Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 37: Chệch đường ray


Bữa cơm tất niên rất phong phú, không khí diễn ra hòa thuận vui vẻ. Khương Linh Duật đang lúc hứng khởi cũng muốn cùng ba Thố Sơ uống một chén. Thố Sơ nhớ đến dáng vẻ lúc say của cậu, ra sức khuyên ngăn hồi lâu, cuối cùng chỉ rót cho cậu một ly rượu gạo nồng độ thấp.


Trên bàn ăn, hai vị trưởng bối hỏi Linh Duật một vài câu về gia đình và học tập. Họ chỉ xuất phát từ sự quan tâm thuần túy, nhưng Linh Duật lại trở nên lúng túng thấy rõ. Trong lòng như có tiếng trống dồn dập không dứt, để không thất thố trước mặt ba mẹ Thố Sơ, cậu cứ nhấp từng ngụm nhỏ rượu gạo ngọt lịm để che giấu sự bất an.


“A Ba, A Mụ, đừng hỏi nữa, mau để em ấy ăn cơm đi.”


Đùng, một tiếng dùi mạnh mẽ gõ xuống, tiếng trống trong lòng cậu ngừng rung động. Hai người già cũng nhận ra mình hơi quá lời, vội nói: “Ngại quá Tiểu Khương, là chúng ta hỏi hơi nhiều.”


“Dạ không sao ạ.” Linh Duật biết đây là bản năng quan tâm của người lớn, vấn đề nằm ở việc cậu không thể mở miệng nói về tình trạng gia đình mình, chứ không phải do ba mẹ Thố Sơ.


Ăn xong, Thố Sơ dẫn Linh Duật ra ngoài đi dạo cho tỉnh rượu. Nhiệt độ ở Đức Khâm còn thấp hơn trong thành phố. Giữa tháng hai, khi cả nước bắt đầu ấm lên thì dưới chân núi tuyết vẫn lạnh đến thấu xương.


“Cậu đừng để bụng, họ không có ác ý đâu.” Thố Sơ thình lình nói một câu.


Linh Duật khựng lại, thở ra một ngụm khí trắng, mỉm cười với hắn. “Tôi biết mà, hai cô chú đối xử với tôi rất tốt.”


Linh Duật đứng ngược sáng trong sân, men rượu gạo làm mặt cậu ửng hồng từ chóp mũi đến đuôi mắt. Cậu lặng lẽ cong mắt cười, quay đầu đi, sợi tóc lấp lánh hơi nước. Thố Sơ phát hiện gần đuôi mắt phải của cậu có một điểm đen nhỏ xíu như nốt ruồi, trông giống như một vệ tinh đang quay quanh trái đất.


Linh Duật cười quá đỗi tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức Thố Sơ có thể xuyên qua nụ cười ấy mà nghe thấy tiếng lòng bi thương của cậu. Đau lòng, chính là cảm xúc trực diện nhất lúc này. Thố Sơ giao Linh Duật cho mẹ mình vừa lúc đi ra sân, rồi sải bước bỏ đi. Linh Duật ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa, rồi quay sang mỉm cười với bà.


Cậu được sắp xếp ở một căn phòng khách trên lầu. Mẹ Thố Sơ tinh tế trải sẵn thảm và bật sưởi sàn cho cậu. Linh Duật không biết Thố Sơ đi đâu. Trước khi đi, hắn dặn cậu buổi tối lạnh đừng chạy lung tung, nên cậu cứ ở lỳ trong phòng cả đêm. Ngoài cửa sổ đen kịt, cậu nhớ căn cửa sổ này hướng về phía núi tuyết.


Sáng mùng một Tết, tuân theo tập tục không quét dọn đầu năm, mẹ Thố Sơ cũng rảnh rỗi ngồi sưởi nắng trong sân.


“Tiểu Khương dậy rồi à.” Thấy cậu xuống lầu, bà cười đứng dậy dắt cậu vào bếp.



Trên giá nướng có hai miếng bột trắng bọc đồ ăn, bà đưa cho cậu một cái và bảo đây là nhị khối. Vỏ ngoài làm từ gạo nếp, bên trong bọc trứng chiên, quẩy, gà viên và chân giò hun khói, phết đầy tương vừng và tương ngọt, hoàn toàn đúng khẩu vị của Linh Duật.


“Thố Sơ bảo cháu không ăn cay nên bác phết tương ngọt đấy.” Thấy cậu thích ăn, bà cũng vui lây.


“Cháu cảm ơn bác. Anh Thố Sơ đâu rồi ạ?”


 “Nó đi đón người rồi.” Mẹ Thố Sơ trông rất hớn hở. Bà có đôi mắt màu nhạt giống Thố Sơ, khi cười đuôi mắt hiện rõ nếp nhăn nhưng vẫn không che được vẻ đẹp.


“Đón người ạ? Có họ hàng đến chơi sao bác?”


“Không phải.” Bà cười càng sâu hơn, ghé sát tai Linh Duật thì thầm: “Là cô bé ở huyện bên cạnh, cũng là sinh viên như cháu, năm nay tốt nghiệp chuẩn bị về quê làm việc.”


Nghe đến đây, Linh Duật liền hiểu ra. Cậu bất giác nhận ra hôm nay mẹ Thố Sơ mặc quần áo mới, gương mặt thường ngày không trang điểm nay cũng đã dặm phấn.


“Anh ấy… đi xem mắt ạ?” Sống mũi Linh Duật cay xè, nhưng cậu cố nhịn.


Bà ngẫm nghĩ rồi nói: “Cũng không hẳn là xem mắt, bọn nó biết nhau từ nhỏ, hai nhà cũng có ý nên để tụi nó tìm hiểu nhau xem sao.”


Nói rồi bà nắm tay cậu: “Cháu giúp nó tham mưu một chút, sẵn tiện nói giúp bác vài câu, lớn đầu rồi mà vẫn chưa chịu thành gia lập thất.”


Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của mẹ Thố Sơ —đôi mắt giống hệt Thố Sơ,  lòng Linh Duật rối bời như tơ vò. Cậu vội vã cúi đầu, khàn giọng đáp một tiếng: “Vâng.”


Thố Sơ không có nhà, mẹ Thố Sơ vì nghênh đón “con dâu tương lai” mà việc gì cũng tự tay làm, không cho Linh Duật chạm vào. Ánh mắt tha thiết của bà làm cậu khó chịu, cậu kiếm cớ chạy ra ngoài. Cậu vòng ra sau nhà, leo lên một gò đất nhỏ.


Nhìn xuống đường phố tiểu trấn xe cộ qua lại, cậu chợt nhớ mình từng đứng trên cao ốc nhìn xuống Thượng Hải phồn hoa và thấy mình nhỏ bé. Còn giờ đây, đứng trên đồi nhìn thị trấn nhỏ bé này, cậu thấy mình như một hạt giống nhầm chỗ, gieo xuống rồi mà chẳng thể nở hoa.


“Đơn phương tình nguyện”, Linh Duật đã hiểu rõ. Cậu ngồi trên đồi suốt một buổi sáng, nghĩ rất nhiều điều.



“Cháu đi dạo thôi ạ. Bác ơi, anh Thố Sơ vẫn chưa về sao?”


Bà bê rổ rau nói: “Ba nó dẫn nó đi chúc Tết rồi, ăn trưa bên đó, tối mới về.”


Linh Duật dường như đã không còn sức để buồn nữa. Đôi môi cậu khô khốc, khẽ hỏi: “Tối nay có dẫn người đó về không bác?”


 “Có chứ.”  Bà cười đáp, “Con bé chưa tới đây bao giờ, sẵn dịp để Thố Sơ dẫn nó đi chơi vài ngày cho tăng thêm tình cảm.”


“Dạ…” Linh Duật muốn làm gì đó cho vơi đi sự trống rỗng trong lòng, cậu đi theo vào bếp: “Bác ơi, để cháu phụ bác một tay.”


Mãi đến chạng vạng, tiếng động cơ mới vang lên trước cửa. Mẹ Thố Sơ hớn hở chạy ra đón, còn Linh Duật thì trốn biệt trong bếp. Bên ngoài truyền đến tiếng cười nói của một cô gái trẻ với cha mẹ Thố Sơ. Linh Duật đứng trước thớt, lưỡi dao sắc lẹm đâm xuyên qua lòng bàn tay, máu chảy không ngừng.


Cậu vặn vòi nước cho dòng nước rửa trôi máu đỏ. Cậu nghĩ, giá mà tiếng nước chảy lớn hơn chút nữa thì tốt, để cậu không phải nghe thấy âm thanh bên ngoài kia. Mặt tối tăm trong tâm hồn trỗi dậy, cậu nắm chặt cán dao, nghĩ một cách b*nh h**n, Nếu mình cắt cổ tay, liệu Thố Sơ có đau lòng vì mình không?


“Tay bị làm sao thế?” Giọng Thố Sơ vang lên sau lưng. Linh Duật giật mình, con dao rơi xuống bồn rửa.


“Không sao… không sao, tôi thái rau không cẩn thận thôi.” Linh Duật cụp mắt, hối hận vì ý nghĩ lúc nãy.


Thố Sơ nhìn cậu một cái rồi bảo: “Bếp không cần cậu giúp đâu, ra đây tôi băng bó cho.” Hắn dẫn cậu lên lầu, vết thương khá sâu, Thố Sơ cẩn thận dùng cồn sát trùng cho cậu.


“Thố Sơ, anh thích con gái đúng không?” Thố Sơ ngẩng đầu, thấy cậu đang nhìn mình chằm chằm. Thấy hắn không trả lời, Linh Duật nói tiếp: “Bác gái còn bảo tôi giúp anh tham mưu nữa kìa.”


Thố Sơ nhíu mày, nghiêm túc nhìn cậu: “Tôi chỉ thích người tôi thích thôi.”


“Vậy anh có thích cô ấy không?”


“Ba mẹ tôi thích.”



“Đang là ngày Tết, tôi không muốn làm họ buồn.” Giọng Thố Sơ lộ rõ vẻ bất đắc dĩ và mệt mỏi.


Hắn dán băng cá nhân cho Linh Duật, khẽ bóp ngón tay cậu: “Cậu đừng làm tôi phải lo thêm được không?” Đầu ngón tay đã không còn cảm thấy đau, Linh Duật chớp mắt thật mạnh, chậm chạp rút tay về.


Dưới lầu đang gọi bọn họ. Vẫn là ngồi cùng một bàn như hôm qua, nhưng nhìn những món ăn thịnh soạn, Linh Duật lại thấy buồn nôn.


 “Ngũ Nghiên, ăn nhiều vào nhé. Thố Sơ, con gắp thức ăn cho em đi.” Cha mẹ Thố Sơ cười rạng rỡ, Ngũ Nghiên cũng cứ sáp lại gần Thố Sơ.


Bữa trưa không ăn, dạ dày Linh Duật bắt đầu đau âm ỉ. Cậu cau mày chịu đựng một lúc rồi không chịu nổi nữa, đành chào hai bác rồi rời bàn ăn.


“Sao thế nhỉ?” ba Thố Sơ hỏi.


“Để con đi xem cậu ấy.” Thố Sơ đứng dậy đi ra ngoài, tìm thấy Linh Duật ở cầu thang.


 “Sao lại trốn ở đây?”


 “Anh còn hỏi nữa à.” Linh Duật lườm hắn một cái, tay ôm chặt bụng.


“Đau dạ dày sao?”


 “Vâng.”


“Sao lúc nãy không ăn cơm?”


“Kệ tôi đi…” Linh Duật vùi đầu vào gối, cậu không còn nước mắt để khóc nữa.


“Khương Linh Duật…”



Linh Duật ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt kiên định, lặp lại: “Chúng ta về đi được không?”


Thố Sơ im lặng. Linh Duật cũng biết mình đang vô lý, đây là nhà Thố Sơ, hắn còn có thể đi đâu? Hơn nữa, hắn còn sắp đính hôn.


“Tôi xin lỗi…” Đầu óc cậu rối loạn, cậu sợ Thố Sơ ghét mình nên lắp bắp xin lỗi.


“Anh không cần đi đâu, là tôi… tôi muốn về.”


“Về đâu?” Thố Sơ cụp mắt hỏi.


“Về nhà.”


Linh Duật ám chỉ tiểu viện Vân Duyệt, nhưng Thố Sơ lại tưởng cậu muốn về Thượng Hải.


“Được.” Thố Sơ cười nhạt, “Cậu về được cũng tốt.”


Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn. Hắn nói dứt khoát như vậy sao? Cái gì mà “cũng tốt”? Cậu đi rồi, hắn ở lại đính hôn với người khác thì “cũng tốt” sao?


Linh Duật không nhớ cuộc đối thoại kết thúc thế nào. Sáng sớm hôm sau, cậu với đôi mắt sưng mọng chào tạm biệt ba mẹ Thố Sơ. Thố Sơ đưa Ngũ Nghiên đi chơi, còn Linh Duật một mình bắt chuyến xe buýt từ Đức Khâm về Shangri-La.


Tiểu viện Vân Duyệt lạnh lẽo. Những ngôi nhà xung quanh đều treo đèn lồng đỏ, dán câu đối, chỉ có nơi này là trống không. Cậu lên lầu, thấy bó hồng cam trong bình rượu đã khô héo hoàn toàn, chuyển sang màu xám vàng xấu xí.


Trên lịch có một vòng tròn đỏ, ngày mai là hết hạn làm việc bán thời gian của cậu. Linh Duật nhớ lại lời mẹ Thố Sơ, bà đã bắt đầu lên kế hoạch đính hôn, Thố Sơ không đồng ý nhưng cũng chẳng từ chối. Hắn còn nói, cậu đi được cũng tốt.


Linh Duật gửi một tin nhắn cho Gia Ương, rồi vào phòng thu dọn đồ đạc. Thực ra cậu chẳng có gì nhiều, chỉ một chiếc vali. Cuối cùng, cậu mở cuốn sổ ghi chép, cộng lại từng khoản nợ. Cậu tính toán một con số tròn trịa, kiểm tra số dư thẻ ngân hàng, rồi dán mật mã lên thẻ.


Bên ngoài trời âm u, giống hệt ngày đầu tiên cậu đến đây. Cậu kéo vali đóng cửa sân lại, chỉ để lại một tấm thẻ ngân hàng trên tủ đầu giường.


Lời tác giả: Đến muộn rồi! Yên tâm, sẽ không ngược lâu đâu!


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 37: Chệch đường ray
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...