Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 309: Cổ Hồn Văn
Mộc Bạch nghe vậy, cau mày nhìn về phía Lâu Vũ ở một bên.
Hiển nhiên, chuyện này không phải đã thương nghị từ trước, mà là phía Lam Tinh đã giở trò.
Chỉ có điều sự việc đã được ban bố ra ngoài, hắn cũng không tiện tùy ý thay đổi.
Thẩm Vân Lăng và phía Lam Tinh thì không sao cả, nhưng Kim Kỳ lại gặp khó khăn. Bản thân có bao nhiêu cân lượng, hắn vẫn rất rõ ràng. Vẽ phù văn thượng phẩm thì còn có thể, chứ khoảng cách tới phù văn cực phẩm vẫn còn một đoạn xa.
Nếu có thể cho hắn thêm chút thời gian thì tốt rồi, hắn nhất định có thể vẽ được phù văn cực phẩm. Chỉ tiếc rằng, trên thế gian này thứ không thiếu nhất chính là "nếu như".
Dù không thể vẽ được cũng phải đâm lao theo lao. Tổng không thể chưa so đấu đã tự động nhận thua.
Bốn người trên đài vẽ xong phù văn, tiếp theo là đến giai đoạn thử nghiệm.
Kim Kỳ là người đầu tiên, quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn vẽ là phù văn thượng phẩm, chỉ miễn cưỡng để lại một vết trắng trên Hắc Kim Thạch, thảm hại bị đào thải.
Người thứ hai khảo thí là Phù sư nhị cấp của học viện Lam Tinh, hắn vẽ là phù văn nhị cấp, vào khoảnh khắc tiếp xúc với Hắc Kim Thạch liền nổ tung. Trên đài tổng cộng có bốn khối Hắc Kim Thạch, trong đó một khối đã bị nổ nát bấy.
"Văn học trưởng thật lợi hại, Văn học trưởng giỏi nhất!" Dưới đài vang lên tiếng hò reo của học viên Lam Tinh.
Văn Thanh vẻ mặt đầy kiêu ngạo liếc nhìn Thẩm Vân Lăng một cái, rồi đi về vị trí cũ.
Tiếp theo đến lượt một học viên khác của Lam Tinh. Học viên này cũng giống như Kim Kỳ, chỉ vẽ ra phù văn bộc phá thượng phẩm, nuối tiếc rời cuộc chơi.
Thẩm Vân Lăng chậm rãi bước lên phía trước, lấy ra phù văn mình đã vẽ, ném về phía Hắc Kim Thạch trước mặt.
Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, ba khối Hắc Kim Thạch còn lại trên đài toàn bộ đều vỡ vụn.
Vừa rồi phù văn của Văn Thanh cũng chỉ khiến một khối Hắc Kim Thạch vỡ thành năm mảnh. Mà phù văn của Thẩm Vân Lăng trực tiếp đánh nát ba khối còn lại thành mấy trăm mảnh, phẩm chất phù văn, cao thấp lập tức phân rõ.
"Không thể nào, chuyện này sao có thể!" Rõ ràng học viện Thiên Thần lợi hại nhất là Phù sư nhất cấp mà, Văn Thanh vẻ mặt đầy không dám tin.
Đừng nói là Văn Thanh không tin, ngay cả lão sư và hiệu trưởng của Thiên Thần cũng không ngờ tới, Bạch Mộ Nam bình thường thấp điệu đến mức không tưởng này — ngoại trừ chuyện lần trước khiêu chiến đồng học — cư nhiên lại là một chế phù sư nhị cấp.
Dưới đài, Sài Diễm thấy thế liền dẫn đầu vỗ tay. Mọi người thấy vậy mới phản ứng lại, cùng nhau vỗ tay theo.
Mộc Bạch quay đầu nhìn Lê Thanh Vân, phát hiện đối phương dường như một chút cũng không kinh ngạc. Ngay cả Kim Kỳ vốn dĩ luôn hiếu thắng cũng một vẻ mặt thản nhiên, nghĩ lại thì người của Phù viện hẳn là đã biết từ sớm.
Hai tên học viên thông qua khảo hạch, chỉ có thể tiến hành vòng so tài thứ tư.
Mộc Bạch thấy vẻ mặt thản nhiên tự tại của Bạch Mộ Bắc và Lê Thanh Vân, liệu định chế phù thuật của Bạch Mộ Nam tuyệt đối không thấp. Cứ việc người của học viện Lam Tinh giở trò, vậy Thiên Thần bọn họ cũng có thể làm tương tự.
"Tiếp theo ta tuyên bố, trận so tài thứ tư là vẽ Truyền Tống Phù nhị cấp, khoảng cách truyền tống đạt tới mười vạn mét mới được tấn cấp." Mộc Bạch đứng dậy nói.
Bạch Mộ Nam chế phù thuật đã đạt tới nhị cấp, lại ở Minh Văn viện vài tháng. Chỉ cần hắn không phải quá phế vật, có thể khắc họa Minh văn đồng bộ lên phù văn, nhất định có thể đạt tới tiêu chuẩn của y.
Quả nhiên, học viện Lam Tinh vừa nghe xong liền nổ tung.
"Cái gì, Mộc phó viện trưởng, điều kiện ngài đặt ra này cũng quá hà khắc rồi. Truyền Tống Phù mười vạn mét, đó là Truyền Tống Phù nhị cấp trung cấp mới có thể đạt tới yêu cầu." Lâu Vũ cau mày nói.
"Trên tờ giấy thăm viết như vậy, ta cũng không có cách nào." Mộc Bạch vừa nói vừa đưa tờ giấy thăm trong tay cho Lâu Vũ xem.
Mộc Bạch đây là đang nói cho hắn biết, là Lam Tinh bọn họ gian lận trước, Lâu Vũ nghe vậy chỉ đành tự nhận xui xẻo, nuốt trôi cơn giận này.
Trận đấu tiếp tục, Thẩm Vân Lăng và Văn Thanh đem phù văn mình vẽ xong đưa cho học viên thử nghiệm.
Ngoài dự liệu của Mộc Bạch, Thẩm Vân Lăng cư nhiên không thêm Minh văn vào phù văn, mà là trực tiếp vẽ một tấm phù văn nhị cấp trung cấp.
Học viên thử nghiệm kích hoạt Truyền Tống Phù, trực tiếp truyền tống tới ngoài mười vạn mét, giành chiến thắng trong trận đấu của Phù viện.
Mà chế phù sư nhị cấp của học viện Lam Tinh chỉ vẽ ra một tấm Truyền Tống Phù nhị cấp sơ cấp, truyền tống được hơn bảy vạn mét, thảm hại bị đào thải.
"Lâu viện trưởng, giờ tính sao đây. Bốn trận đấu thua mất ba trận, ngày mai mà thua thêm trận nữa thì học viện Lam Tinh chúng ta triệt để thua rồi." Trần Minh Phi truyền âm nói.
"Về rồi hãy nói." Lâu Vũ truyền âm đáp.
Người của học viện Lam Tinh rời đi, Thẩm Vân Lăng và Sài Diễm cũng lặng lẽ rời đi. Đợi đến khi Mộc Bạch phát hiện thì hai người đã sớm không biết chạy đi đâu rồi.
—
Địa lao Thiên Thần
"Thế nào, thẩm vấn ra kết quả gì chưa." Mộc Bạch hỏi.
"Thuộc hạ vô năng, đã dùng hết mọi biện pháp nhưng cái gì cũng không thẩm vấn ra được." Một nam tử áo đen cúi đầu nói.
"Mộc Bạch, ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng hòng moi được bất cứ chuyện gì từ miệng ta." Lật Văn đầy mình thương tích, trợn mắt nhìn Mộc Bạch nói.
Mộc Bạch nghe vậy chau mày nói: "Ngươi lại khổ thế làm gì, chỉ cần ngươi nói ra mục đích của các ngươi, ta có thể cân nhắc tha cho ngươi."
"Nằm mơ, ta mới không thèm." Lật Văn nói xong lại lần nữa ngậm chặt miệng, mặc cho Mộc Bạch nói gì cũng không mở miệng nữa.
"Phó hiệu trưởng tính sao giờ, người này cứ mãi cái bộ dạng này, tất cả hình pháp đã dùng qua một lượt, nhưng chính là không cạy được miệng hắn." Nam tử áo đen nói.
"Nếu thật sự không được thì phế bỏ tu vi của hắn đi." Mộc Bạch nhắm mắt lại nói.
Lật Văn nghe vậy vẫn như cũ không chút dao động. Mộc Bạch thấy thế chỉ đành giao người cho kẻ canh giữ, xoay người rời đi.
—
Ký túc xá học viện Lam Tinh
"Thế nào, đã liên lạc được với tổng viện trưởng chưa." Trần Minh Phi hỏi.
Lâu Vũ gật đầu nói: "Vị cao nhân kia đã khởi thân tới đây, bảo chúng ta cố gắng kéo dài thời gian, đợi hắn tới nơi rồi mới hành động."
"Tốt quá rồi, đến lúc đó nhất định phải để Thiên Thần biết sự lợi hại của Lam Tinh chúng ta." Trần Minh Phi nói.
Phía bên kia.
Ngày mai chính là trận đấu của Minh Văn viện, Thẩm Vân Lăng và Sài Diễm tránh né mọi người đang muốn tới bắt chuyện, đi đến Minh Văn viện.
Trần Mộ Vân đang cùng học viên Minh Văn viện dặn dò các hạng mục cần chú ý trong trận đấu. Thấy Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng đi tới, lão ngẩng đầu nhìn hai người một cái, rồi tiếp tục giảng giải về chuyện thi đấu.
Nói xong, Trần Mộ Vân mới đi tới trước mặt Thẩm Vân Lăng và Sài Diễm nói: "Ngươi tới tham gia cuộc tuyển chọn hôm nay sao."
Thẩm Vân Lăng gật đầu đáp: "Phải."
"Vậy còn ngươi." Trần Mộ Vân nhìn về phía Sài Diễm hỏi.
"Ta đi cùng hắn tới." Sài Diễm nói.
Trần Mộ Vân gật đầu: "Ta ở đây có một thanh pháp khí, ngươi thử tu phục lại Minh văn trên đó xem." Trần Mộ Vân lấy ra một thanh trường tiên, giao cho Thẩm Vân Lăng.
Thẩm Vân Lăng: "..."
Sài Diễm nghe vậy chau mày nói: "Ngài vừa rồi nói là so tài vẽ Minh văn, sao đến đây lại biến thành tu phục Minh văn rồi."
Phải biết rằng, tu phục Minh văn khó hơn vẽ Minh văn nhiều, lão đầu này xác định không phải là cố ý tìm chuyện chứ?
Trần Mộ Vân cười cười nói: "Đây không phải là cho hắn một cơ hội để hiển lộ bản thân sao."
"Cho ngươi thời gian một canh giờ, nếu có thể tu phục tốt món pháp khí này, ta sẽ miễn cho ngươi tham gia vòng tuyển chọn, trực tiếp tham gia trận đấu Minh văn ngày kia."
Thẩm Vân Lăng gật đầu đáp: "Được, ta biết rồi."
"Tu phục Minh văn sao, hắn là một tân sinh lớp Bính, liệu có tu phục nổi không." Đám người bên dưới bàn tán xôn xao.
"Chắc là được nhỉ, hắn không phải là Phù sư nhị cấp sao."
Kẻ kia trợn mắt một cái: "Ngốc, hắn là Phù sư nhị cấp thì có quan hệ một viên linh thạch nào tới việc hắn biết tu bổ Minh văn không."
"Cũng đúng. Nhưng viện trưởng đại nhân làm khó một Phù sư nhị cấp như vậy liệu có ổn không."
Mấy người còn đang thảo luận chuyện Trần Mộ Vân làm khó người khác, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói hơi vẻ kinh ngạc.
"Ê, các ngươi nhìn thanh trường tiên trong tay Bạch Mộ Nam kìa, có thấy hơi quen mắt không, hình như là thanh trường tiên trong kho phế khí ấy."
"Ngươi nói vậy thì đúng là có chút giống thật. Nhưng Minh văn của thanh trường tiên đó tổn hại vô cùng nghiêm trọng, nghe nói ngay cả chính viện trưởng cũng không tu bổ được, sao lại để người này tới tu bổ." Một người khác phụ họa.
"Hoặc là, chỉ là trông giống thôi, chứ không phải thanh trường tiên của kho phế khí?"
"Không phải đâu, thanh trường tiên trong tay Bạch Mộ Nam chính là cái cây trong kho phế khí đó." Trần Hưng nói.
"Sao ngươi biết được." Mọi người nhìn về phía Trần Hưng.
"Bởi vì lần trước viện trưởng khi sửa chữa món pháp khí đó đã không cẩn thận gây ra thương tổn thứ cấp. Các ngươi nhìn cán của thanh trường tiên đó xem, có phải có một vết rạn không." Trần Hưng chỉ vào thanh trường tiên trong tay Thẩm Vân Lăng nói.
"Đúng thật này." Mọi người thấy thế, không khỏi xuýt xoa.
"Chẳng lẽ Trần viện trưởng không định để Bạch Mộ Nam tham gia Minh văn tái, cho nên mới lấy món pháp khí này ra để cố ý làm khó sao?"
"Có khả năng." Mọi người gật đầu tán đồng.
"Thật không ngờ, Trần viện trưởng cư nhiên lại bảo vệ lợi ích của lớp Giáp chúng ta như vậy. Trước đây ta thật sự đã hiểu lầm viện trưởng đại nhân rồi, ta phải xin lỗi Trần viện trưởng mới được."
"Ta cũng vậy."
Đám học viên nghe vậy, nhất thời cảm động không thôi.
Trần Mộ Vân nghe được đối thoại của học viên: "..."
Sài Diễm: "..." Lão đầu này đúng là gian trá thật, hèn gì học viên nhà mình đều coi thường lão.
Thẩm Vân Lăng vẫn đang nghiên cứu Minh văn bị đứt gãy, Sài Diễm thấy Thẩm Vân Lăng đang sầu não, cũng đưa mắt nhìn về phía thanh trường tiên đó.
"Hồn văn, còn là Cổ Hồn Văn, hèn gì Trần Mộ Vân đường đường là Minh văn sư tam cấp mà cũng không tu bổ nổi món pháp khí này." Sài Diễm thầm nghĩ.
Thời kỳ thượng cổ, ngũ môn thuật số tuy không giống nhau nhưng đều có những điểm tương đồng diệu kỳ.
Nếu là Hồn văn thông thường, Sài Diễm có lẽ không có cách. Nhưng Cổ Hồn Văn thì trong Phù Tháp lại có một số ghi chép liên quan.
Sài Diễm sử dụng linh hồn lực của mình, tỉ mỉ quan sát bộ Minh văn bị nổ tung này. Theo ghi chép về Cổ Hồn Văn trong Phù Tháp và nghiên cứu về Phù văn của hắn ở kiếp trước, cuối cùng cũng tìm ra phương pháp tu bổ bộ Minh văn này.
Sài Diễm thông qua truyền âm thuật, đem cách tu bổ Minh văn trên trường tiên nói cho Thẩm Vân Lăng biết.
Trần Mộ Vân vẫn luôn chú ý tới Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng, cho nên khi hai người truyền âm, lão lập tức cảm nhận được dao động linh lực xung quanh.
Thẩm Vân Lăng theo phương pháp của Sài Diễm, cẩn thận tu phục lại Minh văn.
Trần Mộ Vân thấy thế, liên tưởng tới dao động linh lực vừa rồi, tức khắc có chút suy đoán.
Một canh giờ sau, Thẩm Vân Lăng cuối cùng cũng đặt bút Minh văn xuống. Sài Diễm bước lên phía trước, lấy ra một chiếc khăn tay, lau mồ hôi trên trán cho Thẩm Vân Lăng. Thẩm Vân Lăng nhận lấy khăn tay, mỉm cười đáp lại.
"Viện trưởng, ta tu phục xong rồi." Thẩm Vân Lăng quay đầu nói.
"Tu... tu phục xong rồi? Không phải chứ, hắn thật sự tu phục được thanh trường tiên đó sao?" Một học viên đầy chấn kinh thốt lên.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 309: Cổ Hồn Văn
10.0/10 từ 10 lượt.
