Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 440: Lại luyện Thánh cấp đan dược


"Cái gì, là ai chứ, ta không biết. Vân Lăng ngươi phải tin ta, ta đối với ngươi nhất mực trung thành, tuyệt đối không vì linh thạch mà bán rẻ sắc tướng." Sài Diễm vội vàng giải thích.


Thẩm Vân Lăng tức khắc thu hồi áp suất thấp, nói: "Ta tự nhiên biết rõ, chỉ là luôn có mấy kẻ không có mắt, cứ thích ở trước mặt ngươi tìm kiếm cảm giác hiện diện, thật khiến người ta chán ghét."


"Haizz, mị lực quá lớn, thật sự là cản cũng không nổi." Sài Diễm có chút đắc ý nói: "Nhưng mà, người ngươi nói rốt cuộc là ai, Vân Mộng Y sao? Chắc là không phải đâu, nữ nhân đó trông không còn trẻ nữa, chẳng lẽ lại thích tiểu tiên nhục như ta."


Thấy trong mắt Thẩm Vân Lăng thoáng qua một tia kinh ngạc, Sài Diễm tiếp tục nói: "Không đúng, lẽ nào là vị Ngũ trưởng lão kia."


Như nghĩ đến điều gì đó, Sài Diễm có chút phẫn nộ nói: "Ta đã nói mà, Ngũ trưởng lão kia sao cứ luôn hỏi mấy câu vô bổ, hóa ra là muốn thừa cơ tiếp cận ta, thật là quá hiểm ác."


Thẩm Vân Lăng: "..."


"Cũng không đúng, lẽ nào là Tứ trưởng lão." Sài Diễm nhíu mày nói: "Nhưng Tứ trưởng lão đã hơn ba trăm tuổi rồi, ta sống cả hai đời cộng lại cũng không bằng một nửa lão, lão muốn trâu già gặm cỏ non sao?"


Địa Hỏa trong thức hải thật sự nhìn không nổi nữa, nhỏ giọng nhắc nhở: "Là nha đầu bên cạnh kìa."


"Nha đầu bên cạnh, ngươi nói Vân Vân sao? Con bé đó chẳng phải luôn nhìn ta không thuận mắt à, sao có thể thích ta được." Sài Diễm nghe vậy, lập tức phủ định.


"Có lẽ nàng đột nhiên khai khiếu, phát hiện ngươi không chỉ tài hoa xuất chúng, nổi bật hơn người, mà thực lực cũng phi đồng tiểu khả (không phải chuyện vừa), cho nên mới có cái nhìn khác về ngươi." Thẩm Vân Lăng nói.


Sài Diễm gật đầu đáp: "Điều đó cũng đúng, thiên tài đức tài vẹn toàn, trác nhĩ bất quần (không ai bằng) như ta, đâu phải nơi nào cũng có. Vân Lăng ngươi yên tâm, cho dù ta có xuất sắc đến đâu, cũng sẽ không thích người khác đâu."


Tuyết Tinh Linh: "... Hai người nói xong chưa."


"Nói xong rồi, ngươi có chuyện gì." Sài Diễm nghe vậy, nhìn về phía Tuyết Tinh Linh không biết nhìn sắc mặt kia nói.


Tuyết Tinh Linh đảo mắt một cái, nhả ra một chiếc không gian nhẫn nói: "Ta vừa tiếp cho ngươi một vụ làm ăn lớn, luyện chế một lò Thánh cấp đan dược, sẽ có ba ngàn vạn linh thạch bỏ túi."



Sài Diễm nhíu mày nói: "Cái gì, luyện một lò Thánh cấp đan dược mà ngươi chỉ thu có ba ngàn vạn linh thạch, ngươi không bị người ta lừa đấy chứ."


"Không có, ta đòi nàng ta ba phần Thánh cấp linh thảo. Chỉ cần ngươi nỗ lực một chút, luyện ra được hai lò, chúng ta liền phát tài to." Tuyết Tinh Linh nói như đúng rồi.


"Ngươi đúng là đứng nói không đau lưng, Thánh cấp đan dược là cải thảo chắc, ba phần linh thảo mà đòi luyện ra hai lò đan dược, ngươi đang đùa à."


"Ngươi có biết ở Thiên Huyền đại lục, muốn mời Thánh cấp đan sư ra tay, không chỉ phải đưa ra ít nhất năm phần linh thảo, còn phải nộp năm ngàn vạn linh thạch, mà còn chưa chắc đã thành công không." Sài Diễm hận sắt không thành thép nói.


"Ngươi cũng nói rồi, đó là quy củ của Thiên Huyền đại lục. Đây là Thiên Nguyên đại lục, ngươi lại chẳng có danh tiếng gì, người ta dựa vào cái gì mà trả thù lao cho ngươi theo mức của Thánh cấp đan sư."


"Hơn nữa, ngươi trở thành Thánh cấp đan sư cũng đã bao nhiêu năm rồi, tỷ lệ thành công không thể nâng cao lên một chút sao. Bên ngoài có bao nhiêu người đang nhìn ngươi kìa, nếu ngươi thành công, sau này tu sĩ tìm ngươi luyện chế Thánh cấp đan dược chắc chắn sẽ không ít, đến lúc đó ngươi có thể định giá lại mà." Tuyết Tinh Linh đáp.


Sài Diễm xoa xoa cằm nói: "Có lý. Tình hình bên phía Thiên Huyền đại lục chưa rõ ràng, vạn nhất Huyền Kiếm Tông bị Quách Hoài và La Tử Tuyết hai kẻ tiện nhân kia nắm giữ, với tu vi hiện tại của chúng ta, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao."


"Chi bằng ở bên này thu thập thêm nhiều linh thạch, lúc trở về cũng có vốn liếng để đông sơn tái khởi."


Nghĩ đến đây, Sài Diễm nhìn về phía Tuyết Tinh Linh nói: "Ngươi nhận việc gì cho ta, đưa đây ta xem nào."


Tuyết Tinh Linh nghe vậy, đem chiếc không gian nhẫn mà Phong Linh Nhi đưa lúc trước giao cho Sài Diễm.


"Hỏa Tinh Linh Nguyên Đan, Thánh cấp sơ cấp đan dược, cũng không quá khó luyện. Được rồi, việc này ta nhận, ngươi bảo đối phương bảy ngày sau tới lấy đan dược." Sài Diễm nói.


Tuyết Tinh Linh gật đầu, chạy ra ngoài, đem lời của Sài Diễm thuật lại nguyên văn cho Phong Linh Nhi, lập tức gây ra một trận xôn xao lớn.


Đám tu sĩ đứng bên cạnh nghe lén, từng người một đều mắt quan tị, tị quan tâm (mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim), không ai rời đi. Một bộ phận người thậm chí lén lút liên lạc với trưởng lão tông môn, chuẩn bị thêm thật nhiều linh thạch.


Trong cửa hàng:


"Ngươi thật sự quyết định ở bên này thu thập linh thạch sao?" Thẩm Vân Lăng hỏi.



Sài Diễm gật đầu đáp: "Phải. Thiên Huyền đại lục tuy có nhiều Thánh cấp đan sư, nhưng cũng chẳng nhiều đến mức nào. Nếu chúng ta quay về Thiên Huyền đại lục mới luyện chế Thánh cấp đan dược, chắc chắn sẽ thu hút sự thăm dò của các môn phái khác."


"Thực lực chúng ta hiện giờ không bằng hai kẻ tiện nhân kia, bị bọn hắn phát hiện sẽ trở nên rất bị động. Chi bằng ở đây luyện chế đan dược, còn có thể chuẩn bị cho những lúc cần thiết."


Thẩm Vân Lăng nghe vậy gật đầu: "Được."


Bảy ngày thời gian thấm thoát trôi qua, thấy tu sĩ xung quanh đợi đến mất kiên nhẫn, cứ ngỡ Sài Diễm luyện đan thất bại. Ngay khi định rời đi, trên bầu trời đột nhiên trôi đến năm đóa đan vân màu đỏ rực hình ngọn lửa.


"Mau nhìn xem, đan vân hình ngọn lửa, nhìn rất giống với đan vân lúc trước." Một vị tu sĩ chỉ tay lên đám mây phía trên đ**m phủ nói.


Phong Linh Nhi thấy thế kích động nói: "Thành rồi, Sài đan sư thật sự luyện thành Thánh cấp Hỏa Tinh Linh Nguyên Đan rồi."


Để đề phòng vạn nhất, Phong Linh Nhi vội vàng lấy ra truyền âm thạch, báo tin tức ở đây cho tông môn, thỉnh cầu chi viện.


Lại qua một lát, đan vân trên bầu trời dần dần ngưng tụ, cuối cùng giống như đan vân trước đó vỡ tan ra, biến thành từng đóa mây hình ngọn lửa tản mác rơi xuống.


Nhiệt độ trong không khí tức khắc tăng lên mười mấy độ, một số tu sĩ Hỏa linh căn cảm thấy bình cảnh đang vây hãm bọn hắn bỗng chốc có cảm giác nới lỏng.


Mà những tu sĩ bị trúng băng hàn chi độc cũng cảm thấy trạng thái nhẹ đi không ít, cơ thể ấm áp trở lại.


Mọi người xung quanh thấy cảnh này, ánh mắt nhìn về phía đan dược đ**m của Sài Diễm càng trở nên nóng bỏng.


Không ngờ tỷ lệ luyện chế Thánh cấp đan dược của Sài Diễm lại cao đến vậy, cảm nhận được uy lực của Thánh cấp đan dược, chúng nhân lập tức cầm lấy truyền âm thạch trong tay, thông báo cho chưởng môn tông môn mình.


Phương Nhược Toàn thấy thế, bất đắc dĩ lắc đầu.


Sài Diễm của hiện tại đã không còn là người mà Đan Sư Liên Minh bọn hắn có thể đắc tội nổi nữa. Muốn Sài Diễm gia nhập Đan Sư Liên Minh, trừ phi thời gian có thể quay ngược trở lại.


Mặc dù vậy, Phương Nhược Toàn vẫn không rời đi. Sài Diễm đã có thể luyện chế Thánh cấp đan dược, chắc chắn có đan phương. Cho dù không thể để Sài Diễm gia nhập, cũng có thể mua một ít Thánh cấp đan phương để bù đắp tổn thất.



Đột nhiên, trong đầu Phương Nhược Toàn xẹt qua một khả năng: Lúc trước Đan Vân Các thu thập linh thạch, chẳng lẽ chính là vì ý định này sao?


Nếu đúng là như vậy, hành động của Đan Sư Liên Minh bọn hắn cũng không thể chậm trễ. Nếu không, một khi bị Đan Vân Các vượt mặt, địa vị của Đan Sư Liên Minh sẽ rớt xuống ngàn trượng.


Đáng tiếc, Sài Diễm vẫn chưa ra ngoài, lão cũng không thể xông đại vào trong. Nếu không, đừng nói đến việc mua đan phương, không bị Sài Diễm ghi hận đã là may lắm rồi.


Đang lúc Phương Nhược Toàn sứt đầu mẻ trán, một nhân ảnh xuất hiện trước mặt lão. Chính là Lộ Vạn Lý, kẻ lúc trước từng nhắm vào Sài Diễm.


"Đúng là phong thủy luân chuyển. Hơn ba năm trước, Sài Diễm vẫn chỉ là một Kim Đan nhỏ bé mặc cho chúng ta nhào nặn."


"Không ngờ chỉ trôi qua vỏn vẹn ba năm, hắn không chỉ tấn cấp Nguyên Anh, còn trở thành Thánh cấp đan sư mà chúng ta đều không dám đắc tội, thật là mỉa mai làm sao." Lộ Vạn Lý cười khổ nói.


"Lộ tông chủ rốt cuộc muốn nói gì." Phương Nhược Toàn nhíu mày.


"Phương hội trưởng cam tâm sao, cứ như vậy bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa đạp lên đầu." Lộ Vạn Lý truyền âm nói.


"Ngươi không cần khích ta, nếu Lộ tông chủ nhìn không vừa mắt, cứ việc tự mình ra tay. Tuy nhiên ta khuyên Lộ tông chủ một câu, Sài Diễm tuyệt đối không phải vật trong ao. Đối địch với hắn, tuyệt đối không phải hành động khôn ngoan." Phương Nhược Toàn cũng truyền âm đáp lại.


"Thật không ngờ, mới qua có mấy ngày mà hùng tâm tráng chí của Phương hội trưởng đã tan thành mây khói như vậy, thật là đáng buồn, đáng buồn thay." Lộ Vạn Lý vẫn không cam lòng.


"Thức thời vụ giả vi tuấn kiệt, trên thế gian này không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Sài Diễm chưa từng là kẻ thù của ta, tại sao ta phải tự làm khó mình."


"Nếu không còn việc gì khác, Lộ tông chủ mời về cho." Phương Nhược Toàn nói.


"Không ngờ hội trưởng Đan Sư Liên Minh đường đường chính chính lại là kẻ gió chiều nào theo chiều nấy, không có nguyên tắc như vậy, ta thật là nhìn lầm ngươi rồi." Lộ Vạn Lý nghe vậy, tức giận phất tay áo bỏ đi.


Trong cửa hàng, Sài Diễm thu hồi Hỏa Tinh Linh Nguyên Đan, lấy ra ba bình đưa cho Tuyết Tinh Linh nói: "Đây là đan dược của người kia, cầm đi giao hàng đi."


"Ba bình? Chẳng phải ra được năm viên sao." Tuyết Tinh Linh nghi hoặc hỏi.



"Đan sư giữ lại một nửa, đây là quy tắc trong nghề, ta không bắt nàng ta bù thêm tiền chênh lệch đã là rất nhân hậu rồi." Sài Diễm nói.


"Lại còn có cái quy củ này nữa à, không phải do ngươi tự thêm vào đấy chứ." Tuyết Tinh Linh nhướn mày.


"Làm sao có thể, luyện đan sư ở Thiên Huyền đại lục đều làm như vậy cả. Ngươi có muốn hay không, không muốn thì trả lại cho ta." Sài Diễm nói.


"Ta có bảo là không tin đâu, gấp cái gì." Tuyết Tinh Linh ngậm lấy ba bình đan dược, xoay người chạy ra ngoài.


Tuyết Tinh Linh vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự vây quanh của các tu sĩ. Tuyết Tinh Linh không hề sợ sệt, dưới sự chứng kiến của mọi người, đem ba bình đan dược đưa cho Phong Linh Nhi.


Phong Linh Nhi mở bình đan dược ra, vẻ mặt đầy chấn kinh nói: "Hai viên hạ phẩm đan, một viên trung phẩm đan!"


Thấy Phong Linh Nhi vẻ mặt chấn kinh, Tuyết Tinh Linh tưởng đối phương chê phẩm chất đan dược quá thấp, nhíu mày nói: "Có vấn đề gì sao?"


"Tuy phẩm chất có hơi kém một chút, nhưng Sài Diễm đã đưa cho ngươi ba viên đan dược, cũng không bắt ngươi bù thêm tiền chênh lệch. Nếu ngươi cảm thấy chịu thiệt, ta trả lại linh thạch cho ngươi."


"Không không không, không có. Ta chỉ là quá chấn kinh thôi, Sài đan sư thế mà lại đưa ba viên đan dược, còn có một viên trung phẩm đan nữa."


"Đúng rồi, ngươi vừa nói bù tiền chênh lệch phải không, thiếu bao nhiêu, ta bù cho ngươi." Dưới những ánh mắt hổ báo xung quanh, Phong Linh Nhi vội vàng thu đan dược lại rồi hỏi.


"Không cần đâu, nể tình ngươi là vị khách hàng đầu tiên của chúng ta, coi như giảm giá cho ngươi vậy." Tuyết Tinh Linh xua xua tay nói.


"Vậy thì đa tạ Tuyết Tinh Linh." Phong Linh Nhi nói.


Nắm bắt được thực lực của Sài Diễm, một vị Nguyên Anh đỉnh phong vội vàng nói: "Tuyết Tinh Linh, tại hạ là tông chủ Khung Thương Tông, muốn bái thác Sài đan sư giúp đỡ luyện chế một lò Hóa Thần Đan."


Vừa nói, lão vừa lấy ra một chiếc không gian giới chỉ, giao vào tay Tuyết Tinh Linh.


Tuyết Tinh Linh liếc nhìn một cái, tức khắc kinh hãi, bên trong thế mà có tới năm phần linh thảo luyện chế Hóa Thần Đan, còn có năm ngàn vạn linh thạch, quả thực là đại thủ bút nha.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 440: Lại luyện Thánh cấp đan dược
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...