Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 400: Độc thiệt Sài Diễm
Tuy nhiên, Sa Lỵ Lỵ cũng không hề nản lòng. Suốt dọc đường đi, Sa Lỵ Lỵ không ngừng tìm Sài Diễm để trò chuyện, dù là kẻ mù cũng có thể nhìn ra Sa Lỵ Lỵ có ý với Sài Diễm.
Thế nhưng, đương sự dường như lại chẳng hề hay biết.
Sa Lỵ Lỵ cứ bám lấy Sài Diễm hỏi đông hỏi tây, Sài Diễm bị làm phiền tới mức mất kiên nhẫn, trực tiếp nói với Sa Lỵ Lỵ: "Ngươi có vấn đề gì thì đi mà tìm sư phụ ngươi. Ngươi lại không phải đồ đệ của ta, ta không có nghĩa vụ phải dạy ngươi những thứ này."
Sa Lỵ Lỵ: "..."
Thôi xong, tấm chân tình của người ta lại bày ra cho kẻ mù xem rồi. Đây là suy nghĩ chung trong lòng mọi người.
Thấy Sa Lỵ Lỵ vẫn có vẻ không chịu bỏ cuộc, trong lòng Vân Vân vô cùng phức tạp. Nữ nhân đều thích anh hùng, biểu hiện trước đó của Thẩm Viêm đã khiến không ít nữ tu tại đây mê đắm.
Chỉ là Sài Diễm đã có bạn lữ, hơn nữa trong bí cảnh bọn họ cần phải dựa dẫm vào Lộ Khiên nên mới không biểu hiện ra ngoài như Sa Lỵ Lỵ.
Sa Lỵ Lỵ thấy chiến thuật vòng vo không có tác dụng, do dự hồi lâu, cuối cùng mới lấy hết can đảm nói: "Vậy ngươi có thiếu đồ đệ không?"
Sư đồ luyến tuy rằng nghe không được hay cho lắm, nhưng có thể "gần quan được ban lộc" mà, Sa Lỵ Lỵ thầm nghĩ.
Sài Diễm nghe vậy mới chính mắt nhìn Sa Lỵ Lỵ một cái, lạnh lùng nói: "Không thiếu."
"Đừng từ chối dứt khoát như vậy chứ, ta lên được phòng khách xuống được nhà bếp, đánh được tiểu tam lại còn có thể ấm giường. Thu nhận ta, tuyệt đối là đáng giá." Sa Lỵ Lỵ dùng ánh mắt đưa tình nhìn Sài Diễm nói.
"Ngươi đang quyến rũ ta sao?" Sài Diễm dừng bước hỏi.
Sa Lỵ Lỵ thấy có hy vọng, ánh mắt lưu chuyển nói: "Nếu ngươi nghĩ như vậy, ta cũng không phản đối."
Sài Diễm nghe xong, sắc mặt tức thì lạnh xuống: "Ta phản đối, ta đã có bạn lữ rồi." Dứt lời, Sài Diễm bỏ mặc Sa Lỵ Lỵ, tự mình đi về phía trước.
Sa Lỵ Lỵ vội vàng đuổi theo nói: "Thì đã sao chứ, trong tu chân giới tu sĩ có bạn lữ nhiều vô kể, một người cưới mấy bạn lữ cũng không phải là hiếm."
"Huống chi, bạn lữ kia của ngươi xấu xí như vậy, chẳng lẽ còn quản được ngươi cưới mấy người, làm gì có ai hay ghen tuông như hắn... Ự."
Không đợi Sa Lỵ Lỵ nói xong, Sài Diễm đã bóp chặt lấy cổ nàng ta: "Bạn lữ của ta, đến lượt ngươi đánh giá sao? Ngươi tưởng ngươi là cái thứ gì?"
"Đừng nói là bạn lữ của ta diện mạo tuấn tú, cho dù hắn là một tên xấu xí, ta cũng vẫn sẽ một lòng một dạ với hắn. Muốn so với Sài Lăng, ngươi cũng xứng sao?"
"Thẩm đạo hữu, mau dừng tay. Sa Lỵ Lỵ có chút ăn nói không kiêng nể, nhưng nàng ta chỉ là muốn bái ngươi làm sư phụ thôi, không phải cố ý nhắm vào Sài đạo hữu đâu." Vân Vân lên tiếng khuyên ngăn.
Vân Vân vốn không muốn quản, nhưng sư phụ của Sa Lỵ Lỵ và sư phụ nàng là hảo bằng hữu, nàng không thể trơ mắt nhìn Sa Lỵ Lỵ bị Thẩm Viêm b*p ch*t mà không làm gì.
Sài Diễm liếc Vân Vân một cái nói: "Muốn bái ta làm sư phụ? Ta đúng là có hai tên đồ đệ, bọn chúng một kẻ là Kim Đan tu sĩ, một kẻ là Nguyên Anh đại năng, nhưng bọn chúng đều là Phàm cấp luyện đan sư, vả lại đối với Sài Lăng thập phần tôn kính."
"Nữ nhân này có bản lĩnh gì mà khiến ngươi nghĩ rằng ta sẽ mặc kệ cảm thụ của Sài Lăng để thu nàng ta làm đồ đệ?"
Vân Vân: "..."
"Thẩm Viêm, ngươi đủ rồi đó, nói khoác có gì vui sao? Ta là lão đại, ở đây các ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta. Nếu muốn đánh nhau, đợi sau khi ra ngoài các ngươi muốn đánh thế nào tùy ý." Lộ Khiên nói.
Sài Diễm nghe vậy, cảnh cáo Sa Lỵ Lỵ một phen rồi quăng mạnh nàng ta ra ngoài.
Vân Vân thấy thế vội vàng chạy lại vuốt ngực cho Sa Lỵ Lỵ định thần.
Bên ngoài bí cảnh
"Tên Thẩm Viêm này thật đúng là dám cuồng ngôn. Nói Nguyên Anh tu sĩ là đồ đệ của hắn thì thôi đi, lại còn dám nói có hai đồ đệ là Phàm cấp luyện đan sư, quả thực ngông cuồng." Lộ Vạn Lý châm chọc.
Trâu Khánh giận dữ: "Đâu chỉ ngông cuồng, đơn giản là chán sống rồi. Dám mang Phàm cấp luyện đan sư ra làm trò đùa, đợi hắn ra ngoài, ta nhất định phải giáo huấn hắn một trận ra trò, để hắn biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói."
Hắn vẫn chưa quên chuyện tôn tử Trâu Lại Xuyên bị nhắm vào, tên Thẩm Viêm này "công lao" không hề nhỏ. Nếu không phải sợ một đứa tôn tử khác cũng bị nhắm tới, Trâu Khánh đã sớm rời khỏi đây rồi.
Lời nói đùa tưởng như không qua đại não của Sài Diễm lại khiến Vân Mộng Y cau chặt lông mày.
Vân Mộng Y vẫn luôn nghi ngờ Thẩm Viêm chính là Sài Diễm. Thuật luyện đan của Sài Diễm cao minh, nếu đúng là Sài Diễm thì việc có Phàm cấp luyện đan sư bái hắn làm sư phụ cũng không phải là chuyện không thể.
Trong bí cảnh
Chuyện Sài Diễm nói có đồ đệ quá mức hoang đường, mọi người căn bản không tin, chỉ coi đó là lời nói dối hắn bịa ra để giáo huấn Sa Lỵ Lỵ.
Sau sự cố nhỏ của Sa Lỵ Lỵ, thái độ của mọi người đối với Sài Diễm trở nên tế nhị hẳn. Cảm thấy người này không chỉ mắt có vấn đề mà còn không thành thật, không biết thương hoa tiếc ngọc, bắt đầu có ý né tránh hắn.
Đối mặt với tất cả những điều này, Sài Diễm không phải không cảm nhận được, chỉ là không quan tâm. Hắn và những người này cũng chẳng thân thiết, không cần thiết phải để ý đến suy nghĩ của bọn họ.
—
So với bên phía Sài Diễm đầy phong ba bão táp, phía Thẩm Vân Lăng lại có vẻ hài hòa hơn nhiều.
Trong đội ngũ của bọn họ không phải không có kẻ gây sự, chỉ là chưa kịp để những kẻ này sinh sự thì đã gặp phải sự vây công của Độc Oa Thú.
"Hỏng rồi, là đàn Độc Oa Thú. Vận khí của chúng ta quá kém, lại truyền tống ngay vào lãnh địa của Độc Oa Thú." Một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ nói.
Mọi người nghe vậy, sắc mặt trắng bệch.
Độc Oa Thú tuy không lợi hại như Hỏa Lang Thú, nhưng thắng ở chỗ khó chơi và toàn thân mang kịch độc. Nếu bị lưỡi của nó quét trúng, cả cánh tay sẽ sưng phồng lên.
Chỉ trong chốc lát, đã có hơn một trăm con Độc Oa Thú cấp Kim Đan vây quanh mọi người.
"Lão đại, Độc Oa Thú rất khó đối phó, chúng ta phải làm sao đây?" Một Kim Đan trung kỳ hỏi.
Thực lực đội ngũ của bọn họ là yếu nhất, tuy nói Thẩm Vân Lăng giành vị trí thứ hai trên Thanh Vân Bảng, nhưng thực lực dù sao cũng chỉ là Kim Đan hậu kỳ. Nếu gặp phải yêu thú cấp Nguyên Anh, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Không đợi Thẩm Vân Lăng trả lời, một Kim Đan hậu kỳ giễu cợt: "Phải làm sao cái gì, chỉ là hơn một trăm con Độc Oa Thú cấp Kim Đan thôi mà, chúng ta bấy nhiêu người chẳng lẽ không đối phó nổi mấy con Độc Oa Thú sao."
Trong lúc nói chuyện, vài con Độc Oa Thú cấp Kim Đan thiếu kiên nhẫn đã lao tới. Mọi người thấy thế vội vàng rút kiếm lao vào quần thảo.
Đã có kẻ dẫn đầu, rất nhanh mấy chục con Độc Oa Thú cấp Kim Đan còn lại cũng lao lên.
Vì số lượng Độc Oa Thú quá đông, mọi người còn phải phòng bị độc tố trên người chúng nên ứng phó vô cùng chật vật. Chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị dịch độc do Độc Oa Thú phun ra bắn trúng, hoặc bị chiếc lưỡi dài của nó quất trúng, khổ không lời nào diễn tả được.
Mà kẻ vừa mới nói lời châm chọc kia cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Do sơ suất, nửa thân người hắn bị dịch độc của Độc Oa Thú ăn mòn, cả người sưng vù lên một vòng, trông vô cùng hài hước.
Thẩm Vân Lăng vận dụng băng hệ dị năng, dựng lên một bức tường băng để yểm trợ, đồng thời triệu hoán ra Bách Biến Hồi Toàn Đao, nhắm thẳng vào đàn Độc Oa Thú mà ném tới.
Bách Biến Hồi Toàn Đao đã sớm được Thẩm Vân Lăng nâng cấp thành tam cấp pháp khí, Thẩm Vân Lăng dùng linh hồn lực khống chế hồi toàn đao, xoay chuyển qua lại trong đàn Độc Oa Thú, những nơi nó đi qua tức thì vang lên những tiếng kêu thảm thiết.
Độc Oa Thú bị thương quy mô lớn khiến nhân tộc vốn đang yếu thế bắt đầu lật ngược thế cờ, điều này đã chọc giận con Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh đang ẩn nấp trong bóng tối chờ đợi đánh lén bọn họ.
Thấy Độc Oa Thú cấp Kim Đan thương vong hàng loạt, Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh thừa lúc sự chú ý của mọi người không ở phía mình liền nhanh chóng phát động phản công.
Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh tung người nhảy vọt lên, nhắm vào nhân tộc dưới đất phun ra một vùng dịch độc lớn. Lúc này, Độc Oa Thú cấp Kim Đan như nhận được mệnh lệnh, bắt đầu tấn công nhân tộc mãnh liệt hơn.
Ánh mắt Thẩm Vân Lăng tối sầm lại, thầm nói: Cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi.
Mọi người mải đối phó với Độc Oa Thú cấp Kim Đan, căn bản không rảnh tay để ngăn chặn dịch độc phun xuống. Thẩm Vân Lăng thu hồi hồi toàn đao, kích hoạt một tấm Phàm cấp phòng ngự phù, bao phủ toàn bộ mọi người bên trong, chặn đứng dịch độc của Độc Oa Thú.
Đồng thời, Thẩm Vân Lăng hóa ra nguyên hình, thân nhẹ như chim yến nhảy lên lưng Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh. Một trảo hạ xuống, Độc Oa Thú tức thì phát ra tiếng kêu thảm, trên lưng máu chảy đầm đìa.
Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh điên cuồng lắc động thân thể, cố gắng hất con Hắc Túc Miêu trên lưng xuống.
Nhưng móng vuốt của Hắc Túc Miêu đã cắm sâu vào da thịt nó, bất kể Độc Oa Thú lắc lư thế nào cũng không thể hất xuống được, ngược lại còn làm vết thương trên lưng thêm đau đớn.
Đột nhiên, Độc Oa Thú ngừng lắc động, thò ra chiếc lưỡi dài mảnh, tấn công về phía Hắc Túc Miêu trên lưng.
Thẩm Vân Lăng thấy vậy, thong thả nhấc một cái vuốt lên, lộ ra bộ móng sắc bén, ngay khoảnh khắc lưỡi của Độc Oa Thú vươn tới, trực tiếp cắt đứt nó.
Chiếc lưỡi dài bị cắt đứt, Độc Oa Thú cấp Nguyên Anh phát ra một tiếng kêu thảm thiết đầy thống khổ. Thẩm Vân Lăng nhảy xuống khỏi lưng Độc Oa Thú, trong tay huyễn hóa ra một thanh băng nhận sắc lẹm, đâm thẳng vào đan điền của Độc Oa Thú, lấy nội đan của nó ra.
Dường như cảm ứng được thủ lĩnh đã chết, động tác của đàn Độc Oa Thú cấp Kim Đan khựng lại một nhịp, lúc này mọi người mới nhìn thấy thứ trong tay Thẩm Vân Lăng. Một viên nội đan yêu thú đã hóa anh, tức thì chấn kinh không thôi.
Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc mọi người thất thần, đàn Độc Oa Thú bắt đầu phản công mãnh liệt. Thẩm Vân Lăng thấy thế, hồi toàn đao mãnh liệt rời tay, bấy giờ mới cứu được tu sĩ Kim Đan ở vòng ngoài cùng.
Tu sĩ Kim Đan ở vòng ngoài thấy vậy liền ném cho Thẩm Vân Lăng một ánh mắt cảm kích. Đến lúc này, mọi người không còn ai dám coi thường Thẩm Vân Lăng nữa.
Cuối cùng, mười mấy con Độc Oa Thú cấp Kim Đan còn lại đã bị tiêu diệt hoàn toàn dưới sự vây công của mọi người, kết thúc trận chiến đầu tiên sau khi tiến vào bí cảnh.
Nhờ có Thẩm Vân Lăng ra tay cứu giúp, nhóm người của bọn họ ngoại trừ bị trúng độc nhẹ ra thì không có bất kỳ ai tử vong. Đây là chuyện lần đầu tiên xảy ra kể từ khi không gian bí cảnh hình thành.
Mọi người uống giải độc đan, nhưng vì độc tính của Độc Oa Thú quá ngoan cố, cộng thêm phẩm chất và độ thuần khiết của giải độc đan trong tay bọn họ không đủ nên không thể hoàn toàn loại bỏ độc tố ra khỏi cơ thể.
Bất đắc dĩ, đội của Thẩm Vân Lăng đành phải tạm dừng lại, đợi mọi người vận công trừ độc.
Bên ngoài bí cảnh
"Không ngờ Sài Lăng này lại không đơn giản chút nào, chẳng những dễ dàng hóa giải sự vây công của đàn Độc Oa Thú, thậm chí còn không có ai tử vong. Một Kim Đan có năng lực như vậy mà trước đây lại chưa từng nghe danh, thật là kỳ quái." Mục Băng Hà nói.
"Có gì lạ đâu, người này có lợi hại đến mấy cũng chỉ là một Kim Đan, có gì đáng để những Nguyên Anh như chúng ta phải quan tâm chứ." Trâu Khánh bất mãn nói.
Mục Băng Hà nghe vậy, lắc đầu không nói gì thêm.
Thấy Mục Băng Hà cứ nhìn chằm chằm vào Thẩm Vân Lăng, Thẩm Giang không nhịn được hỏi: "Mục đạo hữu cứ nhìn Sài Lăng mãi như vậy, liệu người này có vấn đề gì sao?"
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 400: Độc thiệt Sài Diễm
10.0/10 từ 10 lượt.
