Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 380: Danh dương Trung đẳng đại lục
Chỉ có điều, những người này không liệu được rằng Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng đã sớm chuẩn bị phòng bị.
Những kẻ đó vừa mới tiến lại gần Sài Diễm, còn chưa kịp động thủ thì đã bị một đàn Huyết Dung Phệ Mộng Chu vây kín.
Huyết Dung Phệ Mộng Chu sau khi tấn cấp Kim Đan thì trên lưng sẽ mọc ra một đôi cánh. Sài Diễm vốn đã muốn thử nghiệm uy lực khi đánh hội đồng của đàn Huyết Dung Phệ Mộng Chu từ lâu, chỉ là khổ nỗi không có đối tượng thí nghiệm. Cảnh tượng lúc này vừa hay cho Sài Diễm cơ hội này.
"Đây là thứ quỷ gì, đáng chết." Mấy tên Kim Đan múa may vũ khí trong tay, mưu toan diệt sát đám côn trùng đáng ghét này để thừa cơ áp sát Sài Diễm.
Thẩm Vân Lăng đã sớm phát giác ý đồ của bọn chúng, Hồi toàn đao trong tay lóe lên hàn quang, cánh tay của tên Kim Đan đang tiến gần Sài Diễm lập tức bị chém đứt.
Những kẻ còn lại thấy vậy, liền cầm lấy pháp khí lao về phía Thẩm Vân Lăng.
Nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, Phương Dược Toàn giải phóng uy áp Nguyên Anh của mình. Ngoại trừ Sài Diễm, tất cả những người có mặt đều bị luồng uy áp này trấn áp. Trần Giang Hoa có muốn dùng thủ đoạn âm hiểm cũng không thành công.
Nhìn thấy sắc mặt khó coi của Phương Dược Toàn, mấy tên Kim Đan của Minh Thiên Tông tức khắc cảm thấy lạnh sống lưng. Thẩm Vân Lăng mặt không cảm xúc trừng mắt nhìn mấy kẻ trước mặt, nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng những kẻ này đã chết không có chỗ chôn thây.
Cứ như vậy, lại qua thêm một ngày, đan hương ngày càng nồng đậm, trên bầu trời bắt đầu tụ tập lôi vân.
"Lôi vân tới rồi, là đan kiếp, tên Kim Đan đó thật sự là Phàm cấp luyện đan sư nha!" Đây chính là tiếng lòng chung của tất cả mọi người lúc này.
Khác với thái độ kinh ngạc của chúng nhân, người của Minh Thiên Tông mặt mũi đều trắng bệch như tờ giấy.
Trần Giang Hoa là Phàm cấp luyện đan sư, người của Đan sư liên minh có lẽ sẽ không làm gì hắn. Nhưng những loại tép riu như bọn họ thì chưa chắc.
"Khoan đã, hình như có gì đó không đúng, sao lại có nhiều đan vân như vậy, liệu có nhầm lẫn không, đây không giống đan vân của vị đan sư này." Một tên Kim Đan nhìn mười đóa đan vân trôi lơ lửng trên không, không chắc chắn mà nói.
"Hình như là vậy, bình thường luyện đan sư có thể một lần luyện ra mười viên Phàm cấp đan dược sao?" Một tên Kim Đan khác tiếp lời.
"Không thể nào, ta nhớ ba năm trước kỷ lục luyện đan cao nhất do Mạc đan sư tạo ra là một lò tám viên, mà cũng chỉ có duy nhất một lần đó thôi. Một tên Kim Đan thế này, lẽ nào còn lợi hại hơn cả Mạc đan sư là tu sĩ Nguyên Anh sao?"
Mọi người bàn ra tán vào, rất nhanh việc Sài Diễm luyện chế ra Phàm cấp đan dược đã bị chúng nhân phủ định.
Thẩm Vân Lăng nghe tiếng bàn tán xung quanh, thầm phỉ nhổ trong lòng: Một lũ ngu xuẩn.
Tháp Linh lơ lửng bay đến bên cạnh Thẩm Vân Lăng nói: "Đám người này đang phỉ báng nam nhân của ngươi kìa, sao không đi phản bác bọn họ đi."
Thẩm Vân Lăng không cho là đúng nói: "Một lũ ếch ngồi đáy giếng, đan dược trong lò luyện đan của Sài Diễm chính là minh chứng tốt nhất, cần gì ta phải phản bác."
Tháp Linh: "..." Quả nhiên là băng sơn mỹ nhân, người tàn nhẫn lời ít, nói nhiều đến đâu cũng không bằng sự thật vả mặt mới đau.
Lại thêm một ngày trôi qua, đan vân trên bầu trời dần tan đi, Sài Diễm thu hồi thiên hỏa, mở lò luyện đan ra.
Tức thì, một luồng đan hương nồng nàn lan tỏa. Người ở Trung đẳng đại lục dù sao cũng từng trải hơn người ở hạ cấp đại lục, ngay lập tức đã hấp thụ sạch sành sanh hương thơm lan tỏa trong không trung.
Thẩm Vân Lăng bước lên hỏi: "Thế nào rồi."
"Thu hoạch không tệ, vậy mà ra được hai viên cực phẩm đan, vừa hay ta và ngươi mỗi người một viên." Sài Diễm vừa nói, vừa đem mười viên đan dược trong tay, dựa theo phẩm chất chia cho Thẩm Vân Lăng năm viên, làm kinh hãi cả đám quần chúng vây xem.
"Trời đất ơi, thật sự là mười viên Phàm cấp đan dược. Không chỉ nhiều hơn hai viên so với lần trước Mạc đan sư luyện chế, mà phẩm chất còn cao hơn không ít. Bên trong vậy mà còn có hai viên cực phẩm đan, quả thực là không thể tin nổi."
"Ta không nhìn lầm chứ, vị Phàm cấp đan sư kia lại không chút do dự chia cho người bên cạnh một nửa đan dược. Đó là năm viên Phàm cấp đan dược nha, trong đó còn có một viên cực phẩm đan, cái này đáng giá bao nhiêu linh thạch cơ chứ, cứ thế mà tặng người ta luôn?"
"Đúng vậy, có lẽ người đó và Phàm cấp đan sư có quan hệ không tầm thường. Có thể hai người là huynh đệ, hoặc là đạo lữ không chừng."
Phàm cấp đan dược trân quý biết bao, cho dù là người thân cận đến mấy, hắn cũng sẽ không trực tiếp chia một nửa cho đối phương. Vị tu sĩ bị hỏi lập tức câm nín.
Ở một bên, đám người Minh Thiên Tông sớm đã nhìn đến ngây người. Mà Trần Giang Hoa vừa rồi còn thề thốt chắc nịch, lúc này mặt đen như nhọ nồi.
Trần Giang Hoa thế nào, Thẩm Vân Lăng chẳng hề bận tâm, hắn chỉ quan tâm việc kẻ này vừa rồi ra tay với Sài Diễm, còn vọng tưởng phế bỏ Sài Diễm, bấy nhiêu thôi đã đủ để Thẩm Vân Lăng mưu sát hắn rồi.
Thẩm Vân Lăng thu hồi đan dược, đi tới trước mặt Trần Giang Hoa nói: "Được rồi, Sài Diễm đã chứng minh được thân phận Phàm cấp luyện đan sư của hắn rồi, ngươi có phải nên thực hiện lời hứa của mình rồi không."
Trần Giang Hoa im lặng một lát, bỗng nhiên cười hì hì nói: "Ta chỉ là đùa giỡn với các vị một chút thôi, hà tất phải nghiêm túc như vậy. Mọi người đều là Phàm cấp luyện đan sư, sau này cơ hội chung đụng còn nhiều. Ngày tháng còn dài, khi nào có thời gian ta sẽ làm chủ, bồi tội với hai vị."
Thấy hai người không chút dao động, Trần Giang Hoa đành phải cầu cứu vị tu sĩ Nguyên Anh bên cạnh: "Phương hội trưởng, ngài nói có đúng không."
Tần Nghị, kẻ có giao hảo với Trần Giang Hoa bước lên nói: "Hội trưởng, Trần đan sư dù có điểm không đúng, nhưng dù sao cũng là Phàm cấp luyện đan sư. Không cần thiết vì chuyện nhỏ này mà bắt hắn tự phế đan điền, điều này đối với Thiên Nguyên đại lục chúng ta mà nói, tổn thất quá lớn rồi."
Phương Dược Toàn gật đầu, nói với Sài Diễm: "Sài đan sư phải không. Chuyện hôm nay quả thật là lỗi của Trần đan sư. Nhưng tự phế tu vi, liệu có hơi quá rồi không, ngươi xem có thể..."
"Không thể." Không đợi Phương Dược Toàn nói xong, Thẩm Vân Lăng trực tiếp từ chối: "Nếu Sài Diễm không phải Phàm cấp luyện đan sư, chúng ta sẽ phải chịu đối đãi như thế nào?"
"Đường đường là một Phàm cấp luyện đan sư, vậy mà lại không thua nổi như vậy, hành vi này của ngươi không sợ làm bôi tro trát trấu vào mặt các Phàm cấp luyện đan sư khác sao?"
"Ngươi là cái thá gì, một tên Kim Đan nhỏ nhoi, ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?" Liên tục bị người ta chế giễu, Trần Giang Hoa không nhịn được mà nộ khí xung thiên.
"Hắn là đạo lữ do ta danh chính ngôn thuận cưới về, loại tiểu nhân không giữ lời hứa như ngươi có tư cách gì mà nói hắn." Sài Diễm kéo Thẩm Vân Lăng ra sau lưng, trực diện đối đầu với Trần Giang Hoa nói: "Ngươi vừa rồi định phái người lén lút tập kích ta đúng không, đừng tưởng ta không nhìn thấy, đồ nhân tra không biết xấu hổ."
Sài Diễm nói rất lớn tiếng, đường đường là Phàm cấp luyện đan sư mà bị chỉ tận mặt mắng là đồ nhân tra không biết xấu hổ, khiến cơn giận của Trần Giang Hoa lên đến đỉnh điểm.
"Đủ rồi, đừng tưởng ngươi vận khí tốt, luyện chế ra được vài viên Phàm cấp đan dược là có thể tùy ý nhục mạ ta. Lúc Trần Giang Hoa ta trở thành Phàm cấp luyện đan sư, ngươi còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu. Muốn ta tự phế tu vi cũng được, chỉ cần ngươi có thể đánh bại ta về đan thuật, ta sẽ công khai tự phế tu vi, tuyệt không nuốt lời." Trần Giang Hoa giận dữ nói.
Trong lòng Trần Giang Hoa xẹt qua một tia dự cảm không lành, nhìn tờ khế ước thư trên bàn có chút do dự.
"Sao thế, vừa rồi còn hùng hồn lắm mà, vừa thấy khế ước thư đã lộ nguyên hình rồi. Quả nhiên, mặt mũi của Phàm cấp luyện đan sư đều bị ngươi làm cho mất sạch." Thẩm Vân Lăng lên tiếng châm chọc.
"Vị đạo hữu này, cẩn trọng lời nói." Tần Nghị nhíu mày nói.
Chỉ là một tên Kim Đan mà dám công khai ly gián. Nếu không phải dựa vào sự sủng ái của Sài Diễm, e rằng đã sớm bị người ta trùm bao tải quăng xuống hải ngạn không mông quạnh cho cá ăn rồi.
"Tiền bối hà tất phải trút giận lên ta, những gì ta nói chẳng lẽ không phải sự thật sao." Thẩm Vân Lăng có chút ủy khuất nói.
Nếu không phải vừa rồi chứng kiến sự hống hách của người này, e rằng ngay cả lão cũng bị hắn lừa, tưởng rằng mình đã nói lời gì đại nghịch bất đạo.
"Thế nào, có dám ký không." Sài Diễm giễu cợt: "Nếu không dám, sau này bớt nói khoác lại, đừng làm xấu mặt Phàm cấp luyện đan sư."
Phương Dược Toàn vừa định nói gì đó, Trần Giang Hoa đang lúc bị khích bác liền đáp ngay: "Ký thì ký, lẽ nào ta lại sợ một tên hoàng khẩu tiểu nhi như ngươi sao."
Sài Diễm cười cười nói: "Vậy thì tốt."
Hai bên ký xong khế ước, Phương Dược Toàn có muốn ngăn cản cũng đã muộn màng.
"Đừng nói ta bắt nạt ngươi, tỷ thí cái gì, ngươi nói đi." Trần Giang Hoa giả bộ hào phóng nói.
Sài Diễm nhìn nhìn Trần Giang Hoa, không chắc chắn hỏi: "Thật sự để ta nói?"
Trần Giang Hoa: "..."
Theo kịch bản thông thường, lúc này chẳng phải nên trực tiếp từ chối, hoặc là rút thăm, hoặc là nhường quyền chủ động lại cho hắn sao?
Lời đã nói ra rồi, hắn cũng không thể nuốt lời. Sự đã đến nước này, chỉ đành cứng đầu để Sài Diễm quyết định.
"Vậy được rồi, hiện tại ta đang thiếu Phá Nguyệt Đan trầm trọng, vậy thì luyện chế Phá Nguyệt Đan đi." Sài Diễm nói.
"Phá Nguyệt Đan, đó là Phàm cấp Trung cấp đan dược, ngươi chắc chắn muốn luyện chế Phá Nguyệt Đan chứ." Trần Giang Hoa nhíu mày.
"Ta chắc chắn."
"Hỏng rồi, dạo này dùng Phá Nguyệt Đan hơi nhiều, linh thảo dùng sạch cả rồi." Sài Diễm nhíu mày, có chút bất lực nói.
Phá Nguyệt Đan là loại đan dược thăng tiến linh lực, Sài Diễm mới tu vi Kim Đan mà đã dùng đến Phá Nguyệt Đan rồi, nghĩ lại đan thuật cũng chẳng cao minh đến đâu. Nghĩ đến đây, Trần Giang Hoa thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhiều người xung quanh cũng có suy nghĩ tương đồng với Trần Giang Hoa, cảm thấy Sài Diễm tuổi còn trẻ, không thể nào lợi hại đến thế, chắc hẳn chỉ là hư trương thanh thế.
Còn về mười viên Phàm cấp đan dược kia, chúng nhân lựa chọn quy chụp đó là do vận khí tốt và uy lực của Thiên hỏa quả nhiên quá mạnh mẽ.
Thẩm Vân Lăng lắc đầu, từ trong không gian nhẫn lấy ra mấy phần nguyên liệu luyện chế Phá Nguyệt Đan đưa cho Sài Diễm.
"Phá Nguyệt Thảo, tốt quá rồi." Sài Diễm hưng phấn đón lấy linh thảo, có chút đau lòng ném cho Trần Giang Hoa một phần nói: "Đây là của ngươi."
Trận đấu bắt đầu, Sài Diễm lấy Thiên hỏa ra, lập tức bị Trần Giang Hoa ngăn lại: "Ngươi dùng Thiên hỏa, như vậy có phải là không công bằng không."
"Ngươi thật phiền phức, không dùng thì không dùng." Sài Diễm nói đoạn thu hồi Thiên hỏa, lấy ra hỏa diễm bình thường.
Trần Giang Hoa tuy đã tấn cấp Phàm cấp luyện đan sư nhiều năm, nhưng thực lực vẫn luôn duy trì ở mức Phàm cấp hạ cấp. Đột ngột luyện chế Phàm cấp Trung cấp đan dược, so với sự ung dung của Sài Diễm, Trần Giang Hoa có thể nói là chân tay luống cuống.
Không ngoài dự đoán, Trần Giang Hoa sau khi bỏ linh thảo vào lò luyện đan không lâu thì trực tiếp tạc lô.
Năm ngày sau, cùng với sự tụ tập của đan vân trên bầu trời, tin tức Sài Diễm luyện chế ra bảy viên Phá Nguyệt Đan trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ Thiên Nguyên đại lục.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 380: Danh dương Trung đẳng đại lục
10.0/10 từ 10 lượt.
