Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 35: Vì yêu người, tôi sẽ đối kháng với thời gian


Kể từ khi cây hải đường được trồng xuống, Khương Linh Duật dường như có thêm một phần ký thác. Mỗi ngày trước khi ra cửa, cậu đều vội vàng chạy đến xem nó có đâm chồi nảy lộc hay không.


Chuyện cậu đi làm cuối cùng cũng nói cho Thố Sơ biết, hắn không có phản ứng gì quá lớn, cũng không rõ là ủng hộ hay phản đối.


Một tháng thời gian không dài cũng không ngắn, Linh Duật làm việc ở studio rất vui vẻ. Gia Ương rất chiếu cố cậu, còn nghiêm túc hỏi cậu có muốn ở lại làm lâu dài không. Linh Duật nói cậu sẽ suy nghĩ, thực ra chuyện này chẳng có gì đáng để cân nhắc, đúng chuyên ngành, lương khá, lại là việc cậu thích.


Nhưng vài ngày trước, một sự cố ngoài ý muốn đã chen ngang vào cuộc sống vốn đang dần đi vào quỹ đạo này, buộc cậu phải đối mặt với thực tế tàn khốc. Thời gian tạm nghỉ học của cậu là một học kỳ, cuối tháng hai sau kỳ nghỉ đông sẽ là học kỳ mới. Việc tạm nghỉ là do cậu chủ động đề xuất, nên khi kỳ hạn sắp hết, vị giáo viên có quan hệ khá tốt đã liên lạc với cậu.


Linh Duật cũng trả lời giáo viên bằng một câu tương tự, cậu sẽ suy nghĩ thêm. Đây là một cách trốn tránh của cậu, cách ngày khai giảng còn một tháng, đó cũng là thời hạn cuối cùng để cậu đưa ra quyết định.


Cậu dường như không thuộc về nơi này. Tại khoảnh khắc này, Linh Duật đột nhiên nhận ra điều đó. Cậu là một con thuyền trôi dạt tùy ý, chẳng qua là ngắn ngủi đi ngang qua, ngắn ngủi neo đậu nơi đây. Khách trên thuyền đã lần lượt rời đi, giờ chỉ còn lại Thố Sơ. Thuyền trưởng kiêng kị nhất là yêu lữ khách, nhưng Khương Linh Duật là một ngoại lệ.


Trong thời gian chiến tranh lạnh với Thố Sơ, Linh Duật uống thuốc không mấy quy luật. Sau khi bận rộn với công việc, cậu hầu như chỉ nhớ ra mới uống một lần. Đôi khi, dù nhớ ra, cậu cũng vì thấy phiền phức mà chọn không uống. Tạm thời chưa xuất hiện vấn đề gì nên Linh Duật cũng không để tâm. Cho đến khi cậu phát hiện ra một bí mật không ai biết.


Hôm đó, Linh Duật vốn chỉ định mượn thư phòng của Thố Sơ để đọc sách như thường lệ. Cậu có thói quen vừa đọc vừa viết vài thứ rồi kẹp vào trang sách. Cậu nhớ lại một cuốn sách đã từng đọc nhưng không thể nhớ rõ nội dung cụ thể, nên định đi tìm lại.


Gu đọc sách của cậu và Thố Sơ rất khác biệt nên tìm rất dễ. Sau này vì ở lâu, sách họ để lung tung xen kẽ vào nhau trên giá mà không ai phân loại lại. Tìm mãi không thấy, cậu đành lật từng cuốn một. Ở góc cao nhất, cậu rút ra một cuốn sách có vẻ ngoài khá giống cuốn của mình.


Gáy sách đã bám đầy bụi, hẳn là đã rất lâu không ai đụng đến. Tập thơ Sonnets của Shakespeare, đây không phải loại sách Thố Sơ thường đọc. Phủi đi lớp bụi, cuốn sách này gần như còn mới tinh. Linh Duật tò mò mở ra. Ở một trang nọ, cậu thấy một tờ giấy đã ố vàng, mép giấy nham nhở.


And all in war with time for love of you, As he takes from you, I engraft you new. (Vì yêu người, tôi sẽ đối kháng với thời gian / Khi thời gian tước đoạt từ người, tôi sẽ bồi đắp cho người sự sống mới)


Tờ giấy dường như được xé đại từ một cuốn vở nào đó. Hai dòng tiếng Anh này, cậu không phân biệt được có phải chữ của Thố Sơ hay không. Trong đầu cậu xoay quanh ý nghĩa của hai câu thơ ấy. Tờ giấy đã có tuổi đời nhất định, vốn dĩ chỉ là một câu trích dẫn, không cần quá bận tâm. Nhưng cậu thoáng thấy ở góc phải bên dưới một dòng ký tên không mấy nổi bật, chỉ có một chữ duy nhất, Chu.


Đôi khi linh cảm của con người kỳ diệu như vậy đấy. Ngực cậu thắt lại, ngón tay siết chặt tờ giấy, vừa sợ làm hỏng nó, vừa muốn dồn lực. Linh Duật lật thêm vài trang, tổng cộng cậu tìm thấy chín tờ. Tám tờ đầu mỗi tờ đều là một câu thơ tình và đều ký tên Chu. Tờ cuối cùng chỉ có một chuỗi chữ Tạng.



Linh Duật đặt cuốn sách lại chỗ cũ. Cậu khó khăn ngồi lại vào ghế, cơ thể cảm nhận được sự trầm trọng và mệt mỏi chưa từng có. Trong căn thư phòng này, cậu cảm giác mình sắp chết đuối. Gần đây cậu thường xuyên cảm thấy tức ngực, đây là phản ứng sinh lý của bệnh trầm cảm, cậu đã quá quen thuộc rồi.


Cậu chỉ có thể há miệng th* d*c từng ngụm lớn, như thể có ai đó bóp nghẹt khí quản. Cậu chống tay vào bàn muốn đứng lên thoát khỏi căn phòng này, nhưng đôi chân như mang gánh nặng của cả thế giới, mỗi bước đi như vùng vẫy trong vũng bùn. Đi được vài bước, Linh Duật bỏ cuộc, cậu nằm vô thần trên sàn nhà. Hơi thở khó khăn kèm theo cơn đau thắt tim, đau đến mức cậu co quắp lại.


Cậu chỉ biết đấm liên tục vào ngực để giảm bớt cơn đau, cho đến khi mồ hôi đầm đìa, kiệt sức, rồi buông xuôi. Cảm giác này giống như để mình rơi xuống nước, không vùng vẫy nữa mà mặc cho mình chìm xuống đáy. Cậu cảm nhận rõ rệt mình đang chìm sâu, và cuối cùng là ngạt thở.


Trong lúc đó, đầu óc Linh Duật không thể suy nghĩ, chỉ có thể nằm bẹp dưới đất như một phế vật. Cậu không biết mình đã nằm bao lâu. Không ai cứu được cậu, cậu lại muốn chết. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, ý nghĩ đã bị chôn giấu từ lâu lại trỗi dậy. Nhưng giờ cậu không còn sức lực để tìm vật sắc nhọn, chỉ có thể cắn răng chịu đựng nỗi đau ấy.


“Vì yêu người, tôi sẽ đối kháng với thời gian.”


Linh Duật tự cứu mình thành công. Đầu óc cậu cứ lặp đi lặp lại câu nói này. Sau khi nằm rất lâu, cảm giác chết đuối cuối cùng cũng thuyên giảm. Cậu vịn bàn chậm rãi đứng lên. Chu Lâm Vãn thích Thố Sơ, cậu có thể chắc chắn.


Nhớ lại những lần Nhân Thanh định nói lại thôi, Linh Duật không thể chờ thêm giây phút nào nữa. Cậu lập tức gọi vào số điện thoại của Nhân Thanh mà cậu đã lưu từ trước. Nhân Thanh hoàn toàn không ngờ Linh Duật sẽ liên lạc với mình.


Họ hẹn nhau ở một quán rượu nhỏ. Linh Duật không ngại địa điểm, vì mục đích của cậu không phải là uống rượu. Vừa vào chuyện, cậu đã hỏi thăm tin tức về Chu Lâm Vãn. Nhân Thanh không ngốc, hai người đấu trí vài hiệp, cuối cùng hắn cũng tiết lộ một số thông tin. Nhưng hắn rõ ràng là có giữ lại, vì chuyện này liên quan đến Thố Sơ. Linh Duật cũng biết tiến biết lùi, cuối cùng cậu hỏi thẳng:


“Chu Lâm Vãn và Thố Sơ đã từng ở bên nhau chưa?”


Nhân Thanh suýt thì sặc rượu, hắn nhướng mày nhìn Linh Duật: “Sao cậu không đi hỏi Thố Sơ?”


“Nếu có thể hỏi anh ấy, tôi đã không tìm đến anh.” Linh Duật trông nản lòng cực độ.


“Chưa từng.” Nhân Thanh đáp. “Vậy cậu ấy thích Thố Sơ, đúng không?”


Lần này Nhân Thanh không trả lời ngay, hắn xoay xoay ly rượu, nhìn biểu cảm của Linh Duật rồi thở dài: “Cái này tôi không rõ lắm, nhưng tôi cho rằng họ không hợp nhau.”


Hắn nhìn Linh Duật như muốn nói: Cậu cũng vậy thôi.



Khương Linh Duật im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói một câu “Tôi biết rồi” rồi rời đi. Nhân Thanh không hiểu Linh Duật, cũng không biết cái “biết rồi” đó rốt cuộc có ý nghĩa gì.


Không ngoài dự đoán, Linh Duật vừa ra khỏi quán, Nhân Thanh đã báo ngay cho Thố Sơ. Thố Sơ nghe xong cũng chỉ nói một câu: “Tôi biết rồi.” Nhưng Linh Duật chờ rất lâu, Thố Sơ vẫn không hề đến hỏi cậu.


Đến ngày tái khám, Linh Duật không ngoài dự đoán bị bác sĩ mắng cho một trận. Rõ ràng đang có xu hướng tốt lên, vậy mà đột nhiên lại “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”.


“Anh ấy dường như không thích tôi.” Linh Duật nói.


Bác sĩ rất sợ cậu vì lý do này mà từ bỏ trị liệu, từ bỏ chính mình, nên hôm đó họ đã trò chuyện rất lâu. Ngày tái khám, Thố Sơ chưa bao giờ vắng mặt. Linh Duật ra ngoài muộn hơn trước gần một tiếng, hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Thấy Linh Duật cầm túi thuốc nặng hơn hẳn, Thố Sơ hỏi: “Sao đột nhiên lại nhiều thuốc thế?”


“Bác sĩ đổi thuốc cho tôi.”


“Sao tự nhiên lại đổi?” Thố Sơ nhíu mày, nhìn xoáy vào Linh Duật, “Chẳng phải trước đây cậu đã lâu không uống loại này sao?”


Linh Duật siết chặt túi thuốc, tiếp tục nói dối: “Thì bác sĩ sắp xếp thế nào tôi làm thế ấy thôi.”


 “Nếu tình trạng của cậu không thay đổi, bác sĩ sao phải điều chỉnh?” Thố Sơ dồn hỏi, như thể không nhận được câu trả lời thì không bỏ qua.


 “Chẳng phải cậu đã ngừng dùng Lorazepam ba tuần rồi sao?”


Trong không gian kín của xe, Linh Duật lại thấy không thở nổi. Cảm giác chết đuối quen thuộc lại ập đến, lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi, cuống cuồng muốn mở cửa xe. Cậu quên mất cửa đã bị Thố Sơ khóa. Cậu lặp đi lặp lại động tác mở cửa một cách loạn xạ, rồi cuối cùng ngã quỵ xuống lưng ghế.


“Khương Linh Duật, Khương Linh Duật…” Thố Sơ hốt hoảng tháo dây an toàn nhào tới, vỗ nhẹ vào mặt cậu. Linh Duật th* d*c, mắt bắt đầu trợn ngược.


Thố Sơ ôm cậu vào lòng. Ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Linh Duật theo bản năng dính chặt lấy lồng ngực Thố Sơ. Từ sau nụ hôn đó, họ không còn tiếp xúc thân thể nào nữa. Linh Duật tham luyến cái ôm này, Thố Sơ cảm nhận được cậu càng lúc càng ôm chặt, vai phải của hắn cũng ướt đẫm một mảng.


“Không sao đâu, không sao đâu.” Hắn vỗ lưng cậu, dịu dàng dỗ dành.



Linh Duật cảm giác đầu và chân mình như bị ai đó kéo về hai phía, một bàn tay muốn ấn đầu cậu xuống nước, một bàn tay khác lại túm lấy chân cậu.


“Để tôi chết đi.” Thố Sơ nghe thấy Linh Duật thì thầm bên tai, máu toàn thân hắn như đông cứng lại. Hắn chỉ muốn đánh thức người trong lòng.


Cuối cùng, Linh Duật cũng thoát khỏi mặt nước. Cậu ướt đẫm mồ hôi, sau một hồi vùng vẫy thì kiệt sức tựa vào người Thố Sơ.


 Ngoài cửa sổ xe đã kết một tầng sương giá. Thố Sơ im lặng khởi động xe, về đến nhà, Thố Sơ đi nấu cơm, Linh Duật về phòng thay quần áo.


Cậu ngồi bên mép giường mở ngăn kéo ra, bên trong là cả một ngăn kéo hộp thuốc được xếp ngay ngắn. Cậu đặt hộp Lorazepam mới lấy hôm nay lên trên cùng. Nhìn ngăn kéo đầy thuốc, Linh Duật bi quan nghĩ kết cục cuối cùng của bệnh trầm cảm là gì?


Dù không muốn thừa nhận, nhưng Linh Duật cũng chính là Chu Lâm Vãn, là một phần của cộng đồng những người đã chết vì căn bệnh này. Cậu đột nhiên rất sợ hãi, nếu cậu cũng chết…


Thố Sơ phát hiện Linh Duật trở nên không bình thường, từ lúc về cứ luôn bám lấy hắn. Trước đó hai người luôn giữ khoảng cách, Linh Duật vì giận dỗi nên cũng trốn tránh Thố Sơ. Hôm nay cậu thật sự rất lạ. Thố Sơ có nhiều điều muốn hỏi nhưng sợ k*ch th*ch cậu nên vẫn im lặng. Mãi đến khi ăn xong, không còn lý do gì để ở bên nhau nữa, Linh Duật mới lên tiếng trước.


Cậu hỏi một câu rất đột ngột: “Anh có sợ không? Anh có sợ tôi chết không?”


Thố Sơ sững người tại chỗ, không thể tin nổi nhìn Linh Duật: “Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?”


Linh Duật đứng trên cầu thang, vẫn ở vị trí cũ như lúc ban đầu họ đối thoại. Lúc đó, cậu chỉ mong Thố Sơ cách xa mình ra, đừng dính dáng gì đến mình. Nhưng bây giờ dường như đã không kịp nữa rồi. Vì cậu nhận ra, mình không thể rời xa Thố Sơ. Cậu biết rõ vì sao tình trạng của mình xấu đi, vì sao lại càng lo âu hơn.


Cậu dường như đang trùng lặp với Chu Lâm Vãn của 5 năm trước, nhưng cậu không muốn hèn nhát như người đó, không muốn đợi Thố Sơ tự mình đọc hiểu những ẩn dụ của mình.


Hiện tại, cậu muốn Thố Sơ. Cậu sợ nếu mình không nói ra sẽ không kịp nữa, cậu không phải đối thủ của thời gian. Lời khuyên của Nhân Thanh cậu cũng chẳng màng tới nữa, cậu muốn ích kỷ một lần.


“Tôi thích anh, anh biết mà.” Linh Duật đánh thẳng một quả bóng trực diện, cậu ngẩng đầu nhìn Thố Sơ.


“Anh không để ý đến tôi, tôi rất buồn.”



Nói xong cậu mím môi, cúi đầu. Thực ra cậu không chắc chắn. Theo logic thông thường, việc Thố Sơ trốn tránh cậu chẳng phải chứng minh hắn không thích cậu sao?


Lời đã nói đến mức này, Thố Sơ kinh ngạc nhưng không hề sợ hãi. Hắn biết sớm muộn gì ngày này cũng đến, chỉ không ngờ Linh Duật lại bộc trực như vậy.


“Tôi đúng là rất thích cậu.” Hắn nghiến răng, nói ra lời tàn nhẫn nhất.


“Nhưng thích cũng có nhiều loại, đúng không?”


 “Vậy cái thích anh dành cho Chu Lâm Vãn và dành cho tôi…?”


“Giống nhau.” Thố Sơ cắt ngang đầy tuyệt tình.


“Cả hai đều xứng đáng có những khả năng vô hạn. Cậu ấy đi rồi, nhưng tôi hy vọng cậu có thể tốt lên.”


Đôi mắt vốn sáng ngời của Linh Duật trong phút chốc trở nên trống rỗng, lộ ra vẻ chết lặng và tuyệt vọng. Cậu mấp máy môi, phát ra âm thanh run rẩy: “Cho nên, anh đối xử tốt với tôi là vì anh ấy, đúng không?”


Lời nói ấy lọt vào tai Thố Sơ như một tia sét giữa trời quang. Một lúc lâu sau hắn mới lấy lại được lý trí.


“Cậu nên suy nghĩ lại tình cảm của mình dành cho tôi đi. Đó có lẽ chỉ là sự ỷ lại, chỉ vì người cậu gặp ở đây là tôi thôi.”


 Nếu là người khác, cậu cũng sẽ ỷ lại như vậy thôi.


Biểu cảm trên mặt Linh Duật từ từ biến mất, ánh mắt nhìn Thố Sơ trở nên phức tạp khó đoán, khóe miệng hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Đổi một người? Những gì tôi nhận được bây giờ, chẳng qua cũng chỉ là những thứ vốn thuộc về Chu Lâm Vãn.”


Cậu bước vòng qua Thố Sơ để về phòng. Lần dũng cảm duy nhất trong đời cậu đã kết thúc trong thảm hại vào đêm nay. Thà rằng Thố Sơ nói không thích cậu, cậu còn có thể nỗ lực, thậm chí lặng lẽ thích hắn. Nhưng cậu không thể trở thành thế thân của người khác, không thể vì “giống” Chu Lâm Vãn mới được ở lại bên cạnh Thố Sơ.


Linh Duật tuyệt vọng nghĩ, đây là chút tôn nghiêm cuối cùng và cũng là duy nhất của cậu.


Lời tác giả: Đếm ngược ngày bỏ chạy! Xem ai đó mạnh miệng kìa, lời nói trước đó chỉ “có hiệu lực” trong 20 chương thôi nhé!


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 35: Vì yêu người, tôi sẽ đối kháng với thời gian
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...