Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 70: Thẩm Vân Lăng tấn giai


"Ngươi sẽ không tùy tiện đeo cho Vân Lăng một chiếc vòng tay rồi nói là người khác tặng hắn chứ, Thẩm tướng quân có đồng ý không. Vân Lăng ngươi nói đi, chiếc vòng tay này của ai." Bách Lý Huyền nhìn Thẩm Vân Lăng nói.


Thẩm Vân Lăng nhíu mày không biết trả lời thế nào. Bởi vì cái này quả thật là Sài Diễm tặng hắn, nếu hắn công khai thừa nhận trước mặt mọi người thì chính là thừa nhận quan hệ hai người. Thế nhưng quan hệ của bọn họ rõ ràng còn chưa tới bước đó.


Có vài kẻ muốn nịnh bợ Bách Lý Huyền thấy Thẩm Vân Lăng vẻ mặt khó xử, liền tiến lên châm chọc Sài Diễm: "Chiếc vòng tay này bình thường vô cùng, nhìn qua chính là hàng vỉa hè không biết mua ở đâu. Dù ngươi muốn bịa chuyện cũng nên tìm một chiếc ra hồn một chút. Ngươi không thấy Thẩm thiếu gia vẻ mặt khó xử sao."


Chu Văn Ngữ liếc mắt một cái, lại nhìn thấy trong tay kia của Sài Diễm đang cầm một chiếc nhẫn bạc hình dạng kỳ quái. Hừ cười nói: "Ta nói Sài thiếu gia này, chiếc nhẫn này sẽ không phải là lễ vật sinh thần hôm nay ngươi định tặng Thẩm công tử chứ. Ngươi tốt xấu gì cũng là người của Sài gia, sao quà tặng lại nghèo túng thế này, chẳng lẽ Sài gia đã suy tàn đến vậy rồi sao."


Thấy Chu Văn Ngữ nhằm vào Sài Diễm như thế, Thẩm Vân Lăng cũng có chút tức giận, vừa định mở miệng bênh vực Sài Diễm thì đã bị Sài Diễm giơ tay ngăn lại.


"Nghèo túng." Sài Diễm cười lạnh một tiếng, chỉ chiếc vòng tay trong tay Bách Lý Huyền nói: "Chiếc nhẫn này ít nhất cũng quý trọng hơn chiếc vòng tay kia rất nhiều. Còn về chiếc vòng tay này, dù ngươi có dốc hết gia sản cũng không mua nổi."


"Phi, một cái vòng tay phá không tính cả vàng, một chiếc nhẫn rách, có thể quý đến đâu. Ngươi có biết chiếc vòng tay trong tay Tam hoàng tử làm từ chất liệu gì, đáng giá bao nhiêu tinh tệ không."


"Ngươi cứ nói đi, chiếc nhẫn rách của ngươi mua bao tiền, xem có đắt hơn vòng tay của Tam hoàng tử không." Chu Văn Ngữ cười nhạo nói.


"Vòng tay là sư phụ ta tặng, nhẫn là ta tự tay làm, hai thứ này đều không phải dùng tiền để đo lường." Sài Diễm nói.


Người xung quanh nghe nói vòng tay là sư phụ Sài Diễm tặng, lập tức đánh giá chiếc vòng tay kia. Ngay cả Bách Lý Huyền thần sắc cũng tối sầm lại.


Trong trường cực nhỏ số người không biết sư phụ Sài Diễm là ai, mà Chu Văn Ngữ chính là một trong số đó.


"Sư phụ ngươi lại là nhân vật nào, chẳng lẽ hắn là thuật pháp đại sư trên lục cấp sao." Chu Văn Ngữ cười nói.



"Vậy ngươi cứ nói xem, vòng tay với nhẫn của ngươi có gì đặc biệt, xem ta có dốc hết gia sản mua nổi không."


Sài Diễm lắc đầu nói: "Rất khó."


"Thứ nhất, đây là một chiếc không gian trữ vật giới chỉ, không gian bên trong có một trăm lập phương (m3). Một chiếc không gian nút một trăm lập phương trị giá bao nhiêu tinh tệ, không cần ta nói nhiều chứ."


Không gian nút bình thường chỉ có hơn mười lập phương, giá trị mấy chục vạn tinh tệ. Lớn hơn một chút, ba mươi lập phương đã trị giá trăm vạn tinh tệ.


Nhẫn không gian một trăm lập phương, toàn đế quốc cũng chỉ có hai chiếc. Một chiếc ở trong tay bệ hạ đế quốc, một chiếc còn lại ở trong tay tiên bệ hạ, đã theo tiên bệ hạ không biết tung tích. Giá trị chiếc nhẫn này có thể nghĩ.


"Thứ hai, đây không chỉ là nhẫn không gian, bên trong còn có sáu bình lục cấp dược tề. Lục cấp dược tề, một bình đã hơn trăm vạn tinh tệ. Cả sáu bình cộng lại, chẳng lẽ còn không đắt hơn chiếc vòng tay kia sao." Sài Diễm cười nói.


Mọi người nghe vậy đều há hốc mồm, hít một hơi khí lạnh.


Đây chính là hai ngàn vạn tinh tệ a, chiếc vòng tay của Bách Lý Huyền dù quý trọng đến mấy cũng không thể nào đáng giá hai ngàn vạn tinh tệ. Huống chi lục cấp dược tề cực kỳ khó kiếm, không phải có tiền là mua được, càng đừng nói đến không gian trữ vật một trăm lập phương kia.


Hai thứ này, ngay cả so cũng không cần so, chắc chắn nhẫn của Sài Diễm đáng giá hơn.


"Ngươi nói là không gian giới chỉ thì là không gian giới chỉ, ngươi nói bên trong có sáu bình lục cấp dược tề thì có thật sao. Chúng ta lại không nhìn thấy, ngươi muốn nói gì cũng được."


"Muốn ta tin ngươi, trừ phi ngươi lấy ra cho mọi người xem." Chu Văn Ngữ lập tức phản bác. Hắn căn bản không tin Sài Diễm ăn mặc nghèo túng như vậy mà trên người lại có vật quý trọng đến thế.


"Hảo a. Đây là nhẫn ta đặc biệt vì Vân Lăng mà chế, để Vân Lăng thể hiện cho các ngươi xem vậy." Sài Diễm nói rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa tay trái Thẩm Vân Lăng.


"Vân Lăng, dùng tinh thần lực ngươi xem vật phẩm bên trong, muốn lấy thứ gì thì niệm thầm tên vật phẩm cùng số lượng là được." Sài Diễm nhắc nhở.



Sài Diễm mở một bình trong đó, đưa cho Thẩm Vân Lăng nói: "Vân Lăng, ta thấy dị năng của ngươi có chút không ổn định, chắc là sắp tấn giai rồi chứ. Đây là một bình lục cấp phá năng tề, có thể tối đa hạn độ trợ giúp ngươi tấn giai ngũ cấp."


Theo lời Sài Diễm vừa dứt, đám người lại một lần nữa xôn xao.


"Có lầm không, tấn giai ngũ cấp dị năng mà dùng lục cấp dược tề, có phải quá mức xa xỉ không."


"Sau lưng có một vị dược tề đại sư chính là tốt, lục cấp dược tề cầm làm ngũ cấp dược tề dùng. Nếu ta cũng có một sư phụ như vậy, ta cũng sớm đã tấn giai ngũ cấp dị năng rồi."


Sài Vân cùng Sài Dục thấy vậy, ghen tị đến đỏ mắt.


Mà Vương Bình Bình từ nãy vẫn cùng bằng hữu co lại trong góc thấy vậy thì vô cùng hối hận.


Sớm biết sau lưng Sài Diễm có một vị cao cấp dược tề sư, năm đó nàng đã không nghe lời Sài Vân mà thiết kế hãm hại Sài Diễm.


Nếu năm đó nàng không làm vậy, thì hết thảy những gì Thẩm Vân Lăng hiện tại nhận được, chẳng phải đều thuộc về nàng sao.


Một chiếc nhẫn do chính tay Sài Diễm luyện chế đã lợi hại như vậy, huống chi chiếc vòng tay sư phụ hắn tặng, chắc chắn còn quý trọng hơn chiếc nhẫn kia.


Nghĩ đến đây, Vương Bình Bình không khỏi sinh ra chán ghét với Sài Vân – kẻ đưa ra ý xấu. Ánh mắt nhìn Sài Diễm càng thêm nóng bỏng.


"Điều này có thể chứng minh gì chứ. Chỉ chứng minh được nhẫn của ngươi đúng là không gian giới chỉ, bên trong đúng là có vài bình dược tề. Lại không thể chứng minh không gian của nhẫn rốt cuộc bao lớn, dược tề có phải lục cấp hay không." Chu Văn Ngữ vẫn không chết tâm phản bác.


Thấy Chu Văn Ngữ như chó điên chết cắn Sài Diễm không tha, Thẩm Vân Lăng tức giận, trực tiếp vung tay một cái, đem toàn bộ vật phẩm trong đại sảnh gần hai trăm bình phương thu hết vào không gian giới chỉ.


"Thế này được chưa." Thẩm Vân Lăng nói rồi lại vung tay một cái, đem hết thảy vật phẩm trở về vị trí cũ.



Thẩm Vân Lăng lại từ trong tay Sài Diễm cầm lấy bình lục cấp phá năng tề kia, trực tiếp đổ vào miệng.


Dược tề do Sài Diễm phối chế, độ tinh thuần luôn luôn trên chín thành. Thẩm Vân Lăng lại là người hắn thích, dược tề tặng Thẩm Vân Lăng độ tinh thuần càng cao, đều là trên chín thành tám.


Cho nên vốn cần một canh giờ mới phát huy tác dụng dược tề, Thẩm Vân Lăng uống vào chỉ ba phút đã phát tác. Dị năng trong cơ thể lập tức bạo tăng, căn bản khống chế không nổi.


Thẩm Vân Lăng sắp tấn giai, xung quanh lại nhiều người như vậy. Vạn nhất có kẻ không vừa mắt Thẩm Vân Lăng mà âm thầm hạ thủ thì nguy.


Sài Diễm thấy thế, lập tức kéo Thẩm Vân Lăng, phát động một tấm cao cấp truyền tống phù, trực tiếp đem hai người truyền tống đến một nơi cách Thẩm phủ hơn vạn dặm trong một ngọn núi lớn.


Sài Diễm đặt Thẩm Vân Lăng xuống, ở xung quanh bố trí một trận pháp đơn giản, hắn ở bên ngoài hộ pháp, để Thẩm Vân Lăng yên tâm tấn giai.


Thuật trận pháp của Sài Diễm tuy không cao, nhưng ở vị diện ngay cả Trúc Cơ tu sĩ cũng không có này thì cũng đủ dùng.


Bên kia


Sau khi hai người biến mất, mọi người mới phản ứng lại. Mấy tên hạ nhân lanh lợi vội chạy đi bẩm báo Thẩm Thế Nguyên.


Thẩm Thế Nguyên biết tiền nhân hậu quả, vội vàng mở thiết bị đầu cuối muốn liên hệ Thẩm Vân Lăng.


Đáng tiếc, Thẩm Vân Lăng lúc này đang bị trận pháp của Sài Diễm bao phủ, tín hiệu của Thẩm Thế Nguyên bị ngăn cản. Không có kết quả, Thẩm Thế Nguyên đành phải trước tiên đến phòng khách an phủ mọi người.


Thẩm Vân Lăng bế quan chính là ròng rã một đêm. Sài Diễm liền canh giữ bên ngoài trận pháp hộ pháp cho hắn. Đến khi Thẩm Vân Lăng tấn giai hoàn tất, Sài Diễm lập tức mở trận pháp đi vào.


"Vân Lăng, cảm giác thế nào, tấn giai thành công chưa." Sài Diễm hỏi.



"Đó là đương nhiên, tinh thuần độ thấp ta đã bán hết rồi. Dược tề cho ngươi đều là tinh thuần độ cao nhất." Sài Diễm vẻ mặt cầu khen nói.


Thẩm Vân Lăng: "..."


"Đúng rồi, đây là nơi nào, sao chúng ta lại ở đây." Thẩm Vân Lăng lúc này mới phát hiện hoàn cảnh xung quanh không đúng.


"Ta cũng không biết đây là đâu. Tối qua dị năng của ngươi khống chế không nổi, nơi đó nhiều người như vậy, ta sợ có kẻ hạ hắc thủ với ngươi, liền dùng truyền tống phù đem ngươi đưa ra ngoài. Về phần đến đâu, ta cũng không biết." Sài Diễm trả lời.


Thẩm Vân Lăng gật đầu, mở thiết bị đầu cuối, mấy chục cuộc truyền tin chưa nhận cùng mấy chục tin nhắn chưa đọc bật ra. Có của phụ thân hắn, có của thân bằng hảo hữu nhà hắn, còn có vài cái từ số lạ, đều là tối qua gửi tới.


Thẩm Vân Lăng xem qua tin nhắn, không ngoại lệ đều hỏi hắn thế nào, hiện tại đang ở đâu. Thẩm Vân Lăng xem xong tin nhắn, mở hệ thống định vị thiết bị đầu cuối xem vị trí hiện tại.


Không xem không biết, vừa xem giật mình. Vị trí hiện tại của bọn họ cách thủ đô Thẩm gia hơn vạn dặm. Ngồi cơ giáp cũng phải mất vài canh giờ, huống chi hiện tại bọn họ không có bất kỳ phương tiện giao thông nào.


"Sài Diễm, truyền tống phù của ngươi còn không." Thẩm Vân Lăng hỏi.


"Còn vài tấm, ngươi muốn sao, ta lấy cho ngươi." Sài Diễm nói rồi trên tay lập tức xuất hiện hai tấm cao cấp truyền tống phù.


"Bất quá, cao cấp truyền tống phù đối với ngươi không có tác dụng gì. Chiếc vòng tay trên tay ngươi có thể tự động phản đạn công kích. Hơn nữa bên trong còn có một truyền tống trận. Một khi sinh mệnh ngươi gặp nguy hiểm, có thể khởi động truyền tống trận bên trong đem ngươi truyền tống đi."


"Vòng tay lợi hại như vậy, sao ngươi không tự giữ lại phòng thân mà lại tặng cho ta." Thẩm Vân Lăng nhíu mày hỏi.


"Ngươi là tức phụ tương lai của ta a, đồ tốt đương nhiên phải giữ lại cho ngươi. Hơn nữa, trên người ta còn rất nhiều phù lục cùng pháp khí phòng thân, căn bản không dùng tới chiếc vòng tay này." Sài Diễm hào sảng nói.


Thẩm Vân Lăng nghe vậy chấn động, thần sắc phức tạp hỏi: "Đã vậy ta dùng không được truyền tống phù, sao ngươi còn đưa phù lục cho ta."


"Không phải ngươi muốn sao." Sài Diễm bĩu môi, đầy vẻ vô tội nói.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 70: Thẩm Vân Lăng tấn giai
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...