Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 298: Luyện đan? Luyện khí
"Quy tắc rất đơn giản, ta và Lật phó hiệu trưởng sẽ rút thăm, tất cả cùng luyện chế một loại đan dược."
"Mỗi người có hai cơ hội, trong thời gian quy định luyện chế ra đan dược sẽ được tấn cấp, cả hai lần đều thất bại hoặc quá thời gian quy định sẽ bị đào thải. Người cuối cùng còn lại chính là người chiến thắng trong cuộc thi lần này."
"Tất cả đã nghe rõ chưa?" Mộc Bạch hỏi.
"Đã nghe rõ!" Chúng nhân đồng thanh đáp.
"Tốt, nếu tất cả không có dị nghị, hiện tại ta tuyên bố thi đấu chính thức bắt đầu."
Mộc Bạch đi tới ống thăm, lấy ra một thẻ thăm, mở giấy niêm phong nói: "Nhất cấp Ích Khí Đan." Sau đó hắn đem mặt có chữ hướng về phía chúng nhân mà xoay một vòng.
Ngay sau đó, mấy tên học viên Luyện Khí cửu tầng đem hai mươi phần linh thảo luyện chế Ích Khí Đan lần lượt phát xuống, sau đó đem đồng hồ cát trên đài thi đấu lật ngược lại.
Theo dòng cát chảy xuống, mười tên học viên trên đài cầm lấy linh thảo trước mặt, bắt đầu xử lý.
Không có gì nghi ngờ, luận về luyện chế đan dược, mấy người tại trường không ai là đối thủ của Sài Diễm.
Sài Diễm đem tất cả linh thảo xử lý thỏa đáng, lúc chuẩn bị bỏ vào lò luyện đan thì chín người còn lại ngay cả một nửa vẫn chưa xử lý xong.
Sài Diễm đem linh thảo đã xử lý xong, một hơi ném hết vào trong lò luyện đan. Thái độ tùy tiện như thế khiến chúng nhân nổi đầy gân xanh, khóe miệng co giật.
Thế vẫn chưa xong, Sài Diễm tùy sau đó lại lấy ra một cái lò luyện khí cùng một đống lớn nguyên liệu luyện khí, đặt ngay bên cạnh lò luyện đan, lại bắt đầu xử lý nguyên liệu luyện khí.
Nếu không phải ngày hôm qua đã kiến thức qua bản sự của Sài Diễm, còn tưởng rằng hắn không phải đến thi đấu mà là đến để đập phá đạo tràng.
"Phó hiệu trưởng, Bạch Mộ Bắc này thật quá đáng, cư nhiên trong lúc luyện đan lại phân tâm xử lý nguyên liệu luyện khí, rõ ràng là không coi trọng trận thi đấu hôm nay." Triệu Khoát giận dữ nói.
Mộc Bạch cũng khẽ cau mày nói: "Ta tin tưởng hắn không phải hạng người làm xằng làm bậy, chờ một chút xem sao."
Viện trưởng Luyện Khí Viện là Lang Trầm thì nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Sài Diễm với ánh mắt không rõ ý vị.
"Đạo sư, hắn đang làm cái gì vậy, sao trông không giống đang luyện đan?" Một tên học viên chỉ vào Sài Diễm đang xử lý nguyên liệu luyện khí hỏi.
"Hắn hẳn là đang xử lý nguyên liệu luyện khí."
"Luyện khí? Hiện tại không phải đang thi luyện đan sao, hắn mân mê nguyên liệu luyện khí làm gì?"
Vị đạo sư kia cũng không hiểu lắm ý đồ của Sài Diễm. Tuy nhiên, để tiếp tục duy trì hình tượng cao quý trước mặt học viên nhà mình mà không để bị chê cười, lão chỉ đáp một câu: "Ngươi cứ xem tiếp đi thì sẽ biết."
Chúng học viên nghe vậy, nửa hiểu nửa không gật gật đầu.
Phiến khắc sau, một trận đan hương từ trong lò luyện đan của Sài Diễm tỏa ra, Sài Diễm như không nghe thấy gì, liếc mắt nhìn lò luyện đan một cái rồi tiếp tục xử lý nguyên liệu luyện khí trong tay.
Mà lúc này, linh thảo trong tay các tham tái giả khác mới miễn cưỡng xử lý xong.
Bên này học viên đang cẩn thận từng li từng tí, theo trình tự cho linh thảo vào lò luyện đan. Bên kia Sài Diễm rốt cuộc đã hạ nguyên liệu luyện khí trong tay xuống, triệt tiêu hỏa diễm trong lò luyện đan, đem đan dược bên trong lấy ra.
Sáu viên cực phẩm đan dược, sáu viên thượng phẩm đan dược, mười hai viên đan dược sắc trạch đầy đặn, dáng vẻ thập phần bất phàm xuất hiện trong khay trước mặt Sài Diễm.
Xung quanh nhất thời tiếng người ồn ào như vạc dầu sôi.
"Lại là mười hai viên đan dược, cái này cũng quá lợi hại đi. Mức độ này thì ngay cả Luyện đan sư nhị cấp phổ thông cũng không làm được đâu." Một người nói.
"Còn có loại bí pháp này sao, sư phụ của Bạch Mộ Bắc này cũng quá lợi hại đi."
"Chứ còn gì nữa, nếu không thì người ta sao lại ngay cả địa hỏa cũng không thèm để vào mắt."
Chúng nhân nghe vậy, hít vào một hơi khí lạnh, tán đồng gật đầu.
Sài Diễm luyện chế ra Ích Khí Đan, liền đem sáu viên cực phẩm Ích Khí Đan lần lượt bỏ vào hai cái bình sứ nhỏ, thu vào trong một chiếc nhẫn không gian có tạo hình thực sự không thể khen là đẹp được. Hắn tiếp tục xử lý số nguyên liệu luyện khí còn dang dở.
Sài Diễm xử lý xong nguyên liệu luyện khí, theo các bước, đem nguyên liệu từng thứ một bỏ vào lò luyện khí. Thái độ cẩn trọng của hắn so với lúc luyện chế đan dược vừa rồi tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
"Hóa ra Bạch Mộ Bắc này cũng có một mặt cẩn trọng như vậy, ta còn tưởng hắn vốn có tính cách tùy tiện cơ chứ." Một tên học viên cảm thán.
"Hắn luyện đan lúc đó sở dĩ tùy tiện là vì hắn đối với luyện đan rất có nắm chắc. Cho dù động tác nhìn có vẻ tùy ý, nhưng thực tế các phương diện đều nắm bắt vô cùng chính xác, cho nên mới luyện ra một lò mười hai viên đan dược." Tư Mã Nhược Tuân giải thích.
"Đạo sư làm sao mà biết được, ngài đâu phải là Luyện đan sư." Có học viên phản bác.
Tư Mã Nhược Tuân không để ý đến ngữ khí trào phúng của đối phương, biểu tình bình thản nói: "Thực ra từ rất nhiều năm trước, Ngũ hành thuật số đều tương thông. Chỉ cần đem một môn thuật pháp nghiên cứu thấu triệt, bốn môn thuật pháp còn lại cũng có thể vô sư tự thông."
"Không chỉ luyện đan, ngay cả bố trận cũng vậy. Chỉ cần ngươi có thể nghiên cứu trận pháp thấu triệt, cũng có thể giống như Bạch Mộ Bắc thái độ tùy ý mà nhẹ nhàng bố trí ra một tòa trận pháp tinh diệu."
"Vậy đạo sư ngài có làm được không?" Người nọ hỏi.
"Ta còn kém một chút, tạm thời vẫn chưa làm được." Tư Mã Nhược Tuân lắc đầu nói.
Tư Mã Nhược Tuân trong số chúng học viên, phong bình vẫn luôn không tốt lắm. Trước đây chúng nhân e ngại đối phương là đạo sư, không có cách nào nói gì.
Hiện tại không giống nữa, còn mấy ngày nữa là đến đại hội bình chọn đạo sư hàng năm, chỉ cần lần này Tư Mã Nhược Tuân lại đắc cử "Đạo sư kém nhất", sẽ bị học viện trực tiếp khai trừ.
"Xùy, còn rất nhiều năm trước, Ngũ hành thuật số tương đồng, biết một cái thì bốn cái còn lại có thể vô sư tự thông. Nói hay như hoa vậy, ta còn tưởng đạo sư lợi hại thế nào, hóa ra chỉ là công phu miệng lưỡi." Một tên học viên nói.
"Loại lời này ngươi cũng tin, chuyện như vậy ngay cả viện trưởng cũng không làm được. Bạch Mộ Bắc mới bao nhiêu tuổi, làm sao có thể lợi hại hơn cả viện trưởng." Một tên học viên khác xen mồm.
"Đạo sư, hắn tính là đạo sư cái gì, chỉ biết dạy mấy thứ vô dụng, uổng phí thời gian của chúng ta."
Đối với loại phỉ báng này, Tư Mã Nhược Tuân dường như đã hình thành thói quen. Hiện tại chẳng qua là từ nói lén sau lưng chuyển thành nói trước mặt mà thôi.
Thấy Tư Mã Nhược Tuân không nói lời nào, đám người này gan càng ngày càng lớn, lời nói ra càng thêm cay nghiệt. Đôi khi mấy người nói xong còn ha ha đại tiếu. Chẳng qua là ngại trường hợp không đúng, không dám lớn tiếng ồn ào.
Trận đấu nhanh chóng tiến vào hồi kết, theo đám người Tô Thanh luyện ra đan dược, Sài Diễm cũng dập tắt lửa bên ngoài lò luyện khí.
Đám người Tô Thanh tuy thực lực không yếu, nhưng đó cũng chỉ là so với học viên cùng niên cấp mà thôi.
Cho nên, mặc dù lần này Tô Thanh đã phát huy vượt mức bình thường, nhưng vẫn bị Sài Diễm bỏ xa một đoạn dài, chỉ luyện chế ra ba viên thượng phẩm đan dược, một viên trung phẩm đan và hai viên hạ phẩm đan.
So với Đào Dã của Lam Tinh học viện, hai người vừa vặn đánh hòa, đan dược luyện chế ra giống hệt nhau.
Chỉ là, lần thi đấu này không phải so về số lượng và phẩm chất đan dược. Cho nên dù luyện chế ra đan dược nhiều hơn, phẩm chất tốt hơn, cũng không ảnh hưởng đến trận đấu tiếp theo.
Cuối cùng, do Ích Khí Đan tương đối dễ luyện chế, mười người toàn bộ luyện chế thành công, cho nên mười người đều tấn cấp.
Vừa rồi đám người Tô Thanh luôn đắm chìm trong việc luyện đan, không quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh.
Lúc công bố kết quả, Tô Thanh liếc nhìn Sài Diễm một cái, thấy trong khay của hắn chỉ có sáu viên thượng phẩm đan dược, liền nghĩ đối phương chỉ luyện chế ra được sáu viên thượng phẩm. Đối với việc bản thân "suýt bại" cảm thấy rất phẫn nộ không yên. Hắn hạ quyết tâm, lần sau nhất định phải vượt qua Sài Diễm.
Tiếp theo là trận thi đấu thứ hai, Sài Diễm vẫn như cũ dẫn đầu. Xử lý xong linh thảo trong tay, đem chúng toàn bộ ném vào lò luyện đan xong, hắn lại đốt lửa lò luyện khí bên cạnh, toàn thần quán chú quan sát tình hình trong lò luyện khí.
Một lát sau, đan dược thành hình, tầm mắt Sài Diễm mới lặng lẽ rời khỏi lò luyện khí, đem đan dược lấy ra.
Mười hai viên đan dược, sáu viên cực phẩm đan dược, sáu viên thượng phẩm đan dược. Sài Diễm lại đem sáu viên cực phẩm đan dược lần lượt thu vào hai cái bình sứ nhỏ. Lại lấy ra một cái bình sứ nhỏ khác, đem năm viên thượng phẩm đan dược còn lại bỏ vào, chỉ để lại một viên thượng phẩm đan dược đặt trong khay trước mặt.
Ngay sau đó, Sài Diễm lại chuyển tầm mắt về lò luyện khí.
Nhìn một màn thao tác này của Sài Diễm, chúng nhân vây xem khóe mắt giật mạnh. Thầm nghĩ: Không phải chỉ là thu đi đan dược các ngươi luyện chế ra thôi sao, có cần bủn xỉn vậy không, chỉ để lại một viên để đối phó trận đấu.
Họ vì đại tái lần này mà tiêu tốn không ít linh thạch và tinh lực, chẳng lẽ không thể thu lại đan dược của các ngươi để gỡ gạc lại chút tổn thất sao?
Tất nhiên là đối với tiếng lòng của các đạo sư, Sài Diễm không hề hay biết. Cho dù có biết, cũng chỉ "hờ hờ" một tiếng nói: Liên quan gì đến ta, không phải các ngươi bắt ta đến tham gia thi đấu sao, chẳng lẽ ta không thể thu chút thù lao.
Lần này đan dược có chút khó, Tô Thanh lần này chỉ luyện chế ra một viên thượng phẩm đan dược và một viên hạ phẩm đan dược.
Đào Dã lần này biểu hiện không tệ, luyện chế ra một viên thượng phẩm đan dược, một viên trung phẩm đan dược, thắng sát nút Tô Thanh.
Bảy người còn lại, bốn người bị đào thải, trên đài thi đấu chỉ còn lại sáu người.
Tô Thanh và Đào Dã trước khi đạo sư Trúc Cơ thu đan dược đi, đã lén dùng dư quang khóe mắt liếc về phía Sài Diễm bên cạnh. Thấy trong khay của Sài Diễm chỉ có một viên thượng phẩm đan dược, tưởng rằng đối phương chỉ luyện ra một viên thượng phẩm, trên mặt hai người rốt cuộc cũng lộ ra chút ý cười.
Đối với chút tính toán nhỏ nhặt của hai người, tự nhiên không giấu được các vị đạo sư và viện trưởng tại trường. Các vị đạo sư thấy vậy, chỉ có thể âm thầm thổ tào (cà khịa) Sài Diễm là con "gà sắt" vắt chổi không ra nước. Không chỉ có thế, ai mà đi ngang qua bên cạnh còn có khi bị hắn dính lấy thứ gì đó.
Đối với hai tên học viên không rõ chân tướng, các vị đạo sư bày tỏ sự đồng tình sâu sắc.
Tiếp theo là trận thi đấu thứ ba, độ khó lại tăng lên, trên mặt mấy tên học viên xuất hiện ít nhiều vẻ ngưng trọng, động tác trong tay cũng chậm lại.
Chỉ có Sài Diễm, tâm thái vẫn bình hòa như trước, nhanh chóng xử lý linh thảo trong tay.
Lần này, lúc Sài Diễm ném linh thảo vào lò luyện đan, nhóm người Tô Thanh ngay cả một nửa linh thảo cũng chưa xử lý xong. Từ đó có thể thấy độ khó của lần luyện đan này lớn đến nhường nào.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 298: Luyện đan? Luyện khí
10.0/10 từ 10 lượt.
