Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 608: Đào Cẩm
Đào Cẩm vốn là đệ nhất thiên tài của Thanh Lan thành, mới một trăm tám mươi tuổi đã là vô địch thủ dưới cấp Huyền cấp đan sư. Hoàng cấp Phá Chướng Đan lại càng là tuyệt chiêu sở trường của hắn, tỷ lệ thành công cao tới năm mươi phần trăm.
Sài Diễm cho dù có lợi hại đến đâu, cũng không thể nào thắng nổi Đào Cẩm.
Đang lúc được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng, đột nhiên có một ngày bị một "tiểu nhân vật" không danh không tiếng đánh bại, loại chênh lệch này không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
Tinh Nguyên học viện khó khăn lắm mới tìm được một thiên tài, còn chưa kịp trọng dụng đã phải rơi rụng tại đây. Không biết viện trưởng của Tinh Nguyên học viện sau khi biết chuyện sẽ có cảm tưởng gì.
Nghĩ đến đây, trong lòng Chương Hà Việt càng thêm phần đắc ý.
Đào Cẩm từ sớm đã biết nguyên nhân mình được đưa tới đây, sau khi nghe chuyện về Sài Diễm, hắn quyết định cho đối phương một giáo huấn, để Sài Diễm trở thành đá lót đường trên hành trình thành danh của mình.
Sài Diễm không hề để tâm đến những lời xì xào bàn tán của những người xung quanh, chuyên tâm luyện chế đan dược của bản thân.
Phá Chướng Đan đối với Sài Diễm mà nói vốn đã khinh xa thục lộ (xe nhẹ chạy đường quen – quen việc dễ làm). Lúc ra tay lại càng là hành vân lưu thủy, khiến người xem cảm thấy đẹp mắt vô cùng.
Chẳng bao lâu sau, trong sáu vị dự thi, đã có bốn vị lần lượt thu đan. Chỉ còn lại hai người Sài Diễm và Đào Cẩm vẫn đang ngay ngắn trật tự luyện chế đan dược.
Động tĩnh bên này không nhỏ, rất nhanh đã thu hút mấy vị lão sư của Đan viện đi tới.
Cuộc tỷ thí của mấy tên tân sinh, theo lý mà nói căn bản không thể gây được sự chú ý của các vị lão sư này. Thế nhưng, kẻ khiêu chiến lại là người của Thắng Nguyên học viện, ý nghĩa này liền khác hẳn.
Mấy vị lão sư nhìn qua một chút, để lại một câu đừng làm chậm trễ việc học tập, rồi xoay người rời đi.
"Nghiêm học trưởng, lời lão sư vừa nói là ý gì, rốt cuộc là nói thật hay là đang nói đùa vậy. Lão sư không phải là đã tức giận rồi chứ?" Học viên xung quanh nhỏ giọng hỏi.
"Các ngươi thấy sao?" Nghiêm Tranh Minh không đáp mà hỏi ngược lại, đem vấn đề ném trả về.
"Với tác phong bình thường của mấy vị lão sư, chắc là không đến mức tức giận. Nhưng nếu không tức giận, tại sao lại không ở lại đây canh chừng chứ?"
"Lão sư là thân phận gì, mấy người này lại là thân phận gì. Với thân phận của bọn họ, có đáng để lão sư của Tinh Nguyên học viện ở lại đây đảm nhận vai trò khán giả không?" Nghiêm Tranh Minh nói.
"Hóa ra là vậy. Vẻn vẹn mấy tên Hợp Thể kỳ, đâu có đáng để lão sư chúng ta đích thân ra mặt, thật là cho bọn chúng thể diện quá rồi." Thiệu Dao nói.
"Nói cách khác, chúng ta có thể tiếp tục ở lại đây quan sát thi đấu, không cần lo bị lão sư mắng nữa." Lộ Trúc hỏi.
"Lớp nào cần lên vẫn phải lên, ngươi không nghe thấy lão sư nói là trong điều kiện không làm chậm trễ việc học tập sao?" Nghiêm Tranh Minh nói.
"Gì chứ, những người không cần lên lớp mỗi ngày chỉ có các học trưởng từ năm thứ sáu trở lên thôi mà."
"Cho nên, các ngươi vẫn là thành thật quay về lên lớp đi."
Không thể nhìn thấy Thắng Nguyên học viện ăn quả đắng, đám người có chút thất vọng mà rời đi.
Một số học viên năm cao thì cảm thấy xem thi đấu đan dược Hoàng cấp có chút vô vị. Quyết định đợi đến lúc có kết quả mới quay lại, nên cũng đi theo rời đi.
Lúc này, trên sân ngoài Nghiêm Tranh Minh và Chương Hà Việt, chỉ còn lại mấy chục tên học viên thực sự rảnh rỗi đến mức vô liêu để giết thời gian.
Chẳng bao lâu sau, lò luyện đan của Sài Diễm và Đào Cẩm phân biệt tỏa ra một luồng đan hương. Ngay sau đó, hai người gần như cùng lúc mở lò đan, lấy đan dược bên trong ra.
Vòng thi đấu thứ nhất kết thúc, Nghiêm Tranh Minh cùng Chương Hà Việt bước lên phía trước, bắt đầu bình phán kết quả thi đấu lần này.
Sài Diễm cùng Đào Cẩm luyện chế là Hoàng cấp đỉnh cấp đan dược, bốn tên dự thi còn lại, luyện chế phân biệt là Hoàng cấp trung cấp đan dược cùng Hoàng cấp cao cấp đan dược.
Chỉ nhìn từ đẳng cấp đan dược, bốn người kia đã thua rồi.
Nghiêm Tranh Minh cùng Chương Hà Việt tự động lướt qua đan dược của bốn tên dự thi kia, trực tiếp đi tới trước mặt Sài Diễm và Đào Cẩm.
Đào Cẩm một lò ra được năm viên Phá Chướng Đan, hai viên thượng phẩm, ba viên trung phẩm, thuộc về phát huy vượt mức.
Đang lúc Đào Cẩm thầm đắc ý, liền nghe Nghiêm Tranh Minh ở bên cạnh nói: "Ba viên thượng phẩm đan, hai viên trung phẩm đan, tổng cộng năm viên, tốt, rất tốt."
Sài Diễm có chút buồn bực gật gật đầu, thầm nghĩ: Quả nhiên, luyện chế loại đan dược này, hỏa diễm cũng là quan trọng đến cực điểm.
Sớm biết vậy, hắn đã không tự cao, đổi sang dùng Thiên Hỏa luyện chế. Hoặc là chuẩn bị trước một đóa hỏa diễm có phẩm cấp cao hơn một chút rồi.
Mà Chương Hà Việt ở bên cạnh và Đào Cẩm nghe vậy, sắc mặt có chút khó coi quay đầu nhìn về phía Sài Diễm.
Chỉ thấy trước mặt Sài Diễm bày năm viên Phá Chướng Đan tròn trịa đầy đặn, đan hương bốn phía, vả mặt mấy người bọn họ một vố đau điếng.
"Xem ra ván này, có vẻ là Tinh Nguyên học viện chúng ta thắng rồi." Nghiêm Tranh Minh cười cười nói.
"Chỉ là ván thứ nhất thôi, đợi các ngươi thắng được trận thi đấu thứ ba rồi hãy khoe khoang cũng chưa muộn. Thế nhưng, chuyện đó là không thể nào." Chương Hà Việt nói.
"Cái này chưa chắc đâu, Sài Diễm có thể thắng ván thứ nhất, tự nhiên có thể thắng ván thứ hai, chúng ta hãy chờ xem." Nghiêm Tranh Minh khiêu khích nói.
Bởi vì muốn tốc chiến tốc thắng, vòng thi đấu thứ hai nhanh chóng bắt đầu.
Đã biết thực lực của đối phương, Sài Diễm và Đào Cẩm đều đánh ra mười hai phần tinh thần, không chút nào dám đại ý.
Lần này, Sài Diễm luyện chế là Linh Vân Đan, loại đan dược chỉ đứng sau Phá Chướng Đan.
Vốn dĩ Đào Cẩm dự định luyện chế đan dược đẳng cấp thấp một chút, thuận tiện khôi phục một ít linh lực.
Nhưng sau khi thấy đan dược Sài Diễm lựa chọn luyện chế, lập tức quăng ý nghĩ đó ra sau đầu, cũng lựa chọn luyện chế Linh Vân Đan.
Hắn không tin, hắn và Sài Diễm cùng thuộc Hợp Thể kỳ trung kỳ, linh lực lại có thể kém hơn Sài Diễm.
Chương Hà Việt thấy vậy, hơi nhíu mày, truyền âm với Đào Cẩm: "Chuyện gì vậy, không phải nói vòng thứ hai luyện chế Hoàng cấp trung cấp đan dược để thuận tiện khôi phục linh lực sao?"
"Học trưởng yên tâm, ta có nắm chắc." Đào Cẩm đáp.
Chương Hà Việt nghe vậy, đành phải tùy hắn.
Sự thật chứng minh, tuy rằng hai người cùng thuộc Hợp Thể kỳ trung kỳ, nhưng linh lực của Sài Diễm quả thực thuần hậu hơn linh lực của Hợp Thể kỳ trung kỳ bình thường rất nhiều.
Càng huống hồ là một luyện đan sư như Đào Cẩm, gần như "đại môn bất xuất nhị môn bất mại", dựa vào lượng lớn đan dược để tấn cấp, thì Sài Diễm lại càng mạnh hơn không ít.
Quả nhiên, lần này mặc dù Sài Diễm vẫn sử dụng hỏa diễm phổ thông, nhưng tốc độ lại nhanh hơn Đào Cẩm sử dụng hỏa diễm cao cấp không ít.
Sau khi Sài Diễm thành đan, lại đợi Đào Cẩm thêm hai canh giờ, đối phương mới luyện chế hoàn thành.
"Được rồi, có thể công bố đáp án rồi." Sắc mặt Chương Hà Việt có chút khó coi nói.
Đào Cẩm biết biểu hiện của mình đã khiến Chương Hà Việt không vui. Ngại vì thân phận của đối phương, đành phải nuốt trôi cục tức này.
Để lấy lòng Chương Hà Việt, Đào Cẩm tiên phong mở lò luyện đan, hy vọng có thể xoay chuyển hình tượng của mình trong lòng Chương Hà Việt.
"Tám, tám viên đan dược, Đào đồng học thật lợi hại, vậy mà một lò ra được tám viên Linh Vân Đan phẩm chất thượng thừa." Bốn tên dự thi bên cạnh kinh hô.
Cùng là học viên mới nhập học, tại sao khoảng cách giữa bọn họ và Đào Cẩm lại lớn như vậy. Hẳn nào viện trưởng và lão sư của học viện lại coi trọng Đào Cẩm như thế.
Chương Hà Việt nghe vậy, sắc mặt lúc này mới tốt hơn một chút.
Thực lực Hợp Thể kỳ trung kỳ, trong tình huống luyện chế xong Phá Chướng Đan mà không được nghỉ ngơi, lại luyện chế ra tám viên Linh Vân Đan. Loại thực lực này, cho dù là Hợp Thể kỳ đỉnh phong cũng rất khó làm được.
Hắn không tin Sài Diễm có thể còn lợi hại hơn Đào Cẩm.
"Nghiêm đạo hữu, đến lượt các ngươi rồi." Chương Hà Việt khiêu khích.
Nói thật, thực lực của Đào Cẩm đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của hắn. Nghiêm Tranh Minh cũng không biết Sài Diễm liệu có thể đánh bại Đào Cẩm hay không.
"Sài Diễm, đừng gây cho mình áp lực quá lớn, tận lực là được."
Sài Diễm: "..."
Nghiêm Tranh Minh nói vậy là ý gì, là chắc chắn hắn sẽ thua sao?
Tuy nhiên, vả mặt đến quá nhanh. Sài Diễm có chút bất đắc dĩ mở lò luyện đan, lấy đan dược bên trong ra.
Nhìn từng viên đan dược được lấy ra, những người xem náo nhiệt xung quanh mắt không chớp lấy một cái, sợ nhìn sót mất một viên.
Một viên, hai viên, ba viên... bảy viên, tám viên, chín viên, mười viên!
"Ta không hoa mắt chứ, Sài Diễm vậy mà một lò ra được mười viên Linh Vân Đan."
"Ngươi không nhìn nhầm đâu, Sài Diễm quả thực đã luyện chế ra mười viên Linh Vân Đan, ta cũng thấy rồi."
"Chuyện này, chuyện này không thể nào!!!"
Đào Cẩm và Chương Hà Việt vẻ mặt không thể tin nổi nói.
Nghiêm Tranh Minh thấy vậy, lúc này mới thở phào một cái nói: "Tại sao không thể chứ, chẳng phải đã sớm nói với các ngươi rồi sao, Sài Diễm có thể thắng ván thi đấu thứ nhất, thì cũng có thể thắng ván thi đấu thứ hai."
"Có gì mà đắc ý chứ, ta không tin hắn còn có thể thắng liền ba trận."
"Dựa theo tình hình hiện tại mà xem, chắc cũng không khó lắm đâu." Nghiêm Tranh Minh nhướng mày nói, khiến Chương Hà Việt tức đến nửa sống nửa chết.
"Chúng ta cứ chờ mà xem." Chương Hà Việt quẳng lại một câu như vậy, rồi xoay người bước xuống đài thi đấu.
Thua liền hai trận, khiến Đào Cẩm vốn luôn được vây quanh như sao vây trăng, tâm thái đều có chút không ổn.
Nếu trận này lại thua nữa, vậy hắn hoàn toàn bại dưới tay Sài Diễm rồi.
Hắn không cam tâm, hắn chính là luyện đan sư ưu tú nhất trong thế hệ trẻ của Thanh Lan thành.
Ngay cả luyện đan sư trong Thành Trung Thành cũng không phải là đối thủ của hắn. Hắn làm sao có thể thua một tên vô danh tiểu tốt không biết từ đâu chui ra chứ.
Liên tục luyện chế hai lò đan dược cao cấp, cho dù là Sài Diễm cũng có chút lực bất tòng tâm.
Cho nên lần này, Sài Diễm lựa chọn luyện chế Hợp Thể Đan, loại đơn giản nhất trong các đan dược Hoàng cấp.
Đào Cẩm thấy Sài Diễm chuẩn bị luyện chế Hợp Thể Đan, để rửa sạch nỗi nhục trước đó, hắn chuẩn bị luyện chế một lò Quy Nguyên Đan hơi khó hơn Hợp Thể Đan một chút.
Thế nhưng, tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại tàn khốc.
Đào Cẩm quá đánh giá cao thực lực của mình, dẫn đến luyện chế được một nửa thì linh lực thấu chi. Lúc thành đan cuối cùng, trực tiếp nổ lò.
Mà Sài Diễm lại vững vàng tiến bước, không lâu sau khi Đào Cẩm nổ lò, hắn liền luyện chế ra một lò Hợp Thể Đan phẩm tướng cũng khá tốt.
Ván này, ai thắng ai thua, cao thấp lập tức phân rõ.
Đang lúc mọi người tưởng rằng trận đấu sắp kết thúc.
Nào ngờ học viên của Thắng Nguyên học viện ở bên cạnh lại nói: "Đợi đã, còn có chúng ta nữa."
"Ta luyện chế ra một lò Hoàng cấp Phá Nguyên Đan, ai thắng ai thua, vẫn chưa biết được đâu."
Lúc này, mọi người mới nhớ ra còn có sự tồn tại của bốn vị này.
Khoảng cách thực lực của bốn người với đám người Sài Diễm quá lớn, dẫn đến mọi người đã quên bẵng bọn họ ở trong góc. Trước đó bọn họ thua liền hai trận, không ngờ đến trận thứ ba, vậy mà lại xuất hiện sự đảo ngược như thế này.
Mặc dù khinh thường, nhưng không thể không thừa nhận.
"Quả thực vẫn chưa biết được." Sài Diễm gật gật đầu, mở lò luyện đan, lấy đan dược bên trong ra: "Tám viên Hợp Thể Đan, ba viên trung phẩm, bốn viên thượng phẩm, một viên cực phẩm."
"Được rồi, đến lượt các ngươi."
Mọi người không ngờ rằng, Sài Diễm trong tình huống như vậy mà vẫn có thể luyện chế ra nhiều Hợp Thể Đan như thế. Trong đó, vậy mà còn có một viên cực phẩm đan dược, quả thực là ngoài ý muốn.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 608: Đào Cẩm
10.0/10 từ 10 lượt.
