Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 247: Tấn cấp
Nếu nói tại sao "Tang Thi Vương" đột nhiên trở nên lợi hại như thế, nguyên nhân không gì khác. Bởi vì bộ thân xác Tang Thi Vương này, vốn dĩ chính là thân thể dự phòng mà kẻ chủ mưu đứng sau chuẩn bị. Nếu không phải thiếu chủ bị giết, hắn cũng sẽ không đoạt xá thân xác của Tang Thi Vương.
Trong mấy ngày này, "Tang Thi Vương" đã hấp thu cạn kiệt toàn bộ năng lượng từ tinh hạch tích trữ trong căn cứ và ma thạch, cho nên thực lực mới tăng tiến nhanh chóng đến vậy.
Thấy Sài Diễm bị thương, "Tang Thi Vương" càng không tiếc sức mà toàn diện công kích Sài Diễm.
Sài Diễm uống xuống một bình trị liệu tề và một bình dị năng khôi phục tề, sau đó đẩy Thẩm Vân Lăng ra, trực tiếp nghênh chiến "Tang Thi Vương".
"Tang Thi Vương" không né không tránh, vươn ra những móng tay đen dài cứng rắn, trực diện đón đỡ công kích của Sài Diễm.
Hai đạo dị năng va chạm, tức thì hỏa quang bắn tứ tung, hai người liều hết sức mình, không ai nhường ai, xung quanh nhanh chóng lấy họ làm trung tâm hình thành nên một từ trường.
Hai người không ngừng xuất ra dị năng, rất nhanh sau đó, thể lực của cả hai đều tiêu hao sạch sẽ. Sài Diễm bị đánh bay ra ngoài, ngã rạp trên đất, phun ra một ngụm máu.
Mà "Tang Thi Vương" chỉ vẻn vẹn chậm rãi lùi lại vài bước, sắc mặt hơi tái nhợt mà thôi. Thực lực cao thấp, lập tức phân rõ.
"Chuyện gì thế này, dị năng của 'Tang Thi Vương' sao lại tăng trưởng nhanh như vậy." Sài Diễm đứng dậy, lau đi vết máu bên khóe miệng, lẩm bẩm nói.
Sài Diễm nhanh chóng uống thêm hai bình dược tề, mà "Tang Thi Vương" cũng đã hồi phục lại sức lực, một lần nữa ra tay với Sài Diễm.
Lần này, Sài Diễm nhanh chóng bại trận. Thẩm Vân Lăng thấy thế, lao đến trước mặt Sài Diễm, đỡ lấy một đòn chí mạng của "Tang Thi Vương".
Ngay khoảnh khắc "Tang Thi Vương" đánh trúng Thẩm Vân Lăng, một luồng nước suối màu xanh nhạt bao bọc chặt chẽ lấy Thẩm Vân Lăng. Thanh thủy cùng Thẩm Vân Lăng đồng thời bị đánh lật trên đất, mà "Tang Thi Vương" cũng bị bật văng ra ngoài.
"Không!" Sài Diễm thấy cảnh đó, gào lên đầy thống khổ.
Hắn bế Thẩm Vân Lăng dưới đất lên, cạy miệng y, đổ dược tề trị thương vào, lại dùng dị năng của mình điều lý thương thế trong cơ thể Thẩm Vân Lăng.
Lúc này, vũng thanh thủy kia từ trên người Thẩm Vân Lăng chảy xuống, nhỏ xuống đất, hình thành nên một thủy nhân.
"Yên tâm đi, hắn không sao. Có điều linh lực ta tích lũy đoạn thời gian này đều tiêu hao sạch rồi. Nếu ngươi còn chút lương tâm, thì trong lúc ta trầm thụy, hãy ném vào nhiều thứ có linh khí sung túc một chút." Thủy nhân nói.
"Được, ngươi yên tâm, đợi giải quyết xong chuyện ở đây, ta sẽ cho ngươi một đống lớn linh thạch." Sài Diễm nói.
Thủy Chi Hồn nghe vậy đáp: "Thế thì tốt, không uổng công ta tiêu hao toàn bộ linh lực cứu hắn." Dứt lời, Thủy Chi Hồn liền chui tọt vào trong não hải của Thẩm Vân Lăng.
Xác định Thẩm Vân Lăng không còn nguy hiểm, Sài Diễm nhẹ nhàng đặt y xuống, dị năng trên thân tuôn trào, hồng văn trên mặt hiện lên.
"Sài Diễm, đừng!" Ngũ Thải Thạch thấy thế, nhanh chóng từ trong cơ thể Thẩm Vân Lăng bay ra, dung nhập vào trong cơ thể Sài Diễm.
Tức thì, quanh thân Sài Diễm hào quang rực rỡ, hơi thở hắc ám ban đầu đã biến thành ráng chiều năm màu rực rỡ lóa mắt. Lúc này, dị năng trong cơ thể Sài Diễm tăng vọt, lại chính là dấu hiệu sắp đột phá.
Cùng lúc đó, một lượng lớn tang thi cao cấp và dị năng giả lao vào đánh nhau. Khu vực phía Bắc vốn đã nguy ngập, cuối cùng không chống đỡ nổi, bị phá vỡ phòng ngự.
"Tang Thi Vương" thừa cơ tóm lấy Sài Nhiên, khống chế hắn, trói ở bên cạnh mình.
Mục Thanh Thương, Quy Hải Quỳnh và Mục Vân đột nhiên xuất hiện. Mục Thanh Thương và Quy Hải Quỳnh chặn cửa thành, ngăn cản tang thi nhập thành. Mục Vân xông về phía "Tang Thi Vương" để cứu Sài Nhiên.
Dù nói dị năng của Mục Vân đã có sự đột phá, nhưng dị năng của "Tang Thi Vương" đã đạt tới đỉnh phong. Qua vài chiêu, không những người không cứu được, ngược lại còn bị "Tang Thi Vương" đánh bị thương.
Sài Nhiên thấy thế, bắt đầu liều mạng giãy dụa. "Tang Thi Vương" mất kiên nhẫn, đánh một chưởng về phía Sài Nhiên, muốn làm hắn yên tĩnh lại một chút.
Sài Nhiên trúng một chưởng của "Tang Thi Vương", chẳng những không yên tĩnh lại, ngược lại còn giãy dụa dữ dội hơn. "Tang Thi Vương" không có bao nhiêu kiên nhẫn, thấy vậy liền nhấc bàn tay lên, chuẩn bị hạ thủ lần nữa.
Nào ngờ, Sài Nhiên thừa cơ cắn mạnh lên bàn tay còn lại của Tang Thi Vương. "Tang Thi Vương" đau đớn cực độ, vung tay hất văng Sài Nhiên ra. Sài Nhiên thoát được, kéo Mục Vân chạy về phía Sài Diễm.
"Tang Thi Vương" nhìn vết răng đỏ tươi trên cánh tay mình, nhất thời lửa giận ngút trời, lao về phía Sài Nhiên đang chạy trốn, tung một chưởng đánh tới.
Một chưởng của cao thủ cửu cấp đỉnh phong, đâu phải loại dị năng giả thất cấp như Sài Nhiên có thể chống đỡ được. Sài Nhiên trúng chưởng, lập tức phun ra một ngụm máu.
Tiên huyết phun lên màn chắn dị năng của Sài Diễm, trong nháy mắt bị hấp thu sạch sẽ.
Đồng thời, quanh thân Sài Diễm phát sinh biến hóa to lớn. Dị năng vốn bị vị diện áp chế, bấy lâu không thể đột phá, sau khi hấp thu tiên huyết của Sài Nhiên, lại kỳ tích phá vỡ được tầng vách ngăn kia. Trong nhất thời, bầu trời lôi vân cuồn cuộn, điện chớp lôi đình.
"Tang Thi Vương" thấy thế, thầm hô không ổn, muốn g**t ch*t Sài Diễm trước khi lôi vân giáng xuống.
Mục Thanh Thương thấy vậy, lập tức phi thân lên, mấy chục tấm phù lục đập thẳng xuống, tạm thời ngăn chặn hành động của "Tang Thi Vương".
Chính trong một phút ngắn ngủi này, đạo lôi vân đầu tiên đã nện xuống. "Tang Thi Vương" thấy sự việc không thể cứu vãn, chuyển sang tấn công Mục Vân, muốn cướp lấy Sài Nhiên trong lòng hắn.
Mục Thanh Thương thấy thế, lập tức hô: "Ngăn hắn lại."
Mặc dù mọi người muốn ngăn cản "Tang Thi Vương", nhưng lực bất tòng tâm, chỉ qua vài chục chiêu đã bị "Tang Thi Vương" đánh bại, cướp mất Sài Nhiên.
Ngay lúc "Tang Thi Vương" chuẩn bị mang Sài Nhiên đi, Hắc Ma Thạch đột nhiên xuất hiện, chặn đường "Tang Thi Vương".
"Tang Thi Vương" vừa thấy thân thể của mình bị kẻ khác đoạt xá, lập tức tức đến thất khiếu bốc khói. Nhưng ngại vì đó là thân thể của mình, lại không nỡ hạ thủ nặng nề, chỉ đành liên tục nhượng bộ.
Sự nhượng bộ của "Tang Thi Vương" đã cho đám người Mục Thanh Thương cơ hội. Mấy người liên thủ, ngăn cản "Tang Thi Vương" rời đi.
"Tang Thi Vương" cũng không ngốc, biết nơi này không nên ở lâu, luôn tìm cách chạy thoát.
Cuối cùng, trước khi đạo lôi kiếp cuối cùng của Sài Diễm giáng xuống, "Tang Thi Vương" đã bắt lấy cơ hội, mang theo Sài Nhiên đào tẩu.
Mục Vân thấy Sài Nhiên bị mang đi, vội vàng đuổi theo.
Hắc Ma Thạch cũng muốn đuổi, chỉ có điều hắn vừa mới tiếp nhận thân thể này, lại trải qua một trận ác chiến, sớm đã lực bất tòng tâm.
Lúc này, đạo lôi kiếp cuối cùng của Sài Diễm bổ xuống. Tu sĩ sau khi độ kiếp sẽ có một khoảng thời gian suy yếu, Mục Thanh Thương và những người khác lo lắng có kẻ tập kích Sài Diễm, nên đã không đuổi theo.
Đám tang thi và dị năng giả còn lại vẫn đang tấn công khu vực phía Bắc, Hắc Ma Thạch liền thử chỉ huy đám tang thi này.
Có lẽ vì thân thể này sớm đã không còn được coi là thi thể bình thường, Hắc Ma Thạch chỉ thử ra lệnh cho đám tang thi, không ngờ đám tang thi này thực sự nghe lời hắn, dừng lại.
Tiếp đó, Hắc Ma Thạch lại ra lệnh cho tang thi tấn công dị năng giả của Bất Tử Giáo, hai bên nhanh chóng đánh thành một đoàn, nguy cơ của khu phía Bắc tạm thời được giải trừ.
Lúc này, Sài Diễm đã độ qua lôi kiếp, khí tức tỏa ra trên cả người đã hoàn toàn khác biệt.
Khi biết Sài Nhiên bị bắt đi, hắn trực tiếp xông thẳng về đại bản doanh của Bất Tử Giáo.
"Đừng đuổi theo nữa, sư huynh đã đột phá Tiên Thiên, 'Tang Thi Vương' không phải đối thủ của sư huynh đâu, chúng ta đừng qua đó thêm loạn nữa." Mục Thanh Thương ngăn cản mọi người đang muốn đi theo nói.
Bên kia.
Sài Diễm dựa vào tốc độ kinh người, rất nhanh đã tới căn cứ Bất Tử Giáo, và gặp được Mục Vân đang đuổi mất dấu "Tang Thi Vương" tại cửa động.
"Sài nhị thiếu, Sài Nhiên không biết bị 'Tang Thi Vương' bắt đi đâu rồi, ta hoàn toàn không cảm nhận được khí tức của Sài Nhiên, hắn sẽ không gặp nguy hiểm chứ." Mục Vân lo lắng nói.
"Tạm thời thì không, nếu hắn không lập tức g**t ch*t Sài Nhiên mà lại bắt tới đây, nhất định là có mưu đồ. Cho nên, Sài Nhiên trong thời gian ngắn sẽ không có nguy hiểm tính mạng."
"Ngươi lánh ra một bên trước, ta tìm vị trí của họ." Sài Diễm nói.
Mục Vân nghe vậy, lập tức lùi vào góc. Sài Diễm dựa vào linh hồn lực cường hãn, tìm kiếm mười mấy phút, cuối cùng đã tìm được vị trí của Sài Nhiên.
"Không ổn, 'Tang Thi Vương' chuẩn bị hiến tế Sài Nhiên, chúng ta mau đi." Sài Diễm nói.
Mục Vân nghe xong, lập tức đuổi theo. Hắn đi theo sau Sài Diễm, quanh co lòng vòng, chui lên chui xuống hồi lâu, cuối cùng trong một hang động, đã tìm thấy hai người.
Lúc này, Sài Nhiên đã bị trói chặt trên một cây cột gỗ, sắc mặt tiều tụy vô cùng.
Dưới chân hắn là một rãnh hoa văn hình vẽ màu đen khổng lồ, rãnh đó đã bị tiên huyết nhuộm đỏ hơn nửa. Trên người, trên tay, trên cánh tay, trên chân Sài Nhiên đã chằng chịt những vết thương lớn nhỏ.
Mà "Tang Thi Vương" đang giơ con dao trong tay lên, chuẩn bị rạch thêm một nhát để tiếp tục lấy máu.
Mục Vân thấy cảnh đó, tức đến đôi mắt đỏ quạch, trực tiếp xông về phía "Tang Thi Vương".
Chỉ thấy "Tang Thi Vương" nhấn vào nút bấm trong tay, trong phòng tức thì xuất hiện mấy chục tên dị năng giả cao cấp.
Tang thi tuy dễ khống chế nhưng nhược điểm quá lớn, cho nên "Tang Thi Vương" lần này không sắp xếp tang thi canh giữ ở đây.
"Tang Thi Vương" thấy người tạm thời không qua được, tiếp tục động tác trong tay. Nào ngờ, Sài Diễm sớm đã không còn như trước, chỉ trong nháy mắt đã đột phá phòng thủ của dị năng giả, lao tới, đoạt lấy chủy thủ trong tay "Tang Thi Vương".
Sài Diễm cầm lấy chủy thủ, trực tiếp đâm vào lồng ngực "Tang Thi Vương". Vươn bàn tay còn lại, nhân lúc "Tang Thi Vương" còn chưa kịp phản ứng, trực tiếp vặn gãy cổ hắn.
"Tang Thi Vương" cho đến chết cũng không dám tin, kế hoạch hắn mưu tính bao nhiêu năm nay, cứ như vậy mà thất bại.
Dị năng giả thấy "Tang Thi Vương" đã chết, lập tức ngừng công kích, hoảng loạn tháo chạy ra ngoài.
Sài Diễm cởi bỏ trói buộc trên người Sài Nhiên, cho hắn uống một bình bổ huyết dược tề, giao người cho Mục Vân. Sau đó quay người lại, "xoẹt xoẹt xoẹt" vài cái, phá hủy trận pháp tà ác này, đưa hai người rời khỏi đây.
Cùng với cái chết của kẻ chủ mưu, Mục Vân và Hắc Ma Thạch khống chế đám tang thi, khiến chúng không còn làm hại người nữa. Bây giờ chỉ đợi nghiên cứu ra thuốc giải tang thi, là có thể tuyên bố kết thúc thời đại mạt thế.
Trong biệt thự.
Thẩm Vân Lăng tựa vào vai Sài Diễm hỏi: "Sài Diễm, kẻ chủ mưu kia rốt cuộc là người thế nào, sao hắn lại có thể vạch ra một kế hoạch tà ác như vậy."
"Không có gì, thật ra đó chính là một kẻ bán ma nhân không biết trời cao đất dày, tình cờ phát hiện ra một khối ma thạch và bí pháp trường sinh do Ma tộc để lại từ thời thượng cổ, muốn được trường sinh bất lão."
"Nhưng trường sinh bất lão đâu có dễ dàng đạt được như thế, nhất là hậu thế linh khí suy thoái. Để tụ tập đủ linh khí, hắn mới nghĩ ra phương pháp như vậy."
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 247: Tấn cấp
10.0/10 từ 10 lượt.
