Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Chương 78: Truy thê hỏa táng tràng
Khương Vãn biết Lục Hoài Chu đang giận.
Anh cao ráo, chân dài, chỉ vài bước đã đến chỗ ngồi. Cô lập tức lon ton chạy theo, trên mặt nở nụ cười lấy lòng.
Thẩm Hoan vừa định ngồi xuống thì bị cô đuổi đi: "Tối nay cậu ngồi chỗ tớ."
Thẩm Hoan nhất thời chưa phản ứng kịp, mãi đến khi thấy gương mặt lạnh như băng của Lục Hoài Chu, cậu lập tức hiểu ra điều gì đó, rồi nghiêm túc gật đầu với Khương Vãn, còn tặng thêm hai chữ: "Bảo trọng."
Thật sự quá đáng sợ! Anh Chu mà giận lên thì tốt nhất nên tránh xa.
Khương Vãn cầm bút và đề thi đặt lên bàn Thẩm Hoan, sau đó xoay người lại, đối mặt với Lục Hoài Chu.
"Hì hì... cậu, vẫn còn giận à?" Cô dịu giọng, cố gắng giữ nụ cười trên môi, đôi mắt hạnh trong veo ánh lên vẻ đáng thương, trông chẳng khác gì một chú chó nhỏ đang cầu xin chủ nhân tha thứ.
Lục Hoài Chu lười nhác ngước mắt liếc cô một cái, không nói gì, chỉ lấy đề thi ra trải lên bàn, lạnh nhạt buông một câu: "Đừng làm phiền tớ học bài."
Khương Vãn: "..." Học bài? Học cái đầu cậu ấy!
Rõ ràng là giả vờ chăm chỉ để tránh mặt cô thôi.
Khương Vãn bĩu môi, vẫn cố nặn ra nụ cười, không có chút xương sống nào, yếu ớt gọi một tiếng: "Anh Chu~"
Lục Hoài Chu cầm bút viết bài, động tác khựng lại một giây, ánh mắt sâu thêm mấy phần, trái tim như bị mèo con cào nhẹ một cái, ngưa ngứa.
Nhưng anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng, tiếp tục viết, không hề ngẩng đầu.
Khương Vãn còn định nói gì đó, nhưng đúng lúc ấy chuông vào lớp vang lên.
Tiết tự học tối nay là môn Ngữ văn. Vừa vào lớp, cô giáo đã yêu cầu cả lớp làm đề thi.
Vốn dĩ, tiết tự học của Ngữ văn cũng chỉ có vậy.
Lớp học yên tĩnh, chỉ có tiếng lật trang giấy và tiếng bút lướt trên trang.
Cô giáo ngồi trên bục giảng đọc 'Độc Giả', thỉnh thoảng đổi tư thế, lại ngước lên quan sát học sinh bên dưới.
Khương Vãn làm xong phần trắc nghiệm rất nhanh, rồi không nhịn được, lại lén nhìn sang Lục Hoài Chu. Anh làm bài rất nhanh, đã viết xong phần điền vào chỗ trống của thơ cổ.
Cô liếc qua một cái... ồ, tám câu thơ mà anh đã viết được sáu câu rồi! Có tiến bộ đó!
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cô, Lục Hoài Chu khẽ nâng mí mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười trêu chọc, giọng nói khàn khàn: "Muốn chép bài tớ hả?"
Khương Vãn: "???" Nếu cô nhớ không nhầm, môn Ngữ văn của cô giỏi hơn anh mà?
Cô còn chưa kịp phản bác, Lục Hoài Chu đã kéo đề thi lại gần, tay trái đặt trên bàn che đề lại, cứ như cố ý không cho cô nhìn.
Khương Vãn nghiến răng. Người này tự tin thái quá rồi đó! Không những đề phòng cô, mà còn dám nghi ngờ nhân cách của cô nữa! Quá đáng!
"Đại ca à, cậu có thể giận, nhưng sao còn công kích cá nhân thế?"
Lục Hoài Chu khẽ nhướng mày, khóe môi hơi cong lên một chút nhưng không nói gì, tiếp tục làm bài.
Đúng lúc này, cô giáo trên bục giảng bỗng chú ý đến Khương Vãn. Bà đẩy kính trên sống mũi, lên tiếng hỏi: "Khương Vãn, em đang làm gì vậy?"
Bị cô giáo bất ngờ gọi tên, Khương Vãn cứng đờ cả người, ngây ngốc chớp mắt, sau đó cười khan: "Em... tối qua ngủ bị sai tư thế, cổ hơi mỏi, đang xoay người vận động một chút ạ."
Vừa nói xong, cô còn cố tình xoay cổ mấy vòng. Khi quay đầu nhìn ra sau, cô phát hiện Lục Hoài Chu đã dừng viết từ lúc nào, đang nhàn nhã chống cằm nhìn cô, trong mắt lóe lên tia cười khẽ.
Cô giáo không nói gì thêm.
Làm giáo viên lâu năm, nhìn sơ là biết học trò có tâm tư gì. Một cô gái trẻ có chút suy nghĩ riêng, cũng chẳng có gì lạ. Huống hồ, bà rất tin tưởng Khương Vãn.
Khương Vãn siết chặt bút, quay lại lườm Lục Hoài Chu một cái: "Đồ vô lương tâm!"
Cô nghiến răng lầm bầm.
Lục Hoài Chu: "..." Người vô lương tâm thật sự là cô ấy, vậy mà còn dám đổ ngược lại cho anh. Đúng là trẻ con.
Anh vẫn im lặng, dáng vẻ lạnh nhạt như cũ, không thèm để ý đến cô.
Khương Vãn cuối cùng cũng nhận ra... dỗ người đúng là quá khó! Trước đây, khi Lục Hoài Chu dỗ dành cô, cô cứ nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn, thấp giọng của anh mà thấy rất có thành tựu.
Nhưng bây giờ đổi lại, cô chỉ thấy mệt mỏi.
Hết tiết tự học đầu tiên, cô rốt cuộc không nhịn nổi nữa, quay lại bĩu môi hỏi: "Cậu định giận đến bao giờ đây?"
"Trong tình huống đó, tớ không thể cứ tùy tiện nói là Bùi Ngôn mách lẻo được, đúng không? Dù gì chúng ta cũng chẳng có bằng chứng, mà cậu ấy cũng đâu có thù oán gì với chúng ta."
"Không có chứng cứ, cũng chẳng có động cơ, nếu cứ vu oan cho người khác, chẳng phải đi ngược lại giá trị quan của chủ nghĩa xã hội à?"
Cô nói một tràng dài, thậm chí còn lôi cả chủ nghĩa xã hội vào để biện hộ. Lục Hoài Chu vẫn im lặng, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên.
Cô thật biết cách biện hộ cho mình, lại còn nói có lý có lẽ.
Bây giờ, trông anh mới giống kẻ không hiểu chuyện.
Ừm, nhìn từ góc độ này, vị trí thứ hai toàn khối của chim cánh cụt nhỏ cũng không phải hữu danh vô thực.
Khương Vãn thấy anh vẫn giữ dáng vẻ cao ngạo, kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn kiệt.
"Rầm!" Cô đập mạnh tay xuống bàn anh.
Lục Hoài Chu không bị dọa, nhưng Hứa Kiện Khang ngồi bên cạnh lại giật bắn mình.
Cậu ôm ngực, sợ hãi đứng dậy, giọng run rẩy: "Hai cậu cứ nói chuyện đi, tớ... tớ đi vệ sinh!"
Cậu tự biết mình yếu tim, chịu không nổi cảnh này. Nhìn hai người này, đúng là sắp biến thành chiến trường!
Khương Vãn liếc theo bóng lưng Hứa Kiện Khang, sau đó nghiêm mặt, học theo giọng điệu lạnh băng của Lục Hoài Chu khi nãy: "Nói chuyện đi."
Lục Hoài Chu lúc này mới chậm rãi ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng điệu thản nhiên: "Đây là thái độ xin lỗi của cậu à?"
Khương Vãn rốt cuộc hiểu được cảm giác của những cô gái từng tỏ tình với Lục Hoài Chu.
Anh bây giờ, lạnh lùng, hờ hững, ánh mắt xa cách. Nếu anh mà nói thêm vài lời tuyệt tình nữa... E rằng, trái tim bé nhỏ của cô cũng sẽ vỡ tan tành mất thôi.
Khương Vãn mím môi, lẩm bẩm: "Tớ đã dỗ cậu cả buổi rồi mà..."
Giọng cô có chút ấm ức, lại không dám nhìn thẳng vào anh.
Nghe vậy, Lục Hoài Chu cuối cùng cũng bị cô chọc tức đến bật cười. Dỗ cả buổi? Mới nói với anh vài câu mềm mỏng mà cũng gọi là dỗ à?
Đúng là rất lười biếng.
Thấy anh cười, Khương Vãn bỗng dưng đưa tay nhéo mạnh mu bàn tay trắng nõn của anh một cái, làn da trắng nõn nhanh chóng ửng đỏ.
Nhéo xong, cô lập tức hối hận.
"Tớ, tớ tớ tớ..." Cô thật sự muốn tự đập đầu vào tường luôn cho rồi! Vốn còn chưa dỗ xong, vậy mà lại nhéo anh một cái, chẳng phải là tự đẩy mình vào "lò thiêu" hay sao?
Truy thê hỏa táng tràng [1].
[1] Truy thê hỏa táng tràng: là một cụm từ thường xuất hiện trong tiểu thuyết ngôn tình, đặc biệt là thể loại truy thê (theo đuổi vợ). Ám chỉ giai đoạn nam chính phải trả giá vì những lỗi lầm trong quá khứ, khi đã mất nữ chính hoặc suýt mất cô ấy. Anh ta sẽ vô cùng hối hận, đau khổ, tìm mọi cách để chuộc lỗi và giành lại tình yêu, nhưng quá trình đó không hề dễ dàng mà giống như bị "thiêu đốt" trong địa ngục vậy.
Lục Hoài Chu nhìn thoáng qua mu bàn tay mình, đuôi mày hơi nhướng lên, lười biếng tựa vào lưng ghế, trong đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ánh lên tia cười trêu chọc.
"Chim cánh cụt nhỏ, có phải cậu thấy tớ dễ tính lắm đúng không?"
Khương Vãn chớp chớp mắt, chậm rãi gật đầu.
Mặc dù ai cũng biết Lục Hoài Chu tính tình chẳng tốt đẹp gì, nhưng vào lúc này, thổi phồng anh lên một chút vẫn là lựa chọn đúng đắn.
Anh lại hỏi: "Có phải cậu nghĩ rằng, tớ sẽ không thực sự giận cậu đúng không?"
Lần này, Khương Vãn do dự một lát, rồi lại gật đầu.
Thấy cô gật đầu, chàng trai bỗng nhiên nghiêng người đến gần cô, ánh mắt nóng rực, hơi thở phả nhẹ lên mặt cô: "Có phải cậu còn nghĩ rằng, tớ không dám thu thập cậu đúng không?"
Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Đánh giá:
Truyện Mối Tình Đầu Ngọt Ngào - Dịch Vãn Tiểu Tửu
Story
Chương 78: Truy thê hỏa táng tràng
10.0/10 từ 43 lượt.
