Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 168: Lại Luyện Trúc Cơ Đan
Chúng nhân thấy Sài Diễm xuất quan, ai nấy đều lộ vẻ mừng rỡ nhìn về phía hắn.
"Ta nói có đúng không, Thiếu tá?" Sài Diễm bước tới hỏi.
"Đó là lẽ tự nhiên, thuộc hạ mạo muội, còn xin Đại sư đừng so đo. Còn không mau mau đến xin lỗi mấy vị Đại sư?" Vị Thiếu tá kia nói.
Trung úy còn muốn nói gì đó, lại bị Thiếu tá dùng một ánh mắt trừng lại, chỉ đành cúi đầu, hướng mấy người kia xin lỗi.
"Đại sư, vậy thì dược tề và phù lục..." Thiếu tá có chút ngại ngùng hỏi.
Thẩm Vân Lăng bước lên nói: "Mấy hôm nay linh lực của chúng ta có phần tiêu hao quá độ, hiện tại chỉ có hơn sáu mươi tấm phù lục, và mười lăm bình dược tề."
Thiếu tá nghe vậy, có chút khó xử nói: "Mấy vị Đại sư có thể nghĩ cách được không, chút đồ này, thật sự không cầm cự được bao lâu."
"Các ngươi chờ một lát." Sài Diễm nói.
Chúng nhân không rõ nên đều nhìn về phía Sài Diễm. Chỉ thấy trong tay Sài Diễm hóa ra ba sợi dây leo, gộp cả ba chiếc bàn trong phòng lại với nhau. Lại từ không gian giới chỉ lấy ra một đống dược thảo, và ba mươi bình dược tề, đặt lên bàn, bày ra tuần tự.
Làm xong công tác chuẩn bị, Sài Diễm mới bắt đầu ra tay xử lý dược thảo. Để tiết kiệm thời gian, Sài Diễm đặt ba mươi cây cỏ giống nhau lại một chỗ, cùng lúc xử lý, sau đó hóa lỏng, rồi tinh luyện.
Thẩm Vân Lăng và những người khác đã sớm biết thực lực của Sài Diễm, thấy vậy cũng không quá kinh ngạc. Mà một nhóm binh lính bên cạnh, thì ai nấy đều trố mắt kinh ngạc.
"Thiếu tá, Đại sư đây là đang chuẩn bị phối chế dược tề sao?" Một tên tiểu binh nhỏ giọng hỏi: "Không phải nói phối chế dược tề cần đặc biệt cẩn thận, không thể phân tâm, phải từng bước một sao. Sao vị Đại sư này lại xử lý cùng lúc nhiều dược thảo như vậy, sẽ không xảy ra sai sót chứ?"
"Câm miệng, đừng quấy rầy Đại sư." Thiếu tá nói.
"Vâng." Tiểu binh nghe vậy, thức thời im lặng.
Chốc lát, chỉ thấy Sài Diễm phân chia dịch dược đã xử lý, rồi cân đối phân lượng, định ra thời gian, dung hợp, chuẩn xác vô cùng, phân thành các phần rồi rót vào ba mươi bình dược tề. Chẳng mấy chốc, ba mươi bình dược tề cấp sáu đã được phối chế ra lò.
"Xong rồi, đây là ba mươi bình dược tề cấp sáu, ngươi cứ nhận lấy trước đi. Lát nữa ta sẽ phối chế thêm cho ngươi vài bình dược tề cấp bảy để ứng phó khẩn cấp." Sài Diễm nói.
Thiếu tá định lực xem như không tồi, nghe vậy mặt không đổi sắc bước lên. Tiểu binh phía sau hắn, định lực không được như vậy, ai nấy đều trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào các dược tề trên bàn.
Thiếu tá cầm lấy một bình dược tề ngửi thử, phát hiện bên trong linh khí nồng đậm, lại là một bình dược tề thượng đẳng. Trong lúc kinh ngạc, hắn lại cầm lấy một bình khác, kết quả nhận được, lại y hệt bình trước.
"Đây là dược tề cấp sáu thượng phẩm?" Thiếu tá kinh ngạc nói.
Không phải nói dược tề cấp sáu rất khó mua sao, không phải nói dược tề cấp sáu thượng phẩm có tiền cũng không mua được sao. Bây giờ là thế nào, chẳng lẽ hắn hoa mắt rồi?
Dường như là sợ chúng nhân chưa đủ kinh ngạc, Sài Diễm tiếp tục nói: "Đúng vậy, thời gian gấp gáp, không kịp phối chế dược tề cực phẩm rồi, các ngươi cứ dùng cái này tạm bợ trước đi."
Thiếu tá: "......"
Một đám binh lính: "......"
Trong sự kinh ngạc của mọi người, rất nhanh, Sài Diễm lại dùng phương pháp tương tự, phối chế ra mười lăm bình dược tề cấp bảy, giao cho Thiếu tá nói: "Như vậy đủ cho các ngươi dùng tạm một đoạn thời gian chứ."
"Đủ rồi, số dược tề này, nếu không có gì bất ngờ, có thể cầm cự được ba ngày." Thiếu tá nói.
Sài Diễm nghe vậy có chút nghi hoặc nói: "Nhiều dược tề cao cấp như vậy, chỉ có thể cầm cự ba ngày, hiện tại chiến cuộc khẩn cấp lắm sao."
Thiếu tá nghe vậy, gật đầu nói: "Đúng vậy, hiện tại Tứ đại Trùng Vương mới đã gia nhập chiến đấu, quân ta lại ngay cả một người có thể chống đỡ cũng không có, chỉ có thể dựa vào khu trùng tề và phù lục miễn cưỡng chống lại. Nhưng phương pháp này, rốt cuộc chỉ có thể trị ngọn chứ không trị gốc."
"Vậy, nếu nhân tộc chúng ta cũng có thể xuất hiện vài dị năng giả cấp chín, có phải là có thể tạm thời chống đỡ được sự tiến công của Trùng tộc không." Sài Diễm nói.
"Nói thì là như vậy, nhưng dị năng giả cấp chín, nào có dễ xuất hiện như thế." Thiếu tá nói.
"Ta biết rồi, các ngươi đi làm việc trước đi." Sài Diễm gật đầu nói.
"Sư huynh, ngươi có phải có ý tưởng gì rồi không?" Thấy người không liên quan rời đi, Mục Thanh Thương hỏi.
Sài Diễm nhíu mày nói: "Đúng là có một chút ý tưởng, nhưng đối với ta mà nói, tổn thất quá lớn."
"Ngươi chẳng lẽ muốn luyện chế Trúc Cơ Đan, cho những dị năng giả cấp tám kia dùng sao." Mục Thanh Thương nói.
Sài Diễm gật đầu nói: "Không sai, sự việc đã đến nước này, chỉ có thể làm như vậy. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn nhân tộc bị diệt, Đế quốc và Bình quốc bị Trùng tộc chiếm lĩnh chứ."
"Vậy được rồi, ngươi mau đi luyện đan đi, chúng ta thay ngươi hộ pháp." Mục Thanh Thương gật đầu nói.
Mặt khác
"Thiếu tá, số dược tề này thật sự không vấn đề gì sao." Rời khỏi cung điện, một binh lính không nhịn được hỏi.
"Ta đã kiểm tra rồi, quả thực không có vấn đề, độ tinh thuần tuyệt đối ở trên chín mươi phần trăm." Thiếu tá nói.
"Vậy chuyện vị Đại sư kia nói muốn tìm cách giúp dị năng giả cấp tám, thăng cấp dị năng giả cấp chín, là thật sao."
Thiếu tá lắc đầu nói: "Không biết."
"Theo ta thấy, người đó căn bản là hư trương thanh thế. Nếu có thể giúp dị năng giả cấp tám thăng cấp cấp chín, vậy thì Đế quốc đã sớm xuất hiện dị năng giả cấp chín rồi, còn dùng đợi đến bây giờ."
"Cái này giống như lời đồn về dược tề vậy, lời đồn nói phối chế dược tề khó khăn dường nào, không dễ dàng dường nào, cầu dược tề sư phối chế một bình dược tề, thì thét giá trên trời. Kết quả thì sao, vị dược tề sư kia một hơi đã phối chế ra mấy chục bình dược tề, căn bản không khó khăn như vậy." Trung úy nói.
"Nhưng dược tề sư khác, tỷ lệ thành công quả thực rất thấp. Số lượng dược tề chúng ta thu được từ các dược tề sư khác, căn bản không thể so sánh với bọn họ." Binh lính nói.
"Điều này chỉ có thể chứng minh bọn họ không phải là trộm gian dối trá, thì cũng là thật sự ngu xuẩn." Trung úy nói.
............
Hai ngày sau, bên trong một cung điện thuộc Hoàng cung Đế quốc, đan hương lan tỏa, toàn bộ Hoàng cung đâu đâu cũng tràn ngập mùi đan hương say lòng người này. Có người không biết chuyện gì, cho rằng đây là thiên giáng dị tượng, là tín hiệu nhân tộc cuối cùng sẽ chiến thắng Trùng tộc.
"Sài Diễm, ngươi ra rồi, ngươi không sao chứ, thế nào rồi, thành công không." Thẩm Vân Lăng và những người khác thấy Sài Diễm bước ra, vội vàng tiến lên hỏi.
Sài Diễm gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, ta ra tay, làm sao có thể thất bại."
"Kìa, lần này lại không có ai chạy vào xem xét tình hình, thật là kỳ lạ." Sài Diễm nhìn xung quanh yên tĩnh hỏi.
Mục Thanh Thương liếc nhìn Thẩm Vân Lăng nói: "Cái này là nhờ Sư tẩu, đã sớm vẽ vài tấm cách tuyệt phù lục, cách ly toàn bộ cung điện với bên ngoài. Tuy nhiên, hiệu dụng của cách tuyệt phù không được lâu, hiện tại đan hương đã bắt đầu rò rỉ ra ngoài, đoán chừng không bao lâu nữa, sẽ có người đến hỏi thăm."
Sài Diễm nghe vậy nhìn về phía Thẩm Vân Lăng, Thẩm Vân Lăng mỉm cười với hắn.
"Đúng rồi Sư huynh, ngươi gây ra động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ đã luyện chế ra cực phẩm đan sao." Mục Thanh Thương nói.
"Không sai, lô Trúc Cơ Thảo ta thu được ở căn cứ Trùng tộc, trong đó có một cây bị biến dị, trở thành Trúc Cơ Vương, suýt chút nữa đã hút cạn linh khí của Trúc Cơ Thảo xung quanh." Sài Diễm nhíu mày nói.
"Vậy nói như vậy, ngoài lô đan dược này, những Trúc Cơ Thảo khác rất khó luyện chế thành đan rồi."
Mục Thanh Thương có chút tức giận nói: "Lũ Trùng tộc này thật là không biết kiến thức, không biết linh thảo trồng chung với nhau, rất dễ gây ra linh thảo biến dị, sinh ra Linh thảo Vương sao. Đã trồng chung, cũng không nói làm chút biện pháp phòng hộ, thật là ngu xuẩn chết đi được."
"Trúc Cơ Vương, linh thảo còn có thể sinh ra vương giả sao?" Thẩm Vân Lăng nghe vậy hỏi.
Sài Diễm gật đầu nói: "Đúng vậy, linh thảo ở Tu chân giới đều có linh tính, cùng một chủng loại linh thảo nếu ở quá gần nhau, thời gian dài, sẽ tự động sinh ra vương giả, hấp thu sạch sẽ toàn bộ linh khí của linh thảo cùng chủng loại xung quanh."
"May mắn chúng ta đi sớm, nếu không nhiều linh thảo như vậy đều sinh ra Trúc Cơ Vương, tổn thất của chúng ta sẽ lớn lắm." Sài Diễm gật đầu, nói một cách nghiêm túc.
Chốc lát, những người bị đan hương Trúc Cơ Đan hấp dẫn đến, đã vây kín cổng cung điện. Chỉ là vì e ngại thân phận của đối phương, trong trường hợp chưa được đối phương cho phép, không ai dám xông vào, sợ đắc tội với mấy vị Đại sư này.
Chúng nhân nghe vậy, lập tức tứ tán mà chạy. Đuổi đi đám người vây xem, Bách Lý Ngôn mới đẩy cửa bước vào.
"Sài Đại sư đang nghiên cứu gì vậy, trong phòng sao lại thơm như thế." Bách Lý Ngôn nói.
Sài Diễm nghe vậy lắc đầu nói: "Không có gì, chỉ là luyện chế vài viên đan dược, muốn giúp dị năng giả cấp tám đột phá cấp chín."
Bách Lý Ngôn nghe vậy kinh hãi, thầm nghĩ: Quả nhiên, Sài Diễm lại luyện chế ra Trúc Cơ Đan rồi.
Chuyện Sài Diễm luyện chế Trúc Cơ Đan ở Bình quốc, tuy Hách Liên Cảnh giấu rất kỹ, Bách Lý Ngôn lúc đầu không biết, nhưng thời gian dài, vẫn sẽ có một vài tin tức truyền đến.
Bách Lý Ngôn sau khi nhận được tin tức, vẫn luôn muốn tìm Sài Diễm luyện chế đan dược. Chỉ là Sài Diễm hoặc là bế quan tu luyện, hoặc là không ở Đế Đô. Mãi đến khi trong Hoàng cung truyền ra từng đợt đan hương, Bách Lý Ngôn mới nhớ đến chuyện này.
"Luyện chế là Trúc Cơ Đan sao." Bách Lý Ngôn hỏi.
Sài Diễm gật đầu nói: "Không sai."
"Trúc Cơ Đan không phải là đan dược dùng khi thăng cấp cấp mười sao, ngươi muốn lấy Trúc Cơ Đan cho dị năng giả cấp tám dùng, sẽ không lãng phí sao." Bách Lý Ngôn nói.
"Lãng phí cũng không có cách nào, không thể trơ mắt nhìn nhân loại đi đến diệt vong chứ. Hay là, Bệ hạ đưa cho ta vài khối ngọc thạch linh khí nồng đậm, coi như là bù đắp cho ta." Sài Diễm nói.
"Có thể. Nhưng ta muốn biết, Trúc Cơ Đan này của ngươi có bao nhiêu viên, đều tính cho ai."
Sài Diễm nghĩ nghĩ nói: "Đương nhiên là cho dị năng giả cấp tám rồi. Lần này ta luyện chế ra ba viên Trúc Cơ Đan, cộng thêm một viên còn sót lại lần trước, vừa lúc có thể giúp bốn người thăng cấp cấp chín. Còn về nhân tuyển cụ thể, cứ để Bệ hạ ngươi quyết định đi."
Bách Lý Ngôn nghe vậy gật đầu nói: "Hiện tại dị năng giả cấp tám của Đế quốc có ta, Viên Lập Quân của Viên gia, Thẩm Hào An của Thẩm gia, Triệu Thịnh của Triệu gia, và Sài Tiến của Sài gia."
"Viên Nguyên soái dị năng đã sớm đạt đến cấp chín đỉnh phong, Sài Tiến tuy thời gian đột phá cấp chín không lâu, nhưng cũng coi như dị năng giả cấp tám lão bài. Còn về Thẩm Tướng quân và Triệu Tướng quân, vì cơ thể vừa mới hồi phục, không thích hợp thăng cấp lắm. Dị năng giả cấp chín có Băng Hoàng Vương Băng, và Thái thượng hoàng hai người."
"Không bằng cứ đưa Trúc Cơ Đan cho Viên Nguyên soái, Sài Tướng quân và ta mỗi người một viên. Còn một viên còn lại, cứ để Sài Đại sư tự mình quyết định đi." Bách Lý Ngôn nói.
(Chỗ cấp 8 với cấp 9 không biết sao nữa, bản gốc đúng là như vậy.)
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 168: Lại Luyện Trúc Cơ Đan
10.0/10 từ 10 lượt.
