Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 32: Nụ hôn
“Hậu quả?” Linh Duật ngã xuống tấm nệm mềm mại, cậu xoa xoa sau gáy, đầy vẻ tự tin nói: “Tôi không sợ hậu quả.”
Thố Sơ đã bị Linh Duật hành hạ đến mức chẳng còn chút cá tính nào, thấy cậu ôm đầu, tưởng là mình thật sự không kiểm soát được lực tay, bèn ghé sát lại hỏi: “Ngã đau rồi à?”
Linh Duật mở mắt, nhìn hắn đầy vẻ vô tội, cậu nghiêng người kéo bàn tay hắn đặt lên sau gáy mình xoa xoa, rồi mới mềm mỏng lên tiếng: “Anh đừng có hung dữ như thế, được không?”
“Xin lỗi.” Thố Sơ biết mình đuối lý, nhẹ nhàng giúp cậu vén lọn tóc rủ trước trán ra.
“Lừa anh đấy.”
Linh Duật cười rộ lên, phả hết hơi rượu vào mặt Thố Sơ. Thố Sơ sững lại, muộn màng nhận ra chính mình cũng đang say trong hơi thở của Linh Duật.
“Còn buồn ngủ không?”
Linh Duật lắc đầu, nhìn hắn không hiểu ý. Thố Sơ đứng dậy, đắp lại chăn cho cậu: “Đợi đấy, đi pha nước mật ong cho cậu.”
Cánh cửa phòng vang lên một tiếng “cạch” nhẹ, Linh Duật mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Thố Sơ, nằm nhìn trân trân lên trần nhà. Trước khi ra ngoài Thố Sơ đã tắt đèn trần, chỉ để lại một chiếc đèn đứng cho cậu.
Vầng sáng vàng nhạt in trên trần nhà, Linh Duật nhìn lâu quá nên theo bản năng nhắm mắt lại. Nghĩ đến việc Thố Sơ bảo đợi hắn, cậu lại khó khăn mở mắt ra, nghiêng người không nhìn vầng sáng ấy nữa.
Lúc nghe tiếng cửa mở lần nữa, Linh Duật chống giường chủ động ngồi dậy, đợi Thố Sơ đến gần liền nhận lấy chiếc ly từ tay hắn. Thấy cậu uống hết nước mật ong, Thố Sơ đặt ly lên tủ đầu giường: “Ngủ đi.”
“Thố Sơ.” Linh Duật tựa vào đầu giường, lặng lẽ nhìn hắn: “Chu Lâm Vãn là ai vậy?”
Những lời này, vốn dĩ là điều cậu không nên hỏi. Lúc tỉnh táo, dù mỗi ngày lòng dạ có như bị vạn kiến cắn xé, cậu cũng không dám hỏi ra lời. Nhưng bây giờ, mượn rượu, mượn sự dung túng của Thố Sơ, cậu dường như có thể tùy hứng một lần.
Thố Sơ tưởng Linh Duật say rồi sẽ không nhớ câu nói kia của Nhân Thanh, hắn chưa kịp nghĩ ra lời giải thích. Hay nói cách khác, hắn căn bản không định nói gì cả.
“Cậu không cần phải biết về cậu ấy.”
Lại là câu nói này. “Không cần thiết” mới là điều gây tổn thương nhất, vì không để tâm nên mới không cần thiết.
Tôi không cần thiết phải kể cho cậu, cậu cũng không cần thiết phải biết.
Đôi vai Linh Duật sụp xuống, cậu không cam tâm hỏi tiếp: “Anh ấy cũng mắc chứng trầm cảm, đúng không?”
Thố Sơ hít sâu một hơi: “Cậu…”
“Tôi không cần thiết phải biết, đúng không?” Đầu Linh Duật rất đau, nhưng suy nghĩ của cậu lại tỉnh táo lạ thường. “Anh ấy là người bạn cũ của anh phải không?”
Lời đều để cậu nói hết rồi, Thố Sơ đứng bên giường, thấp giọng đáp một tiếng: “Phải.”
Lúc ngồi xổm ngoài sân, cậu đã thấy một mầm non nhú lên giữa lớp đất đầy sỏi đá. Cậu cũng chính là mầm non ấy, nhưng lại may mắn hơn nó. Khi giông bão kéo đến, mầm non sẽ bị nhổ tận gốc. Nhưng cậu, khi đứng bên bờ vực tuyệt diệt, đã được Thố Sơ bứng về trồng vào trong nhà kính.
Cũng chính lúc đó, cậu đột nhiên hiểu rõ lòng mình, nên mới “mượn gió bẻ măng”, mượn bản nhạc kia để cẩn trọng bày tỏ tình cảm.
“Thố Sơ.” Linh Duật rất thích gọi tên hắn, chỉ cần Thố Sơ trả lời, cậu sẽ có cảm giác mình được đón lấy một cách vững chãi.
Cậu nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn của Thố Sơ, kéo hắn xuống ngồi xổm trước mặt mình.
“Đừng vì cậu ấy mà buồn nữa, được không?” Một khi cảm xúc đã dâng trào, Linh Duật chẳng còn màng đến điều gì nữa.
“Tôi sẽ nghe lời, tôi cũng sẽ đợi anh.” Cậu sẽ uống thuốc đúng giờ, cậu cũng sẽ đợi Thố Sơ trở về.
“Cho nên anh hãy… vì tôi mà buồn đi.”
Ngón tay cậu luồn qua mái tóc Thố Sơ, mang theo sự ẩm ướt chậm rãi trượt xuống, dùng đầu ngón tay lành lạnh phác họa đôi lông mày và mắt hắn. Linh Duật rất muốn hôn vào mắt Thố Sơ, nhưng cậu không dám, cũng không thể, chỉ có thể dùng ngón tay thay cho đôi môi, hết lần này đến lần khác “hôn” hắn.
Thố Sơ ngồi xổm lâu nên chân hơi tê, hắn chuyển sang tư thế quỳ trên thảm. Hắn bắt lấy bàn tay đang “làm loạn” của Linh Duật. Đôi bàn tay này rất đẹp, có thể viết ra những nét chữ thanh tú, có thể chụp được những bức ảnh đầy sức sống, lại còn có thể đánh đàn rất hay.
Mà giờ đây, trên cổ tay lại chằng chịt những vết sẹo mờ nhạt màu hồng phấn. Thố Sơ lật cổ tay cậu lại, dùng phần đệm ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n những vết sẹo đó. Hắn đang dùng sự chạm nhẹ để cảm nhận quá khứ của Linh Duật, những vết sẹo này như một đường hầm thời gian đưa hắn trở về những năm tháng trước đây của cậu.
Đau lòng, không phải là giả. Hắn đã bắt đầu đau lòng vì Linh Duật từ lâu rồi. Họ đều đang dùng ngón tay để hôn đối phương, đây là một nụ hôn kiềm chế mà dài lâu, rõ ràng là tâm đầu ý hợp, nhưng cả hai lại chẳng hề hay biết.
“Chẳng phải nói là sẽ nghe lời sao?” Thố Sơ nâng bàn tay cậu lên, giọng khàn đặc: “Vậy thì đừng làm tôi buồn nữa, được không?”
Linh Duật không trả lời, chỉ nhìn trân trân vào mắt hắn. Thố Sơ không chắc cậu có nghe lọt tai không, bèn thử khẽ hỏi một câu: “Đã tỉnh táo chưa?”
Một luồng hơi thở ấm nóng đột nhiên rơi xuống mí mắt, chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước rồi rời đi ngay lập tức. Thố Sơ ngẩn người, theo bản năng l**m đôi môi khô khốc.
“Chưa tỉnh.” Linh Duật mượn rượu làm càn, hôn xong liền rút về khoảng cách an toàn ngay.
Thố Sơ bật cười, buông cổ tay cậu ra. Một lúc lâu sau mới bất lực lắc đầu nói: “Tôi biết ngay là cậu không tỉnh táo mà.”
Linh Duật đi chân trần trên thảm, cúi người lại gần Thố Sơ, giọng nói nhuốm mùi rượu đặc biệt mê hoặc lòng người.
“Nhân lúc chưa tỉnh táo, tôi có thể hỏi anh một câu được không?” Tỉnh rồi sẽ không dám nữa.
“Câu hỏi gì?”
“Anh có người con gái nào mình thích hoặc từng thích không?” Đây là sự dò xét đầy hàm súc của cậu.
“Không có.”
“Vậy anh có ghét việc tôi hôn anh không?”
“Vậy thì hỏi hai câu.”
Linh Duật bắt đầu giở trò ăn vạ, Thố Sơ phát hiện cậu khi uống say có rất nhiều hành động nhỏ. Cậu dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên cánh tay Thố Sơ, như thể đang làm nũng, khiến người ta cảm nhận được sự mềm mỏng của mình.
“Ghét không?” Linh Duật lo âu, nhưng lại kiên trì chờ đợi câu trả lời của hắn. Không khí im lặng vài giây, cậu lại thiếu tự tin hứa hẹn: “Đây là câu hỏi cuối cùng.”
Thố Sơ luôn chẳng có cách nào với cậu. Dù sao Linh Duật cũng say rồi, ngày mai chưa chắc đã nhớ được những chuyện tối nay. Hắn đã tỉnh táo và kìm chế quá lâu, hắn cũng hiểu chính sự không né tránh của mình mới khiến Linh Duật nảy sinh những ý nghĩ này.
Hắn không rõ tâm ý của Linh Duật, hay nói đúng hơn, hắn rõ nhưng không chắc chắn. Linh Duật chẳng giấu nổi tâm tư, những hành động gượng gạo gần đây của cậu rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
“Không ghét.”
Con cá mắc cạn cuối cùng cũng được trở về với nước. Ánh sáng trong mắt Linh Duật chói lòa đến mức Thố Sơ không nhìn rõ gương mặt cậu, nhưng lại thấy rõ hình bóng chính mình phản chiếu trong đồng tử ấy.
Cậu quỳ xuống trước mặt Thố Sơ, hai tay leo lên vai hắn, nhắm mắt hôn lên.
Chính xác mà nói, chỉ là hai cánh môi chạm nhau. Thố Sơ không có phản ứng gì, ngược lại Linh Duật mới là người căng cứng cả cơ thể. Đợi một lúc, thấy Thố Sơ không đẩy mình ra, Linh Duật mới đánh bạo mở mắt, tách ra một chút rồi trong hơi thở quen thuộc lại một lần nữa ngậm lấy môi Thố Sơ.
Thố Sơ không hùa theo, cũng không đẩy cậu ra, để mặc Linh Duật hôn mình một cách không có chương pháp gì cả. Cậu say rồi, Thố Sơ chẳng ngại say cùng cậu. Họ đều hiểu rõ, sau khi trời sáng, sẽ chẳng bao giờ có thể làm ra những hành động phóng túng và bốc đồng như thế này nữa.
Trong lúc mơ màng, bàn tay Linh Duật ôm cổ hắn siết chặt lại, đôi môi đang dán chặt bị ngăn cách bởi một giọt nước mặn chát.
Thố Sơ chưa từng nhắm mắt lấy một giây, hắn luôn nhìn chăm chú vào Linh Duật. Cuối cùng, hắn để mặc Linh Duật kéo theo mình ngã nhào xuống tấm thảm.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 32: Nụ hôn
10.0/10 từ 36 lượt.
