Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 606: Trùng Thao Cựu Nghiệp


Sài Diễm nhướng mày nói: "Cũng được, học phí năm ngàn tinh thạch, bao dạy nhưng không bao biết."


"Năm ngàn tinh thạch, liệu có quá đắt không? Chúng ta đông người thế này, có thể chiết khấu một chút không." Kỳ Tân nói.


"Đắt sao? Đây là liên quan đến lĩnh vực đan phương cấp Huyền, thu của các ngươi năm ngàn tinh thạch đã là rất rẻ rồi." Sài Diễm phản bác.


Nói thì nói vậy, nhưng mọi người dù sao cũng chỉ mới là Hợp Thể sơ kỳ, gia tộc tự nhiên sẽ không cho bọn họ quá nhiều tinh thạch.


Năm ngàn tinh thạch tuy rằng có thể lấy ra được, nhưng trong vài năm tới, bọn họ chắc phải hít khí trời mà sống mất.


Cuối cùng, sau khi đôi bên mặc cả, giá được định là ba ngàn tám trăm tinh thạch một người, và phải phục khắc một bản phương pháp luyện chế Phá Chướng Đan hoàn chỉnh cho đối phương.


Tổng cộng có tám tên học viên, Sài Diễm lập tức kiếm được hơn ba vạn tinh thạch.


Hơn ba mươi học viên còn lại cảm thấy cái giá này không đáng, thà rằng tới thư viện mua sách về xem. Sài Diễm đều có thể học được, bọn họ nhất định cũng có thể tự học thành tài.


Chỉ là, còn chưa đợi tinh thạch giao đến tay Sài Diễm, chuông vào học đã vang lên. Hứa Thân đạp đúng giờ bước vào phòng học, giao dịch chỉ đành buộc phải tạm dừng.


Tiết học này, Hứa Thân vì thời khắc chú ý đến động tĩnh của Sài Diễm nên khó tránh khỏi có chút phân tâm. Đám học viên nghe giảng bên dưới vì có tâm sự nên hiếm khi tỏ ra lơ đãng.


Một tiết học trôi qua, thế mà lại hòa hợp đến không ngờ.


Tiếng chuông tan học vang lên, Hứa Thân vừa tuyên bố tan lớp, còn chưa đợi lão đi tới tìm Sài Diễm, tám tên học viên chuẩn bị cầu học bên dưới đã ồ ạt chạy tới trước mặt Sài Diễm.


Tám tên học viên giơ tinh thạch trong tay hỏi: "Sài Diễm, đây là học phí của chúng ta, khi nào chúng ta bắt đầu lên lớp vậy?"


Sài Diễm trầm tư một lát rồi nói: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, chính là hôm nay đi, tới túc xá của ta."


"Được." Mọi người nghe vậy, vẻ mặt đầy hưng phấn đáp.


Trên đường đi.


"Sài Diễm, ngươi có đi nhầm không vậy? Đây dường như không phải đường tới túc xá Đan viện, mà giống như đi tới túc xá Minh Văn viện hơn." Thu Bạch hỏi.


"Không nhầm, chúng ta chính là tới túc xá Minh Văn viện, ở đó tương đối yên tĩnh." Sài Diễm vừa gửi tin nhắn cho Thẩm Thăng đang trốn trong túc xá, vừa trả lời.



Mọi người nghe vậy, tất cả đều mờ mịt không hiểu gì.


Cho dù là vậy, bọn họ cũng không nên trắng trợn đi tới túc xá của viện khác như thế chứ? Chuyện này nếu bị lão sư Minh Văn viện phát hiện, chẳng phải sẽ kiện tới Đan viện sao.


Chỉ có điều, bọn họ đã đâm lao phải theo lao, giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi.


May mắn là nhờ có Sài Diễm thông thuộc tình hình dẫn đường, mấy người thành công né được hộ vệ tuần tra, thuận lợi tới túc xá Minh Văn viện.


Chỉ là bọn họ không biết rằng, tuy rằng bọn họ né được hộ vệ tuần tra, nhưng lại không né được Mạc Vân Quy đang trốn trong bóng tối.


Trách không được ta tìm không thấy người ở Đan viện, hóa ra là trốn tới Minh Văn viện rồi. Mạc Vân Quy thầm nghĩ.


"Dọa chết ta rồi, may mà chúng ta chạy nhanh, vừa rồi suýt chút nữa là bị đội hộ vệ phát hiện." Kỳ Tân vẫn còn sợ hãi nói.


"Đúng vậy." Thu Bạch phụ họa: "Mà không đúng, Sài Diễm, sao ngươi lại quen thuộc tình hình Minh Văn viện như thế?"


"Ta biết rồi, không lẽ đạo lữ của ngươi ở Minh Văn viện sao?" Mạnh Đình Vân nói.


"Sao ngươi biết, lộ liễu vậy à?" Sài Diễm trợn tròn mắt nói.


"Thật sao? Ta đoán bừa thôi đó." Lần này tới lượt Mạnh Đình Vân không nói nên lời.


"Hóa ra Sài đạo hữu đã có đạo lữ rồi, ta còn tưởng ngươi cũng giống chúng ta, vẫn còn độc thân chứ." Kỳ Tân nói.


"Sao có thể, giờ này còn độc thân chẳng phải thành nam tử quá lứa lỡ thì sao. Một thanh niên ưu tú thiên tư trác tuyệt, khí vũ bất phàm như ta, sao có thể đến tuổi này còn chưa tìm được đối tượng." Sài Diễm lắc đầu nói. =))))


Tám tên nam tử và nữ tử quá lứa lỡ thì đối diện: "..." Cảm giác mình vừa bị đá đểu, chỉ là không có bằng chứng.


Trong lúc nói chuyện, cánh cửa trước mặt từ bên trong mở ra. Thẩm Vân Lăng bước ra nói: "Các ngươi tới rồi, vào trong rồi nói."


Sài Diễm gật đầu, dẫn mấy người vào phòng.


"Vân Lăng, hôm nay sao ngươi về sớm vậy?" Sài Diễm hỏi.


Tề Tư thích dạy quá giờ, cho dù Thẩm Vân Lăng ở gần túc xá hơn nhưng lần nào cũng là Sài Diễm về trước.


Cho nên, vừa rồi hắn chọn gọi truyền tấn cho Thẩm Thăng chứ không gọi cho Thẩm Vân Lăng.



"Hóa ra là vậy." Sài Diễm gật đầu.


"Sài Diễm, thời gian cấp bách, chúng ta có thể bắt đầu chưa?" Thấy Sài Diễm cứ nói chuyện phiếm, mấy tên học viên không khỏi thúc giục.


"Có thể, các ngươi tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống đi." Sài Diễm nói đoạn, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một cây bút và một xấp giấy trắng.


Mấy người ngồi vào chỗ, Sài Diễm thu lại nụ cười vốn chỉ có khi đối mặt với Thẩm Vân Lăng, nghiêm túc giảng bài.


Vừa giảng vừa làm minh họa trên giấy cho mấy người, phong thái giảng bài thậm chí còn chuyên nghiệp hơn cả Hứa Thân.


Ngay cả Mạc Vân Quy ở ngoài cửa cũng không thể không có cái nhìn khác về Sài Diễm.


Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.


Sài Diễm giảng tới một tiểu đoạn, thấy thời gian cũng hòm hòm liền dừng lại.


"Buổi học hôm nay tới đây thôi, các ngươi về nhà tự mình nghiền ngẫm, có gì không hiểu ngày mai có thể tới hỏi ta." Sài Diễm đặt bút trong tay xuống nói.


Mọi người nghe vậy gật đầu, thu dọn ghi chép của mình, chào tạm biệt Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng rồi đứng dậy rời đi.


Thẩm Thăng trốn trong ẩn nặc trận pháp thấy mọi người rời đi mới lặng lẽ bước ra.


"Sài Diễm, không nhìn ra nha, ngươi giảng bài cũng ra dáng lắm. Ta thấy mấy người đó nghe ai nấy đều vô cùng chăm chú."


"Thế còn phải nói, cũng không nhìn xem ta là ai." Sài Diễm vẻ mặt đắc ý nói.


Thẩm Thăng lườm một cái, không nhịn được thầm phỉ nhổ: Da mặt đúng là đủ dày, cho cái thang là leo lên ngay.


"Aiz, khó khăn lắm mới tan học, còn phải bổ túc cho một đám người. Bổ túc xong lại còn có cái bóng đèn ở đây, thật không tiện chút nào." Sài Diễm lắc đầu than thở: "Cuộc sống không dễ dàng mà!"


Thẩm Thăng: "..." Nếu không phải nghe nói hắn thu của đám người kia mấy vạn tinh thạch, hắn suýt chút nữa đã tin rồi.


"Thẩm học trưởng, Sài Diễm nói đùa thôi, ngươi đừng để bụng. Trên người ngươi còn có thương tích, vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi." Thẩm Vân Lăng nói.


Thẩm Thăng: "..." Được rồi, hắn đi là không được sao.


Khác với Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng, Thẩm Thăng đã ở Tinh Nguyên học viện mấy trăm năm, thành tích ưu tú. Cho dù là Mạc Vân Quy cũng biết đến nhân vật này.



Người này không phải đi ra ngoài lịch luyện sao, sao lại xuất hiện ở đây? Đã bị thương thì sao không về gia tộc mình, ngược lại trốn đến chỗ Sài Diễm? Mạc Vân Quy nghi hoặc.


Bên kia.


Thu Bạch và những người khác nghe xong một tiết học của Sài Diễm, dẫu không đến mức giác ngộ hoàn toàn nhưng cũng được lợi rất nhiều.


Mấy người về tới túc xá, đóng cửa lại, bắt đầu nghiên cứu bài giảng của Sài Diễm.


Liên tục mấy ngày, những người này ban ngày nghe Hứa Thân giảng bài, buổi tối nghe Sài Diễm giảng bài. Tuy có chút mệt nhưng lại thấy vui vẻ trong đó.


Nếu đổi lại là người khác, có lẽ đã sớm không kiên nhẫn nổi. Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người ham học và người không ham học.


Qua mấy ngày nhìn trộm, Mạc Vân Quy đã biết nguyên nhân Thẩm Thăng xuất hiện ở đây. Chỉ là đây là chuyện riêng của bọn họ, Mạc Vân Quy cũng lười hỏi han.


Ngược lại là Sài Diễm, có lúc cảm thấy hắn túc trí đa mưu, dường như cái gì cũng biết; có lúc lại như một đứa trẻ, thiên chân vô tà, càng lúc càng khiến Mạc Vân Quy nhìn không thấu.


Nhưng có một điểm có thể khẳng định, thiên phú của Sài Diễm trên con đường đan thuật quả thực phi thường.


Có lẽ Hứa Thân nói đúng, vì chuyến đi bí cảnh ba mươi năm sau, bọn họ quả thực phải sớm chuẩn bị.


Một tháng sau, túc xá Minh Văn viện.


"Được rồi, về bài giảng Phá Chướng Đan, hôm nay đến đây là kết thúc toàn bộ."


"Đây là quá trình chi tiết ta đã khắc lục trước đó, không hiểu chỗ nào có thể xem lại. Ta tin tưởng với tư chất của các ngươi, tuyệt đối không thành vấn đề." Sài Diễm nói đoạn, lấy ra tám khối ngọc giản giao cho mấy người.


Tám người nhận lấy ngọc giản, trịnh trọng cảm ơn Sài Diễm rồi xoay người rời đi.


"Được rồi, tiếp theo đến lượt ngươi."


Sài Diễm quay đầu nhìn Thẩm Thăng vừa bước ra nói: "Hôm nay là lần trị liệu cuối cùng. Trị liệu xong, thân thể ngươi sẽ hoàn toàn khôi phục."


Thân thể khỏe rồi thì làm ơn mời ngài về nhà mình cho, đừng ở trước mặt cặp phu phu nhỏ này mà phát ra ánh sáng chói mắt nữa. Chỉ có điều vế sau Sài Diễm không nói ra.


Sài Diễm vì trị liệu cho Thẩm Thăng nên tiêu hao không ít linh lực. Ngày hôm sau, hiếm khi hắn ngủ dậy muộn. Đã muộn thì thôi, hắn dứt khoát xin nghỉ luôn.


Chỉ là Sài Diễm không biết rằng, Thu Bạch và những người khác vì nghiên cứu phương pháp Phá Chướng Đan nên ngày hôm sau cũng không đi học.



Hứa Thân thử liên lạc với mấy người, nhưng ngọc giản truyền tấn của bọn họ đều không trực tuyến.


Hết cách, Hứa Thân đành phải gọi vào ngọc giản của Sài Diễm vẫn còn đang ngủ bù.


"Alo, có chuyện gì." Sài Diễm nằm trên giường, hữu khí vô lực nói.


"Sài Diễm, ta là Hứa Thân. Ngươi hiện tại đang ở đâu, lập tức tới phòng học cho ta." Hứa Thân nói.


"Phòng học? Ta xin nghỉ rồi."


"Ngươi là xin nghỉ, nhưng ta chưa phê. Cho nên, bây giờ lập tức ngay tức khắc, đến đây cho ta." Hứa Thân nói xong, không cho Sài Diễm cơ hội phản bác, trực tiếp ngắt truyền tấn.


Sài Diễm: "..." Có câu chửi thề không biết có nên nói ra không.


Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Sài Diễm càm ràm một hồi, vẫn là ngoan ngoãn đi học.


Chỉ là Sài Diễm đến không đúng lúc.


Hắn vừa mới bước vào phòng học, ngọc giản truyền tấn của Hứa Thân đã vang lên.


Hứa Thân vốn định cúp máy, nhưng nhìn thấy cái tên hiển thị bên trên, lập tức nghe máy.


Tiếp đó, sắc mặt Hứa Thân liền không tốt lắm. Ánh mắt nhìn Sài Diễm thế mà lại có vài phần ý vị "hận sắt không thành thép".


Sài Diễm: "..." Hắn đâu có làm gì, sao lại nhìn hắn như vậy.


Hóa ra, người gọi truyền tấn tới không phải ai khác, chính là một trong tám người xin nghỉ.


Mạnh Đình Vân sau một đêm nghiên cứu, vất vả lắm mới làm rõ được phương pháp luyện chế Phá Chướng Đan, đang chuẩn bị thử luyện chế thì phát hiện ngọc giản truyền tấn bên cạnh cứ nhấp nháy sáng.


Thấy cái tên hiển thị bên trên, Mạnh Đình Vân lập tức gọi lại. Lúc này mới có màn vừa rồi xảy ra.


Ngắt truyền tấn, Hứa Thân lườm Sài Diễm một cái, lạnh giọng nói: "Còn không mau về chỗ ngồi cho tốt, ngươi định đứng đó nghe giảng sao."


Sài Diễm: "..."


Một tiết học cứ thế trôi qua trong lo sợ nhưng không có nguy hiểm gì.


Vốn tưởng rằng Hứa Thân sẽ nhân cơ hội tìm hắn gây phiền phức, không ngờ đối phương chỉ lườm hắn một cái, tan học liền trực tiếp bỏ đi, để lại Sài Diễm một bụng mờ mịt.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 606: Trùng Thao Cựu Nghiệp
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...