Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 348: Giải quyết Trần Mộ
"Mau trả lại cho ta, Thẩm Vân Lăng ngươi cái tiện nhân này, đừng hòng vọng tưởng hủy diệt chứng cứ." Trần Mộ vừa nói vừa xông lên cướp đoạt.
Hắn đã nghĩ thông suốt rồi, việc lục soát đ**m phô là không thể nào. Nếu gọi Sài Diễm ra đối chất thì rủi ro quá lớn, một khi không xong, bản thân hắn sẽ thân bại danh liệt.
Chẳng thà nhân lúc này đem tờ đan phương này hủy đi, còn có thể nói là Thẩm Vân Lăng làm tặc tâm hư, khiến bọn họ nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Đáng tiếc, còn chưa đợi Trần Mộ tiếp cận Thẩm Vân Lăng, hai đoàn hỏa diễm và một tòa tháp nhỏ đã đem hắn vây quanh, vây khốn ở bên trong.
"Sài Diễm, ta biết ngay là ngươi trốn ở bên trong. Ngươi có bản lĩnh phóng hỏa hành hung, lại không có bản lĩnh ra đây đối chất, ngươi tính là loại đan sư gì chứ." Trần Mộ bị hai đoàn dị hỏa nướng đến toàn thân nóng bừng, lại còn thỉnh thoảng bị một tòa tháp nhỏ mập mạp tập kích, khổ không thể tả.
Lúc này, Trần Kỳ Mạt ở một bên nhìn không nổi nữa, đi đến trước mặt Trần Minh Tiêu nói: "Thành chủ đại nhân, sư phụ ta dầu gì cũng là cao cấp luyện đan sư, những năm nay ở Hỉ Lạc thành, không có công lao cũng có khổ lao, nay vô duyên vô cớ bị người ta khi bạt, ngài cứ thế mặc kệ sao."
Thẩm Vân Lăng chau mày, nhìn về phía Trần Kỳ Mạt nói: "Cái gì gọi là vô duyên vô cớ, ngươi nói cho rõ ràng cho ta."
Trần Kỳ Mạt bị khí thế của Thẩm Vân Lăng trấn trụ, hồi lâu sau mới nói: "Lẽ nào không phải sao. Sư phụ ta chỉ là yêu cầu Sài đan sư ra mặt đối chất, Thẩm phù sư lại ngang nhiên ngăn cản, lẽ nào không phải là làm tặc tâm hư sao."
"Sài Diễm đang bế quan, hiện tại đang là lúc quan đầu khẩn yếu. Ai dám vào quấy rầy hắn, ta sẽ lấy mạng kẻ đó." Thẩm Vân Lăng đáp.
"Đây chẳng qua là lời thác từ của ngươi thôi..." Trần Kỳ Mạt lời còn chưa dứt, một đạo chưởng phong đã ập đến trước ngực hắn, lưu lại mấy đường thương tích lộ cả xương, Trần Kỳ Mạt tức khắc bay ngược ra ngoài.
Nếu không phải Thẩm Vân Lăng hạ thủ lưu tình, phỏng chừng Trần Kỳ Mạt sớm đã mất mạng tại chỗ.
"Thẩm Vân Lăng..." Người dưới tay Trần Mộ vừa định lên tiếng, liền bị ánh mắt băng lãnh của Thẩm Vân Lăng dọa sợ.
"Nếu các ngươi đã nhất quyết đòi tìm Sài đan sư đối chất, vậy thì ở đây thành thành thật thật đợi Sài đan sư xuất quan." Thẩm Vân Lăng lạnh lùng nói.
"Vậy phải đợi đến khi nào, vạn nhất hắn bế quan mấy năm, chúng ta còn phải ở đây đợi mấy năm sao." Trần Mộ đầy mặt thống khổ nói.
"Yên tâm, trước khi ngươi vẫn lạc, Sài đan sư nhất định sẽ xuất quan." Dứt lời, Thẩm Vân Lăng bay về trước cửa đ**m phô, ngồi trên nóc nhà, nhìn xuống chúng nhân.
Hồi lâu sau, người trên đường phố không giảm mà còn tăng, hầu hết những người có máu mặt ở Hỉ Lạc thành đều đã xuất hiện ở đây.
"Ta chịu không nổi rồi, mau cứu ta, Trần thành chủ mau cứu ta, ta chịu không nổi rồi." Trần Mộ không phải chưa từng đột kích, chẳng qua mỗi khi hắn muốn ra tay, luôn bị đối phương tiên phát chế nhân thấu triệt, sau đó bị giáo huấn tơi bời.
Dị hỏa là chí dương chi hỏa của thế gian, bị nướng trong thời gian dài, da thịt sẽ bị hỏa khí xâm thực. Cho dù là Kim Đan tu sĩ cũng không ngoại lệ. Đan dược ăn hết viên này đến viên khác, nhưng hiệu dụng càng lúc càng nhỏ.
Thời gian dài ra, Trần Mộ bị dị hỏa nướng đến mức toàn thân như sắp chín nhừ.
Lúc này, bầu trời đột nhiên trôi đến mấy đóa lôi vân, tụ tập phía trên đ**m phô.
"Chuyện này là thế nào, lẽ nào Sài đan sư lại đang luyện chế Phàm cấp đan dược?"
"Sài đan sư mới tấn cấp Kim Đan trung kỳ, không thể nào là tấn cấp lôi kiếp, vậy thì chỉ có thể là đan kiếp. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hiện tại, chắc là đã thành rồi."
"Đan vân lần này khác với lần trước, chắc là loại Phàm cấp đan dược khác."
"Sài đan sư cũng quá lợi hại rồi đi, thời gian ngắn như vậy đã nắm vững thêm một loại Phàm cấp đan dược. Tu sĩ Hỉ Lạc thành chúng ta từ nay về sau có phúc rồi."
"Phúc cái gì, một tên đạo thiết phạm mà thôi, dám làm không dám nhận." Trần Mộ nộ đạo.
Thẩm Vân Lăng nghe vậy bước lên phía trước nói: "Ngươi có biết Sài Diễm đang luyện chế đan dược gì không."
Trần Mộ trợn mắt nhìn ngang, không thèm đáp lời Thẩm Vân Lăng.
"Hắn là đang luyện chế Phá Nguyệt Đan, đây chính là đan dược không có trong tờ đơn của ngươi." Thẩm Vân Lăng hai ngón tay kẹp lấy tờ đơn kia, khinh miệt trước mặt Trần Mộ.
"Phá Nguyệt Đan, cư nhiên là Phá Nguyệt Đan, đây chính là Phàm cấp trung cấp đan dược, loại đan dược có thể phụ trợ Nguyên Anh tu sĩ tấn cấp a."
"Cái gì, vậy chẳng phải giống với Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan sao."
"Không sai. Tuy nhiên Phá Nguyệt Đan là Phàm cấp đan dược, hiệu quả lại gấp mấy lần Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan. Nguyên Anh tu sĩ có Phá Nguyệt Đan, muốn tấn cấp Nguyên Anh trung kỳ, thậm chí là Nguyên Anh hậu kỳ, không còn là thiên nan vạn nan nữa."
"Một, hai, ba, bốn. Bốn đóa đan vân, nói như vậy Sài đan sư lần này luyện chế ra bốn viên Phá Nguyệt Đan."
Bốn viên Phá Nguyệt Đan, phải biết rằng Trần Mộ luyện chế tam cấp cao cấp đan dược, một lò cũng chỉ ra được ba bốn viên. Sài Diễm lần đầu luyện chế Phàm cấp trung cấp đan dược, một lò đã ra được bốn viên.
Quả nhiên, không có đối tỷ thì không có thương hại.
Dứt lời, chúng nhân đối với Sài Diễm nảy sinh lòng kính trọng. Thầm tự khánh hạnh, vừa rồi không có nghe tin vào lời phiến diện của Trần Mộ mà lạc tỉnh hạ thạch (bỏ đá xuống giếng).
Trần Kỳ Mạt nghe vậy, suýt chút nữa đứng không vững. Hắn cứ ngỡ Trần Mộ nói là thật, cho nên vừa rồi mới bất tiết với Sài Diễm như thế. Nay xem ra, hắn mới là kẻ ngốc nghếch nhất ở đây.
Những người còn lại của Huy Vân đan dược phô cũng toàn bộ âm thầm hối hận, lặng lẽ lùi lại mấy bước, rời xa Trần Mộ.
Đan vân trên bầu trời dần tan đi, Sài Diễm đem đan dược thu ra, chuẩn bị ra ngoài xem xét tình hình.
Kết giới vừa được mở ra, dư hương của Phá Nguyệt Đan tức khắc tán phát khắp nơi.
"Đan hương thật nồng đậm, chỉ riêng ngửi mùi thôi đã cảm thấy tu vi có phần buông lỏng rồi." Người nói là một vị Kim Đan tu sĩ.
Đẳng cấp càng thấp, cảm xúc càng lớn.
Một vị Trúc Cơ tu sĩ nói: "Ta sao lại cảm thấy nội tâm ba đào hung dũng (sóng to gió lớn), có xu hướng muốn tấn cấp, liệu có vấn đề gì không."
Đan dược dù có lợi hại đến đâu, cũng không thể nào chỉ ngửi mùi mà có thể đột phá chướng ngại chứ.
"Ta cũng có cảm giác này, nhưng không mạnh mẽ như ngươi." Một vị Trúc Cơ tu sĩ khác nói.
Vu đan sư giải thích: "Phàm cấp đan dược phi đồng tiểu khả (không phải chuyện vừa), đặc biệt là hương vị tán phát ra trong khoảnh khắc vừa ra lò, có mang theo vài phần hiệu dụng của Phàm cấp đan dược. Đẳng cấp càng thấp, tác dụng càng rõ rệt."
"Ngươi là Trúc Cơ, cộng thêm bản thân sắp tấn cấp, cho nên mới có cảm giác mạnh mẽ như vậy."
"Nguyên lai là thế, đa tạ Vu đan sư giải hoặc." Mấy tên Trúc Cơ tu sĩ khom người nói.
"Vu đan sư không hổ là tam cấp đan sư, ngay cả chuyện này cũng biết, so với hạng không có bản sự gì còn suốt ngày diễu vũ dương oai như cao cấp luyện đan sư kia thì mạnh hơn nhiều." Chúng nhân nói đoạn, ánh mắt vô ý liếc về phía Trần Mộ trong hỏa diễm, khiến Trần Mộ tức đến nghẹn họng.
Vu đan sư nghe vậy, trên mặt một mảnh du nhiên tự đắc, trong lòng lại có chút tâm hư.
Từ khi biết được Sài Diễm là Phàm cấp luyện đan sư, hắn đã tìm rất nhiều đan thư để nghiên cứu. Điểm đặc biệt của Phàm cấp đan dược cũng là do hắn tình cờ biết được hai ngày trước.
"Bên ngoài thật náo nhiệt, các ngươi đều là đến mua đan dược sao." Sài Diễm vừa nói, vừa đi đến bên cạnh Thẩm Vân Lăng.
Chúng nhân vừa định trả lời, liền bị Thẩm Vân Lăng giành nói trước: "Trần Mộ đan sư nói ngươi trộm đan phương và bí tịch của hắn, là đến tìm ngươi đối chất." Thẩm Vân Lăng nói đoạn, đưa tờ đơn trong tay cho Sài Diễm.
Sài Diễm đón lấy tờ đơn kia xem xét, liền nhíu mày.
Trần Minh Tiêu tưởng Sài Diễm sắp nổi giận, vừa định khuyên can vài câu, liền nghe Sài Diễm vẻ mặt bỉ di nói: "Đều là mấy cái Phàm cấp đê cấp đan phương, trong tay ta Phàm cấp trung cấp, Phàm cấp cao cấp đan phương đếm không xuể, thứ này cũng đáng để ta đi trộm sao, ngươi là coi thường ta, hay là quá coi trọng chính mình."
Trần Minh Tiêu: "..."
Trần Mộ: "..."
Chúng nhân xung quanh: "..."
Bọn họ nghe thấy cái gì, Sài đan sư trong tay có rất nhiều Phàm cấp đan phương, còn nhiều và đẳng cấp hơn cả của Trần Mộ? Cái tên Sài Diễm này rốt cuộc là thần thánh phương nào, hay nói cách khác, cao nhân đứng sau hắn là đại nhân vật như thế nào.
Đột nhiên, Sài Diễm nhíu mày nói: "Phối tỷ trên đan phương này của ngươi có rất nhiều điểm không đúng, loại đan phương này căn bản không thể luyện chế ra Phàm cấp đan dược."
"Ngươi hồ thuyết, đan phương này sao lại không đúng." Trần Mộ nộ đạo.
"Lẽ nào ngươi dùng đan phương này luyện chế ra Phàm cấp đan dược rồi?" Sài Diễm nhướng mày nói.
"Ngươi đem chúng nhân đều coi là kẻ ngốc sao. Rốt cuộc là lời của người luyện chế ra Phàm cấp đan dược đáng tin, hay là lời của kẻ chỉ biết chỉ thượng đàm binh (lý thuyết suông) như ngươi đáng tin." Thẩm Vân Lăng lạnh lùng nói.
"Đúng rồi, nhắc đến đan phương này, trước đó có một hắc y nhân lẻn vào đan dược phu của ta, để lại một tờ đan phương y hệt tờ này."
"Vì phối tỷ bên trên không đúng, ta liền vứt đi rồi, không lẽ ngươi cũng mới nhận được vào hôm qua chứ. Nếu dựa theo phối tỷ trên này, căn bản không thể thành công, tên hắc y nhân này thật đúng là hại người không nông." Sài Diễm nói như thật.
"Nói như vậy, hôm qua ta cũng nhận được một tờ đan phương. Lúc đó ta còn kỳ quái, hạng người nào lại vô duyên vô cớ tặng ta Phàm cấp đan phương." Vu đan sư nói đoạn, đem tờ đan phương nhận được hôm qua lấy ra.
Vì Vu đan sư đến muộn, nên không rõ trên đơn của Trần Mộ viết những gì. Nay nhắc tới như vậy, một âm mưu tức khắc phù xuất thủy diện (Nổi lên mặt nước).
"Ngươi cũng nhận được sao, ta cũng nhận được một tờ." Lục đan sư nghe vậy nói.
"Trần Mộ đan sư, tâm địa ngươi thật là ác độc, cư nhiên nghĩ ra phương pháp như vậy để ô miệt Sài đan sư, ngươi cư tâm hà tại? (Động cơ đằng sau tất cả những điều này là gì?)"
"Nếu không phải hôm nay chuyện náo quá lớn bị lộ tẩy, sau này có phải ngươi sẽ dùng phương pháp tương tự để tàng tang (cất giấu tang vật) ta và Vu đan sư không." Lục đan sư nói đoạn, đem tờ giấy trong tay đập vào mặt Trần Mộ nói: "Đồ của ngươi ta không dám nhận, trả lại cho ngươi."
Sài Diễm thấy đã hỏa hầu đã đủ, vẫy tay một cái, thu ba con linh sủng về, ném cho chúng mấy viên trung phẩm linh thạch, xem như phần thưởng vì đã hộ vệ Thẩm Vân Lăng.
"Chuyện đã thủy lạc thạch xuất (Ra ngô ra khoai) rồi, nên xử lý thế nào, ta tin tưởng Trần thành chủ sẽ trả lại cho chúng ta một cái công đạo."
"Đan dược tạm thời không có hàng tồn, các ngươi vài ngày sau hãy quay lại." Dứt lời, Sài Diễm kéo Thẩm Vân Lăng, xoay người trở về đ**m phô, để lại chúng nhân ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trầm mặc không lên tiếng.
Hồi lâu sau, Lục đan sư mở lời: "Thành chủ, hiện tại chuyện này đã không chỉ đơn giản là vấn đề của hai người, mà là liên quan đến danh dự của đông đảo luyện đan sư."
"Nếu hôm nay không vạch trần âm mưu của Trần Mộ, lần sau còn không biết hắn định nhằm vào ai. Chuyện hôm nay, ngài nhất định phải cho chúng ta một cái công đạo."
"Người đâu, đem Trần Mộ và người của Huy Vân đan dược phô, tất cả dẫn về địa lao thành chủ phủ, ngày sau hậu thẩm." Trần Minh Tiêu nộ đạo.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 348: Giải quyết Trần Mộ
10.0/10 từ 10 lượt.
