Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 578: Tỉ thí tại Thiên Phong Tông


Những đan dược mà Sài Diễm đưa cho Trần Thiên Phong đều là Hoàng cấp đan dược, Thẩm Vân Lăng hiện tại chỉ mới ở giai đoạn Xuất Khiếu hậu kỳ, tạm thời còn chưa dùng đến, đành phải thu cất đi trước.


Chuyện xảy ra trên đấu trường sớm đã truyền về tới Thiên Phong Tông. Biết được Trần Thiên Phong vừa thu nhận một tên quan môn tiểu đệ tử, lại còn hết mực yêu thương che chở, mấy vị đệ tử của Trần Thiên Phong bề ngoài không lộ ra nhưng trong lòng lại căm phẫn khôn cùng.


Mà việc Trần Thiên Phong rời đi, vừa hay lại cho mấy kẻ này một cơ hội để dạy dỗ Thẩm Vân Lăng.


Đan dược trong tay Thẩm Vân Lăng còn chưa kịp thu hồi, đã thấy mười mấy tên tu sĩ đeo tông huy của Thiên Phong Tông đi thẳng vào trong.


Tu vi của những người này cao thấp không đều, kẻ kém nhất cũng đã là Xuất Khiếu hậu kỳ, còn kẻ cao nhất đã đạt tới Hợp Thể trung kỳ.


"Ngươi chính là Thẩm Vân Lăng, tiểu đồ đệ mới thu của sư phụ lão nhân gia ông ấy?"


Tên Hợp Thể trung kỳ kia đi quanh Thẩm Vân Lăng một vòng, vẻ mặt khinh bỉ nói: "Nhìn cũng chẳng ra làm sao, thật không biết sư phụ nhìn trúng ngươi ở điểm nào, cư nhiên vì ngươi mà không tiếc đắc tội với Bách Dược Tông."


Một tên đệ tử bên cạnh nghe vậy liền lên tiếng phụ họa: "Chính xác, chẳng qua là có gương mặt ưa nhìn một chút thôi, tu vi mới có Xuất Khiếu hậu kỳ, sao có thể so bì được với Nhị sư huynh."


"Đây là cái gì?" Thấy Thẩm Vân Lăng vẫn bất động thanh sắc, nhưng trong tay lại siết chặt mấy bình đan dược, Văn Thịnh liền phóng ra linh hồn lực quét qua một lượt, lập tức sắc mặt đại biến: "Hoàng cấp thượng phẩm Quy Nguyên Đan, và Hoàng cấp trung phẩm Hợp Thể Đan, ngươi trộm từ đâu ra!"


Những người khác nghe vậy, ánh mắt liền lộ vẻ bất thiện nhìn về phía Thẩm Vân Lăng.


Thẩm Vân Lăng hừ lạnh một tiếng: "Nói năng phải có chứng cứ, con mắt nào của ngươi thấy đây là do ta trộm về."


"Không phải trộm, thì một kẻ Xuất Khiếu hậu kỳ như ngươi sao có thể có nhiều Hoàng cấp đan dược như vậy, tổng không lẽ là người khác tặng ngươi sao." Văn Thịnh nộ đạo.


Thẩm Vân Lăng gật đầu nói: "Xem ra ngươi cũng không đến nỗi quá ngu xuẩn. Phải, mấy bình đan dược này chính là sư phụ lão nhân gia ông ấy ban tặng cho ta."


Đám người này mang địch ý quá lớn, ngươi càng lùi bước thì chỉ càng làm tăng thêm khí thế ngạo mạn của chúng. Chi bằng ngay từ đầu đã khiến chúng không dám có ý đồ xấu với mình.


"Láo xược, sư phụ tại sao lại tặng ngươi nhiều Hoàng cấp đan dược như thế. Ngươi mới là Xuất Khiếu hậu kỳ, căn bản không dùng được những đan dược này."


"Sư huynh nếu không tin, chi bằng đi hỏi sư phụ một chút, xem xem những đan dược này rốt cuộc có phải sư phụ tặng hay không."



"Ngươi..."


Văn Thịnh còn định nói thêm gì đó, đã bị Liêu Trận giơ tay phất lui: "Chuyện này chúng ta tự nhiên sẽ tìm sư phụ để xác thực, định sẽ không oan uổng cho ngươi."


"Chúng ta hôm nay đến đây là có một chuyện muốn hỏi ngươi."


"Sư huynh cứ nói." Thẩm Vân Lăng thần sắc uể oải đáp lời, dường như rất không muốn để mắt tới mấy người này.


"Ngươi và Bách Thảo Tông rốt cuộc có quan hệ gì. Ngươi có biết hay không, vì ngươi mà hại cả Thiên Phong Tông suýt chút nữa bị cuốn vào vòng xoáy của Bách Dược Tông." Liêu Trận bất mãn chỉ trích.


"Hừ, hì hì..."


"Ngươi cười cái gì, có gì đáng cười sao."


"Sư huynh cũng quá đề cao ta rồi. Trong mắt các vị sư huynh, ta – một tiểu đệ tử mới nhập tông, chỉ dựa vào vài câu nói mà có thể khơi mào thù hận giữa hai đại tông môn. Ta có bản lĩnh lớn như vậy, có thể không vui mừng sao." Thẩm Vân Lăng nói.


"Ngươi bớt ở đây đánh tráo khái niệm đi. Chúng ta sớm đã nghe ngóng được rồi, chính vì ngươi mà sư phụ mới bị Bách Dược Tông nhắm vào, suýt chút nữa bị thương, ngươi đừng hòng chối cãi." Văn Thịnh xen mồm vào.


"Hóa ra trong mắt các vị sư huynh, sư phụ lại là người không biết nặng nhẹ như vậy. Vì một mình ta mà thà rằng kéo theo cả tông môn chôn cùng, ta quả thực là thụ sủng nhược kinh." Thẩm Vân Lăng lắc đầu thở dài.


Thấy Thẩm Vân Lăng định rời đi, Liêu Trận liếc mắt ra hiệu cho Văn Thịnh.


Văn Thịnh hiểu ý, lên tiếng ngăn Thẩm Vân Lăng lại: "Thẩm Vân Lăng, ta muốn tìm ngươi đơn đả độc đấu."


Thẩm Vân Lăng quay người, quan sát Liêu Trận từ trên xuống dưới một lượt, khinh miệt nói: "Sư huynh là một Hợp Thể tu sĩ, lại đi tìm một Xuất Khiếu hậu kỳ như ta để khiêu chiến?"


"Sao hả, ngươi sợ rồi à." Văn Thịnh khiêu khích.


Thẩm Vân Lăng lắc đầu: "Sư huynh làm vậy không sợ bị chúng đệ tử chê cười sao, ta là sợ truyền ra ngoài sẽ làm mất mặt Thiên Phong Tông."


Liêu Trận mở miệng nói: "Tự nhiên không phải Văn sư đệ ra tay, mà là Phùng Hy Phùng sư đệ, người có tu vi tương đương với ngươi."


Lời vừa dứt, một tên tu sĩ Xuất Khiếu hậu kỳ từ trong đám người bước ra, nói: "Thẩm sư đệ, hạnh hội!"



"Tại hạ Phùng Hy, là đệ tử thứ tám mươi hai của sư phụ, cũng là tiểu sư huynh của ngươi, nhập tông trước ngươi ba mươi hai năm, hiện tại là Xuất Khiếu hậu kỳ đại viên mãn, chỉ kém một bước là tấn cấp Xuất Khiếu đỉnh phong."


Thẩm Vân Lăng gật đầu, đối với vị sư huynh nói năng thành thật này, cảm quan cũng tính là không tệ.


"Sư huynh muốn khiêu chiến ta về cái gì?"


"Thiên Phong Tông chúng ta lấy phù lục làm danh chấn khắp Ninh Thành, chi bằng tỉ thí phù lục thì thế nào." Phùng Hy mang tính dò xét hỏi.


Thẩm Vân Lăng nghe vậy, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thầm nghĩ: Tên này rốt cuộc là sao, chẳng lẽ chưa nghe ngóng kỹ chuyện xảy ra trên đài thi đấu hay sao. Chuyện mình tấn cấp Hoàng cấp phù sư lẽ ra hắn phải biết rồi mới phải, tại sao còn muốn tỉ thí phù lục với mình?


Chẳng lẽ vị Phùng sư huynh này có thành tựu rất cao về phù lục chi đạo, cho nên mới muốn dùng thứ phù lục mà hắn hãnh diện nhất để đánh bại mình?


Thực tế, đám người kia đúng là có nghe nói về chuyện đó. Tuy nhiên, bọn họ thiên về hướng tin tức sai lệch, hoặc là Trần Thiên Phong vì muốn khoe khoang tiểu đồ đệ mới thu nên hai người mới hợp diễn một màn kịch.


Bất kể sự thật thế nào, việc Trần Thiên Phong thiên vị Thẩm Vân Lăng là sự thật không thể chối cãi, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến đám người này tức giận.


"Sao thế, Thẩm sư đệ không lẽ là sợ rồi chứ." Thấy Thẩm Vân Lăng không nói lời nào, Văn Thịnh liền lên tiếng giễu cợt.


"Làm sao có thể, sư huynh muốn tỉ thí thế nào." Thẩm Vân Lăng hỏi.


Phùng Hy đang định mở lời, Văn Thịnh đột nhiên lên tiếng: "Chi bằng hai vị hãy vẽ một tấm công kích phù lục mà mình sở trường nhất, sau đó hai người đối oanh, xem phù lục của ai uy lực lớn hơn thì người đó giành chiến thắng."


"Như vậy có phải quá nguy hiểm không?" Phùng Hy lo lắng nói.


"Yên tâm đi, sư huynh làm sao có thể hại chúng ta. Nếu đây là đề nghị của Văn sư huynh, hẳn là huynh ấy đã nghĩ ra biện pháp ứng phó, chi bằng cứ để Văn sư huynh tới thử nghiệm, tránh cho việc thiếu công bằng." Thẩm Vân Lăng nhướng mày nhìn về phía Văn Thịnh.


"Có thể thì có thể, nhưng một mình ta cũng không cách nào thử nghiệm được." Văn Thịnh tỏ vẻ khó xử.


Đây vốn là kế sách hắn cố tình thiết kế để hại Thẩm Vân Lăng, không ngờ đối phương không những không trúng kế mà còn định kéo hắn xuống nước, đúng là mơ tưởng.


"Đó quả là một vấn đề, sư huynh có thể tìm một vị sư đệ đáng tin cậy để hỗ trợ." Thẩm Vân Lăng nói.


"Như vậy, e là không tốt lắm."



"Chẳng lẽ sư huynh muốn để người thi đấu tự phán định ai thắng ai thua sao."


"Đừng tranh cãi nữa, chuyện này cứ giao cho ta và Văn sư đệ." Liêu Trận dứt khoát quyết định.


Cứ dây dưa mãi, sư phụ sẽ quay về mất.


Sau khi quyết định xong quy tắc thi đấu, Thẩm Vân Lăng và Phùng Hy bắt đầu vẽ phù lục.


Bởi vì không biết rõ nông sâu của đối phương, Thẩm Vân Lăng chỉ có thể dốc toàn lực. Để bảo hiểm, hắn lại vẽ thêm minh văn phối hợp lên trên Hoàng cấp Thiên Lôi Phù.


Thẩm Vân Lăng đoán không sai, Phùng Hy tuy là người nhập môn muộn nhất, tu vi cũng thấp nhất, nhưng lại có thành tựu khá cao trong phù lục chi đạo, vượt xa các sư huynh khác, hiện đã là một Hoàng cấp sơ cấp chế phù sư, phù lục vẽ ra phẩm chất không hề tầm thường.


Hai bên nhanh chóng vẽ xong phù lục, Phùng Hy giao phù lục của mình cho Văn Thịnh, còn Thẩm Vân Lăng giao phù lục của mình cho Liêu Trận.


Phù lục của Thẩm Vân Lăng linh quang nồng đậm, không phân cao thấp với phù lục của Phùng Hy. Nếu nói tấm phù lục nào sẽ thắng, đám người kia thực sự nhìn không ra.


Không ngờ tên Thẩm Vân Lăng này nhìn thì trầm mặc ít nói, cư nhiên thực sự là một Hoàng cấp phù sư, đúng là đã xem thường hắn rồi.


"Hửm, đây là cái gì?"


Đột nhiên, Liêu Trận nhìn về phía mấy đồ văn cũng đang lóe lên linh quang mà hỏi.


Ban đầu, Liêu Trận tưởng rằng đó là hư văn do Thẩm Vân Lăng vẽ ra để đánh lừa người khác. Mãi đến vừa rồi, hắn nhìn thấy linh quang chợt lóe qua của đồ văn, mới đoán rằng có lẽ đồ văn này không hề đơn giản.


"Đồ văn thôi mà, sư huynh nhìn không ra sao." Thẩm Vân Lăng trêu chọc.


"Nói nhảm, ta lại không nhìn ra đó là đồ văn chắc." Liêu Trận bị nói trúng tim đen, sắc mặt không thiện cảm đáp.


"Nếu đã không còn việc gì nữa, sư huynh mau bắt đầu đi, thời gian của ta rất gấp, không được thong thả như sư huynh đâu." Thẩm Vân Lăng nói.


"Cũng đúng, đợi tu vi của sư đệ tới được cảnh giới của sư huynh đây, thời gian tự nhiên sẽ dư dả thôi." Liêu Trận cười nhưng không cười nói.


"Vậy sao, thế thì sư đệ phải tranh thủ thời gian tu luyện rồi."



Do hai người vẽ là Hoàng cấp phù lục, để tránh làm hư hại kiến trúc trong tông môn, họ đặc biệt tìm tới một nơi trống trải.


Liêu Trận và Văn Thịnh đứng cách nhau năm mươi mét, mỗi người cầm một tấm phù lục, đồng thời ném về phía đối phương.


Hai tấm phù lục va chạm, phát ra một tiếng nổ lớn "ầm đùng". Ngay sau đó, phù lục của Văn Thịnh nhanh chóng bốc hỏa, bị phù lục của Liêu Trận thôn phệ, cuốn lên một trận cuồng phong, lao thẳng về phía Văn Thịnh.


Do tốc độ quá nhanh, Văn Thịnh căn bản không kịp né tránh, bị phù lục của Thẩm Vân Lăng trực tiếp hất văng ra xa hàng chục mét, va đổ ba bốn cây cổ thụ lớn mới dừng lại được.


"Không, chuyện này không thể nào!" Văn Thịnh ôm ngực, vẻ mặt không thể tin nổi.


Đừng nói Văn Thịnh không tin, ngay cả Liêu Trận và mấy vị sư đệ khác cũng không thể chấp nhận được.


Phùng Hy vốn là người có phù thuật cao nhất ngoại trừ các vị sư huynh Hợp Thể, sao có thể dễ dàng bại dưới tay Thẩm Vân Lăng như vậy, lại còn bại thảm hại đến mức không nỡ nhìn.


Phùng Hy xưa nay luôn tự tin vào phù thuật của mình, đột nhiên bại thảm như vậy, nhất thời ngây người tại chỗ. Mãi lâu sau mới có phản ứng.


"Sư đệ, không ngờ ngươi tuổi còn trẻ mà phù thuật đã có tạo hóa như vậy, thảo nào sư phụ lại coi trọng ngươi đến thế, sư huynh tự thẹn không bằng."


Không ngờ người đầu tiên mở miệng thừa nhận Thẩm Vân Lăng lại chính là Phùng Hy – người đã thua cuộc, điều này khiến Thẩm Vân Lăng có chút nhìn bằng con mắt khác đối với hắn.


"Tuy nhiên, phù lục của sư đệ nhìn qua thì tương đương với phù lục của ta, tại sao uy lực lại mạnh mẽ đến vậy, chẳng lẽ là loại phù lục kiểu mới nào đó sao." Phùng Hy khiêm tốn thỉnh giáo.


"Sư huynh, đây là bí mật của ta, không tiện tiết lộ." Thẩm Vân Lăng đạo.


"Hóa ra là vậy, thế thì thật là đáng tiếc." Phùng Hy thở dài.


"Kiêu ngạo cái gì chứ, có lợi hại đến đâu thì chẳng phải cũng là do sư phụ dạy cho ngươi sao, chẳng lẽ chúng ta lại không biết tìm sư phụ để thỉnh giáo chắc."


"Đối với sư huynh mà lại keo kiệt như thế, thật không biết sư phụ nhìn trúng ngươi ở điểm nào nữa." Liêu Trận vẻ mặt khinh miệt nói.


Thẩm Vân Lăng vẫn bất động thanh sắc, cười cười nói: "Tỉ thí cũng xong rồi, sư huynh nếu không còn việc gì khác, sư đệ xin cáo từ trước."


"Muốn đi thì cứ đi, chúng ta cũng có ngăn cản ngươi đâu, nói cứ như thể chúng ta bắt nạt ngươi không bằng." Từ Sinh nói.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 578: Tỉ thí tại Thiên Phong Tông
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...