Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 430: Cao Điệu Hồi Quy
Người xung quanh nghe vậy, không ít kẻ nhìn nhóm người Sài Diễm chỉ trỏ: "Đúng là nghé mới đẻ không sợ hổ, hạng người nào cũng dám đắc tội. May mà lúc nãy ta không lên tiếng, nếu không đã bị cắn ngược một cái rồi."
"Phải đó, đến cả Đan sư Liên minh cũng không để vào mắt, thật là không biết trời cao đất dày. Loại người này, nên bị giáo huấn một trận ra trò."
Sài Diễm liếc nhìn đám đông xung quanh, rồi nhìn về phía Trâu Thuyên, lộ ra hàm răng trắng bóng nói: "Đan dược dưới cấp Thánh, quả thực chưa có loại nào làm khó được ta."
"Đại ngôn bất tàm (nói khoác mà không biết ngượng), đúng là đại ngôn bất tàm! Ngươi một kẻ Kim Đan mà cũng dám thốt ra lời cuồng vọng, hôm nay ta nhất định phải giáo huấn ngươi một phen mới được." Trâu Thuyên giận dữ quát.
"Đến thì đến, ai sợ ai." Sài Diễm đáp.
Trâu Thuyên bị chọc giận hoàn toàn, thân hình khẽ động đã xông đến trước mặt Sài Diễm, giơ tay lên, vận sức vỗ mạnh về phía mặt hắn.
"Mau nhìn xem, đánh nhau rồi kìa."
Vừa động thủ, các tu sĩ trong khách đ**m liền vây lại xem náo nhiệt.
Ý định của Trâu Thuyên là, dù sao lão cũng là tu sĩ Nguyên Anh, cho dù đánh không lại kẻ ẩn nấp trong bóng tối, thì ít nhất cũng ép được đối phương lộ diện. Chỉ cần biết được thân phận của đối phương thì không còn gì phải sợ nữa.
Chỉ tiếc là Trâu Thuyên đã tính sai, chẳng có kẻ nào ẩn nấp trong bóng tối cả, chỉ có hai vị Nguyên Anh đang ngụy trang thành tu sĩ Kim Đan mà thôi.
Sài Diễm trong nháy mắt đã nhìn thấu chiêu thức của Trâu Thuyên, ngay lúc lão giơ tay lên, hắn đã chộp lấy tay lão, nhấc chân phải lên, trực tiếp đá bay Trâu Thuyên ra ngoài.
Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt, đám Kim Đan xung quanh còn chưa nhìn rõ chuyện gì đã thấy Trâu Thuyên bay ngược ra sau.
"Chuyện gì vậy? Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế? Trâu tiền bối là Nguyên Anh mà lại bị kẻ nấp trong tối hạ gục trong một chiêu sao?" Một vị Kim Đan hậu kỳ kinh hãi nói.
"Không biết, chỉ trong chớp mắt Trâu tiền bối đã bay ra ngoài, ngay cả cách đối phương ra tay thế nào cũng không thấy được." Một vị Kim Đan hậu kỳ khác phụ họa.
Dù sao Trâu Thuyên cũng là Nguyên Anh, thực lực mạnh hơn đám Kim Đan lúc trước không ít. Sài Diễm ra tay tuy nhanh nhưng không giấu được mắt của các tu sĩ Nguyên Anh khác.
Tu sĩ tầng một vẫn còn đang ngơ ngác, thì đám Nguyên Anh trong bao sảnh tầng hai đã kinh ngạc đứng bật dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Sài Diễm bên dưới.
"Rốt cuộc từ đâu chui ra tiểu sát tinh này vậy, thực lực lại cường hoành như thế, so với tên Sài Diễm kia còn hơn chứ không kém." Một vị Nguyên Anh hỏi những người xung quanh.
Mấy vị Nguyên Anh còn lại cũng đều mù tịt.
"Các ngươi nói xem, hai người này không phải là Sài Diễm và bạn lữ Thẩm Vân Lăng của hắn chứ? Con chó trắng nhỏ kia chính là Tuyết Tinh Linh trong bí cảnh sao?" Một vị Nguyên Anh trung kỳ lên tiếng.
"Không thể nào, hiện giờ các đại tông môn đều đang treo thưởng truy nã hai người bọn họ khắp nơi, bọn họ sao dám xuất hiện rầm rộ trước mặt mọi người như vậy?" Một vị Nguyên Anh sơ kỳ phản bác.
"Đúng thế. Nếu đã thu được Thiên Hỏa vào thức hải, tại sao không thu luôn Tuyết Tinh Linh lại, như vậy chẳng phải rất dễ bị lộ sao?"
"Hơn nữa, tu vi của hai người này rõ ràng cao hơn Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng rất nhiều. Cho dù Sài Diễm là Phàm cấp Luyện đan sư, thì tu vi của họ cũng không thể tăng trưởng nhiều như vậy chỉ trong vài tháng ngắn ngủi được." Một vị Nguyên Anh sơ kỳ khác nói.
Mấy vị Nguyên Anh còn lại nghe vậy liền gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
"Đúng là giang sơn đại hữu tài nhân xuất, các lĩnh phong tao sổ bách niên. Chỉ mới vài năm ngắn ngủi, thiên tài thiếu niên của Trung Đẳng Đại Lục đã liên tục xuất hiện."
(Đời nào đất nước cũng nảy sinh người tài. Đều được xếp vào hàng phong tao mấy trăm năm)
"Nói không chừng chẳng bao lâu nữa, đám lão già chúng ta sẽ bị sóng sau xô chết trên bãi cát thôi." Vị Nguyên Anh trung kỳ lúc nãy cảm thán.
"Chúng ta có nên ngăn cản không? Nếu không lên tiếng, Trâu Thuyên sẽ bị đánh chết mất." Lịch Cần nói.
Huyền Kinh gật đầu đáp: "Dù sao sau lưng La Sát Kiếm Phái cũng có Đan sư Liên minh làm chỗ dựa, nếu thật sự g**t ch*t Trâu Thuyên, những ngày tháng sau này của hai tiểu gia hỏa kia e là không dễ dàng gì."
Trong lúc nói chuyện, Trâu Thuyên đã bị Sài Diễm đánh cho không còn sức hoàn thủ, ngay cả pháp khí bảo mạng cũng đã lấy ra.
Thấy Thiên Lôi Đạn Phàm cấp trong tay Trâu Thuyên sắp sửa rời tay, Sài Diễm cũng đang âm thầm tích lực, Huyền Kinh vội vàng bay xuống, chặn ở giữa hai người nói: "Hai vị đạo hữu bình tĩnh một chút, chỉ là hiểu lầm thôi, hóa giải là được, hà tất phải đấu đến mức ngươi chết ta sống."
Trâu Thuyên thấy Huyền Kinh xuất hiện, trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng thả lỏng được một chút.
Huyền Kinh là người hòa giải có tiếng ở Trung Đẳng Đại Lục, có lão ở đây, trận chiến này mười phần thì đến tám chín phần là không đánh tiếp được nữa.
Trâu Thuyên đã chứng kiến sự lợi hại của Sài Diễm nên sớm đã hối hận. Chẳng qua vì sĩ diện mà cố chống đỡ thôi.
Tu vi đối phương cao hơn lão quá nhiều, dù lão có Thiên Lôi Đạn Phàm cấp trong tay thì cũng chỉ là trì hoãn thời gian thảm bại mà thôi.
"Ngươi là ai?" Sài Diễm ngước mắt hỏi.
Thẩm Vân Lăng lúc Huyền Kinh hạ xuống cũng đã bay đến bên cạnh Sài Diễm, chuẩn bị sẵn sàng các biện pháp phòng hộ.
"Tại hạ Huyền Kinh."
"Không quen." Sài Diễm thẳng thừng đáp.
Huyền Kinh: "..."
Huyền Kinh cười gượng gạo nói: "Không sao, ta xin tự giới thiệu lại. Ta tên Huyền Kinh, là Đại trưởng lão của Tinh Hà Tông, kiêm Phàm cấp Luyện khí sư."
Sài Diễm gật đầu: "Hóa ra là Phàm cấp Luyện khí sư. Ta biết rồi, sau này có nhu cầu ta sẽ tìm ngài."
Huyền Kinh: "..." Lão đây là bị xem thành kẻ đi chào mời pháp khí sao?
Thấy Sài Diễm không hề lay chuyển, Trâu Thuyên sợ hãi vội vàng ném Thiên Lôi Đạn trong tay ra.
"Là Thiên Lôi Đạn, mọi người mau chạy đi!" Mọi người thấy vậy liền hốt hoảng hét lên.
Thiên Lôi Đạn là pháp khí Phàm cấp, uy lực đương nhiên bất phàm. Hai viên Thiên Lôi Đạn ném ra, cả căn khách đ**m trong phút chốc bị nổ tung.
May mà các tu sĩ trong khách đ**m chạy nhanh, chỉ bị thương nhẹ. Nếu không đám người này cho dù không chết cũng phải lột một tầng da.
Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ngay lúc Trâu Thuyên ném Thiên Lôi Đạn đã sớm thoát ra ngoài, không hề bị ảnh hưởng. Ngược lại, Trâu Thuyên và đám đệ tử La Sát Kiếm Phái lại bị chôn vùi dưới đống đổ nát.
Trâu Thuyên là Nguyên Anh, sau khi ném Thiên Lôi Đạn đã lùi lại một khoảng nên không có vấn đề gì lớn.
Chỉ khổ cho mấy tên Kim Đan bị Tuyết Tinh Linh đóng băng, toàn bộ đều bị nổ tan xác thành từng mảnh.
Trâu Thuyên lảo đảo đứng dậy từ đống đổ nát, nhìn thấy mảnh x*c th*t đầy đất, sắc mặt liền trắng bệch.
Chết nhiều đệ tử như vậy, trưởng lão như lão khó tránh khỏi trách nhiệm. Hơn nữa, những người này còn chết dưới Thiên Lôi Đạn của lão, tông môn tuyệt đối sẽ không tha cho lão.
Nghĩ đến đây, Trâu Thuyên căm hận trừng mắt nhìn Sài Diễm, quên mất cả sợ hãi, lấy pháp khí ra đâm thẳng về phía hắn.
Sài Diễm cũng không phải hạng vừa, trực tiếp bay lên đón đánh, chộp lấy pháp khí đang bay tới, xoay tay ném ngược trở lại.
Pháp khí đập thẳng vào mặt Trâu Thuyên, đánh ngã lão xuống đất. Trâu Thuyên phun ra mấy ngụm máu tươi, sau đó mới không cam lòng mà đoạn khí.
Thẩm Vân Lăng thu lấy không gian giới chỉ của đám người này. Nhìn ánh mắt sợ hãi của những người xung quanh, hắn biết muốn dò la tin tức ở đây là không thể nào nữa.
Hai người đang chuẩn bị rời đi, ông chủ khách đ**m lén nhìn hai người với vẻ sợ hãi. Vì sự hung tàn vừa rồi của họ nên ông ta muốn đòi bồi thường mà không dám. Chỉ thầm than mình đen đủi, linh thạch chưa kiếm được mà đã mất trắng một tòa tửu lầu.
Nhận ra ánh mắt của ông chủ, Thẩm Vân Lăng nhìn về phía đối phương. Ông ta giật bắn người, tưởng Thẩm Vân Lăng muốn giết người diệt khẩu, đang định cầu xin tha mạng thì không ngờ đối phương lại ném cho lão một chiếc không gian giới chỉ.
"Cái này cho ông, đủ để ông xây lại một khách đ**m mới rồi." Thẩm Vân Lăng lấy linh thảo bên trong ra, xóa bỏ ấn ký rồi mới ném nhẫn cho đối phương.
Ông chủ nhìn chiếc nhẫn trong tay, nửa ngày mới hoàn hồn: Chẳng phải nói tu sĩ Nguyên Anh đều vô cùng kiêu ngạo sao, sao lại dễ nói chuyện như vậy?
Không đúng, ông ta còn chưa kịp nói gì, là đối phương chủ động đưa cho.
Chiếc nhẫn này nhìn là biết của vị tu sĩ Nguyên Anh lúc nãy. Linh thạch bên trong đừng nói là xây một khách đ**m, xây hai cái cũng dư dả, ông ta lập tức lớn tiếng cảm ơn.
Chỉ tiếc là hai người đã đi xa.
"Xem ra hai tiểu oa nhi này tâm địa cũng khá tốt, ít nhất không cần lo lắng họ sẽ cậy thực lực cao mà đi gây sự khắp nơi." Huyền Kinh nhìn theo bóng lưng hai người một chó, cảm thán.
...
Dù chưa rõ cục diện bên ngoài, nhưng từ những lời bàn tán rời rạc của các tu sĩ trong khách đ**m, không khó để đoán ra bên ngoài chắc chắn đang treo thưởng truy tìm tung tích của họ khắp nơi.
Vì tu sĩ Mộc linh căn và Băng linh căn khi vào thành đều phải chịu kiểm tra, nên họ cũng không cần thay hình đổi dạng làm gì, cứ dùng bộ mặt hiện tại trái lại càng không dễ bị nghi ngờ.
Quả nhiên, hai người còn chưa vào thành, những lời đồn đại về họ đã bay đầy trời.
Có người cho rằng họ cuồng vọng bất kham, có người nghĩ họ gan to bằng trời, không biết trời cao đất dày. Chỉ có một số rất ít người đứng về phía họ, cho rằng La Sát Kiếm Phái quá kiêu ngạo, nên bị dạy dỗ một trận.
Xếp hàng mới được một nửa, một nhóm người đã đằng đằng sát khí đi tới.
"Kẻ nào đã giết trưởng lão và đệ tử của La Sát Kiếm Phái ta, cút ra đây cho ta!" Kẻ dẫn đầu là một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ giận dữ quát.
"Đến cũng nhanh thật, là ta." Sài Diễm bước ra khỏi hàng. Thẩm Vân Lăng và Tuyết Tinh Linh cũng bám sát theo sau.
"Chưởng môn, chính là chúng đã giết Trâu Thuyên trưởng lão và các vị sư huynh!" Một đệ tử Kim Đan chỉ vào Sài Diễm vội vàng nói.
Trâu Viễn thấy hai người chỉ có tu vi Kim Đan thì không tin, nghe đệ tử nói vậy liền quan sát nhóm người Sài Diễm.
"Ngươi?" Trâu Viễn đánh giá Sài Diễm một lượt: "Chỉ dựa vào hai kẻ Kim Đan các ngươi và một con chó mà có thể g**t ch*t bảy vị cao thủ của La Sát Kiếm Phái ta sao? Nói, các ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì để đánh lén thành công?"
"Một kẻ Nguyên Anh dựa vào đan dược nhồi nhét lên và vài tên Kim Đan vô dụng, giết chúng còn cần phải đánh lén sao?" Sài Diễm nhướng mày nói.
Thái độ không chút để tâm của Sài Diễm ngay lập tức chọc giận các tu sĩ La Sát Kiếm Phái: "Khá cho tên tiểu tử cuồng vọng, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!"
Dứt lời, Trâu Viễn tung ra năm phần lực đạo, một chưởng xé gió bổ tới. Sài Diễm thấy vậy cũng tung ra một chưởng, trực diện đối đầu với chưởng phong của Trâu Viễn.
Hai luồng chưởng phong va chạm phát ra một tiếng nổ vang trời, tu sĩ xung quanh thấy tình hình không ổn liền vội vã tránh xa.
Bức tường thành xung quanh thì không được may mắn như vậy, không lâu sau khi hai luồng chưởng phong đối đầu, vụ nổ bùng phát từ giữa, một mảng lớn tường thành bị đánh trúng.
May mà lúc xây dựng tường thành đã sử dụng vật liệu kiên cố nhất, cộng thêm việc hai người chưa dốc toàn lực nên tường thành mới thoát khỏi cảnh phải "nghỉ hưu" sớm.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 430: Cao Điệu Hồi Quy
10.0/10 từ 10 lượt.
