Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 333: Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan
"Thành chủ chúng ta vì các ngươi mà liều mạng chạy đến, mạo hiểm ra tay. Nếu không có Thành chủ chúng ta tương trợ, ngươi và vị Thẩm phù sư này sớm đã bị người ta đánh chết rồi."
"Thành chủ chúng ta cứu các ngươi, ngươi không biết ơn thì thôi, lại còn đối xử với Thành chủ như vậy, không cảm thấy quá đáng lắm sao?"
Sài Diễm gật đầu nói: "Phải nha, Thành chủ các ngươi đến từ sớm nhưng không lộ diện, cứ một mình trốn ở một bên xem náo nhiệt. Ngài ấy sớm không ra tay, muộn không ra tay, hết lần này tới lần khác đợi đến lúc chúng ta rút lui mới động thủ, chẳng phải là chuyên trình đến cứu chúng ta sao?"
"Ngươi nói bậy, Thành chủ chúng ta tại sao phải làm như vậy!" Tần Chiêu nộ đạo.
Sài Diễm nhìn về phía Trần Minh Tiêu, vừa định nói chuyện thì bị đối phương ngắt lời.
"Bản tọa vừa mới đến, không rõ tình hình, đương nhiên không dám mạo muội ra tay. Nếu không, ta cũng sẽ không dùng một chiêu đánh bị thương một Nguyên Anh trung kỳ. Ngươi nói có đúng không, Sài Đan sư?" Trần Minh Tiêu đạo.
"Vậy sao, chẳng lẽ Thành chủ đại nhân không phải sợ đánh không lại đối phương, mới đặc ý chọn thời gian này động thủ?" Sài Diễm đối diện với tầm mắt của Trần Minh Tiêu đạo.
Thẩm Vân Lăng bước lên phía trước nói: "Sài Diễm hắn vẫn luôn là bộ dạng này, tâm trực khẩu khoái, không có tâm nhãn gì, Thành chủ đại nhân xin đừng trách tội."
"Làm sao có thể, Sài Đan sư phong thú u mặc như thế, bản tọa cũng không phải kẻ tiểu khí, sao lại trách tội được." Thấy có người đưa thang cho mình xuống, Trần Minh Tiêu tự nhiên mượn dốc xuống lừa.
"Vậy thì tốt." Thẩm Vân Lăng đạo.
"Sài Đan sư tuổi còn trẻ đã tấn cấp Kim Đan, còn trở thành một Tam cấp Luyện đan sư xuất sắc. Không biết có thể mời Sài Đan sư luyện chế một lò Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan được không?" Trần Minh Tiêu đạo.
Thẩm Vân Lăng nhíu mày nói: "Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan là Tam cấp cao cấp đan dược, Thành chủ đại nhân e là tìm nhầm người rồi."
"Làm sao có thể, bản sự của Sài Đan sư, Trần mỗ tự nhiên tin tưởng. Sài Đan sư, ngươi thấy thế nào?"
Sài Diễm nghe vậy, bước lên phía trước nói: "Có thể, linh thảo tự bị, ngoài ra cần trả ta ba mươi vạn linh thạch phí ra tay. Để bảo hiểm, ngươi tốt nhất chuẩn bị ba phần linh thảo, nếu luyện hỏng, linh thạch ta sẽ không thiếu một xu, toàn bộ trả lại cho ngươi."
Luyện chế Tam cấp cao cấp đan dược, bình thường cần năm phần linh thảo, cộng thêm một khoản linh thạch lớn, mà còn không thể cam đoan nhất định thành đan. Cho dù không thể thành đan, Đan sư cũng sẽ không trả lại linh thạch.
Điều kiện Sài Diễm đưa ra không cao, ngược lại còn có chút thấp. Không nói đến linh thảo chỉ cần ba phần, luyện không ra đan dược còn trả lại toàn bộ linh thạch.
Khẩu khí lớn như vậy, không biết đối phương là thật sự có nắm chắc, hay là đang cố ý khoe khoang.
Không có linh dược phụ trợ, tu vi đến Nguyên Anh rất khó tiến thêm một bước. Trần Minh Tiêu nhiều năm trước thật vất vả mới góp đủ năm phần linh thảo luyện chế Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan, tìm đến Luyện đan sư xuất sắc nhất Hỷ Lạc thành là Trần Mộ.
Kết quả hắn vận khí không tốt, năm phần linh thảo toàn bộ luyện hỏng. Sau đó, Trần Mộ ngại thân phận Thành chủ của hắn nên đã trả lại một nửa linh thạch.
Mấy ngày trước hắn thật vất vả lại góp đủ năm phần linh thảo, thương lượng với bên Huy Vân Đan Dược Phô. Đáng tiếc, lại đúng lúc Trần Mộ đại sư bế quan.
Chưa đợi được Trần Mộ xuất quan, lại nghe tin đệ tử đắc ý của Trần Mộ Đan sư – nhân vật số hai của Huy Vân Đan Dược Phô là Trần Kỳ Mạt, cư nhiên thua dưới tay một Đan sư ngoại lai vô danh tiểu tốt. Hơn nữa, còn là thảm bại theo kiểu bị nghiền ép. Tâm tư của hắn lại bắt đầu rục rịch.
"Đây là đương nhiên." Trần Minh Tiêu tùy tay lấy ra ba phần linh thảo luyện chế Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan và ba mươi vạn linh thạch giao cho Sài Diễm đạo: "Không biết Sài Đan sư chuẩn bị lúc nào luyện chế đan dược, sau khi thành công, ta nên đi đâu tìm Sài Đan sư?"
Sài Diễm thu hồi linh thảo và linh thạch, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan là Tam cấp cao cấp đan dược, ta cần khôi phục lại nguyên khí mới có thể luyện chế. Chắc khoảng bảy ngày đi, bảy ngày sau, ta sẽ đích thân đăng môn bái phỏng Thành chủ đại nhân."
"Nhất ngôn vi định, bảy ngày sau, ta sẽ ở Thành chủ phủ cung hậu đại giá của Sài Đan sư, hy vọng đến lúc đó, Sài Đan sư đừng để ta thất vọng nha." Trần Minh Tiêu đạo.
Sài Diễm phất phất tay nói: "Yên tâm, ta xưa nay lấy thành tín làm gốc. Cho dù đến lúc đó luyện không ra, ta cũng sẽ không tư thôn linh thạch của ngươi đâu."
"Đúng rồi, Tần lão bản, Tam cấp đan dược đều bán hết rồi chứ?" Sài Diễm quay đầu nhìn về phía Tần Tấn ở một bên.
"Đều bán hết rồi, đây là linh thạch bán đan dược, đều ở chỗ này." Tần Tấn nghe vậy, đem một chiếc không gian giới chỉ chứa đầy linh thạch đưa cho Sài Diễm.
"Nhiều thế này sao?" Sài Diễm nghi hoặc đạo.
"Nghĩ đến phần chia của Tần lão bản cũng ở trong này phải không." Thẩm Vân Lăng đạo.
"Đây vốn là của Sài Đan sư, ta chỉ là hỗ trợ bán thôi, đâu thể nhận linh thạch của Sài Đan sư." Tần Tấn nói.
"Ta người này xưa nay lấy thành tín làm gốc, đã nói cho ngươi phần chia thì sẽ cho ngươi phần chia." Sài Diễm nói xong, đem phần linh thạch thuộc về Tần Tấn trả lại cho hắn.
Thấy thái độ Sài Diễm kiên quyết, Tần Tấn đành phải thu hạ.
Lúc này, một đoàn hỏa diễm chui đến trước mặt Sài Diễm.
"Lấy được tay rồi chứ?" Sài Diễm nhìn tiểu hỏa đoàn hỏi.
Tiểu hỏa diễm cười hì hì ra dấu tay OK.
"Sơn cao lộ viễn, hữu duyên tái kiến." Sài Diễm dứt lời, dẫn theo Thẩm Vân Lăng và tiểu hỏa đoàn xoay người biến mất.
"Thành chủ đại nhân, ngài không phái người theo dõi bọn họ sao?" Không sợ bọn họ đào tẩu? Tần Chiêu ưu tâm xung xung nói, không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào để bôi đen Sài Diễm.
Trần Minh Tiêu: "..." Hắn cũng muốn phái người theo dõi, nhưng hai người này dùng truyền tống phù, ngay cả hắn nhất thời không để ý cũng mất dấu tích, theo dõi thế nào được.
"Vô phương, ta tin tưởng nhân phẩm của bọn họ." Trần Minh Tiêu "đạm định tự nhược" (thong dong và tự tại) nói.
"Thành chủ đại nhân thâm minh đại nghĩa, nhưng hai người này lai lịch bất minh, không thể không phòng nha." Tần Chiêu đạo.
Trần Minh Tiêu cười cười, không nói gì, trực tiếp rời đi.
Trần Minh Tiêu đi rồi, Tam cấp Luyện đan sư đi rồi, Tam cấp đan dược cũng bán sạch, người xem náo nhiệt tự nhiên cũng tản đi. Tấn Nguyên Đan Phù đ**m lại khôi phục sự ninh tĩnh của ngày xưa.
Bên kia.
"Vân Lăng, tại sao ngươi không để ta vạch trần bộ mặt thật của tên ngụy quân tử kia chứ? Sát khí của người nọ lúc trước sắp tràn ra khỏi viện rồi, rõ ràng là đang đợi chúng ta lưỡng bại câu thương, hắn ở phía sau tọa thu ngư ông chi lợi."
"Tuy nhiên, hắn thiên toán vạn toán cũng không toán được chúng ta sẽ rút lui."
"Có người ở Hỷ Lạc thành gây sự, hắn là Thành chủ này không thể không xuất diện, nếu không tương lai làm sao lập túc. Nhưng hắn lại đánh không lại Nguyên Anh kia, bất đắc dĩ mới hiện thân giúp đỡ."
"Hắn dù sao cũng là Thành chủ một thành, chúng ta còn phải sinh hoạt trên địa bàn của hắn, cũng không tiện đắc tội hắn." Thẩm Vân Lăng đạo.
Sài Diễm gật đầu nói: "Cũng đúng, có điều đến lúc đó chúng ta có thể biến hoán thân phận, mặc cho hắn bản sự có lớn đến đâu cũng không tìm thấy chúng ta."
"Dù sao cũng là hạ hạ chi sách. Thêm một người bạn luôn tốt hơn thêm một kẻ thù, huống chi đối phương là Nguyên Anh." Thẩm Vân Lăng đạo.
"Vậy được rồi, chỉ cần hắn không đánh chủ ý lên chúng ta, không lợi dụng chúng ta, chuyện ngày hôm nay ta liền không tính toán với hắn nữa." Sài Diễm đạo.
Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ẩn náu ba ngày, cho đến khi linh hồn ấn ký trong cơ thể hắn hoàn toàn biến mất, mới bắt tay vào luyện chế Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan của Trần Minh Tiêu.
Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan tuy rằng nan dĩ luyện chế, nhưng đối với Sài Diễm mà nói thì lại là chuyện nhỏ như con thỏ.
Sài Diễm chỉ tốn thời gian một ngày rưỡi đã luyện chế ra Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan của Trần Minh Tiêu.
Đan dược vừa ra lò, phương hương tứ dật, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng đều có chút ý nghĩ rục rịch.
"Không được, chúng ta hiện tại tu vi quá thấp, phục dụng Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan đối với chúng ta không có chỗ tốt." Sài Diễm đem đan dược toàn bộ thu lại rồi nói.
"Mùi vị của đan dược này thật đặc biệt, ngửi vào liền cảm thấy thông thân thư sướng." Thẩm Vân Lăng nói.
Sài Diễm gật đầu nói: "Phải nha, Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan tuy là Tam cấp cao cấp đan dược, nhưng lại là số ít đan dược có tác dụng đối với Nguyên Anh tu sĩ. Nếu không, Trần Minh Tiêu cũng sẽ không kiêng dè chúng ta như vậy."
"Đi thôi, chúng ta đem đan dược gửi cho vị Thành chủ đại nhân này thôi." Sài Diễm đạo.
Thẩm Vân Lăng nghiêng mày đạo: "Hiện tại sao? Không phải nói bảy ngày sau à, đây mới chỉ qua năm ngày..."
"Chẳng lẽ, ngươi muốn..."
Sài Diễm gật đầu nói: "Chính xác, những người đó đều biết chúng ta ước định vào bảy ngày sau, đến lúc đó nhất định có rất nhiều người chằm chằm nhìn vào Thành chủ phủ, bao gồm cả lão lam y Nguyên Anh kia."
"Cũng đúng. Nếu chúng ta chính diện đối đầu với hắn, miễn không được một trận đại chiến. Chi bằng đi qua sớm hai ngày, bọn họ nhất định không ngờ chúng ta sẽ luyện chế đan dược xong sớm như vậy để đưa cho Thành chủ." Thẩm Vân Lăng đạo.
"Chính xác, tri ngã giả, Vân Lăng dã. (hiểu ta chỉ có Vân Lăng" Sài Diễm cười cười nói.
"Vậy chúng ta đi thôi."
"Được."
Sài Diễm lần này là đi làm ăn với Trần Minh Tiêu, không tiện dịch dung. Cho nên, hai người mỗi người đội một chiếc sa mạo (khăn che mặt), che đậy hoàn toàn khuôn mặt lại.
Quả nhiên, hành vi của hai người tuy có chút dị loại, nhưng không có ai nhận ra bọn họ.
Hai người lặng lẽ đến Thành chủ phủ, thủ vệ trước cửa thấy bọn họ tàng đầu lộ vĩ (giấu đầu lòi đuôi), lại chỉ là hai Trúc Cơ, ngay cả thông báo cũng không chịu, trực tiếp muốn đuổi người.
Sài Diễm đành phải thích phóng ra Kim Đan uy áp của mình, tên thủ vệ Trúc Cơ đang định đuổi người lập tức không dám cử động.
"Các ngươi rốt cuộc là hạng người gì, tại sao tự ý xông vào Thành chủ phủ?" Thủ vệ Trúc Cơ đạo.
"Ta là Sài Diễm, có hẹn trước với Thành chủ các ngươi." Sài Diễm đạo.
"Nói bậy, Sài Đan sư minh minh ước định với Thành chủ chúng ta là bảy ngày sau, đây mới qua năm ngày. Cho dù ngươi muốn mạo danh Sài Đan sư, cũng phải tìm cái lý do tốt một chút." Thủ vệ Trúc Cơ nhíu mày nói.
Thẩm Vân Lăng mở một góc diện sa, lộ ra chân dung của hai người.
"Thế nào, lần này tin rồi chứ?" Thẩm Vân Lăng đạo.
Từ sau khi năm ngày trước, hai người bọn họ liên thủ g**t ch*t hai danh Kim Đan, liên hợp Thành chủ đánh bại Nguyên Anh trung kỳ tu sĩ truyền ra, cả Hỷ Lạc thành không ai là không biết bọn họ. Đây cũng là lý do vì sao hai người phải đeo diện sa.
"Tin, ta tin." Thủ vệ Trúc Cơ đạo: "Ta đây liền vào trong thông báo Thành chủ, tiền bối xin ở đây chờ một lát." Nói xong liền vội vội vàng vàng chạy đi.
Chỉ lát sau, tên tiểu sai Trúc Cơ truyền tin liền vội vội vàng vàng chạy ra, phía sau còn có Trần Minh Tiêu đang nỗ lực bảo trì trấn định.
"Sài Đan sư, Thẩm phù sư, thực sự là các ngươi sao! Vừa rồi thủ vệ nói với ta các ngươi đến, ta còn không tin nữa, không ngờ thực sự là các ngươi."
"Mời, mau mời vào." Trần Minh Tiêu cười hì hì nói.
"Không cần đâu, chúng ta hôm nay đến là để thực hiện cam kết ban đầu." Sài Diễm nói xong, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bình đan dược, ném cho Trần Minh Tiêu.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 333: Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan
10.0/10 từ 10 lượt.
