Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu

Chương 290: Nguyên Anh từng có


Đêm tối.


Trong lều cỏ trên đỉnh núi, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ngồi bên trong, một mặt nghe tiếng sấm chớp rền vang, mưa to như trút nước bên ngoài, một mặt vừa hầm thịt yêu thú vừa nói: "Cái lão đầu tử chết tiệt này, chỉ biết sắp xếp chúng ta làm cái này làm cái cái kia, lại còn đi khắp nơi bới lông tìm vết, bản thân lão thì cả ngày nhàn hạ dạo chơi, hèn gì chẳng ai ưa nổi."


"Nói ít vài câu đi, kẻo lại bị lão nghe thấy, đến lúc đó lão lại có lý do cướp mất thức ăn của chúng ta đấy." Thẩm Vân Lăng nói.


"Thời tiết thế này, chắc lão không tới đâu nhỉ." Sài Diễm có chút thiếu tự tin nói.


Nhắc tới chuyện này là lại thấy bực, bọn họ ở đây thụ phạt, Mặc Vân Thương không lo cơm nước thì thôi đi. Thỉnh thoảng hắn và Thẩm Vân Lăng cải thiện bữa ăn, làm chút đồ ngon, nếu bị Mặc Vân Thương phát hiện là sẽ tìm đủ mọi lý do để tịch thu, thường xuyên hại bọn họ phải làm việc với cái bụng rỗng.


"Khó nói lắm, tiền bối là cao thủ Kim Đan, thần xuất quỷ nhập, cẩn thận một chút luôn không sai." Thẩm Vân Lăng đáp.


Sài Diễm nghe vậy, bất đắc dĩ bĩu môi.


Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng vẫn còn đang thụ phạt tại Hắc Tháp Sơn, nhưng bên ngoài, chuyện về địa hỏa và Thượng phẩm Phục Nguyên Đan lại đang truyền đi xôn xao khắp nơi.


"Ngươi nghe nói gì chưa, trong đám tân sinh của Thiên Thần học viện có một học sinh sở hữu địa hỏa, còn rêu rao ai gả cho hắn thì hắn sẽ tặng địa hỏa cho người đó. Phải dùng địa hỏa mới tìm được đạo lữ, kẻ này rốt cuộc phế vật đến mức nào chứ."


"Ngươi nghe được với ta nghe được không giống nhau lắm, ta nghe nói bọn họ biết luyện chế một loại Thượng phẩm Trị Dũ Đan, công hiệu gấp đôi đan dược thượng phẩm thông thường. Nếu có thể đạt được phương pháp này, gả qua đó cũng không phải là không thể."


"Thật hay giả vậy, còn có chuyện này sao? Thế thì ta phải khuyên nhủ con bé nhà ta cho tốt mới được."


"Dẹp đi, con bé nhà ngươi ngay cả Thiên Thần học viện còn thi không đỗ, người ta sao mà lọt mắt xanh được. Phải nói đến khuê nữ nhà ta thì còn tạm được."


"Ngươi nói năng kiểu gì đấy, nha đầu nhà ta chỉ là vận khí kém một chút thôi, tướng mạo chính là hạng nhất, xinh đẹp hơn nha đầu nhà ngươi nhiều, sao lại không xứng với tên phế vật kia chứ."


"Người ta phế vật, ít nhất hiện tại người ta cũng là học sinh của Thiên Thần học viện. Khuê nữ ngươi dù có đẹp thì đã sao, ít nhất khuê nữ nhà ta hiện giờ là học viên chính thức của Thiên Thần học viện, điểm này khuê nữ ngươi đã không bằng rồi."


"Ngươi muốn ăn đòn có phải không."


"Đó là lời ta muốn nói với ngươi đấy."


"Tới đây, ai sợ ai chứ."


Hai người vừa nói vừa suýt chút nữa là động thủ.




Lam Phủ


"Phế vật, đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có tin tức của hai người kia, các ngươi làm ăn kiểu gì thế, bọn hắn chẳng lẽ có thể lên trời xuống đất chắc?" Trần Thiếu Lam trừng mắt giận dữ quát tên đệ tử đang báo cáo.


"Thiếu tông chủ bớt giận, hai người này từ khi biến mất là không hề lộ diện nữa. Đừng nói là chúng ta, ngay cả các đại tông môn cũng đều không tìm thấy người."


"Ta không muốn nghe lời bào chữa, ta cho các ngươi thêm hai tháng nữa, nếu vẫn không tìm thấy người thì các ngươi đừng hòng quay về." Dứt lời, Trần Thiếu Lam sải bước ra khỏi phòng.


"Thiếu tông chủ, ngài định đi đâu vậy." Tại cửa, Đại trưởng lão chặn Trần Thiếu Lam lại hỏi.


"Đại trưởng lão có việc gì sao?" Trần Thiếu Lam hỏi lại.


"Là thế này, nghe nói Thiên Thần học viện có phương pháp có thể nâng cao công hiệu của Thượng phẩm Trị Dũ Đan lên gấp đôi, Thiếu tông chủ có thời gian tới xem thử không?" Đại trưởng lão hỏi.


"Ồ, còn có chuyện như vậy sao." Trần Thiếu Lam gật đầu nói: "Ta biết rồi, có thời gian ta sẽ qua đó xem thử."



Đan Sư Công Hội


"Ta đi Thiên Thần học viện một chuyến, nơi này tạm thời giao cho ngươi, có tình huống gì thì đợi ta về rồi nói sau." Lục Phỉ Nhiên nói.


"Lục gia gia, ngài muốn ra ngoài ạ?" Chu Hành Nhi hỏi.


"Phải, nghe nói Thiên Thần học viện nghiên cứu ra Trị Dũ Đan có thể nâng cao hiệu quả gấp đôi, ta qua đó xem sao. Gia gia của cháu đã bế quan mấy tháng rồi, Đan Sư Công Hội chúng ta thân là nhân vật dẫn đầu về đan dược, không thể để lạc hậu so với người khác quá nhiều." Lục Phỉ Nhiên đáp.


"Lục gia gia, nghe nói Thiên Thần học viện xuất hiện địa hỏa rồi, ngài dẫn cháu đi cùng đi." Chu Hành Nhi nói.


Lục Phỉ Nhiên lắc đầu bảo: "Địa hỏa thì cháu đừng nghĩ tới nữa, người ta là muốn tặng cho đạo lữ tương lai. Chẳng lẽ cháu cam tâm vì địa hỏa mà tùy tiện tìm một người gả đi sao?"


Chu Hành Nhi bĩu môi nói: "Cháu mới không thèm tùy tiện tìm người gả đâu. Thành hay không thì cũng phải gặp mới biết được, ngay cả gặp cũng không gặp thì chắc chắn không có được địa hỏa."


"Vậy được rồi, nếu cháu đã kiên trì thì đi cùng ta đi."




Thiên Thần học viện – Hội khách sảnh


"Mộc phó hiệu trưởng hảo a, mạo muội tới chơi, không làm phiền tới phó hiệu trưởng chứ." Trần Thiếu Lam khách khí nói.


"Trần Thiếu tông chủ tới không đúng lúc rồi, viện chúng ta vừa nhận được chiến thư từ Lam Tinh học viện của Thiên Mang đại lục, gần đây e rằng không thể chiêu đãi Thiếu tông chủ được." Mộc Bạch nói.


"Lam Tinh học viện muốn khiêu chiến Thiên Thần học viện? Lần trước bọn họ thua chưa đủ thảm sao, còn dám tới." Trần Thiếu Lam cau mày.


"Không biết được, thời gian quá gấp, ta còn chưa kịp điều tra. Tuy nhiên nghe nói lần này bọn họ có chuẩn bị mà đến, học viên mang tới đều là cao thủ Luyện Khí tầng tám tầng chín, thuật pháp cũng đã đạt tới trình độ nhất cấp cao cấp." Mộc Bạch cho hay.


"Hóa ra là vậy, đã như thế thì bản thiếu chủ cũng không làm mất thời gian của Mộc phó hiệu trưởng nữa, có lời nói thẳng luôn."


"Thiếu tông chủ cứ nói đừng ngại." Mộc Bạch đáp.


Đúng lúc này, một tên đệ tử vội vã đi vào báo: "Phó hiệu trưởng, phó hội trưởng của Đan Sư Công Hội dẫn theo Chu tiểu thư tới rồi."


"Mời bọn họ vào đi." Mộc Bạch nhướn mày.


"Lục phó hội trưởng, Chu tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi, hạnh ngộ a." Trần Thiếu Lam lên tiếng.


"Là ngươi à, ngươi tới đây làm gì. Ta biết rồi, ngươi cũng là nhắm vào địa hỏa mà tới đúng không. Ta nói cho ngươi biết, địa hỏa bản tiểu thư nhất định phải có được, ngươi đừng có mơ." Chu Hành Nhi nói.


"Chu tiểu thư hiểu lầm rồi, ta tới không phải vì địa hỏa, mà là nhắm vào đan phương." Trần Thiếu Lam đáp.


"Đan phương? Ngươi cũng nhắm vào Trị Dũ Đan?" Chu Hành Nhi cau mày.


"Phải. Mộc phó hiệu trưởng, ý định của chúng ta ngài đều biết rồi, cần bao nhiêu linh thạch ngài cứ ra giá đi." Trần Thiếu Lam quay đầu nhìn về phía Mộc Bạch nói.


"Còn cả địa hỏa nữa." Chu Hành Nhi vội vàng bổ sung.



Hắc Tháp Sơn


"Tiểu tử, đã nửa tháng rồi mà ngươi ngay cả một chỗ tàn khuyết cũng chưa tu bổ xong, tức phụ của ngươi đều đã vẽ được ba mươi tấm nhất cấp trung cấp phù lục rồi, ngươi rốt cuộc có được hay không vậy." Mặc Vân Thương hỏi.


"Tiền bối, ngài tu bổ mấy chục năm rồi chẳng phải cũng không tu bổ xong chỗ nào đó sao." Còn có mặt mũi nói ta. Sài Diễm lau mồ hôi trên mặt, vẻ mặt không còn gì để nói.



"Ngươi có thể so với ta sao? Ta mà đã từng xem qua Thượng Cổ Hỗn Độn Thuật thì đã sớm tự mình tu bổ rồi, còn đến lượt ngươi chắc." Mặc Vân Thương nói.


"Ta chẳng phải đã đưa sách cho ngài rồi sao, chính ngài xem không hiểu lại còn trách ta." Sài Diễm nhíu mày.


"Đâu ra lắm lời vô ích vậy, ngươi rốt cuộc có tu bổ được không, không tu bổ được thì quy tắc phạt gấp đôi."


"Được, cho ta thêm chút thời gian, xong ngay đây." Sài Diễm nghiến răng nói.


Đột nhiên, Mặc Vân Thương chân mày nhíu lại, người trong nháy mắt biến mất tại chỗ.


"Các ngươi là ai, tới đây làm gì?"


Âm thanh đột ngột xuất hiện khiến hai vị đạo sư giật mình một cái.


"Tiền bối, là ngài ạ. Chúng ta là đạo sư của Đan viện, muốn tới thăm hai vị Bạch đồng học."


"Hắc Tháp Sơn là cấm địa, người không phận sự miễn vào." Mặc Vân Thương lạnh lùng nói.


"Tiền bối, xin ngài tạo điều kiện thuận lợi cho." Một vị đạo sư lấy ra một chiếc không gian giới chỉ, nhét vào tay Mặc Vân Thương.


Mặc Vân Thương nghiêng người một cái liền tránh ra: "Lời ta nói các ngươi nghe không hiểu, cứ phải để ta động thủ sao?"


"Tiền bối bớt giận, chúng ta rời đi ngay, rời đi ngay đây." Vị đạo sư còn lại vội vàng nói.


Ngay khi hai vị đạo sư chuẩn bị rời đi, lại có thêm một vị đạo sư khác đi tới.


"Tiền bối, Hỏa Lam Tông Thiếu tông chủ và Đan Sư Công Hội phó hội trưởng có việc muốn tìm Bạch Mộ Bắc, Mộc phó hiệu trưởng bảo ta qua đây hỏi ngài xem có tiện để bọn họ gặp người không." Người tới nói.


"Không tiện, trước khi mãn hạn phạt đều không tiện, bảo bọn họ sau này không có việc gì thì đừng tới nữa, nếu không ta sẽ phạt thêm bọn họ hai tháng nữa." Mặc Vân Thương nói.


"Rõ." Vị đạo sư kia gật đầu, xoay người rời đi.



Hội khách sảnh


Vị đạo sư kia đem lời của Mặc Vân Thương truyền đạt nguyên văn cho mọi người, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.



"Các ngươi nghe thấy rồi đó, không phải ta không thả người, là Mặc tiền bối không chịu. Có việc gì thì các ngươi cứ đợi bọn họ ra ngoài rồi hãy tới." Mộc Bạch nói.


"Mặc tiền bối? Có phải là vị Mặc tiền bối đó của học viện trước đây không!" Lục Phỉ Nhiên kinh ngạc hỏi.


Mộc Bạch gật đầu đáp: "Phải, chính là vị Mặc tiền bối đó."


Dứt lời, ngay cả Trần Thiếu Lam vừa rồi còn muốn phát hỏa cũng không thể không áp chế cơn giận xuống. Chỉ có Chu Hành Nhi là vẫn còn ngơ ngác.


"Đã là tiền bối căn dặn, vãn bối tự nhiên tuân theo. Tại hạ xin cáo từ trước, đoạn thời gian sau sẽ quay lại." Lục Phỉ Nhiên nói.


Chu Hành Nhi còn định hỏi thêm, đã bị Lục Phỉ Nhiên kéo đi. Trần Thiếu Lam thấy thế cũng liền dẫn người rời đi.


Ra khỏi Thiên Thần học viện, Chu Hành Nhi không nhịn được nữa, trực tiếp hỏi: "Lục gia gia, vị tiền bối mà mọi người vừa nói là ai vậy, sao trông mọi người có vẻ đều rất sợ lão."


"Hành Nhi tiểu thư muốn biết sao, ta có thể nói cho cô." Trần Thiếu Lam đi tới xen vào.


"Không cần, ta hỏi Lục gia gia là được. Lục gia gia, chúng ta vừa đi vừa nói." Chu Hành Nhi đáp.


Lục Phỉ Nhiên thấy vậy, chỉ đành hướng Trần Thiếu Lam ái ngại gật đầu.


"Thiếu tông chủ, Chu tiểu thư này cũng quá..."


Đệ tử bên cạnh còn chưa nói xong đã bị Trần Thiếu Lam ngắt lời: "Một con nhóc con thôi, sớm muộn gì cũng có ngày ta cho nó biết lợi hại của ta."



Phía bên kia


"Cái gì, Lục gia gia ngài nói vị Mặc tiền bối đó đã từng bước vào Nguyên Anh, còn đánh chết một đầu Nguyên Anh kỳ yêu thú, đẩy lùi thú triều!" Chu Hành Nhi nghe xong đầy kinh ngạc nói: "Chuyện lớn như vậy sao cháu chưa từng nghe qua."


"Đây đã là chuyện của hơn một trăm năm trước rồi, tu sĩ tham gia thú triều khi đó mười phần thì tám chín phần đã vùi xác dưới hoàng thổ. Hơn nữa, vị tiền bối đó dường như bị trọng thương, Nguyên Anh đều không ổn định. Từ đó về sau liền lánh đời không ra."


"Thiên Thần học viện giấu kín tin tức, cộng thêm người biết chuyện này khi đó không nhiều, tự nhiên liền không lưu truyền ra ngoài."


"Chúng ta vẫn luôn cho rằng vị tiền bối đó vì thương thế quá nặng nên đã sớm không còn tại nhân thế. Không ngờ hơn một trăm năm sau là hôm nay, lão lại xuất hiện lần nữa." Lục Phỉ Nhiên nói.


"Lục gia gia, ngài nói xem tại sao Thiên Thần học viện lại phải giấu giếm? Chẳng lẽ là vị tiền bối đó bị đánh tới mức cảnh giới thụt lùi, cho nên mới không muốn cho người ta biết." Chu Hành Nhi hỏi.


Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu Story Chương 290: Nguyên Anh từng có
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...