Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 531: Y tu
"Tướng quân, đừng trúng kế khích tướng của chúng." Tiểu đội trưởng khuyên can.
Ma Nhất vung tay đuổi tiểu đội trưởng lui ra, đối với Sài Diễm nói: "Được, một tháng sau, ta sẽ hướng ngươi khiêu chiến. Hy vọng đến lúc đó, sẽ không tìm không thấy người."
"Tại sao phải là một tháng sau, ta hiện tại liền có thể tiếp nhận khiêu chiến của ngươi." Sài Diễm từng bước ép sát nói.
"Hôm nay ta còn có việc, thứ cho không phụng bồi." Lời vừa dứt, không đợi Sài Diễm nói tiếp, hắn liền dẫn suất chúng nhân Ma tộc rút lui.
Sau khi Ma tộc rút lui, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng đi đến bên cạnh danh tu sĩ bị ma tu ẩu đả đến mức không còn hình người kia, hỏi: "Thế nào, tình hình ra sao rồi?"
Vị y tu đang vì Viên Lai kiểm tra thân thể nghe vậy thì lắc đầu, thản nhiên nói: "Tình hình rất không lạc quan, xương cốt toàn thân hầu như đều xảy ra vấn đề, đan điền cũng có tổn hại, kỳ kinh bát mạch cũng đã biến dạng, có thể cứu sống được hay không vẫn còn là một vấn đề."
"Cái gì, nghiêm trọng như vậy, xem ra đối phương đã hạ tử thủ." Sài Diễm lạnh lùng nói.
"Không chỉ có vậy, cho dù may mắn sống sót, e rằng từ nay về sau cũng sẽ luân lạc thành phế nhân, thọ mệnh cũng sẽ đại giảm." Y tu nói.
Chúng nhân nghe vậy, một trận xuýt xoa, sôi nổi vì tao ngộ của Viên Lai mà cảm thấy bi thương. Mà mấy vị tu sĩ dẫn phát chuyện này lại càng thêm áy náy không thôi.
Lúc này, Viên Lai đã tỉnh lại, nhìn thấy từng vị đỉnh cấp đại lão xung quanh đang vây quanh mình, Viên Lai nghĩ, đời này của hắn cũng đáng rồi.
Tình trạng của hắn, hắn tự mình hiểu rõ. Cân mạch đoạn tuyệt, tu vi tận hủy, đời này không còn khả năng tu luyện nữa.
Viên Lai lắc đầu nói: "Không cần phiền phức nữa, thay vì luân lạc thành phế nhân sống thêm mấy năm, chẳng thà cứ thế này mà chết đi, cũng không có gì to tát."
Thấy đối phương đã tỉnh lại, Sài Diễm lấy ra một viên cực phẩm Ngưng Lộ Đan, đút vào trong miệng đối phương.
Không phải Sài Diễm quá mức hào phóng, mà là đối phương thương thế quá nặng, tác dụng phụ của đan dược thông thường tuy rằng đối với tu sĩ không tạo thành ảnh hưởng gì, nhưng đối với Viên Lai đang bên bờ sinh tử mà nói, lại đủ để mất mạng.
"Kiến cỏ còn tham sống, ngươi chỉ là phế đi cân mạch, cũng không phải không có cách chữa. Khinh ngôn sinh tử như thế, ngươi có từng nghĩ đến người nhà ngươi sẽ đau lòng không." Sài Diễm cau mày nói.
"Sài đan sư giáo huấn phải, là ta hẹp hòi rồi." Viên Lai cúi đầu nói.
Viên Lai nói như vậy chỉ là để khiến chúng nhân an tâm. Chính hắn đã không còn ôm hy vọng gì nữa. Trước khi chết, có thể đạt được sự quan tâm của Thánh cấp đan sư, cũng không uổng sống mấy trăm năm.
Viên Lai phục hạ đan dược, cảm thấy một luồng nhiệt lưu chậm rãi chảy về phía tứ chi bách hài. Tuy rằng không thể trị lành, nhưng tạm thời đã giữ được tính mạng cho Viên Lai.
"Cảm giác thế nào?" Sài Diễm hỏi.
"Tốt hơn nhiều rồi, đa tạ Sài đan sư. Bất quá, với trạng huống hiện tại của ta, e rằng chi trả không nổi phí dụng của cực phẩm Ngưng Lộ Đan rồi." Viên Lai cau mày cười khổ.
Sài Diễm xua tay nói: "Không cần đâu, vẻn vẹn một viên Thánh cấp đan dược, không đáng là gì."
"Sài đan sư, nếu hắn đã phục hạ đan dược, chi bằng để người đưa hắn về, cũng để tiện an tâm dưỡng thương." Viên Đông Lĩnh nói.
Sài Diễm gật đầu nói: "Cũng được."
Tiễn Viên Lai đi rồi, Viên Đông Lĩnh bước lên phía trước nói: "Sài đan sư, về việc Ma tộc khiêu chiến một tháng sau, ngươi có ý tưởng gì không, hay là chúng ta đi nghị sự sảnh..." thương nghị một chút.
Không đợi Viên Đông Lĩnh nói xong, Sài Diễm trực tiếp trợn trắng mắt, cạn lời nói: "Viên tông chủ, ngươi không phải thật sự nghĩ rằng Ma tộc sẽ thủ thời như vậy, nói một tháng sau là đúng một tháng sau đó chứ."
Viên Đông Lĩnh: "..."
"Về chuyện này, chi bằng chúng ta đi nghị sự sảnh, hảo hảo thương nghị một chút, thế nào?" Viên Đông Lĩnh nói.
Sài Diễm thầm nghĩ: Chỉ số thông minh của người này thật sự khiến người ta lo ngại, cũng không biết đối phương làm thế nào mà lên được vị trí nhất tông chi chủ nữa.
Thôi bỏ đi, bọn họ hiện tại đang ở trên cùng một con thuyền, hắn liền miễn cưỡng qua đó xem sao, kẻo lại xảy ra sơ sót gì.
Sau lần kích thoái Ma tộc lần này, chúng nhân tích lũy được không ít tâm đắc. Thảo luận ròng rã cả một buổi chiều, định ra mấy bộ phương án tác chiến, mới chốt lại kế hoạch tác chiến cuối cùng.
Chúng nhân rời khỏi hội khách sảnh, Thẩm Vân Lăng đối với Sài Diễm nói: "Nếu như có Thánh cấp Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan, có phải hay không liền có thể trị khỏi vấn đề của Viên Lai."
Dù chỉ còn một hơi tàn, cũng có thể đem người cứu về. Hơn nữa, Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan còn có thể khơi thông kỳ kinh bát mạch của hoạn giả, trọng tố cốt cách, tu bổ đan điền khí hải, có thể nói là chân chính khiến người ta đạt được trọng hoạch tân sinh.
Y tu là y đạo thánh thủ, cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, từng chữa khỏi không ít nan y tạp chứng, đương nhiên cũng nằm trong số những người tham dự thương thảo kế hoạch.
Y tu nghe thấy lời của Thẩm Vân Lăng, cau mày nói: "Nếu có thể phục hạ Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan, tự nhiên có thể khiến hắn trọng hoạch tân sinh. Nhưng đan phương của Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan sớm đã thất truyền rồi, cho dù là Sài đan sư, kiếp trước cũng không thể luyện chế ra Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan."
"Ngươi cũng nói đó là chuyện của kiếp trước rồi. Kiếp trước luyện chế không ra, không đại biểu kiếp này cũng luyện chế không ra." Sài Diễm nhướng mày nói.
"Nhưng Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan là Thánh cấp cao cấp đan dược, với tu vi hiện tại của Sài đan sư, e rằng rất khó luyện chế ra."
"Hơn nữa, ta nhớ rõ trong đó có một vị chủ dược, sớm đã diệt tuyệt rồi. Cho dù Sài đan sư có thể luyện chế Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan, e rằng cũng không gom đủ linh thảo." Y tu không cho là đúng nói.
Sài Diễm xua tay nói: "Việc này không cần ngươi phí tâm, ngươi cứ việc chiếu cố tốt cho hắn. Còn về Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan, giao cho ta là được."
Y tu nghe vậy, hung hăng phất tay áo một cái, phẫn hận rời đi.
"Sài Diễm, ta sao cảm thấy y tu dường như đối với ngươi ôm có địch ý, các ngươi trước đây có quá tiết (xích mích) gì sao?" Thẩm Vân Lăng hỏi.
"Coi là vậy đi. Ta trước đây đoạt không ít sinh ý của hắn, hắn tự nhiên không thích ta." Sài Diễm không thèm để ý nói.
"Ngươi đoạt sinh ý của hắn, nhưng ngươi là luyện đan sư, hắn là y sư, các ngươi trước đây cũng tồn tại vãng lai sinh ý sao?" Thẩm Vân Lăng nghi hoặc hỏi.
Sài Diễm nghe vậy giải thích: "Y tu là sau này mới xuất hiện, ngươi không biết cũng là bình thường."
"Tu chân giới không giống Tinh Tế, thương thế dù nghiêm trọng đến đâu, chỉ cần một viên đan dược là có thể giải quyết rồi."
"Nhưng theo sự suy thoái linh khí của Tu chân giới, tu sĩ khó lòng tấn cấp. Cộng thêm việc rất nhiều linh thảo đã diệt tuyệt, đan phương thất truyền. Dần dần, đan dược đã không còn thỏa mãn được nhu cầu của tu sĩ."
"Lúc này, y tu liền sinh ra. Bọn họ không có thiên phú luyện đan, nhưng lại có thủ pháp độc đáo, có thể trị liệu một số thương hoạn đặc thù, hoặc là những người không mua nổi đan dược."
"Vốn dĩ, người nọ ở Thiên Huyền đại lục khá có uy vọng, người tìm hắn nối gót không dứt. Đáng tiếc, hắn gặp phải ta."
"Thủ pháp của y tu dù lợi hại đến đâu, cũng không có hiệu quả tốt bằng đan dược. Một viên đan dược xuống bụng, bằng cả mấy ngày thời gian y tu bỏ ra."
"Y tu trị liệu, không chỉ tu sĩ phải chịu tội, mà còn lãng phí thời gian, hiệu quả cũng chưa chắc tốt hơn đan dược. Cho nên, thông thường vấn đề mà đan dược có thể giải quyết, rất ít tu sĩ tìm đến y tu."
"Nhưng ngặt nỗi, tướng công ngươi đây đan thuật siêu quần, đan dược gì cũng có thể luyện chế ra. Dần dần, những tu sĩ vốn định tìm y tu đều chạy hết đến chỗ ta rồi." Sài Diễm nói.
"Dù là vậy, ngươi cũng là bằng bản sự của mình. Bản thân hắn y thuật không đến nơi đến chốn, dựa vào cái gì giận lây lên người ngươi." Thẩm Vân Lăng lạnh lùng nói.
"Hắn không đến trêu chọc ta, ta cũng lười để ý hắn. Dù sao đợi sau khi kích thoái Ma tộc, ước chừng chúng ta cũng sẽ không gặp lại nữa." Sài Diễm không sao cả nói.
Thẩm Vân Lăng nghĩ cũng đúng, liền không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này nữa. Tiền đề là đối phương không tìm bọn họ gây phiền phức. Nếu không, hắn không ngại dạy đối phương cách làm người.
—
Tây Viện
"Sài đan sư, ngài cuối cùng cũng đã về rồi. Nghe nói hôm nay ngài đại hiển thần uy, nhẹ nhàng đã kích thoái Ma tộc, giải cứu được mấy vị con tin, thật đúng là tấm gương sáng cho lớp hậu bối chúng ta..
"Phải đó phải đó, Sài đan sư nhất kỵ đương thiên (Một người cưỡi ngựa đánh ngàn quân), dũng cảm xông pha quân đội Ma tộc, đánh cho Ma tộc lạc hoang nhi đào (chạy thục mạng), thật sự là trút cho Nhân tộc chúng ta một hơi uất khí." Trâu Nguyên Tuyển phụ họa theo.
Sài Diễm đối với độ mặt dày của mấy người này trực tiếp lựa chọn ngó lơ. Khi đi ngang qua bên cạnh Trần Lăng và Chu Lê, giao phó cho đối phương nhiệm vụ mới, liền dẫn Thẩm Vân Lăng về phòng.
Ba người thấy thế, vội vàng đi theo: "Sài đan sư, những nhiệm vụ này chúng ta cũng có thể làm, không cần linh thạch, hay là để chúng ta cũng tới hỗ trợ đi."
Đột nhiên, Sài Diễm bất thình lình dừng bước. Ba người suýt chút nữa không thu kịp chân, suýt va vào Sài Diễm.
"Nếu các ngươi đã nhiệt tình như vậy, ta ở đây quả thực có mấy khối thạch đầu, cần mấy người không ngại vất vả tới xử lý."
Ba người nghe vậy, trên mặt một trận vui mừng, vội vàng nói: "Chúng ta không ngại vất vả, Sài đan sư cứ việc giao cho chúng ta."
Sài Diễm gật đầu, lấy ra hơn mười khối thạch đầu to bằng bàn tay nói: "Vậy làm phiền các ngươi, đem những Dương Dương Thạch này toàn bộ nghiền nát giao cho ta."
Dương Dương Thạch, đúng như tên gọi, chính là loại đá khiến người ta ngứa ngáy khắp người. Chỉ cần dính phải một chút, thân thể sẽ ngứa không chịu nổi. Dược hiệu sẽ duy trì trong ba canh giờ, và không thuốc nào chữa được. Thế nhưng, chỉ cần ngươi không tự mình gãi, sẽ không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho cơ thể người.
"Sao thế, không muốn làm, vậy thì thôi." Sài Diễm nói đoạn, định thu thạch đầu lại.
"Đợi đã, chúng ta làm." Chân Việt Việt vội vàng ngăn cản bàn tay đang thu đá của Sài Diễm nói.
"Các ngươi không cần miễn cưỡng."
"Không miễn cưỡng, một chút cũng không miễn cưỡng." Chân Việt Việt nói.
Đùa gì chứ, đây là con đường duy nhất để tiếp cận Thánh cấp đan dược. Chẳng qua chỉ là mấy khối Dương Dương Thạch, chẳng phải là ngứa một chút thôi sao, nhịn chút là qua thôi.
"Vậy thì giao cho các ngươi." Sài Diễm nói.
Trong phòng
Sài Diễm lấy ra Bích Ngọc Kim Liên Hoa tìm thấy trong không gian bí cảnh trước đó nói: "May mà trước đây không dùng hết, nếu không thì khó liệu rồi."
"Phải đó, ai có thể ngờ tới, cánh hoa của Bích Ngọc Kim Liên Hoa chính là một trong những vị chủ dược của Đoạn Ngọc Tục Cốt Đan." Thẩm Vân Lăng lấy ra đan phương tìm thấy ở Bỉ Linh Giới trước đó, cảm thán nói.
"Ta ở bên ngoài, ngươi an tâm luyện đan đi."
Sài Diễm gật đầu nói: "Được."
Nửa tháng sau.
Thẩm Vân Lăng đặt phù bút xuống, Tiểu Hỏa Đoàn vội vàng chạy lên phía trước, bẩm báo những tin tức nghe được trong những ngày qua.
"Băng mỹ nhân, ngươi quả nhiên là toán vô di sách (tính toán không sai sót gì)."
"Trong ba người kia, có hai người trái lại nhậm lao nhậm oán (chịu thương chịu khó) xử lý đống Dương Dương Thạch đó. Chỉ có một người giở trò lười biếng, sau lưng nói xấu ngươi và Sài Diễm, muốn đem hai người thành thật kia đuổi đi."
Thẩm Vân Lăng nhướng mày nói: "Nói vậy, ngươi đã đem người đuổi đi rồi?"
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 531: Y tu
10.0/10 từ 10 lượt.
