Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 477: Ngôn Trưởng Lão


"Đại chưởng môn còn có chuyện gì sao?"


"Nghe nói ngươi và Thẩm Viêm đan sư quan hệ vô cùng tốt, hắn chỉ có một mình ngươi là đạo lữ, đối với ngươi chưa từng giấu giếm điều gì, đan dược luyện chế ra cũng đều dành cho ngươi dùng trước, coi ngươi như sinh mạng của chính mình, điều đó có thật không?" La Tử Tuyết hỏi.


Thẩm Vân Lăng nghe vậy, thầm nảy sinh lòng cảnh giác với La Tử Tuyết, nhưng bề ngoài vẫn thản nhiên đáp: "Đại chưởng môn sao đột nhiên lại hỏi vậy?"


"Ngươi chỉ cần trả lời ta là đúng, hay không đúng." La Tử Tuyết nhìn về phía Thẩm Vân Lăng nói.


Thẩm Vân Lăng cau mày nói: "Quan hệ của chúng ta quả thực rất tốt, hắn đối với ta cũng rất hào phóng, đại tông chủ hỏi những thứ này làm gì?"


"Tất nhiên là..."


Trong mắt La Tử Tuyết lóe lên một đạo quang mang, ngay sau đó một con Khôi Lỗi Trùng to bằng hạt đậu đen với tốc độ nhanh như chớp, lao thẳng vào mắt phải của Thẩm Vân Lăng.


Mặc dù Thẩm Vân Lăng đã sớm đề phòng, nhưng đối phương dù sao cũng là tu sĩ Hóa Thần, đôi bên chênh lệch hẳn một đại cảnh giới, hắn vẫn không cách nào ngăn cản được sự ám toán của La Tử Tuyết.


Thẩm Vân Lăng đau đớn ôm lấy mắt, La Tử Tuyết bố trí cấm chế xung quanh để ngăn người khác lại gần.


Sau đó nàng đứng sang một bên, dùng chiếc vòng tay màu tím cất trong hộp sắt để điều khiển Khôi Lỗi Trùng trong mắt Thẩm Vân Lăng.


Khoảng chừng một khắc đồng hồ trôi qua, quang mang trong mắt Thẩm Vân Lăng mờ nhạt đi, mắt phải hiện ra một đồ văn huyền bí phát ra ánh tím. Ngay sau đó, ánh tím dần tan đi, đôi mắt khôi phục lại trạng thái ban đầu, chỉ là thiếu đi thần thái lúc trước.


"Ngươi tên là gì?" La Tử Tuyết hỏi.


"Thẩm Vân Lăng." Thẩm Vân Lăng đáp một cách máy móc.


"Sư phụ ngươi là ai?"


"Ta không có sư phụ."


Không có sư phụ, vậy chính là tán tu không môn không phái, không có chỗ dựa rồi.



"Ngươi và Thẩm Viêm vì sao muốn gia nhập Linh Kiếm Tông, đan dược Thẩm Viêm luyện chế là đưa cho ai?"


Hỏi đến đây, Thẩm Vân Lăng đột nhiên đau đớn ôm lấy đầu, dường như đang giãy giụa điều gì đó.


La Tử Tuyết giật mình, không ngờ thần thức của Thẩm Vân Lăng lại kiên định như thế, vậy mà vẫn còn đang chống cự. Ngay lập tức nàng tiếp tục rung lắc chiếc vòng trong tay.


Thẩm Vân Lăng giãy giụa dữ dội hơn, qua vài phút sau mới trở lại bình tĩnh.


"Nói, ngươi và Thẩm Viêm vì sao phải vào Linh Kiếm Tông, có phải có âm mưu gì không?" La Tử Tuyết tiếp tục truy vấn.


"Sài Diễm, Linh Kiếm Tông là tông môn Sài Diễm từng ở qua, chúng ta muốn tới xem thử." Thẩm Vân Lăng đáp.


"Sài Diễm?" La Tử Tuyết cười nhạo một tiếng nói: "Hóa ra các ngươi là nhắm vào sổ tay đan thư mà Sài Diễm để lại. Uổng công ta còn tưởng các ngươi vô dục vô cầu, vào Linh Kiếm Tông chỉ là ngẫu nhiên."


Kế đó, La Tử Tuyết chuyển giọng nói: "Tuy nhiên, các ngươi có tham niệm thì mới dễ cho ta sai khiến. Cho dù không thể đặt Khôi Lỗi Trùng lên người Thẩm Viêm, nhưng có được nhược điểm này và có ngươi trong tay, lượng hắn cũng không dám không nghe lời ta."


"Nhân lúc Thẩm đan sư đang bế quan, ngươi hãy đi theo ta đi. Đợi hắn xuất quan, vừa vặn tặng hắn một món đại lễ. Ha ha ha, ha ha ha..."


Dứt tiếng cười, La Tử Tuyết ngoắc ngoắc ngón tay với Thẩm Vân Lăng, Thẩm Vân Lăng liền đi theo sau lưng La Tử Tuyết. Trừ việc động tác có chút cứng nhắc, ánh mắt không có thần thái ra, thì hoàn toàn không nhìn ra điểm gì khác biệt so với lúc trước.


Hai người đi trên đường, đối diện đâm sầm vào một đệ tử Phù Đường đang đi tìm Thẩm Vân Lăng.


"Thẩm phù sư ngài ở đây sao, sao ta gửi truyền tin cho ngài mà ngài không nhận, đường chủ đang đợi ngài rồi."


Đệ tử kia tiến lên phía trước, thấy La Tử Tuyết đứng bên cạnh thì vội vàng chào hỏi: "Đại tông chủ vạn an."


"Ái chà, truyền tin ngọc giản của Thẩm phù sư bị hỏng rồi, hèn gì đánh không thông." Đệ tử kia kinh hô một tiếng, định đưa tay lấy nửa mảnh truyền tin ngọc giản đang treo bên hông Thẩm Vân Lăng.


Khôi Lỗi Trùng vừa mới vào cơ thể Thẩm Vân Lăng, vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế, rất dễ lộ ra sơ hở.


La Tử Tuyết thấy vậy, trước khi tên đệ tử kia kịp ra tay đã nhanh chóng kéo Thẩm Vân Lăng đi.


"Ta tìm Thẩm phù sư có chút việc, ngươi hãy thay Thẩm phù sư xin nghỉ phép, vài ngày sau đích thân bản tông chủ sẽ đưa người về." La Tử Tuyết nói.



Thấy Thẩm Vân Lăng không nói lời nào, tên đệ tử tuy có chút nghi hoặc nhưng ngại La Tử Tuyết có mặt ở đó nên cũng không nghĩ ngợi nhiều. Chỉ đáp một câu: "Làm phiền đại tông chủ rồi." Đoạn vội vàng quay về phục mệnh.


La Tử Tuyết giật phăng nửa mảnh truyền tin ngọc giản xuống, nghĩ bụng chắc là đã bị hỏng trong lúc xô xát vừa rồi.


Nàng vốn định kiểm tra ngọc giản của Thẩm Vân Lăng xem bên trong có bí mật gì không, giờ thì coi như hỏng bét. Nàng vứt nửa mảnh ngọc giản xuống đất, mang theo Thẩm Vân Lăng đang có vẻ mặt đờ đẫn đầy giận dữ rời đi.


Mấy ngày nay, Sài Diễm luyện đan, Nhạc Mộng Lăng bận rộn điều dưỡng thân thể, Dương Nam sau khi dùng đan dược Sài Diễm đưa cho, tu vi cũng dần khôi phục về thời kỳ đỉnh cao.


Mục Thanh Thương và Quy Hải Quỳnh đi khắp nơi nghe ngóng tin tức, mưu đồ lôi ra những gian tế khác đang mai phục.


Còn La Tử Tuyết thì bận rộn huấn luyện Khôi Lỗi Trùng trong cơ thể Thẩm Vân Lăng, để nó hoàn toàn thích nghi với thân thể hắn, từ đó không bị người khác phát hiện.


Khôi Lỗi Trùng không hổ là ma trùng thượng cổ, chỉ mới vài ngày đã hoàn toàn khống chế được sự linh hoạt của cơ thể này. Thẩm Vân Lăng hiện tại trông đã không còn sự cứng nhắc và đờ đẫn, so với lúc đầu giống hệt như đúc.


La Tử Tuyết rất hài lòng với Khôi Lỗi Trùng, không uổng công nàng tốn bao nhiêu linh thạch và tổn thất đệ tử.


"Đi thôi, chúng ta đi chúc mừng Thẩm đan sư xuất quan. Nhớ giúp ta lấy thêm vài viên đan dược, biết chưa?" La Tử Tuyết mỉm cười nói.


Thẩm Vân Lăng gật đầu đáp: "Vâng, chủ nhân."


"Không đúng, ngươi không được gọi ta là chủ nhân, ở bên ngoài ngươi phải gọi ta là La tông chủ, biết chưa?"


"Vâng, La tông chủ." Thẩm Vân Lăng nghe lời đáp.


Khi hai người tới nơi, Sài Diễm đã thu đan xuất quan, đang đứng tứ phía tìm kiếm cái gì đó.


La Tử Tuyết thấy vậy, nói với Thẩm Vân Lăng phía sau: "Hắn chính là Thẩm Viêm, không quên nhiệm vụ ta giao cho ngươi chứ?"


"Không quên, đòi đan dược từ Thẩm Viêm." Thẩm Vân Lăng nói.


La Tử Tuyết nghe vậy gật đầu, ra hiệu cho Thẩm Vân Lăng đi ra, Thẩm Vân Lăng không nói hai lời, trực tiếp bước ra ngoài.


Quả nhiên, Sài Diễm thấy Thẩm Vân Lăng xuất hiện, vội vàng chạy lại nói: "Vân Lăng, ngươi không sao chứ? Ta nghe nói ngươi bị La Tử Tuyết gọi đi, bà ta không làm khó ngươi chứ?"



"Thẩm đan sư thật khéo đùa, ta làm sao có thể làm khó Thẩm phù sư được. Dẫu sao, giữa chúng ta còn có quan hệ hợp tác." La Tử Tuyết từ bên cạnh bước ra nói.


"Được rồi, hiếm khi phu phu trẻ các ngươi cửu biệt trùng phùng, ta không quấy rầy nhiều nữa. Thẩm đan sư, tái kiến!" La Tử Tuyết phất phất tay, xoay người rời đi.


Sài Diễm thấy thế, không khỏi nhíu mày.


Hắn kéo Thẩm Vân Lăng về phòng, mở trận pháp lên mới bắt đầu hỏi han Thẩm Vân Lăng.


"Vân Lăng, những ngày qua La Tử Tuyết gọi ngươi qua đó đã nói những gì, bà ta trông có vẻ không bình thường lắm." Sài Diễm hỏi.


"Không có gì, chỉ là hỏi mấy chuyện không quan trọng. Ngươi có Thánh cấp đan dược không, cho ta vài viên." Thẩm Vân Lăng nói.


Sài Diễm nghe vậy, cau mày đáp: "Có thì có, nhưng ngươi cần Thánh cấp đan dược làm gì? Với tu vi hiện tại của ngươi, vẫn chưa dùng tới Thánh cấp đan dược."


"Ta muốn mang theo bên người, phòng khi cần đến."


Thấy Sài Diễm không mảy may lay chuyển, Thẩm Vân Lăng không vui nói: "Ngươi chẳng phải nói yêu ta sao, sao đến mấy viên đan dược cũng không nỡ đưa cho ta, lẽ nào trong lòng ngươi, ta còn không quan trọng bằng mấy viên đan dược này sao?"


"Ta không có ý đó... Được rồi được rồi, ta đưa cho ngươi là được chứ gì..." Dứt lời, Sài Diễm tùy tay đem một nửa số Thánh cấp đan dược vừa mới luyện chế ra đưa cho Thẩm Vân Lăng.


La Tử Tuyết ở ngoài trận pháp thấy cảnh này, lúc bấy giờ mới hài lòng rời đi.


Vì Sài Diễm còn phải luyện thêm một lò đan nữa, Thẩm Vân Lăng nhanh chóng có thời gian rảnh, mang theo đan dược Sài Diễm đưa, tìm đến động phủ của La Tử Tuyết.


"Đồ vật đã tới tay rồi?" La Tử Tuyết rõ ràng đã biết còn cố hỏi.


Thẩm Vân Lăng nghe vậy gật đầu, đem toàn bộ Thánh cấp đan dược Sài Diễm đưa cho mình giao hết cho La Tử Tuyết.


Lò đan đầu tiên Sài Diễm luyện ra được năm viên, lò thứ hai được tám viên. Khấu trừ số đan dược phải giao nộp cho tông môn, còn thừa năm viên.


Mà Thẩm Vân Lăng lấy ra được ba viên, chứng tỏ Thẩm Viêm chỉ giữ lại hai viên. Điều này có ý nghĩa gì, xem ra địa vị của Thẩm Vân Lăng trong lòng Thẩm Viêm quả thực vô cùng quan trọng.


La Tử Tuyết cảm thấy vô cùng may mắn vì quyết định này của mình. Nếu đem Khôi Lỗi Trùng gieo lên người Thẩm Viêm thì sẽ không thể hoàn toàn khống chế hắn, bằng không sẽ không thể luyện chế Thánh cấp đan dược, hậu họa quá lớn.



Hiện tại thì khác rồi, có Thẩm Vân Lăng trong tay, dựa vào mức độ coi trọng của Thẩm Viêm dành cho Thẩm Vân Lăng, không sợ Thẩm Viêm không nghe lời.


La Tử Tuyết còn đang chìm đắm trong ảo mộng của mình, đột nhiên ngoài cửa vang lên một hồi tiếng gõ cửa lúc cao lúc thấp, có nhịp điệu trật tự.


La Tử Tuyết nghe thấy thì giật mình, đây là ám hiệu của Hải Toàn Tông.


Vừa định cho Thẩm Vân Lăng lui xuống, đột nhiên nghĩ lại, Thẩm Vân Lăng hiện giờ đã hoàn toàn nghe theo sự chỉ huy của nàng. Sau này làm việc, chắc chắn không thiếu lúc cần Thẩm Vân Lăng giúp đỡ.


Chi bằng bây giờ để hắn bắt đầu tiếp xúc với đệ tử Hải Toàn Tông, thích nghi trước một chút, tránh để sau này vào thời khắc mấu chốt lại xảy ra sai sót.


La Tử Tuyết học theo tiếng quạ kêu đứt quãng vài tiếng, người ngoài cửa mới bước vào.


Thấy trong phòng La Tử Tuyết còn có người khác, gã sắc mặt không thiện nhìn La Tử Tuyết nói: "Phòng ngươi sao lại còn có người khác? Chẳng phải đã sớm bảo ngươi, trừ người của mình ra, ai cũng không được thấy ta sao."


Dứt lời, tên hắc y nhân kia lập tức ra tay với Thẩm Vân Lăng, Thẩm Vân Lăng nhanh chóng né tránh. Đáng tiếc, khoảng cách giữa hai người quá lớn, chưa đầy mấy chiêu, Thẩm Vân Lăng đã bại trận.


Thấy kẻ tới định dùng sát chiêu, La Tử Tuyết không thể để kẻ khác hủy hoại con rối mà nàng vất vả lắm mới khống chế được, vội vàng lao lên phía trước, đỡ lấy đòn tấn công của hắc y nhân.


"Ngươi có ý gì, chẳng lẽ ngươi sắc lệnh trí hôn (bị sắc đẹp làm mờ mắt), định làm hỏng quy củ của tông môn sao?" Hắc y nhân giận dữ nói.


"Ngươi đừng có nói bừa, hắn là nội ứng ta nhắm tới, đã quy thuận Hải Toàn Tông rồi, không phải người ngoài." La Tử Tuyết phản bác.


"Chuyện từ khi nào, sao không nghe ngươi báo cáo lên trên. Sao ngươi biết hắn sẽ không bán đứng chúng ta?" Hắc y nhân nói.


La Tử Tuyết khôi phục lại vẻ thong dong như trước, mỉm cười nói: "Bây giờ ta chẳng phải đang báo cho ngươi đó sao."


"Còn về việc hắn có bán đứng ta hay không, điều này ngươi cứ việc yên tâm, cho dù kề đao vào cổ, hắn cũng tuyệt đối không nói nửa chữ bất lợi cho Hải Toàn Tông."


"Vậy sao? Sao ta biết được ngươi không phải vì sắc lệnh trí hôn, bị mỹ sắc làm mê muội đầu óc, không biết mình đang làm gì." Hắc y nhân khinh bỉ nói.


"Ngươi yên tâm, ta đang làm gì trong lòng ta tự có tính toán, không nhọc lòng Ngôn trưởng lão lo lắng." La Tử Tuyết nghiến răng nghiến lợi nói.


"Ngươi biết vậy là tốt, đây là nhiệm vụ lần này, đừng có làm hỏng nữa. Bỉ Minh Tông không giữ phế vật, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi." Ngôn trưởng lão lấy ra một phong thư, tùy tay ném cho La Tử Tuyết.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 477: Ngôn Trưởng Lão
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...