Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 653: Vạn Kim Đan


Giáo đạo chủ nhiệm nhìn nhìn Sài Diễm, Sài Diễm vung tay lên, dây leo trên người mấy tên kia lập tức biến mất không còn dấu vết.


Chúng nhân đưa mắt nhìn hai người rời đi, hồi lâu sau mới hoàn hồn trở lại.


"Không ngờ hai tên làm thuê tạm thời mới đến lại lợi hại như thế, một người trở thành thủ tịch trợ lý của Thanh viện trưởng, một người có thể tiếp được nhiều chiêu dưới tay tu sĩ Đại Thừa như vậy."


"Đúng thế, nghe nói hai người này chỉ có tu vi Hợp Thể, vốn tưởng rằng tiêu chuẩn chiêu thu của học viện chúng ta hạ thấp xuống, không ngờ lại là đề cao lên mấy bậc."


Nghe chúng nhân bàn tán xôn xao, mấy kẻ tìm sai sót của Sài Diễm sắc mặt vô cùng khó coi. Thấy người xung quanh chỉ trỏ mình, bọn hắn phẫn nộ rời đi.


Cứ như vậy, Thẩm Vân Lăng tiếp tục cùng Thanh Ninh vẽ phù lục. Sài Diễm bị giáo đạo chủ nhiệm mang đi mài giũa một phen, sau đó bị Cần Khoái đang vội vã chạy tới đưa về.


Khi Cần Khoái đến đón người, giáo đạo chủ nhiệm vốn đã được kiến thức qua luyện đan thuật của Sài Diễm lại không chịu thả người.


Cần Khoái phải tốn không ít công sức mới mang được Sài Diễm đi.


Trên đường.


Cần Khoái vừa đi vừa đánh giá Sài Diễm, nhíu mày nói: "Không ngờ nhân khí của ngươi lại cao như vậy, mới có mấy ngày mà ngay cả giáo đạo chủ nhiệm cũng phản ứng khác thường, định tranh người với ta."


"Trông cũng chẳng đẹp bằng ta, thật không có đạo lý. Ngươi rốt cuộc đã làm gì mới khiến giáo đạo chủ nhiệm nhìn ngươi bằng con mắt khác?"


"Trông không đẹp bằng ngươi? Sao ngươi có thể thốt ra lời đó được chứ. Ta anh tuấn tiêu sái, khí vũ bất phàm, vừa soái vừa có thực lực thế này, người khác thích ta chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?" Sài Diễm nhíu mày đáp.


"Nổ đi, ngươi cứ nổ đi, sớm muộn gì da trâu cũng bị ngươi thổi rách cho xem." Cần Khoái vẻ mặt cạn lời.


"Sao lại gọi là nổ? Chẳng lẽ ngươi không bị mị lực của ta khuất phục sao? Thế thì việc ngươi cứ hở ra là nhìn ta, sợ ta chạy mất là thế nào?" Sài Diễm hỏi ngược lại.


Cần Khoái: "... Làm sao có thể, ta là lo ngươi xảy ra chuyện, không có ai luyện chế đan dược cho ta nữa."



"Thì cũng như nhau cả thôi, nếu ta không thể luyện chế đan dược tu hộ linh mạch cho ngươi, ngươi còn theo sát ta như vậy không?" Sài Diễm hỏi.


Cần Khoái: Nói thật có đạo lý, hắn lại không cách nào phản bác.


Cứ như vậy, trong khi các đại môn phái ở bên ngoài đang tìm kiếm tung tích Sài Diễm đến long trời lở đất, thì Sài Diễm lại an bài ổn định tại học viện Thịnh Hâm, những ngày tháng trôi qua vô cùng tiêu dao.


Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã qua ba năm.


Trong thời gian này, dưới sự hỗ trợ của Thẩm Vân Lăng, Thanh Ninh không chỉ thành công vẽ ra Cửu Thiên Lôi Phù thượng phẩm, mà còn nghiên cứu ra ba loại phù lục Thiên cấp cao cấp, thực lực đã vượt qua Thiên cấp chế phù sư của học viện Thánh Phong.


Tất nhiên, trong đoạn thời gian này, chế phù thuật của Thẩm Vân Lăng cũng tiến bộ vượt bậc. Đã từ Huyền cấp chế phù sư tấn cấp trở thành Địa cấp chế phù sư.


Tuy rằng vẫn chỉ có thể vẽ một số phù lục Địa cấp đơn giản, nhưng dù sao cũng đã bước qua ranh giới này, trở thành một Địa cấp chế phù sư danh phó kỳ thực.


Về phần Sài Diễm, mấy năm gần đây đều bế quan, chuyên tâm nghiên cứu khối thạch bi kia, tranh thủ sớm ngày nhìn thấu phương pháp luyện chế Vạn Kim Đan để giúp Cần Khoái trọng tu linh mạch.


Nhưng Vạn Kim Đan thuộc về đan dược Địa cấp cao cấp, không phải một sớm một chiều có thể hoàn thành. Cần Khoái không phải chưa từng nghĩ đến việc bảo Sài Diễm giao ra đan phương, mang cho Địa cấp cao cấp luyện đan sư của học viện luyện chế.


Thế nhưng, Sài Diễm lại nói đan phương không hoàn chỉnh nên đã từ chối.


Đan phương vốn là vật sở hữu riêng của Sài Diễm, nên khi Sài Diễm từ chối, Cần Khoái cũng không cưỡng cầu nữa.


Nhưng những quản sự khác của tạp viện lại chướng mắt, cứ nhất quyết đòi Sài Diễm giao ra đan phương.


Tất nhiên, bọn hắn làm vậy cũng không hoàn toàn là vì Cần Khoái. Vạn Kim Đan đã thất truyền mấy vạn năm, nếu có thể đạt được đan phương Vạn Kim Đan, bọn hắn có thể kiếm được một món hời lớn, lại còn có thể khiến Địa cấp luyện đan sư nợ bọn hắn một nhân tình, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn.


Cho nên khi mấy người tụ họp lại, liền lập tức ăn ý nhất trí.


Dù Cần Khoái không cưỡng cầu, nhưng không có nghĩa là trong lòng hắn không có chút giận dỗi nào. Vì vậy, khi biết mấy người kia đi tìm Sài Diễm gây phiền phức, hắn coi như mình không biết gì.


Ai ngờ, Sài Diễm lại trực tiếp đưa mấy người kia đến trước mặt hắn, hỏi hắn có quản hay không.



Cuối cùng, lý trí vẫn chiếm ưu thế, hắn yêu cầu mấy kẻ tìm phiền phức phải xin lỗi Sài Diễm.


Mấy người kia tuy không tình nguyện, nhưng ngại thân phận của Cần Khoái nên đành phải cúi đầu.


Tuy nhiên, thật may là Cần Khoái đã đứng về phía Sài Diễm.


Bởi vì Sài Diễm không hề nói dối, khối thạch bi kia chỉ khi tham thấu được nội dung bên trong mới hiện ra đan phương hoàn chỉnh.


Dù Cần Khoái có cưỡng cầu cũng không thể đạt được đan phương thực sự. Không chỉ vậy, điều đó còn khiến Sài Diễm nảy sinh tâm lý nghịch phản.


Bọn hắn cũng chưa từng thấy qua đan phương thật sự, vạn nhất đối phương đưa ra một bản giả, bọn hắn cũng không biết được.


Thay vì như thế, chi bằng cứ để Sài Diễm tự mình nghiền ngẫm.


Luyện đan thuật của Sài Diễm hắn cũng đã được chứng kiến. Tuổi còn nhỏ mà đã có thể luyện chế đan dược Địa cấp. Hắn đã chờ đợi mấy ngàn năm rồi, cùng lắm là chờ thêm mấy mươi năm nữa cũng chẳng có gì to tát.


Sài Diễm đối với biểu hiện của Cần Khoái vô cùng hài lòng, việc nghiên cứu Vạn Kim Đan cũng trở nên nỗ lực hơn.


Chẳng vậy mà mới qua ba năm, Sài Diễm đã có chút manh mối. Thêm vài năm nữa, chắc là có thể nỗ lực thử luyện chế.


Điều Cần Khoái không biết là Sài Diễm có một Linh Phù Tháp, có thể kéo dài thời gian gấp nhiều lần.


Ba năm mà Cần Khoái nói, thực tế Sài Diễm đã trải qua hơn mười năm.


Ngày hôm đó, Cần Khoái đang họp với mấy quản sự, phía Sài Diễm bế quan đột nhiên truyền đến một trận tiếng nổ mạnh. Tiếng nổ cực lớn, vang dội cả trời đất.


Chúng nhân thấy vậy, vội vàng chạy qua xem xét tình hình.


Khi đám người Cần Khoái đến nơi, xung quanh đã vây kín người. Ngay cả Tổng viện trưởng vốn luôn cáo lỗi bế quan cũng đích thân có mặt.


Mà luyện đan thất nơi Sài Diễm ở đã trở thành một đống đổ nát. Còn bản thân Sài Diễm thì không thấy tăm hơi.



"Không biết, ta cảm nhận được linh lực bên này dao động dị thường nên qua xem thử. Khi ta đến thì đúng lúc luyện đan thất nổ tung. Còn người bên trong, ta cũng không thấy."


"Tuy nhiên, ở nội bộ học viện, tỉ lệ bị bắt đi là rất nhỏ, ta sẽ phái người đi tìm khắp nơi." Tổng viện trưởng nói.


Lúc này, tiếng ngói rơi loảng xoảng không dứt bên tai, một bóng người từ trong đống đổ nát bò ra.


"Khụ khụ, khụ khụ, cái nơi rách nát gì thế này, không chắc chắn chút nào, bụi bặm lại còn lớn như vậy." Bóng người vừa gạt những mảnh vỡ xung quanh vừa oán trách.


"Sài Diễm, chuyện này là sao, sao ngươi lại thành ra cái dạng này?" Cần Khoái hỏi.


"Ngươi còn nói nữa, chẳng phải là vì luyện đan cho ngươi sao, không cẩn thận nên nổ lò rồi. May mà ta chạy nhanh, không thì cái mạng nhỏ này cũng tiêu đời luôn."


"Luyện đan thất này của ngươi kiểu gì vậy, sao chẳng chắc chắn gì cả. Chỉ nổ lò một cái mà luyện đan thất đã tan tành xác pháo, công trình bã đậu chắc?" Sài Diễm chê bai.


"Làm sao có thể, gian luyện đan thất này được chế tác từ Mặc Tinh Nham cứng nhất, vô cùng kiên cố. Đừng nói là nổ lò, ngay cả phù lục Địa cấp cũng không tạc ra được."


"Ta ngược lại muốn hỏi ngươi, ngươi đã làm gì ở bên trong mà khiến luyện đan thất nổ thành thế này?" Cần Khoái vặn hỏi.


"Ngươi đừng có ác nhân tiên cáo trạng, ta làm sao biết được. Nếu thật sự kiên cố như ngươi nói, sao có thể bị một Động Hư như ta làm thành thế này." Sài Diễm phản bác.


Dứt lời, trong não hải Sài Diễm truyền đến tiếng gầm thét phẫn nộ của Tháp Linh: "Sài Diễm, ta chẳng phải đã bảo ngươi từ lâu rồi sao, không được ở trong Linh Phù Tháp luyện chế đan dược từ Địa cấp trở lên! Nếu không sẽ xảy ra chuyện rất đáng sợ, sao ngươi cứ không nghe lời thế hả."


"Ngươi nhìn Linh Phù Tháp của ta xem, bị ngươi phá thành cái dạng gì rồi."


"Ta chỉ là thử nghiệm một chút, cũng không ngờ lại thành công." Sài Diễm có chút ngượng ngùng nói.


"Đúng rồi, Vạn Kim Đan của ta đâu? Ta thấy nó bay ra khỏi lò luyện đan rồi mà."


Tháp Linh nghe vậy, vẻ mặt đầy giận dữ nói: "Ngươi còn mặt mũi mà nhắc đến nữa à, viên đan dược đó đã sớm vì vấn đề linh khí mà bị hủy rồi. Nếu không thì tại sao ngay cả Mặc Tinh Nham mà phù lục Địa cấp không tạc nổi, lại bị lò luyện đan nổ thành mảnh vụn?"


"Vạn Kim Đan có uy lực lớn như vậy sao?" Sài Diễm kinh ngạc.



"Viên Vạn Kim Đan này thành hình trong Linh Phù Tháp, không được quán khái, không được thế gian dung nạp, tự nhiên sẽ nổ tung."


"Sức mạnh nó tạo ra còn lợi hại hơn cả phù lục Thiên cấp." Tháp Linh giải thích.


Sài Diễm: "..."


"Còn nữa, ngươi đừng có lảng tránh sang chuyện khác, ngươi vẫn chưa nói Linh Phù Tháp của ta phải làm sao. Đã bị ngươi làm thành thế này rồi, ngươi phải bồi thường tổn thất cho ta." Tháp Linh giận dữ.


"Chẳng phải là tu bổ Linh Phù Tháp sao, đợi ta giải quyết xong chuyện trước mắt sẽ giúp ngươi tu bổ." Sài Diễm nói.


"Thế thì còn tạm được."


Sài Diễm vừa định mở miệng, xung quanh đột nhiên truyền đến những tiếng kinh hô liên tiếp!


"Các ngươi nhìn xem, mặt của Linh Khê có phải rất giống Sài Diễm mà các đại môn phái đang treo thưởng không!"


Sài Diễm nghe vậy mới phát hiện thuật ngụy trang của mình vì vụ nổ mà đã hết hạn sớm.


Dù cho cả người Sài Diễm nhem nhuốc, mặt mũi bẩn thỉu, nhưng điều đó không ngăn được chúng nhân nhìn rõ dung mạo thực sự của hắn.


"Ê, đúng là vậy thật. Vừa rồi Cần viện trưởng hình như cũng gọi là Sài Diễm. Lúc nãy ta còn tưởng mình nghe nhầm, không ngờ lại là thật."


"Nói vậy, Linh Khê chính là hóa danh ngụy trang của Sài Diễm. Vậy Băng Sương có phải chính là Thẩm Vân Lăng không!" Một người khác nói.


"Chắc chắn rồi, ta đã bảo mà, tu sĩ Động Hư bình thường làm sao cản nổi nhiều công kích của tu sĩ Đại Thừa như thế. Hóa ra Linh Khê này chính là Sài Diễm trong truyền thuyết, thật là quá lợi hại."


"Đúng vậy, Thẩm Vân Lăng kia chẳng phải vừa vào tông môn đã được Thanh viện trưởng ưu ái, phá cách thăng làm thủ tịch trợ lý đó sao. Hai người này đều lợi hại như vậy, đúng là một đôi thiên tạo địa thiết."


Lúc này, một học viên cấp thấp từng cùng Sài Diễm vào Huyền Thiên bí cảnh nói với bạn bên cạnh: "Các ngươi xem, ta đã bảo Sài đan sư rất lợi hại, người rất tốt mà các ngươi không tin. Còn lấy người khác ra so với Sài đan sư, lần này thì hết nói rồi nhé."


"Sài đan sư, ta là học viên năm thứ năm của học viện Thịnh Hâm, trước đây chúng ta từng gặp nhau ở Huyền Thiên bí cảnh, ngài còn bán cho ta một viên Huyền cấp cực phẩm Giải Độc Đan, ngài còn nhớ không?" Người đó hét lớn.


"Xin lỗi, số lượng Huyền cấp cực phẩm Giải Độc Đan ta bán ở bí cảnh khá nhiều, không nhớ rõ được." Sài Diễm thành thực đáp. Lời nói tuy có chút đả kích, nhưng Sài Diễm nói đều là sự thật.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 653: Vạn Kim Đan
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...