Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 473: Nhạc Khuynh


Sau này, Nhạc Mộng Lăng thuận theo manh mối này truy tra xuống, không ngờ lại tra được phía sau Hải Toàn Tông thế mà lại phụ thuộc vào một thế lực mà bọn họ chưa từng hay biết.


Thế lực này cực kỳ ẩn mật, thủ đoạn cũng cực kỳ tàn nhẫn, phàm là tu sĩ nào không phục tùng chúng đều sẽ chết không có chỗ chôn thây.


Bốn khối đại lục cấp cao đều có cứ điểm của chúng, mà một đại tông môn như Hải Toàn Tông vậy mà chỉ là một cứ điểm bình thường. Thật khó có thể tưởng tượng, thế lực này rốt cuộc bành trướng đến mức nào.


Nhạc Mộng Lăng là một Hóa Thần hậu kỳ, khi điều tra rõ ràng đã cẩn thận lại càng cẩn thận, vậy mà vẫn suýt chút nữa ngã lộn nhào trong tay tông chủ Hải Toàn Tông.


Giờ đây các đại tông môn ở Thiên Huyền đại lục phân băng ly tích (tan rã), giống như một bàn cát vụn. Vạn nhất những kẻ này có mưu đồ bất chính gì, cả đại lục sẽ không còn tồn tại.


Trước có Quách Hoài cấu kết với Ma tộc, sau có thế lực thần bí đứng sau La Tử Tuyết, nhóm người Sài Diễm không thể không tạm thời băng thích tiền hiềm (xóa bỏ hiềm khích), nghĩ cách nhanh chóng nâng cao thực lực tổng thể của tu sĩ Thiên Huyền đại lục.


"Ta đương nhiên biết, nhưng nếu ta không đồng ý, vạn nhất kích động lòng dân phẫn nộ, tới san bằng Linh Kiếm Tông chúng ta, chẳng phải là đắc bất thường thất (được không bù mất) sao." Sài Diễm giải thích.


"Chúng dám..."


"Dám hay không ta không biết, có điều Linh Kiếm Tông chúng ta có gánh nổi hậu quả của việc đánh cược thua không."


Thấy La Tử Tuyết không nói lời nào, Sài Diễm tiếp tục nói: "Hơn nữa, Linh Kiếm Tông hiện tại thua lỗ không nhỏ. Ta đồng ý để bọn họ tới nghe giảng, còn có thể giải quyết được khủng hoảng kinh tế hiện tại của Linh Kiếm Tông, sao lại không làm."


Linh Kiếm Tông, lại là Linh Kiếm Tông, Linh Kiếm Tông có diệt môn hay không quan hệ gì đến nàng ta, thứ nàng ta muốn là Thẩm Viêm – vị Thánh cấp đan sư này có thể mang lại cho nàng ta giá trị lớn bao nhiêu.


"Lời tuy là vậy, nhưng cũng không cần quá để tâm đến những kẻ đó. Đừng để bọn họ làm chậm trễ việc ngươi học tập đan thư." La Tử Tuyết đạo.


"Ta biết rồi, Đại chưởng môn nếu không còn việc gì khác, ta xin đi trước một bước. Vừa mới luyện đan xong, thân thể có chút mệt mỏi." Sài Diễm vừa nói, vừa dùng tay đấm đấm bả vai.


La Tử Tuyết gật đầu đạo: "Nếu Thẩm đan sư đã mệt, vậy thì hãy nghỉ ngơi cho tốt."




Ký túc xá Đan Đường


Sài Diễm vừa vào cửa liền khóa trái phòng, mở ra trận pháp phòng hộ xung quanh.


"Sao vậy, có tình hình gì à?" Thẩm Vân Lăng hỏi.


Sài Diễm gật đầu đạo: "Ta vừa mới gặp La Tử Tuyết, nàng ta đối với việc ta dạy học cho các luyện đan sư khác vô cùng bài xích, càng chứng minh thế lực đứng sau nàng ta có dụng ý khó dò."


Thẩm Vân Lăng gật đầu đạo: "Quả thực. Nhạc Mộng Lăng bị thương không nhẹ, dường như còn trúng độc, thương thế kéo dài mãi không thấy chuyển biến tốt."


"Linh Tức Các thời gian này dường như cũng bị nhắm vào, luôn có người tìm tới gây phiền phức. Mấy huynh đệ của hắn thừa cơ đại náo Linh Tức Các, muốn hắn phải giao ra vị trí Thiếu các chủ."


"Nhạc Mộng Lăng vì bị thương nên đã nhiều ngày không thể xuống giường, sư phụ hỏi chúng ta có thể qua đó xem thử không."


"Sư phụ? Ông ấy sao không tìm ta?"


"Có lẽ lúc ngươi đang luyện đan nên không nghe thấy chăng." Thẩm Vân Lăng đạo.


Sài Diễm gật đầu, lấy ra truyền tấn ngọc giản của mình. Sau khi nhìn thấy mấy chục tin nhắn cầu cứu chưa đọc bên trên, hắn mở ra từng cái một.


Xem xong những tin nhắn ngày càng khí cấp bại hoại (thẹn quá hóa giận) của sư phụ, hắn lẳng lặng xóa sạch toàn bộ.


"Thanh Thương và A Quỳnh đã qua đó rồi, ta nhờ họ mang theo một ít đan dược sang. Để không gây nghi ngờ, ngày mai chúng ta hãy đi." Thẩm Vân Lăng nói.


Sài Diễm gật đầu đạo: "Cũng tốt."



Ngày kế tiếp


Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng xin nghỉ ở Trưởng Lão Các, chuẩn bị thêm một số đồ đạc rồi mới rời khỏi Linh Kiếm Tông.



Nói về việc tại sao Sài Diễm xin nghỉ lại phải đến Trưởng Lão Các mà không phải Đan Đường. Đó là vì trong lúc Sài Diễm không hay biết, Trưởng Lão Các đã thăng chức cho hắn lên làm Phó đường chủ Đan Đường. Còn Phó đường chủ cũ là Bách Lý Nguyên thì vinh thăng làm Chính đường chủ.


Lúc đầu, Bách Lý Nguyên trăm phương ngàn kế từ chối, cho rằng Thẩm Viêm thích hợp với vị trí này hơn.


Ngặt nỗi Thẩm Viêm nhập tông quá ngắn, không hiểu rõ sự vụ trong tông môn. Nhưng các trưởng lão lại sợ nếu không làm gì sẽ khiến Thẩm Viêm hiểu lầm, nên mới sắp xếp Thẩm Viêm vào vị trí Phó đường chủ, nhưng mọi sự vụ vẫn do Bách Lý Nguyên quản lý.


Đây là điều Sài Diễm nghe được từ miệng đối phương khi xin nghỉ với Bách Lý Nguyên. Tất nhiên, đối phương không nói huỵch toẹt ra, nhưng ý tứ chính là như vậy.


Cứ thế, Sài Diễm mơ mơ hồ hồ trở thành Phó đường chủ của Đan Đường.


Sài Diễm hiện tại thuộc hạng nhân vật phong vân của Thiên Huyền đại lục, nhất cử nhất động đều có người nhìn chằm chằm. Hai người dứt khoát không ngụy trang, trực tiếp bước vào Linh Tức Các.


Linh Tức Các vốn luôn thanh tĩnh, lúc này lại ồn ào náo nhiệt, có vẻ đặc biệt đông đúc.


"Đại thiếu, Nhị thiếu, Tam thiếu, Ngũ thiếu, Lục thiếu, Thiếu các chủ hắn bế quan rồi, không thể ra ngoài gặp các vị. Các vị có việc gì có thể bảo với tiểu nhân, đợi Thiếu các chủ xuất quan, nhất định sẽ thông báo cho các vị đầu tiên." Liễu Tề nói.


"Bớt nói nhăng nói cuội đi, ta không cần biết hắn hiện tại đang làm cái gì, hôm nay Nhạc Mộng Lăng nếu không ra đây, chúng ta sẽ không đi." Nhạc gia Lão đại nói.


"Ngài đợi ở đây, chúng ta còn làm sao mở cửa kinh doanh được nữa." Liễu Tề cau mày nói.


"Kinh doanh? Ngươi nhìn xem cái việc kinh doanh của Linh Tức Các đi, bị Nhạc Mộng Lăng làm thành cái dạng gì rồi. Còn để hắn làm tiếp thì cứ đợi đóng cửa dẹp tiệm là vừa."


"Tránh ra, còn không tránh ra thì đừng trách bản thiếu không khách khí." Nhạc gia Lão tam vừa nói vừa gạt tay đẩy Liễu Tề ra.


"Thật náo nhiệt nha, không ngờ Linh Tức Các cũng có lúc náo nhiệt thế này." Sài Diễm tay cầm một chiếc quạt bạch ngọc, phong độ nhẹ nhàng bước vào.


Sài Diễm vừa vào cửa, Liễu Tề đã nhận ra đối phương chính là người mà Nhạc Mộng Lăng dặn dò phải chờ, lập tức tiến lên phía trước đạo: "Hai vị khách nhân, mời đi bên này."


"Chậm đã, mấy vị thiếu gia chúng ta ở đây, đến lượt một kẻ hạ nhân như ngươi lên tiếng từ bao giờ?" Nhạc Lão ngũ đẩy Liễu Tề ra, nói với Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng: "Hai vị đến Linh Tức Các có việc gì, để tại hạ giải quyết giúp các vị."


Sài Diễm chau mày đạo: "Ngươi là ai, ta có quen ngươi sao? Thiếu các chủ của các ngươi đâu, Linh Tức Các đổi chủ từ khi nào thế?"



Sài Diễm gật đầu, giơ tay cầm quạt lên phẩy một cái tiêu sái đạo: "Vậy được, dẫn đường phía trước."


Nhạc Lão ngũ thấy mình bị hai người hoàn toàn phớt lờ, lập tức chặn đường hai người, giận dữ đạo: "Khoan đã, Linh Tức Các chúng ta đang tạm nghỉ, hai vị hãy đi nơi khác đi."


Dám ngó lơ Nhạc Lão ngũ hắn, còn muốn vào Linh Tức Các thám thính tin tức, nằm mơ.


"Ngũ thiếu, ngài làm vậy sao chúng ta kinh doanh được." Liễu Tề nhíu mày nói.


"Muốn kinh doanh thì gọi Nhạc Lão tứ ra đây cho ta. Đừng có dùng cái bài bế quan đó với ta, đó đều là trò bản thiếu chơi chán rồi."


"Nghe thấy chưa, còn không mau cút đi." Nhạc Lão ngũ nhìn nhóm người Sài Diễm nói.


Sài Diễm nghe vậy, thu quạt trong tay lại, hừ lạnh một tiếng đạo: "Vậy sao, Linh Tức Các uy phong thật lớn. Đừng nói là ngươi, cho dù Nhạc lão đầu có ở đây cũng không dám nói chuyện với bản tọa như thế."


"Bản tọa? Ngươi là ai?" Nhạc Lão ngũ nghe xong có chút không hiểu mô tê gì.


Nhạc gia Tứ thiếu vốn đang đứng bên xem náo nhiệt, cuối cùng cũng thu lại thái độ bất cần đời, trở nên nghiêm túc hơn.


"Đến bản tọa là ai cũng không biết, uổng cho các ngươi là người của Linh Tức Các, Nhạc lão đầu thật là càng sống càng thụt lùi, loại người nào cũng có thể đứng ra làm chủ rồi." Sài Diễm châm chọc.


"Ngươi..."


"Liễu Tề, vị... vị công tử này là người phương nào?" Nhạc Lão đại hỏi.


Liễu Tề bước lên đạo: "Vị này là Thánh cấp luyện đan sư mới gia nhập Linh Kiếm Tông, Thẩm Viêm Thẩm đan sư. Bên cạnh vị này là bạn lữ của Thẩm đan sư – Thẩm Vân Lăng, đồng thời cũng là một Phàm cấp chế phù sư kiêm Phàm cấp minh văn sư."


"Cái gì, hắn chính là vị Thánh cấp luyện đan sư Thẩm Viêm đang gây xôn xao gần đây?" Nhạc Lão nhị kinh hô.


"Đúng vậy." Liễu Tề kiên nhẫn lặp lại.


"Vậy sao vừa rồi ngươi không nhắc nhở ta, trơ mắt nhìn chúng ta đắc tội người ta, ngươi có dụng ý gì?" Nhạc Lão tam nộ đạo.



"Ta làm sao biết được mấy vị thiếu gia thật sự không nhận ra Thẩm Viêm đan sư." Liễu Tề ủy khuất đạo.


Xì, đường đường là thiếu gia Linh Tức Các mà ngay cả tin tức lớn như vậy cũng không biết. Cứ như thế mà còn có mặt mũi tới tranh đoạt vị trí Thiếu các chủ, không sợ người ta cười rụng răng sao.


"Hóa ra là Thẩm đan sư, vừa rồi đa phần mạo phạm, thật sự thất lễ. Để biểu thị ý xin lỗi, toàn bộ chi phí hôm nay của Thẩm đan sư tại Linh Tức Các sẽ được miễn phí hoàn toàn." Nhạc Lão đại nói.


"Đại thiếu gia, sự vụ trong các đều do Các chủ và Thiếu các chủ làm chủ, ngài làm vậy chúng ta không cách nào giao phó." Liễu Tề cau mày nói.


Liễu Tề làm hắn mất mặt trước đám đông, Nhạc Lão đại không kìm được mặt mũi, lập tức giận dữ quát: "Ngươi tính là thứ gì, chẳng qua chỉ là một hạ nhân của Nhạc gia chúng ta, có tư cách gì..." quản chuyện của chúng ta.


Chưa đợi Nhạc Lão đại nói xong, đã bị một giọng nói mang theo tia giận dữ ngắt lời: "Các ngươi ở đây làm gì, ta chẳng phải đã nói rồi sao, không có việc gì thì đừng có tham gia vào sự vụ của Linh Tức Các, đều coi lời ta nói là gió thoảng bên tai phải không."


"Phụ... Phụ thân, sao người lại tới đây?" Mấy vị thiếu gia Nhạc gia nhìn thấy người tới, vẻ hung hăng vừa rồi biến mất tăm, từng đứa co rụt lại như chim cút.


"Ta mà còn không tới, các ngươi chẳng phải định lật tung cái Linh Tức Các này lên sao. Xem các ngươi kìa, còn không mau cút về." Nhạc Khuynh nộ đạo.


Nhạc Khuynh bình thường tuy rất sủng ái bọn họ, nhưng phàm là chuyện liên quan đến Linh Tức Các thì sẽ trở nên vô cùng nghiêm khắc. Mấy người thấy sắc mặt Nhạc Khuynh không tốt liền vội vàng chạy mất.


Sau khi mấy người kia đi khỏi, Nhạc Khuynh khôi phục lại dáng vẻ cười híp mắt như thường lệ, quay đầu nhìn Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng nói: "Hai vị, mời đi bên này."


Hai người không biết trong hồ lô của Nhạc Khuynh bán thuốc gì, cũng không biết ông ta hiểu bao nhiêu về chuyện của Nhạc Mộng Lăng, lòng đầy nghi hoặc đi theo, chuẩn bị lát nữa tìm cách rời đi.


Nhạc Khuynh đưa bọn họ tới một gian mật thất, chào mời hai người ngồi xuống, vừa pha trà vừa bâng quơ hỏi: "Thẩm đan sư tới Linh Tức Các là muốn giải quyết nghi hoặc gì?"


"Không có gì, ta nghe nói Sài Diễm là luyện đan sư đệ nhất Thiên Huyền đại lục, ta thường nghe mọi người nhắc tới hắn, lòng thấy hiếu kỳ nên qua đây hỏi chút thôi." Sài Diễm bịa ra một lời nói dối.


"Thẩm đan sư hiếu kỳ về Sài đan sư, còn ta thì lại rất hiếu kỳ về Thẩm đan sư." Nhạc Khuynh thản nhiên nói.


"Hiếu kỳ về ta? Ta có gì đáng để hiếu kỳ?"


Nhạc Khuynh mỉm cười đạo: "Cái này thì nhiều lắm."


"Ví dụ như, Thẩm đan sư và tiểu nhi quen nhau như thế nào, mà lại có thể khiến tiểu nhi vì ngươi mà suýt chút nữa mất mạng." Nhạc Khuynh nhìn Sài Diễm bằng ánh mắt như thể xuyên thấu tâm hồn, khiến mọi thứ không còn chỗ ẩn nấp.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 473: Nhạc Khuynh
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...