lai của con. Ba đã nói rồi, nếu con không thể gánh vác trách nhiệm này, ba sẽ giúp con lựa chọn."



Đối với anh, cô mới là quan trọng nhất.


"Tôi nhắc lại lần nữa, tôi sẽ không đi."


Lời nói vang dội, thái độ kiên quyết.


Lục Diệu Thành không lên tiếng, chỉ cụp mắt tiếp tục đọc báo, hiển nhiên, Lục Hoài Chu vẫn chưa thuyết phục được ông.


—————


Không khí ở nhà Khương Vãn rất khác biệt.


Chu Lăng Ý đã đón ông bà ngoại của Khương Vãn về, nhà cửa lập tức rộn ràng hẳn lên.


Buổi tối, từng món ăn được bày lên bàn. Khương Vãn vừa rót nước ngọt cho bà ngoại, bà ngoại đã nhét vào tay cô một phong bao lì xì thật dày.


Ông ngoại cũng lấy một phong bao ra, cười nói: "Qua năm mới, tiểu Khương Khương của chúng ta lại lớn thêm một tuổi rồi, sắp thi đại học nữa chứ, tốt thật đấy."


Bà ngoại cười tít mắt, trêu chọc: "Vài năm nữa là có thể dắt bạn trai về rồi nhỉ?"


Chu Lăng Ý vừa bưng nồi cá nấu cay ra, vừa bất đắc dĩ lắc đầu: "Mẹ à, Khương Khương còn nhỏ, bạn trai gì chứ? Đừng dạy hư con nít."


Ông ngoại cười ha ha, Khương Vãn cũng ôm bao lì xì cười ngốc nghếch.


Nhắc đến bạn trai, bà ngoại bỗng nghiêm túc hẳn, nhìn Chu Lăng Ý, nghiêm nghị hỏi: "Vừa hay, hôm nay có mặt Khương Khương ở đây, mẹ muốn hỏi con, con với bác sĩ Ngô kia, thật sự đã cắt đứt chưa?"



Khương Vãn nghe vậy, liền ngẩng đầu nhìn về phía Chu Lăng Ý.


Chu Lăng Ý ngồi trên ghế, cười rất thản nhiên: "Bọn con vốn chưa từng bắt đầu, nói gì đến chuyện cắt đứt."


Chợt, bà lại quay sang nhìn Khương Vãn: "Con nghĩ kỹ rồi, cả đời này cứ như vậy thôi, không tìm nữa."


Khương Vãn lắc đầu, sống mũi cay cay, sốt ruột muốn khuyên bà: "Nhưng mẹ ơi, chẳng phải mẹ thích bác sĩ Ngô sao? Mẹ không cần phải vì con mà..."


"Ai nói mẹ thích ông ấy?" Chu Lăng Ý như thể vừa nghe được một câu chuyện buồn cười nhất thế giới, ngay cả chính bà cũng có chút kinh ngạc.


Khương Vãn sững người, lắp bắp: "Nhưng lần trước, con về nhà vào buổi tối, nghe thấy mẹ nói chuyện điện thoại với ông ấy... mẹ còn khóc nữa mà."


Chu Lăng Ý mặt đầy dấu chấm hỏi, cau mày nhớ lại, rồi bỗng bật cười: "Hầy, mẹ khóc không phải vì mẹ thích ông ấy đâu. Chỉ là lúc đó, ông ấy an ủi mẹ qua điện thoại, rồi nhắc đến ba con, nên mẹ mới khóc thôi."


Nói rồi, bà nắm lấy tay Khương Vãn, giọng dịu dàng: "Khương Khương, mẹ không thể tìm được ai tốt hơn ba con nữa rồi. Mẹ nguyện ý giữ gìn ký ức về ông ấy, cũng như gìn giữ con vậy."


"Chúng ta cứ sống như thế này, con xem, chẳng phải mẹ vẫn ổn lắm sao?"


Mắt Khương Vãn đỏ hoe, nước mắt vành vạnh đầy hốc mắt, cô hít sâu một hơi, cố gắng không bật khóc.


Bà ngoại muốn nói gì đó, nhưng nhìn cảnh tượng này, lại đành im lặng.


Làm mẹ, sao có thể không thương con gái mình? Là bậc làm cha làm mẹ, ông bà cũng mong Chu Lăng Ý có thể tìm được một bến đỗ tốt, có một chỗ dựa vững chắc. Nhưng Chu Lăng Ý lại quá kiên cường, có nói cũng chẳng ích gì.


Ông ngoại bỗng hô lớn: "Ây da, năm mới năm me, đừng có bàn mấy chuyện dễ khiến người ta rơi nước mắt nữa! Mau ăn cơm ăn cơm!"



Sau khi ăn xong, đã tám giờ tối.


Trên tivi, chương trình Gala Chào Xuân vừa mới bắt đầu. Chu Lăng Ý ngồi trong phòng khách với ông bà, vừa xem vừa trò chuyện, cắn hạt dưa.


Khương Vãn quay về phòng lấy điện thoại, tin nhắn chúc mừng năm mới liên tục được gửi đến.


Cô định lần lượt trả lời, nhưng bỗng nhận được cuộc gọi từ Tống Cảnh Nghiên.


Bên kia điện thoại, có tiếng phụ nữ khóc nức nở, đau đớn đến xé lòng. Trong chớp mắt, bầu không khí lại trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.


Giọng nói khàn khàn, nặng nề của Tống Cảnh Nghiên vang lên: "Khương Khương, xin lỗi, đã làm phiền cậu vào lúc này."


"Bùi Ngôn đang ở bệnh viện... Em ấy có lẽ... không trụ được nữa rồi."


Đầu óc Khương Vãn trống rỗng, sắc mặt tái nhợt, sau đó, cô lao ra ngoài như một cơn gió.


Chu Lăng Ý gọi lớn theo sau: "Con đi đâu vậy? Giao thừa mà chạy ra ngoài làm gì?"


Giọng Khương Vãn nghẹn lại: "Đi gặp một người bạn... Mọi người đừng chờ con."


Đêm Giao thừa, bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa rộn ràng. Những chùm pháo lộng lẫy bừng sáng bầu trời, chiếu rọi một năm mới rực rỡ, muôn màu.


Trời đông lạnh buốt, nhưng Khương Vãn chẳng kịp mặc thêm áo khoác. Từng cơn gió lạnh táp vào người, sắc bén như lưỡi dao, xuyên qua làn da, đau nhói.


Trong tiếng gió thổi, cô vẫn nghe văng vẳng lời của Tống Cảnh Nghiên.


"Các cậu là những người bạn thân nhất của em ấy. Tớ nghĩ, em ấy cũng hy vọng... các cậu có thể tiễn em ấy đoạn đường cuối cùng."


Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu Truyện Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu Story Chương 91: Đêm Giao thừa
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...