Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 437: Giao dịch Đan phương Phàm cấp


Vân Mộng Y gật gật đầu nói: "Quả thực có việc muốn tìm ngươi, có tiện tìm một nơi để đàm đạo không?"


Sài Diễm suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cũng được."


Những người xung quanh nghe thấy Sài Diễm dứt khoát đồng ý lời mời của Vân Mộng Y như vậy thì vô cùng kinh ngạc. Ngay cả bản thân Vân Mộng Y cũng không ngờ Sài Diễm lại dễ nói chuyện đến thế.


Nàng ngẩn người một lát, sau đó làm tư thế mời, đưa nhóm người Sài Diễm đến Đan Vân Các.


Khi người của Đan Sư Liên Minh nhận được tin tức chạy đến thì nhóm Sài Diễm đã đi được một lúc lâu rồi. Bất đắc dĩ, Phương Dược Toàn lại phải dẫn người cấp tốc đuổi theo hướng Đan Vân Các.



Tại Đan Vân Các


"Tất cả lui xuống đi." Sau khi cho các đệ tử lui ra, Vân Mộng Y nâng chén trà trong tay nói: "Sài đạo hữu, Thẩm đạo hữu, đây là linh trà cực phẩm thượng hạng, mời nếm thử."


Sài Diễm nhìn chén linh trà trong tay, nhấp một ngụm rồi nói: "Không tệ, ngon lắm. Chỉ là so với linh trà trong tông môn của ta thì hương vị vẫn còn kém một chút."


Vân Mộng Y cười nói: "Đó là lẽ đương nhiên, linh trà của Đan Vân Các nhỏ bé chúng ta sao bì được với linh trà của quý tông."


"Trà cũng đã uống rồi, Vân đạo hữu tìm chúng ta tới đây có chuyện gì, chi bằng cứ mở cửa nói thẳng đi." Thẩm Vân Lăng nói.


Vân Vân thấy Thẩm Vân Lăng đối với sư phụ mình thái độ không khách khí như vậy thì có chút tức giận. Vừa định đáp trả đã bị Vân Mộng Y nhanh tay lẹ mắt ngăn lại.


"Thẩm đạo hữu thật sảng khoái, vậy ta cũng nói thẳng luôn."


"Vân đạo hữu cứ nói đừng ngại, chỉ cần không quá đáng, nể tình trước kia Vân đạo hữu từng che chở cho chúng ta, chúng ta đều có thể giúp đỡ." Thẩm Vân Lăng nói.


Vân Mộng Y nghe vậy, quay đầu nhìn về phía Sài Diễm.


Sài Diễm gật đầu: "Lời Vân Lăng nói cũng chính là ý của ta."



Vân Vân nghe xong, có chút đố kỵ mà cúi đầu xuống.


Vân Mộng Y gật đầu nói: "Nghe danh Sài đạo hữu có thể luyện chế đan dược Phàm cấp cao cấp, không biết có thể bán đan phương và bí quyết luyện chế cho Đan Vân Các chúng ta không. Tất nhiên, về giá cả thì có thể thương lượng."


"Ngươi muốn luyện chế loại đan dược nào?" Sài Diễm hỏi.


Vân Mộng Y nghe vậy, lấy ra một tờ giấy viết đầy chữ, đưa vào tay Sài Diễm.


Sài Diễm mở thư ra xem, nói: "Mười loại đan dược, Vân đạo hữu khẩu vị không nhỏ nha."


"Sài đan sư nhìn qua đã biết không phải vật trong ao, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi trung đẳng đại lục này. Ta đây cũng là bất đắc dĩ, chỉ đành nhân cơ hội này mua nhiều một chút để dự phòng lúc cần thiết." Vân Mộng Y nói.


"Được, thành giao." Sài Diễm nghe xong, rất dứt khoát đồng ý.


"Vậy đa tạ Sài đan sư. Không biết những đan dược trên đây Sài đan sư có mấy loại, và cần bao nhiêu linh thạch?" Vân Mộng Y hỏi.


"Có mấy loại? Chẳng phải ngươi muốn mua hết mười loại đan phương này sao?" Sài Diễm ngạc nhiên hỏi lại.


"Mười loại đan phương này Sài đạo hữu đều có sao!" Vân Mộng Y chấn kinh. Vân Vân ở bên cạnh nghe vậy cũng kinh ngạc há hốc mồm.


Nàng sở dĩ viết nhiều loại đan dược như vậy lên trên là muốn xem rốt cuộc trong tay Sài Diễm có bao nhiêu đan phương Phàm cấp cao cấp, có thể mua thêm loại nào hay loại nấy.


Nào ngờ mười loại đan phương Sài Diễm lại có toàn bộ. Biết thế nàng đã viết thêm vài loại nữa rồi.


"Đều là mấy thứ đan phương bình thường thôi, không đáng nhắc tới, ngươi cần những loại nào?" Sài Diễm nói.


Vân Mộng Y: "..." Nàng quên mất, đối phương rất có thể là tu sĩ đến từ cao đẳng đại lục, có những đan phương này cũng không có gì kỳ lạ.


"Ta muốn toàn bộ, Sài đan sư cứ ra giá đi." Vân Mộng Y nói.


"Hai trăm ức hạ phẩm linh thạch, bao gồm cả đan phương và bí quyết luyện chế, ta bán đứt cho ngươi." Sài Diễm giơ hai ngón tay ra giá.


"Cái gì! Hai trăm ức linh thạch? Ngươi sao không đi cướp luôn đi!" Vân Mộng Y chưa kịp nói gì, Vân Vân ở bên cạnh đã không nhịn được thốt lên kinh hãi.



Vân Vân: "..." Nghĩ lại thì thấy đúng là không đắt thật.


"Đây là nể tình sư phụ ngươi từng đứng ra giúp đỡ chúng ta, Sài Diễm mới đưa ra giá hữu nghị. Nếu đem ra bên ngoài, một tờ đan phương thôi cũng có thể bán tới hai mươi ức linh thạch." Thẩm Vân Lăng nói.


"Ta biết. Chỉ là hai trăm ức linh thạch quá nhiều, xin hãy để chúng ta suy nghĩ kỹ." Vân Mộng Y nhíu mày nói.


Sài Diễm gật đầu, không nói gì thêm, để lại một bản đan phương dễ luyện chế nhất cùng bí quyết luyện chế rồi nói: "Cho các ngươi nửa tháng để suy nghĩ. Nửa tháng sau, ta sẽ đến thu hồi những thứ này."


Dứt lời, Sài Diễm dẫn theo Thẩm Vân Lăng trực tiếp rời khỏi Đan Vân Các. Phương Dược Toàn đến chậm một bước, vừa tới cửa Đan Vân Các đã thấy bóng lưng phiêu nhiên rời đi của Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng.


Với thái độ đã đến thì vào chào hỏi một tiếng, nhóm Phương Dược Toàn định vào nhà thì nghe thấy hạ nhân đang bàn tán về việc Vân Mộng Y chuẩn bị thế chấp linh bảo.


"Chuyện gì thế này, Đan Vân Các đang yên đang lành, sao vừa gặp Sài Diễm một lần đã bắt đầu bán tháo gia sản rồi?" Tần Nghị lẩm bẩm.


Phương Dược Toàn nhíu mày, ngăn một tên đệ tử lại hỏi: "Cái Cửu Khúc Liên Âm Bình này không phải là thứ Các chủ nhà ngươi thích nhất sao, ngươi định mang nó đi đâu?"


Đệ tử thấy là Phương Dược Toàn thì cung kính đáp: "Các chủ nhà ta đang cần gấp linh thạch, những thứ này đều phải đem đi đấu giá. Phương tiền bối nếu có món nào vừa ý, năm ngày sau có thể đến Đan Vân Phách Mại Hành để cạnh tranh."


"Các chủ nhà ngươi thiếu bao nhiêu linh thạch, ta có thể cho nàng mượn một ít." Phương Dược Toàn nói.


"Chuyện này thì tiểu nhân không biết, Các chủ sao có thể nói với chúng ta chuyện đó, ngài có thể tự mình đi hỏi."


"Tuy nhiên, Các chủ chúng ta đang bận rộn chuẩn bị linh thạch, e rằng không có thời gian tiếp khách." Tên đệ tử nói.


Phương Dược Toàn phất phất tay ra hiệu cho đối phương có thể đi.


"Đây không phải là Phương hội trưởng sao, cơn gió nào thổi ngài đến đây vậy?" Một vị Nguyên Anh tu sĩ đi tới nói.


"Hóa ra là Quách đạo hữu. Đan Vân Các xảy ra chuyện gì sao, sao đột nhiên lại muốn bán tháo gia sản thế này?" Phương Dược Toàn hỏi.


Quách Lập lắc đầu: "Ta cũng không rõ lắm, hình như Các chủ muốn mua thứ gì đó nhưng linh thạch không đủ."


"Thứ gì có thể khiến một vị Phàm cấp luyện đan sư phải bán cả pháp khí yêu thích, thứ này e là phi thường đi?" Phương Dược Toàn dò hỏi.



Bị người ta trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, Phương Dược Toàn đương nhiên không tiện ở lại lâu, chỉ đành cùng Tần Nghị và những người khác rời đi trước.


"Hai người các ngươi lại đây." Sau khi nhóm Phương Dược Toàn đi khỏi, Quách Lập gọi hai tên đệ tử đứng gần đó tới.


"Quách trưởng lão, ngài có gì sai bảo?"


"Sau này người của Đan Sư Liên Minh có tới nữa thì không được cho bọn chúng vào, rõ chưa?" Quách Lập dặn dò.


Hai tên đệ tử nhìn nhau, xác nhận mình không nghe lầm mới gật đầu vâng lệnh.



Phía bên kia


"Hội trưởng, cái lão Quách Lập kia thật quá đáng, dám nói chuyện với chúng ta như vậy." Vừa ra khỏi cửa, Tần Nghị đã bất mãn phàn nàn.


"Hắn càng sốt sắng đuổi chúng ta ra ngoài thì càng chứng tỏ có chuyện gì đó không muốn cho chúng ta biết." Phương Dược Toàn nói.


"Vậy theo ý hội trưởng, rốt cuộc là thứ gì có thể khiến Đan Vân Các đường đường chính chính không tiếc bán tháo gia sản để có được?" La Hâm hỏi.


Phương Dược Toàn nhíu mày: "Không lẽ Sài Diễm chuẩn bị nhượng lại những bảo vật mà hắn lấy được từ trong bí cảnh?"


Mọi người nghe vậy, lập tức đại ngộ: "Phải rồi, bảo vật trong không gian bí cảnh đa phần đều nằm trong tay Sài Diễm. Những bảo vật hắn tìm được món nào cũng giá trị liên thành, hèn gì Đan Vân Các lại gấp rút bán tài sản như vậy."


"Đúng thế, chỉ là không biết Sài Diễm sẽ bán bảo bối gì, nếu là Tiên Linh Thạch và Bích Ngọc Kim Liên Hoa thì đúng là bảo bối hiếm có. Có lẽ Đan Sư Liên Minh chúng ta cũng có thể nhúng tay vào một chân."


"Bây giờ nói những điều này còn quá sớm, chúng ta ngay cả mặt Sài Diễm còn chẳng gặp được, đi đâu mà mua linh vật." Phương Dược Toàn lắc đầu.


"Haiz, Đan Vân Các đang bán gia sản, chắc hẳn giao dịch vẫn chưa kết thúc. Chúng ta có thể phái người canh chừng Đan Vân Các, biết đâu sẽ tìm được Sài Diễm." Tần Nghị hiến kế.


"Đúng, đây là một cách hay."


Mấy người lập tức thống nhất, trở về Đan Sư Liên Minh, lập tức phái ra mấy vị trưởng lão luân phiên rình rập Đan Vân Các.



Tại một nơi khác


Nhóm Sài Diễm tránh khỏi những kẻ rình rập gần tiệm đan dược Đan Vân, lặng lẽ trở về bên trong cửa tiệm.


"Đã lâu không về, bụi bặm đã đóng dày thế này rồi." Sài Diễm giơ tay phất phất, ngăn bụi bẩn chui vào mũi.


"Tính toán thời gian thì chúng ta đã rời đi mấy năm rồi. Xung quanh có nhiều người rình rập như vậy, đồ đạc không bị mất là tốt rồi." Thẩm Vân Lăng nói.


"Bên ngoài có trận pháp ta bố trí, kẻ khác muốn vào cũng không dễ dàng gì."


Sài Diễm nói xong, lấy ra một tấm Tịnh Trần Phù rồi vỗ nhẹ, bụi bẩn trong tiệm lập tức biến mất sạch sẽ, mọi đồ đạc đều trở nên như mới.


Thẩm Vân Lăng đi tới quầy lật xem một chút, nhíu mày: "Xem ra cũng không phải không có ai đột nhập, bài trí ở đây đã bị người ta động vào rồi."


"Không ngờ Nguyên Anh ở đây lại không biết xấu hổ như vậy, dám tự ý xông vào động phủ của người khác. Chuyện này mà ở Thiên Huyền Đại Lục bị bắt quả tang thì sẽ bị người ta cười thối mũi cho xem." Sài Diễm nhíu mày khó chịu.


Cũng may trước khi đi, bọn họ đã mang hết những thứ đáng tiền trong tiệm đi rồi.


Tuyết Tinh Linh nhảy lên quầy, nghiêng đầu nhìn Sài Diễm hỏi: "Chẳng phải là chưa bị bắt đó sao."


Sài Diễm quay sang nhìn Tuyết Tinh Linh: "Từ lúc ra khỏi Đan Vân Các tới giờ ngươi cứ nhìn ta chằm chằm, mặt ta nở hoa à?"


"Không có gì, ta chỉ đang nghĩ, từ khi nào ngươi lại dễ nói chuyện như vậy. Cái người phụ nữ kia một viên linh thạch cũng chưa đưa mà ngươi đã để lại đan phương và bí quyết luyện đan cho nàng ta." Tuyết Tinh Linh khó hiểu.


"Ngươi thì biết cái gì, cái này gọi là tiếp thị, hiểu không?"


Tuyết Tinh Linh lắc đầu: "Không hiểu."


Sài Diễm đảo mắt trắng dã: "Hai trăm ức linh thạch không phải con số nhỏ, nếu bắt bọn họ lấy ra ngay một lúc, chắc chắn sẽ không nỡ."


"Ta để lại đan phương và bí quyết luyện chế là để đối phương biết rằng thứ ta đưa cho bọn họ tuyệt đối đáng giá. Một khi bọn họ thấy được giá trị của món đồ, tự khắc sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để mua đan phương cho bằng được."


Tuyết Tinh Linh nghe xong, gật gù như hiểu như không: "Thật sự có tác dụng sao?"


Tiểu Hỏa Đoàn nghe thấy thế liền từ trong thức hải của Sài Diễm chui ra, nói: "Ngươi đừng nghe hắn bốc phét. Lần trước hắn cũng nói như vậy, kết quả thì sao, đan dược ế ẩm nằm chết dí trong tay kìa." =))


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 437: Giao dịch Đan phương Phàm cấp
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...