Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 174: Rời đi
Trùng Hoàng lao thẳng đến Sài Diễm đang hấp thu cam lộ. Sài Diễm đã tấn cấp Trúc Cơ, tu vi sớm đã khác xưa, không thể so sánh trong cùng một ngày.
Cảm nhận được ý đồ của Trùng Hoàng, Sài Diễm vung cánh tay lên, một đạo không gian phong nhận bay ra, bụng của Trùng Hoàng lập tức bị thủng một lỗ lớn.
Trùng Hoàng không thể tin được nhìn xuống bụng mình. Nó không ngờ Sài Diễm lại lợi hại đến thế. Nó còn chưa kịp áp sát, đã bị Sài Diễm một chiêu hạ sát.
Trong lúc kinh hãi, Trùng Hoàng càng kiên định ý niệm phải hủy diệt Sài Diễm. Bằng không, chỉ cần Sài Diễm còn tồn tại một ngày, Trùng tộc bọn chúng không thể nào đông sơn tái khởi.
Trùng Hoàng thấy không thể công phá Sài Diễm, liền chuyển ý định sang Thẩm Vân Lăng bên cạnh.
Chỉ thấy Trùng Hoàng hư chiêu với Sài Diễm một cái, rồi bay nhanh đến trước mặt Thẩm Vân Lăng. Thẩm Vân Lăng do trước đó kích hoạt cao cấp phù lục, thể năng hao hết, đã không còn sức lực né tránh chiêu thức của Trùng Hoàng.
Mắt thấy lưỡi liêm đao của Trùng Hoàng sắp đâm trúng lồng ngực Thẩm Vân Lăng, một cây đằng mạn đã rắn chắc trói chặt Trùng Hoàng. Trùng Hoàng mượn lực bay đến gần Sài Diễm, tâm hạ hoành một cái, liền trực tiếp tự bạo.
Cảm nhận được ý đồ của Trùng Hoàng, Sài Diễm vội vàng rút đằng mạn lại, ôm Thẩm Vân Lăng chạy trốn về phía lối ra.
Đáng tiếc, Trùng Hoàng ôm ý đồng quy vu tận mà tự bạo, nó đã sống sượng tăng tốc độ lên gấp mấy lần. Không đợi Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng trốn thoát, nó đã dẫn bạo thân thể mình.
Trong lúc hoảng loạn, Sài Diễm đành phải kích hoạt một tấm phi hành phù, và một tấm ngự phong phù để tăng tốc độ.
Cuối cùng, ngay khoảnh khắc Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng thoát khỏi Thiên Lôi Trận, toàn bộ Thiên Lôi Trận vì sự bùng nổ của Trùng Hoàng mà hôi phi yên diệt.
"Sư huynh, sư tẩu, ngươi cuối cùng cũng ra rồi. Ta sắp chết vì lo lắng! Ngươi không sao chứ?" Mục Thanh Thương vội vàng chạy lên hỏi.
Sài Diễm gật đầu, nhìn xung quanh rồi nói: "Hiện tại tình hình thế nào?"
"Viện binh đã đến, Trùng tộc không còn Trùng Hoàng nên trở nên vô cùng tán loạn. Ta và Viên Lập Quân đã thiết lập bẫy, giải quyết được mấy con Trùng Vương, những con Trùng tộc còn lại thì tứ tán mà chạy." Mục Thanh Thương trả lời.
"Đúng rồi sư huynh, Trùng Hoàng đâu rồi, giải quyết xong chưa?"
Sài Diễm gật đầu, nhìn về hướng Thiên Lôi Trận nói: "Trùng Hoàng tự bạo rồi."
"Lời này là thật?" Viên Lập Quân nghe vậy, lập tức xông đến trước mặt Sài Diễm, kích động hỏi.
"Ta tự mắt thấy, ngươi không thấy Thiên Lôi Trận đã vỡ vụn thành nhiều mảnh rồi sao?" Sài Diễm nhíu mày nói.
"Tốt quá rồi, không còn Trùng Hoàng, Trùng tộc tiếp theo không còn đáng sợ nữa." Viên Lập Quân nói.
Lúc này, Thẩm Thế Nguyên, Sài Tiến và Triệu Thịnh ba người đi tới.
Thẩm Thế Nguyên nhìn thấy Thẩm Vân Lăng đang được Sài Diễm ôm trong lòng, hôn mê bất tỉnh, lo lắng hỏi: "Vân Lăng hắn thế nào rồi."
"Linh lực tiêu hao quá độ, qua một thời gian sẽ không sao." Sài Diễm trả lời.
"Tiểu Diễm, ngươi thì sao, ngươi không bị thương chứ?" Triệu Thịnh bước lên hỏi.
"Ngoại công, ta không sao, chỉ là hơi mệt, nghỉ ngơi vài ngày là được."
"Không sao là tốt rồi. Phòng của ngươi đã được sắp xếp lại, ta cho người đưa ngươi về." Sài Tiến nói.
Nếu nói thái độ của Sài Diễm đối với Thẩm Thế Nguyên và Triệu Thịnh vừa rồi là cung kính, thì đối với Sài Tiến, lại là lãnh mạc.
"Cái nhà đó nào có chỗ cho ta dung thân, ta vẫn là không nên tự tìm lấy cái khó chịu. Ta mệt rồi, những việc còn lại giao cho các ngươi, ta cần đi nghỉ ngơi." Sài Diễm nói xong, ôm Thẩm Vân Lăng dứt khoát rời đi.
Mục Thanh Thương và Quy Hải Quỳnh thấy vậy, cũng để lại một câu rồi vội vàng đi theo.
Sài Tiến mặc dù đã sớm dự liệu Sài Diễm sẽ không về Sài gia, nhưng không ngờ, hắn lại khiến mình bị làm cho bẽ mặt, mất thể diện ngay trước mặt mọi người. Lập tức giận đến thất khiếu sinh yên (7 lỗ xì khói).
Viên Lập Quân kịp thời bước ra, đóng vai trò hòa giải nói: "Sài Diễm bọn hắn những ngày này vì đối phó Trùng Hoàng mà ăn không ít khổ đầu. Hiện tại cứ để bọn hắn nghỉ ngơi thật tốt. Lão cốt đầu chúng ta, chẳng lẽ lại để bốn đứa tiểu oa oa vượt mặt sao. Việc xử lý hậu quả tiếp theo, cứ giao cho chúng ta mà làm đi."
—
Trên phi thuyền
"Sư huynh, hiện tại vấn đề Trùng tộc đã được giải quyết, ngươi lại thành công tấn cấp Trúc Cơ, tiếp theo có dự định gì không?" Mục Thanh Thương hỏi.
Sài Diễm nghe vậy, quay đầu nhìn Thẩm Vân Lăng nói: "Vân Lăng, quyết định của ngươi là gì? Ở lại, hay là theo ta đi Tu chân giới."
"Ta và ngươi cùng đi Tu chân giới." Thẩm Vân Lăng nói.
"Thật ư!" Sài Diễm không ngờ Thẩm Vân Lăng lại trả lời dứt khoát đến thế, lập tức hưng phấn la lớn.
Thẩm Vân Lăng gật đầu nói: "Đương nhiên."
"Kỳ thực, ngay từ khi ta biết thân phận thật của ngươi, ta đã chuẩn bị sẵn sàng cùng ngươi rời đi. Bây giờ ta đã chuẩn bị xong xuôi rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào."
"Vân Lăng ngươi cũng thật là, đã sớm quyết định rồi, tại sao không nói cho ta biết, hại ta lo lắng suông một trận. Ta còn tưởng chúng ta phải chia cách một thời gian, còn lo lắng khi ta không có ở bên, người bên cạnh ngươi có xuất hiện xú ngư lạn hà (ví von những nhân vật thấp kém) không khai nhãn quấn lấy ngươi không." Sài Diễm nói.
"Ta cũng là trước khi đến đê cấp tinh, mới câu thông tốt với người nhà. Trước đó cứ bận đối kháng Trùng Hoàng, nên không kịp nói." Thẩm Vân Lăng nói.
Sài Diễm gật đầu, quay sang nhìn Mục Thanh Thương nói: "Bên ta không vấn đề gì, có thể xuất phát bất cứ lúc nào. Bên các ngươi tình hình thế nào?"
"Trước khi chúng ta đến Trùng Tinh, đã từng thăm dò thái độ của phụ mẫu ta, bọn họ đoán chừng đã có chuẩn bị tâm lý. Ta muốn lần này trở về, giải thích rõ ràng với bọn họ." Quy Hải Quỳnh nói.
Sài Diễm gật đầu nói: "Tốt, vậy chúng ta trước tiên đến Bình quốc, rồi trở về Đế quốc một chuyến, từ Đế quốc trực tiếp về Tu chân giới."
Mấy người quyết định xong, Mục Thanh Thương liền thiết định hàng tuyến phi thuyền hướng về Bình Nguyên tinh.
............
Phi thuyền tốc độ rất nhanh, chỉ qua ba canh giờ, bốn người đã đến Bình Nguyên tinh.
Mấy người tìm một chỗ ẩn nấp, thu phi thuyền lại.
Sài Diễm đám người vừa xuống phi thuyền, liền nghe xung quanh người người đều đang bàn luận việc nhân tộc đại thắng Trùng tộc.
Mấy người sợ bị nhận ra, sinh thêm thị phi, đặc biệt cải trang một phen, mới lén lút trở về phủ đệ của Mục Thanh Thương.
Mục Thanh Thương thu dọn một ít đồ vật, cùng Quy Hải Quỳnh đi đến Tiêu Dao Hầu phủ.
Sài Diễm đám người không lộ diện, mà ẩn núp ở góc bên.
Quả nhiên, Quy Hải Quỳnh vừa nhắc đến chuyện này, Tiêu Dao Hầu cùng An Lạc công chúa liền đã biết.
Bọn họ không ngăn cản Quy Hải Quỳnh, chỉ nói để hắn theo tâm mình mà làm. Tinh tế quá nhỏ, ở lại đây chỉ làm chậm trễ hắn và Mục Thanh Thương. Bọn họ nhìn ra được, Mục Thanh Thương là người có đại bản sự, đối với Quy Hải Quỳnh cũng là chân tâm. Vì vậy bọn họ cũng yên tâm giao hắn cho Mục Thanh Thương. Còn nói, nếu một ngày nào ở ngoài không sống nổi, có thể tùy thời trở về, nơi này vĩnh viễn là nhà hắn.
Mục Thanh Thương nghe vậy, vội bước ra nói: "Nhạc phụ nhạc mẫu yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt tiểu Quỳnh. Có thời gian, ta nhất định sẽ đưa hắn về thăm hai vị."
"Hảo, có câu này của ngươi, ta liền yên tâm." An Lạc công chúa nói.
Cuối cùng, An Lạc công chúa ôm Quy Hải Quỳnh khóc thật lâu, mới thả hai người rời đi.
Trước khi đi, Quy Hải Quỳnh để lại hai chiếc không gian giới chỉ, bên trong là một ít cửu cấp pháp khí, cửu cấp dược tề, cùng cửu cấp phù lục. Sau này gặp nguy hiểm, cũng đủ bảo mệnh.
Bốn người rời khỏi Tiêu Dao Hầu phủ, trực tiếp lái phi thuyền, đến Đế Đô tinh.
Sài Diễm lén đi một chuyến đến Sài gia, coi như thay nguyên chủ nhìn cái nhà này lần cuối.
Vương Mỹ Lệ đã chết, Sài Dục bị người phế bỏ. Về phần Sài Vân, vì chuyện trước đây bị mọi người bài xích, cũng đã không đi học nữa. Về phần xuất giá, phàm là người biết chuyện của nàng, ai dám cưới.
Cuối cùng, Sài Vân bị Sài Tiến gả cho một đứa con riêng của tinh khoáng lão bản ở tinh cầu cấp thấp, hắn đổi lấy đại lượng tinh khoáng, bù đắp lỗ hổng mua Trúc Cơ đan.
Về phần Sài Vân, nàng mỗi ngày đều phải đối mặt một trượng phu thân tài thấp bé, lại có khuynh hướng bạo lực, ngày tháng trôi qua khổ không thể tả.
Biết được tình hình gần đây của đám người Sài gia, Sài Diễm liền quay người đi Triệu gia.
Hóa ra, Triệu Thịnh sớm đã nghi ngờ Sài Diễm không phải người của vị diện này, chỉ là, hắn mang thân thể của Sài Diễm, không muốn mất nữ nhi rồi lại mất cả ngoại tôn, liền ép mình không nghĩ sâu.
Vì vậy, khi Sài Diễm cùng Triệu Thịnh từ biệt, hắn tuy thương tâm, nhưng không giữ lại. Sài Diễm muốn tặng hắn vài món bảo vật phòng thân, cũng bị hắn cự tuyệt.
Cuối cùng, Sài Diễm chỉ có thể lén đặt đồ vật lên người Triệu Thịnh rồi mới rời đi.
Thay nguyên chủ kết thúc niệm tưởng cuối cùng, Sài Diễm mới cùng Thẩm Vân Lăng đi đến Thẩm phủ.
Trong đại sảnh, Thẩm lão gia tử, Thẩm phụ, Thẩm mẫu, Thẩm Vân Băng, một người cũng không thiếu, đều tụ tập ở đây.
Khi bọn họ biết Thẩm Vân Lăng sắp rời khỏi Đế quốc, sau này thậm chí có thể không trở về nữa, không khí trong đại sảnh trở nên áp lực vô cùng.
Nửa ngày, Thẩm lão gia tử thở dài một hơi nói: "Ta sớm đã biết sẽ có ngày này, Sài Diễm không phải người thường, ở lại đây, chỉ làm mai một các ngươi."
"Gia gia ngài nói gì vậy." Thẩm Vân Lăng nói.
"Ta nói, nếu không có Sài Diễm, nhân tộc sớm đã diệt vong. Kỳ thực từ khi Trùng Hoàng đại cử tiến công, chúng ta đã chuẩn bị liều chết. Hiện tại kết quả này, đã là tốt nhất."
"Gia gia hy vọng các ngươi có thể sống tốt hơn, đi được xa hơn. Nếu có cơ hội, liền trở về nhìn một cái." Thẩm Hào An nói.
"Gia gia, ta sẽ." Thẩm Vân Lăng nghe vậy, cũng đỏ hoe khóe mắt.
Nhạc Minh Phương ôm lấy Thẩm Vân Lăng, nước mắt không tự chủ chảy xuống: "Vân Lăng, ngươi nhất định phải sống thật tốt, sống tốt hơn bất cứ ai."
"Sẽ, ta sẽ." Thẩm Vân Lăng nói.
"Bá mẫu yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt Vân Lăng, có thời gian, chúng ta sẽ trở về thăm mọi người." Sài Diễm bảo chứng.
Thẩm Thế Nguyên nhìn Thẩm Vân Lăng hồi lâu, mới thở dài một hơi nói: "Ta nhìn ra được, Sài Diễm tiểu tử này đối với ngươi là chân tâm. Vốn định đợi diệt Trùng tộc, liền vì các ngươi tổ chức hôn lễ, xem ra không cần nữa. Các ngươi đến bên kia, nhất định phải tương trợ lẫn nhau, thành thật tương đãi, phu phu hòa mục biết không."
"Bá phụ yên tâm, ta nhất định không phụ Vân Lăng, nhất định một lòng chỉ tốt với một mình hắn." Sài Diễm nói.
"Tốt, tốt." Thẩm Thế Nguyên phất tay nói: "Đi đi, đều đi đi."
Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng sâu sắc bái lạy mấy người một cái, để lại vài chiếc không gian giới chỉ làm sính lễ, mới quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Nhạc Minh Phương cầm không gian giới chỉ trên bàn, nước mắt giàn giụa.
Đột nhiên, Nhạc Minh Phương nhìn một bình đan dược trong không gian giới chỉ, nghi hoặc nhìn Thẩm Thế Nguyên nói: "Ngươi cần cái này?"
Thẩm Thế Nguyên không rõ lấy bình đan dược kia, chỉ thấy bên trên viết mấy chữ lớn: Bách Tử Thiên Tôn Đan, Nhạc phụ đại nhân, đừng quá cảm tạ ta, Sài Diễm tự.
Thẩm Thế Nguyên: "Sài Diễm, ngươi cái vương bát đản này, ngươi trở lại cho ta, ta hối hận rồi, hôn sự của ngươi và Vân Lăng, ta không đồng ý!"
"Ủa, ta hình như nghe thấy thanh âm của phụ thân?" Thẩm Vân Lăng có chút nghi hoặc nói.
"Sao có thể, chúng ta đã đi ra khỏi Thẩm phủ một đoạn xa như vậy rồi, trừ phi hắn lớn tiếng gào thét, bằng không sao có thể nghe thấy." Sài Diễm nghiêm trang nói lời bịa đặt, tài nào thừa nhận Thẩm Thế Nguyên đang mắng hắn.
Thẩm lão đầu thật là, vì chuyện của hắn mà ta khổ tâm suy nghĩ, mới trước khi đi luyện chế được vài viên đan dược tặng hắn, thật không biết tốt xấu.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 174: Rời đi
10.0/10 từ 10 lượt.
