Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 22: Cuộc sống hướng về cái chết
“Tôi không cách nào cầm máy ảnh lên được nữa.”
Khoảnh khắc cậu thốt ra câu đó, Thố Sơ lặng lẽ nhìn giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, chỉ cảm thấy một nỗi đau nghẹt thở truyền đến từ trái tim, như thể bị một con rắn độc trơn trượt quấn chặt lấy.
Chỉ bằng một câu nói ngắn ngủi, hắn như được chứng kiến sự sụp đổ của một thiếu niên từng được ban tặng thiên phú và lòng nhiệt huyết.
Hắn đột nhiên tiến tới, vươn tay ôm chặt lấy người vào lòng, dùng hết sức bình sinh ôm lấy Khương Linh Duật đang run rẩy không thôi. Hắn muốn nói gì đó, nhưng âm thanh như bị bóp nghẹt nơi cổ họng, chẳng thể thốt ra lời nào.
Hắn chỉ cảm nhận được nước mắt của Linh Duật không ngừng rơi trên vai mình, nóng hổi như mang theo nhiệt độ của lửa, thiêu đốt khiến trái tim hắn từng đợt đau nhói.
“Xin lỗi.” Hắn nói.
Hắn không biết Linh Duật có một quá khứ như vậy, cũng không biết lý do cậu không thể cầm máy ảnh lại là vì chuyện này.
Trước đây hắn chỉ thấy tiếc nuối cho một thiên tài nhiếp ảnh bị vùi lấp, còn giờ đây hắn chỉ thấy hối hận vì trước kia luôn bảo Linh Duật đi chụp ảnh.
“Tôi không biết.” Thố Sơ nâng mặt cậu lên, giọng trầm đục thậm chí còn mang theo một chút nghẹn ngào: “Tôi không nên bảo cậu chụp ảnh, không nên ép cậu, xin lỗi…”
Linh Duật vẫn còn vương nước mắt nhưng lại bật cười thành tiếng: “Anh thế này mà gọi là ép tôi sao?”
Thố Sơ chỉ là trong lúc không hay biết gì mà đề nghị cậu tìm việc gì đó để làm, chuyện đó đối với cậu hoàn toàn không phải là áp lực.
“Cậu không muốn chụp thì không chụp nữa, đừng sợ.”
“Anh thế này là chiều hư tôi rồi đấy?” Linh Duật nắm lấy tay hắn, “Theo lẽ thường, chẳng phải anh nên giúp tôi làm quen lại với việc chụp ảnh sao?”
Ánh đèn vàng ấm áp trên đầu khiến gương mặt Linh Duật trông có vẻ tràn đầy sinh khí hơn một chút, Thố Sơ không nỡ làm cậu đau.
“Quá trình giải làm quen rất đau đớn, nếu cậu không muốn thì đừng làm.” Hắn bây giờ chẳng khác nào một vị phụ huynh nuông chiều con cái quá mức, chiều hư thì chiều hư vậy, chỉ cần cậu có thể vui vẻ là được.
“Nhưng tôi muốn thử.” Linh Duật thần sắc nghiêm túc, “Đó là ước mơ của tôi. Hôm nay dì đã nói chuyện với tôi rất nhiều. Trong hai năm quen biết Từ Tử Trừng, dì đối xử với tôi tốt như con ruột vậy. Tôi thấy hổ thẹn với họ…”
Năm đó, Từ Tử Trừng đưa Linh Duật đang có tâm trạng không tốt đi ngắm bình minh sẵn tiện lấy tư liệu chụp ảnh. Trên đường đi, Từ Tử Trừng xem chỉ dẫn và phát hiện ra một góc máy tuyệt đẹp.
Chỗ đó cần phải băng qua đường cao tốc rồi leo lên một đỉnh núi khác. Linh Duật lúc đó không đủ thể lực, đứng bên rào chắn đường cao tốc th* d*c.
Từ Tử Trừng vốn tràn đầy năng lượng, muốn đi trước một bước để dò đường cho cậu. Lúc bốn giờ sáng trời còn rất tối, tầm nhìn không tốt. Linh Duật lúc đó đã không ngăn cản bạn, cũng không kịp phản ứng rằng nơi đó không an toàn.
Từ Tử Trừng tung tăng nhảy nhót, vừa đi vừa quay lại gọi cậu. Linh Duật mở máy ảnh, hướng ống kính về phía bạn, định bụng như mọi khi ghi lại dáng vẻ hoạt bát của “vật báu” này.
Cậu cúi đầu chuyên tâm điều chỉnh thông số, Từ Tử Trừng chỉ cách cậu khoảng ba bốn mét. Một chiếc xe tải lớn mất phanh lao ra từ đường hầm với tốc độ kinh hoàng. Từ Tử Trừng rõ ràng vẫn đang ngoảnh lại cười với cậu, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị cuốn vào gầm xe, máu tươi phun ra bắn thẳng lên ống kính của cậu.
Nhìn cảnh tượng đẫm máu đó, Linh Duật lập tức buồn nôn theo phản ứng sinh lý. Nhưng lúc đó cậu chẳng sợ hãi gì cả, máy ảnh rơi bộp xuống đất, tay chân bủn rủn nhưng cậu vẫn bất chấp tất cả bò qua rào chắn, lao về phía Từ Tử Trừng.
Cơ thể bạn không còn nguyên vẹn, Linh Duật đôi mắt trống rỗng bò giữa vũng máu, cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh thi thể của bạn.
Cậu được quản gia đưa về nhà, từ đó hễ nhìn thấy thức ăn là nôn. Với tư cách là nhân chứng duy nhất, cậu phải tham gia làm biên bản, về trường xử lý các sự việc liên quan.
Những ngày đó cậu gầy rộc chỉ còn da bọc xương, cả người tê liệt và trống rỗng. Tiếng khóc than thảm thiết của cha mẹ Từ Tử Trừng khiến cậu nghẹt thở, cậu biết họ trách cậu.
Chuyện này nhanh chóng làm chấn động cả trường. Từ Tử Trừng tính tình cởi mở, có rất nhiều bạn bè, còn Linh Duật vốn dĩ chỉ thân thiết với mỗi mình cậu ấy, mọi người vốn đã không thích tính cách lầm lì của cậu.
Trong trường nhanh chóng lan truyền đủ loại tin đồn, nói cậu là ngôi sao chổi, chính cậu đã hại chết Từ Tử Trừng. Thậm chí có kẻ còn đồn đại Từ Tử Trừng là người đồng tính, còn Linh Duật mượn cớ đó để tiếp cận bạn.
“Nó tuy nhìn như một khúc gỗ không hồn, nhưng mặt mũi thì đẹp thật đấy, bảo sao Từ Tử Trừng lại thích nó? Thích cái loại tai tinh này đến mất mạng luôn, có đáng không?”
“Nhìn cái mặt đó, cái đôi chân đó xem, chơi chắc sướng lắm. Đây gọi là gì nhỉ? Chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu, ha ha ha…”
Linh Duật tê dại nghe những lời ghê tởm đó. Trước đó cậu hoàn toàn không biết Từ Tử Trừng là người đồng tính, bạn cũng chưa từng nói với cậu, càng không biểu lộ bất cứ dấu hiệu nào.
Cậu không quan tâm người ta nói gì về mình, dù sao cậu cũng chẳng bận tâm. Nhưng Từ Tử Trừng là người tốt như vậy, bạn vẫn còn chưa mồ yên mả đẹp mà những kẻ này đã nói năng bậy bạ.
Linh Duật như phát điên, cầm chiếc máy ảnh trên tay đập thẳng vào đối phương. Mấy người lao vào đánh nhau túi bụi, nhanh chóng bị nhà trường thông báo phụ huynh.
Cha mẹ cậu giữa lúc trăm công nghìn việc phải chạy đến, biết cậu đánh nhau, biết cậu lén lút học thêm ngành nhiếp ảnh mà họ vốn không ủng hộ.
Lại nghe nói cậu thích đàn ông, thậm chí vì một tên đồng tính mà đánh nhau với bạn học khiến họ mất sạch thể diện. Họ không quan tâm cậu có bị hoảng loạn hay không, chỉ quan tâm xem cậu có làm họ xấu mặt hay không.
Cậu bị buộc phải bảo lưu kết quả học tập, bị nhốt trong phòng. Từ Tử Trừng sắp hạ táng, cậu không ra ngoài được, chỉ biết ngồi suốt đêm bên khung cửa sổ đã bị lắp rào chắn chống trộm.
Ngày đưa tang Từ Tử Trừng, cậu đã cắt cổ tay trong phòng, bảo mẫu phát hiện kịp thời, cậu được đưa đi cấp cứu, cha mẹ cậu vẫn không xuất hiện.
Họ dường như đã quen rồi, tin chắc rằng cậu không chết được. Họ cũng thất vọng tràn trề về cậu, không muốn quản nữa, chỉ có dì bảo mẫu khóc đến sưng cả mắt. Lúc hôn mê trong bệnh viện, cậu mơ thấy Từ Tử Trừng kể cho mình nghe chuyện muốn đi Shangri-La. Sau khi hồi phục sức lực, Linh Duật đã trốn khỏi bệnh viện.
Cậu dồn hết số tiền mình có vào một chiếc thẻ, âm thầm gửi cho cha mẹ Từ Tử Trừng. Sau đó cậu mua một tấm vé máy bay, chỉ mang theo một chiếc máy ảnh duy nhất tìm đến Shangri-La.
“Không phải lỗi của cậu.” Thố Sơ lặng lẽ nghe hết mọi chuyện, hắn nhẹ nhàng che mắt Linh Duật lại, “Đừng tự nhốt mình trong ngày hôm đó nữa được không?”
“Nếu tôi không nói chuyện với cậu ấy, nếu lúc đó tôi ngăn cậu ấy lại, không để cậu ấy băng qua đường vào lúc đó, liệu cậu ấy có chết không?”
“Nhưng cậu đâu có biết chuyện đó sẽ xảy ra.” Thố Sơ dường như rất đồng cảm với cậu, “Chúng ta đều không biết trước được điều gì cả…”
Anh nói xem, có thật là họ không trách tôi nữa không?”
Thố Sơ nhìn vào mắt cậu, giọng chắc nịch: “Nếu dì ấy đã đặc biệt gọi điện cho cậu thì chứng tỏ chắc chắn là không trách cậu nữa rồi. Thế nên, cậu cũng đừng tự trách mình nữa.”
“Dì… còn gửi cho tôi mấy tấm ảnh.” Nhắc đến đây, biểu cảm của Linh Duật lộ rõ vẻ đau đớn xen lẫn chút bàng hoàng.
Đó là cuốn nhật ký của Từ Tử Trừng, chỉ có hai trang, nhưng trên đó là những dòng chữ dài ngắn khác nhau, toàn bộ đều là về Khương Linh Duật.
Từ Tử Trừng thích cậu, giờ cậu mới biết đó là sự thật. Cậu cũng ngạc nhiên y như lúc biết Từ Tử Trừng thích nam giới, nhưng hơn cả là cảm thấy không đáng cho bạn mình.
Không ngờ những lời suy đoán của bạn học lúc đó lại đúng, cậu đúng là một tai tinh. Chỉ là giữa cậu và Từ Tử Trừng, từ đầu đến cuối chỉ đơn thuần là tình bạn.
Việc Từ Tử Trừng thích Linh Duật, Thố Sơ không hề thấy ngạc nhiên. Nhưng trong lòng hắn lại thấy không mấy dễ chịu, thậm chí còn có chút bực dọc vô cớ.
“Giờ thì nút thắt trong lòng đã được tháo gỡ chưa?” Thố Sơ lấy một bao thuốc lá từ ngăn kéo bàn trà ra, nghĩ đến Linh Duật, hắn không châm lửa mà chỉ ngậm trong miệng.
“Khá hơn trước một chút rồi.” Chuyện này đối với Linh Duật không phải nói buông bỏ là buông bỏ ngay được. Bức tường cao cậu dựng lên đã xuất hiện vết nứt, nhưng vẫn chưa đủ để sụp đổ.
Nhớ đến việc cậu nói muốn thử giải mẫn cảm, Thố Sơ hỏi: “Cậu có biết điều kiện tiên quyết để cậu cầm lại máy ảnh là gì không?”
“Biết chứ.” Linh Duật gật đầu, bình thản nói: “Là tôi phải buông bỏ quá khứ, không để ký ức đó làm phiền nữa.”
“Tôi đã nói là sẽ không ép cậu làm, nhưng nếu chính cậu đã quyết định muốn thử, vậy cậu có buông bỏ được không?”
“Tạm thời chưa thể.” Linh Duật rất thành thật, “Nhưng tôi muốn thử.” Việc biết được sự thật không gây thêm gánh nặng tâm lý quá lớn cho cậu, chính vì điểm này mà cậu cảm thấy mình vẫn còn hy vọng.
Thấy Thố Sơ muốn hút thuốc nhưng lại cố gắng nhẫn nhịn, trong lòng Linh Duật lại nảy ra một ý định. Từ lúc cậu xuất viện đến giờ, cậu chưa từng thấy Thố Sơ hút thuốc, cũng không ngửi thấy mùi thuốc trên người hắn.
Linh Duật cầm lấy bật lửa trên bàn, xích lại gần châm thuốc cho Thố Sơ.
Đôi mắt ngỡ ngàng của Thố Sơ chìm sau làn khói tỏa, hắn không kịp đề phòng nên bị khói làm sặc một cái.
Linh Duật cũng học theo dáng vẻ của Thố Sơ, nhẹ nhàng vuốt lưng cho hắn: “Anh không cần phải quá kiêng dè tôi đâu. Tuy nhiên, hút thuốc nhiều đúng là không tốt thật.”
“Thế là cậu cho tôi hút hay không cho đây? Càm ràm cứ như vợ tôi vậy.” Thố Sơ kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, buông lời trêu chọc không đứng đắn.
“Tùy anh.” Vành tai Linh Duật đỏ ửng một mảng, cậu vội vàng che tai lại như để che giấu.
Thố Sơ không muốn cậu phải hít khói thuốc thụ động, chỉ rít hai hơi cho đỡ thèm rồi dập tắt điếu thuốc.
Việc mổ xẻ quá khứ đối với Linh Duật không phải chuyện dễ dàng, nhưng vì đối phương là Thố Sơ, cậu tin tưởng hắn nên không thấy bất an đến thế. Vì vừa hút thuốc xong nên Thố Sơ ngồi cách cậu hơi xa một chút. Cả hai lại rơi vào im lặng, Linh Duật trầm ngâm không biết đang nghĩ gì.
Mọi chuyện trong vài tiếng đồng hồ buổi chiều đã được cậu nghĩ đi nghĩ lại một lượt. Trong mấy tiếng súc ruột đó, cậu luôn nhớ đến vẻ mặt lo lắng của Thố Sơ, dường như sau khi tỉnh lại, cậu thực sự muốn theo đuổi một cuộc đời mới.
Nghe những lời của mẹ Từ, Linh Duật không còn đâm vào ngõ cụt nữa. Mặc dù cậu không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng cậu đã bằng lòng chấp nhận sự thật rằng Từ Tử Trừng đã thực sự ra đi.
Mẹ Từ nói với cậu rằng Từ Tử Trừng sẽ không trách cậu đâu, nếu cậu ấy ở trên trời có linh thiêng mà biết sau khi cậu ấy đi Linh Duật sống không tốt như vậy, chắc chắn sẽ rất sốt ruột.
Cứ coi như là vì Tử Trừng, dì hy vọng con có thể sống tiếp thật tốt. Đó là câu nói cuối cùng mẹ Từ gửi cho cậu.
Đời này cậu định sẵn là phải phụ tấm chân tình của Từ Tử Trừng, nhưng cậu muốn mang theo kỳ vọng của bạn mình mà sống tiếp, sống một cách vui vẻ.
“Thố Sơ.”
“Hửm?” Thố Sơ thấy mắt cậu long lanh, bên trong gợn lên một tầng nước mỏng.
“Tôi muốn thử sống tiếp.”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 22: Cuộc sống hướng về cái chết
10.0/10 từ 36 lượt.
