Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 83: Ngươi là sói yêu
Tiêu Tịch Hòa vừa mới khóc xong, chóp mũi vẫn còn ửng đỏ. Cô nhìn về phía Tạ Trích Tinh với đôi mắt long lanh ngấn lệ, cả người như rơi vào trạng thái ngẩn ngơ đần độn.
Khóe môi Tạ Trích Tinh càng cong hơn: “Mới xa nhau chốc lát mà đã không nhận ra ta rồi sao?”
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, một lúc lâu sau mới khó khăn mở miệng: “Sao ngươi… lại quay về?”
“Nếu ta không về, làm sao biết được nàng đang khóc?” Tạ Trích Tinh nhìn chăm chú vào mắt cô.
Tiêu Tịch Hòa hít mũi: “Ngươi đừng ảo tưởng, ta đâu có khóc vì ngươi. Ta chỉ là… chỉ là bỏ lỡ hội đèn, nên trong lòng hơi khó chịu…”
Bị Tạ Trích Tinh nhìn như thế, cô càng nói càng nhỏ tiếng.
“… Dù sao, dù sao cũng không phải ta khóc vì ngươi.” Cô cứng đầu bổ sung thêm một câu.
Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô thì gật đầu rất nghiêm túc, nhưng ngay giây tiếp theo: “Phì…”
Mắt Tiêu Tịch Hòa lập tức trừng tròn, không dám tin mà chất vấn: “Ngươi dám cười ta!”
“Ta không cười.” Tạ Trích Tinh lập tức nghiêm mặt.
“Rõ ràng ngươi đang cười ta!” Tiêu Tịch Hòa bật dậy: “Ta thấy hết rồi!”
“Nàng nhìn nhầm rồi.” Tạ Trích Tinh ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn về phía khung cửa.
Tiêu Tịch Hòa tức giận: “Ngươi có gan thì nhìn thẳng vào mắt ta mà thề là ngươi không cười ta đi!”
“Cái khung cửa này mà cũng chạm khắc hoa văn, Hoàng cung các nàng đúng là xa xỉ.” Tạ Trích Tinh cố đổi đề tài.
Tiêu Tịch Hòa tức muốn nổ phổi, gào lên một tiếng rồi lao tới ôm chầm lấy hắn. Tạ Trích Tinh đỡ lấy cô xong thì rốt cuộc không nhịn được nữa, đuôi mắt khóe mày đều dính ý cười: “Ta thật sự không cười nàng.”
“Vậy giờ chàng đang làm gì?” Tiêu Tịch Hòa tức giận véo mặt hắn: “Có phải chàng thấy ta rất buồn cười không? Rõ ràng ta thích chàng đến chết đi sống lại, vậy mà còn phải đuổi chàng đi. Đuổi chàng đi rồi lại ôm mặt ngồi khóc, khóc thì thôi đi, thế mà lại để chàng bắt gặp, bây giờ chàng đắc ý lắm chứ gì!”
Cô vô cùng tức giận nên xuống tay cũng chẳng nhẹ, gương mặt Tạ Trích Tinh bị cô bóp nắn đến đỏ cả lên. Hắn vẫn không phản kháng, chỉ yên lặng nhìn cô.
Dưới ánh mắt của hắn, Tiêu Tịch Hòa dần dần buông tay ra, sau đó mới nhận ra mình đang treo trên người Tạ Trích Tinh. Mặt cô đỏ bừng, luống cuống định xuống nhưng Tạ Trích Tinh siết chặt cánh tay, ôm cô càng chặt hơn. Tiêu Tịch Hòa chống cự hai lần không thành công, đành để mặc hắn.
“Thích ta đến chết đi sống lại?” Hắn hỏi.
Tiêu Tịch Hòa khịt khịt mũi, không trả lời.
Tạ Trích Tinh cúi người, ghé sát vào mặt cô: “Hửm?”
Tiêu Tịch Hòa ngả người ra sau, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Nhưng Tạ Trích Tinh không cho cô cơ hội, chỉ ngẩng đầu lên liên tục áp sát.
Thấy mặt hắn càng lúc càng gần, có thể hôn bất cứ lúc nào, Tiêu Tịch Hòa vội vàng che miệng hắn lại: “Thích chàng! Rất thích!”
Trong cổ Tạ Trích Tinh bật ra một tiếng cười khẽ, hơi thở nóng ẩm phả vào lòng bàn tay cô như ngọn gió ẩm ướt l**m qua da thịt, mang theo một chút ngứa ngáy. Cảm giác tê dại ấy chạy theo lòng bàn tay tiến thẳng đến tim khiến Tiêu Tịch Hòa khẽ run lên, mặt đỏ bừng, rụt tay lại.
Tạ Trích Tinh mỉm cười, cúi đầu hôn lên môi cô. Tiêu Tịch Hòa né một chút nhưng không tránh được, đành ngoan ngoãn để yên.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở đan xen. Lúc đầu Tiêu Tịch Hòa chống tay lên vai hắn, nhưng dần dần, cô đưa tay lên ôm lấy mặt hắn. Nhân lúc đang ở thế thượng phong, cô dịu dàng cúi đầu đón nhận tình ý của hắn.
Nụ hôn kết thúc, hơi thở của cả hai đều có chút hỗn loạn.
“Ta cũng thích nàng.” Tạ Trích Tinh nhìn chăm chú vào mắt cô.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ừm.”
“Thích đến chết đi sống lại.”
“… Ồ.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Tạ Trích Tinh nhướn mày.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, dùng ngón cái khẽ vuốt môi hắn, Tạ Trích Tinh vui vẻ hôn lên ngón tay cô một cái.
Chỉ xa nhau chưa đến nửa canh giờ, giờ gặp lại giống như lâu ngày tương phùng, mọi tình cảm bị đè nén đều được giải tỏa đôi chút. Những ngày đầu tiên, lúc nào Tiêu Tịch Hòa cũng rất vui, nhưng vui xong lại bắt đầu bất an —
Cô vẫn luôn để tâm đến trận Giết Yêu sắp được xây xong.
“Chàng nói thật với ta đi.” Một buổi chiều nọ, Tiêu Tịch Hòa ngồi xuống trước mặt Tạ Trích Tinh một cách nghiêm túc: “Trận Giết Yêu đó có ảnh hưởng gì đến chàng không.”
Tạ Trích Tinh hừ khẽ, vừa định mở miệng, Tiêu Tịch Hòa đã nhanh hơn một bước cắt lời: “Đây là chuyện liên quan đến tương lai của chúng ta, không thể sai sót dù chỉ một li. Tốt nhất là chàng đừng nói dối.”
Nghe thấy cô nói hai chữ “tương lai”, đôi mắt Tạ Trích Tinh dao động, hiếm khi nghiêm túc thêm mấy phần: “Có.”
“… Là ảnh hưởng thế nào?” Tiêu Tịch Hòa căng thẳng hẳn lên.
Tạ Trích Tinh mím môi: “Trong thời gian ngắn chỉ là áp chế tu vi, nhưng lâu dài sẽ tổn thương thần hồn, nguy đến tính mạng.”
Tiêu Tịch Hòa đột nhiên trợn to mắt.
“Ta đã nói thật rồi.” Tạ Trích Tinh nhìn cô cảnh báo: “Nhưng nếu nàng dám vì vậy mà đuổi ta đi, ta nhất định sẽ…”
“Xem ra chúng ta phải rời cung sớm thôi.” Tiêu Tịch Hòa trầm ngâm nói.
Tạ Trích Tinh khựng lại: “Chúng ta?”
“Đúng vậy, chúng ta.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Nhưng không thể lén bỏ trốn được. Mẫu hậu ta vốn đã bệnh nặng, nếu ta lại bỏ trốn cùng chàng, chắc chắn người sẽ không chịu nổi. Hơn nữa cửa ải Phụ hoàng cũng phải qua, cho nên phải nghĩ cách nào đó để bọn họ vui vẻ đồng ý cho chúng ta rời đi. Nhưng rốt cuộc phải nghĩ cách gì đây…”
Tạ Trích Tinh thấy cô không còn trốn tránh như trước đây mà nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của họ, trong lòng bỗng thấy ấm áp vô cùng.
“Chàng có ý tưởng gì không?” Tiêu Tịch Hòa thấy hắn mãi không nói gì, liền ngẩng đầu hỏi.
Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lúc, rồi cúi đầu cụng mũi cô một cái.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
Một lúc sau, cô hiểu ý của hắn, lập tức cạn lời: “Chàng có thể đứng đắn tí được không?”
“Đây là chuyện đứng đắn.” Tạ Trích Tinh nghiêm túc nhìn cô: “Trong tộc sói chúng ta, sau khi xác nhận hai bên đều thích nhau thì phải ân ái ngay.”
“… Đây không phải tộc sói của các chàng, phiền chàng tuân thủ quy tắc của Nhân tộc chúng ta.” Tiêu Tịch Hòa đẩy mặt hắn ra. Mấy ngày nay hắn cứ tìm cách trêu chọc cô, nhưng cô vẫn chưa đồng ý, ngoài mấy lần hôn hít ra thì hai người vẫn chưa xảy ra chuyện gì quá phận.
Bị đẩy ra lần nữa, trên mặt Tạ Trích Tinh chợt hiện lên vẻ không hài lòng.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Thôi, ta không trông cậy vào chàng nữa.” Nói xong liền đi ra ngoài.
Tạ Trích Tinh nhíu mày: “Đi đâu?”
“Làm đồ ăn ngon cho chàng!”
Lông mày Tạ Trích Tinh lập tức giãn ra.
Nói là làm đồ ăn ngon cho hắn, nhưng Tiêu Tịch Hòa lại chẳng hề bước vào bếp mà đi thẳng đến chỗ ở của Tiểu Phàn Tử. Hôm nay Tiểu Phàn Tử không trực, giờ này chắc chắn đang ngủ bù trong phòng.
Cô chậm rãi đi dọc theo con đường nhỏ, chưa đi được mấy bước đã gặp Hứa Như Thanh.
“Điện hạ.” Hứa Như Thanh cười đón lấy: “Nô tài đang định đi tìm người.”
“Tìm ta làm gì?” Tiêu Tịch Hòa lấy làm lạ.
Hứa Như Thanh lấy từ trong lòng ra vài tờ giấy: “Nô tài vừa có được vài công thức bánh mới nên định đến dâng cho Điện hạ.”
Mặc dù Đại Lê đúng là một vùng “hoang mạc ẩm thực”, nhưng Tiêu Tịch Hòa luôn yêu thích sưu tầm các loại phương thuốc và bí phương đồ ăn cổ xưa để cải tiến. Mỗi lần có công thức mới đưa tới, cô đều rất mừng. Thế nhưng hôm nay trong lòng có chuyện, đến thứ mình thích nhất là bí phương cô cũng mất hứng: “Ngươi có lòng rồi, cứ đưa cho cung nhân là được.”
Hứa Như Thanh nghe vậy thì khựng lại: “Điện hạ không thử làm một lần sao?” Trước giờ mỗi lần hắn ta gửi đến công thức mới, Tiêu Tịch Hòa đều nóng lòng xuống bếp, hắn ta cũng có thể nhân cơ hội phụ giúp để lấy lòng cô.
Tiêu Tịch Hòa phất tay: “Giờ ta đang bận, để hôm khác đi.”
“Điện hạ định đi tìm Lâm Tổng quản phải không?” Hứa Như Thanh cười mà như không: “Gần đây Điện hạ rất thân với Lâm Tổng quản nên xa cách với nô tài nhiều rồi.”
“Không có chuyện đó đâu, đừng nghĩ nhiều.” Tiêu Tịch Hòa nói xong liền bỏ đi.
Hứa Như Thanh nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của cô, nụ cười trên môi hoàn toàn biến mất, đáy mắt phủ lên một tầng u ám. Thuộc h* th*n tín núp trong tối chậm rãi bước ra, do dự một chút rồi mở miệng: “Thuốc đã chuẩn bị xong rồi, nô tài sẽ chọn một ngày thích hợp trong vài ngày tới, tự tay bỏ vào thức ăn của thỏ, đảm bảo Điện hạ sẽ trị tội Lâm Phàn vì quản lý không nghiêm.”
Hứa Như Thanh im lặng một lúc lâu, khi nhìn về phía tâm phúc, trên mặt tụ lại sát ý nặng nề: “Hãy chuẩn bị thêm thuốc, ta muốn Lâm Phàn chết cùng với con thỏ.”
Tâm phúc sững sờ, khi hoàn hồn liền vội vàng đồng ý.
Tiểu Phàn Tử đang ngủ bỗng hắt hơi một cái, giật mình tỉnh giấc.
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.” Tiêu Tịch Hòa đang chơi với con thỏ ngẩng đầu lên.
Tiểu Phàn Tử vội vàng xuống giường: “Người, người đến khi nào vậy?”
“Đến gần một canh giờ rồi.” Tiêu Tịch Hòa cố ý nói.
Tiểu Phàn Tử hoảng hốt.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Ta lừa ngươi đấy, mới đến thôi.”
Tiểu Phàn Tử mới thở phào nhẹ nhõm, chạy đến bên cạnh cô ngồi xuống khoe công: “Gần đây thời tiết lạnh dần, con thỏ này được nô tài nuôi càng lúc càng tròn trịa, Điện hạ có thích không?”
“Thích thích, trắng trẻo lắm.” Tiêu Tịch Hòa khen ngợi, con thỏ béo tròn như quả bóng liếc nhìn cô một cái rồi lật người tiếp tục ngủ.
Tiểu Phàn Tử cười hì hì: “Điện hạ thích là tốt rồi.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn y một cái: “Thực ra hôm nay ta đến đây không phải để xem thỏ.”
“Ồ?”
“Ta muốn ngươi giúp ta bàn bạc xem, làm thế nào để Phụ hoàng Mẫu hậu đồng ý cho ta và Tạ Trích Tinh cùng rời cung.” Tiêu Tịch Hòa nói thẳng.
“Tạ Trích Tinh…” Tiểu Phàn Tử do dự một chút, chợt hiểu ra: “Là tên của vị kia à.”
Tiêu Tịch Hòa hơi nhếch môi: “Cứ giam hắn trong tẩm điện cả ngày cũng không phải cách hay, nhưng một người đàn ông to lớn như hắn không thể ở lại trong cung như thế được, chỉ có thể ta đi cùng hắn thôi.”
Tiểu Phàn Tử nghe vậy, nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu. Khi Tiêu Tịch Hòa tưởng rằng mình nói có gì không đúng thì y mới đột nhiên cảm thán một câu: “Điện hạ rất thích vị Tạ công tử đó phải không?”
“Ừm, rất thích.” Tiêu Tịch Hòa thừa nhận một cách rộng rãi.
“Nếu vậy, sao không gả cho hắn luôn đi? Thành thân rồi là có thể mở phủ riêng, nếu không muốn ở lại Kinh thành thì có thể cầu Hoàng thượng ban cho một mảnh đất rồi ra ngoài sống riêng.” Tiểu Phàn Tử cười cười: “Từ sau khi tiền triều xảy ra chuyện ngoại thích làm phản, Hoàng tộc triều ta kiêng kỵ kết thân với đại gia tộc. Phò mã, phi tần gì đó thì thân phận càng thấp càng tốt, Hoàng thượng chắc sẽ không để ý thân phận của Tạ công tử đâu.”
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, ngay sau đó lại lắc đầu: “Hắn không cha không mẹ, trước đây sống bằng nghề ăn xin, dù Phụ hoàng ta không để ý xuất thân, chỉ sợ cũng khó mà đồng ý.” Xin lỗi nhé Tạ Trích Tinh, lai lịch của chàng không rõ ràng, chỉ có thể giải thích như vậy thôi.
Tiểu Phàn Tử “à” lên một tiếng: “Đúng là một vấn đề.”
Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Tiểu Phàn Tử suy nghĩ một lúc: “Hay là nhờ Hoàng hậu nương nương giúp đỡ?”
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt.
“Ngài ấy yêu thương người như vậy, chắc chắn sẽ giúp đỡ.” Tiểu Phàn Tử nói xong, lại nghĩ đến điều gì đó: “Tuy nhiên không thể nói hết sự thật, chúng ta phải bịa ra một câu chuyện tốt hơn, tốt nhất là bỏ qua trải nghiệm làm nam sủng của Tạ công tử.” Dù xuất thân cao hay thấp, hai chữ “nam sủng” này nói ra cũng chẳng có chút lợi lộc nào.
Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng tình.
Nửa canh giờ sau, Tiêu Tịch Hòa vừa thút thít vừa chạy vào cung Hoàng hậu.
“Hôm đó có mấy tên lưu manh, Tiểu Phàn Tử không thể bảo vệ được con, may mà hắn xuất hiện nên con mới bình an vô sự.” Tiêu Tịch Hòa ôm cánh tay Hoàng hậu khóc lóc: “Con biết thân phận hắn thấp hèn, nhưng con đã thích hắn rồi, còn đưa hắn vào cung nữa. Xin Mẫu hậu thành toàn cho con!” Tiêu Tịch Hòa kể ra câu chuyện mà cô và Tiểu Phàn Tử cùng sáng tác.
Gần đây sắc mặt Hoàng hậu càng lúc càng kém, nghe vậy chỉ dịu dàng nhìn cô.
“Mẫu hậu…” Mắt Tiêu Tịch Hòa ngân ngấn nước.
Hoàng hậu mỉm cười: “Ta biết rồi, ta sẽ nói với Phụ hoàng con.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ: “Người đồng ý rồi ư?”
“Ừm.”
“… Nhưng người còn chưa gặp hắn mà.”
“Chuyện cụ thể thế nào Phụ hoàng con sẽ phái người đi điều tra. Ta chỉ phụ trách nói giúp thôi.” Hoàng hậu nói, rồi đưa tay vuốt mặt cô: “Con gái lớn rồi, cũng đến lúc kết hôn. Nếu có thể tìm được người mình thích để sống bên nhau cả đời, Mẫu hậu có chết cũng nhắm mắt.”
Khóe mắt Tiêu Tịch Hòa cay xè: “Mẫu hậu, người nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Hoàng hậu thất thần một lúc, cười hỏi: “Trận Giết Yêu sắp dựng xong rồi phải không?”
“Vâng, còn vài ngày nữa là xong.” Tiêu Tịch Hòa trả lời.
Hoàng hậu ừ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Trong lòng cô nặng trĩu, chẳng bao lâu sau cô liền cáo lui.
Cô vừa đi, Thần Đế đã tới tẩm cung. Hoàng hậu vừa ho vừa kể lại chuyện cho Thần Đế nghe một lượt, lông mày Thần Đế nhíu chặt: “Hồ đồ! Sao có thể động lòng với một kẻ ăn mày, còn đưa cả người ta vào cung!”
Hoàng hậu bật cười: “Hoàng thượng còn để ý đến xuất thân sao? Vậy thiếp thân đường đường là một cô nhi, chẳng phải nên thấy lo lắng sao?”
Thần Đế nhếch môi: “Đừng nói bậy, nàng biết ta không có ý ấy.”
“Cứ tra kỹ thân phận hắn trước đã. Nếu không có vấn đề gì thì gặp mặt một lần cũng được.” Hoàng hậu dịu dàng nói: “Con gái ta có con mắt nhìn người như ta, ắt không đến nỗi tệ.”
Nghe vậy, Thần Đế im lặng đan tay mình với tay bà ấy.
Một lúc lâu sau, ông ấy nói: “Đợi khi trận Giết Yêu thành công, diệt sạch yêu ma trong cung, bệnh của nàng ắt sẽ khỏi.”
Hoàng hậu cười đáp lại.
Liên quan đến ái nữ yêu quý, Thần Đế không dám sơ suất, lập tức gọi tất cả những người hôm đó theo Tiêu Tịch Hòa xuất cung đến tra hỏi từng người —
“Sau khi Điện hạ ra khỏi cung thì tới bờ hồ, sau đó bảo bọn nô tài lui ra. Một lúc lâu sau mới gọi bọn nô tài đến, cũng không đi xem hội đèn mà quay về luôn.”
“Nô tài không rõ lúc đó xảy ra chuyện gì, nhưng cảm thấy hẳn là có việc gì đó. Bởi khi lên xe ngựa, Điện hạ trông như sắp khóc.”
Mọi người đều khai như thế, Thần Đế nhíu mày, lại gọi Tiểu Phàn Tử đến.
“… Điện hạ quả thật gặp mấy kẻ vây đánh, nô tài tuy tới kịp, nhưng lực bất tòng tâm, may mà Tạ công tử xuất thủ tương trợ nên mới không xảy ra chuyện.” Tiểu Phàn Tử cẩn thận nói. Phải nói dối trước mặt Hoàng thượng đúng là cũng hơi căng, nhưng vì giữ vững vị trí của mình bên cạnh Điện hạ, y chỉ đành mạo hiểm một phen.
Đợi đến khi Điện hạ gả cho Tạ Trích Tinh, y chính là ân nhân của Phò mã, để xem Hứa Như Thanh còn dám ganh đua với y thế nào!
Thần Đế thẩm vấn suốt nửa ngày trời, vẫn không nghe ra sơ hở gì. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ông ấy quyết định triệu kiến Tạ Trích Tinh.
Tin truyền đến tẩm điện Công chúa, Tiêu Tịch Hòa vui mừng ôm chặt lấy Tạ Trích Tinh: “Tốt quá! Phụ hoàng tin rồi!”
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi: “Ông ta tin hay không thì sao chứ? Chỉ cần nàng muốn, ta có thể đưa nàng đi.”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nhìn hắn.
Tạ Trích Tinh thở dài: “Được rồi, ta sẽ đi gặp ông ta.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức vui hẳn lên, lại có chút xót xa: “Xin lỗi nhé Tạ Trích Tinh, nếu không phải vì ta thì chàng đâu phải chịu khổ như vậy.” Cô vẫn nhớ rõ những vết thương trước đây trên người hắn từ đâu mà ra.
Nghe vậy, ánh mắt Tạ Trích Tinh lập tức dịu lại: “Không để thê tử bị kẹt giữa hai bên, đó là việc ta nên làm với tư cách là phu quân.” Còn về mối thù với Chung Thần… Dù sao hắn cũng đã cướp Tịch Hòa đi rồi, rộng lượng một lần thì có sao đâu.
Tiêu Tịch Hòa kiễng chân hôn hắn: “Cảm ơn.”
Tạ Trích Tinh ôm lấy eo cô, cúi đầu trao cho cô một nụ hôn nồng nàn.
Sắp gặp cha mẹ vợ nên không thể ăn mặc quá sơ sài. May mà Tiêu Tịch Hòa đã chuẩn bị từ trước, sai người chuẩn bị sẵn vài bộ cẩm bào hoa lệ, hai người cùng nhau chọn lựa cẩn thận.
“Màu đen.”
“Màu đen đi.”
Hai người đồng thanh lên tiếng, rồi nhìn nhau cười.
Tiêu Tịch Hòa cũng không biết tại sao, chỉ là cô cảm thấy hắn hợp với màu đen hơn.
Tạ Trích Tinh cầm áo vào phòng trong thay, Tiêu Tịch Hòa ngồi một mình ở ngoài ăn bánh, thỉnh thoảng lại hỏi: “Xong chưa?”
“Chưa.” Giọng Tạ Trích Tinh có vẻ kiên nhẫn: “Bộ y phục này quá rườm rà.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Rườm rà mới đẹp chứ.”
Tạ Trích Tinh khẽ hừ một tiếng.
Mặc dù Tiêu Tịch Hòa rất kiên nhẫn, nhưng theo thời gian trôi qua, cô cũng dần sốt ruột. Đúng lúc cô sắp không nhịn được muốn vào trong nhìn thử, một bóng người đã bước ra từ trong buồng.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên, lập tức sững sờ tại chỗ, trong đầu chợt hiện lên một khung cảnh —
Dưới pháo hoa trước căn nhà gỗ vào đêm Giao Thừa, Tạ Trích Tinh cong môi, lười biếng hỏi: “Ta không thể đến sao?”
Tiêu Tịch Hòa giật mình hoàn hồn, tim đập nhanh mấy nhịp.
“Nhìn đến ngẩn người ra rồi?” Tạ Trích Tinh bật cười: “Phu nhân đúng là nông cạn.”
Mặt Tiêu Tịch Hòa hơi ửng đỏ, mà cảnh tượng kia lại cứ quẩn quanh trong đầu… Kỳ lạ thật, cô chưa từng thấy căn nhà gỗ nào, cũng chưa bao giờ xem pháo hoa cùng Tạ Trích Tinh, sao lại có thể tự nghĩ ra cảnh như thế?
Cô ho khẽ một tiếng, ép mình không nghĩ nữa: “Phụ hoàng đã từng thấy gương mặt này của chàng rồi, có cần sửa lại không?”
“Đã thay đổi rồi, chỉ có nàng mới nhìn thấy dung mạo ban đầu.” Tạ Trích Tinh đáp.
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm: “Đi thôi.”
Tạ Trích Tinh ừ một tiếng, định nắm tay cô nhưng Tiêu Tịch Hòa tránh đi.
“Lát nữa trước mặt Phụ hoàng nhớ giữ quy củ chút.” Cô cảnh cáo.
Tạ Trích Tinh liếc cô, miễn cưỡng đồng ý.
Hai người chuẩn bị xong thì ra ngoài, vừa định đi về phía chính điện thì có cung nhân đến thông báo, mời họ đổi hướng đến cung của Hoàng hậu.
“Hoàng hậu nương nương cũng muốn gặp vị Tạ công tử này.” Cung nhân mỉm cười nói.
Tiêu Tịch Hòa có chút căng thẳng, cuối cùng vẫn len lén nắm lấy tay Tạ Trích Tinh. Khóe môi Tạ Trích Tinh hơi cong, ngoan ngoãn để cô nắm.
Hai người im lặng đi suốt dọc đường. Sắp tới tẩm cung Hoàng hậu, Tiêu Tịch Hòa tự giác buông tay, Tạ Trích Tinh cũng không để ý, bước vào cửa cung với cô.
Trong điện, Thần Đế đỡ Hoàng hậu ngồi xuống trướng mềm, rồi mở lời than phiền: “Chẳng qua là gặp một kẻ vô danh tiểu tốt, sao nàng phải cố ý dậy làm gì.”
“Đó là người trong lòng con gái, đương nhiên phải đích thân gặp mặt.” Hoàng hậu ho khẽ rồi nói.
Thần Đế thở dài, định nói gì đó thì hai người kia cùng bước vào. Ông ấy và Hoàng hậu đồng thời ngẩng đầu, khi thấy một thanh niên lông mày rậm, mắt to, họ đều có chút ngạc nhiên.
Vốn tưởng đối phương xuất thân ăn mày, hẳn phải gầy gò nhỏ bé, rụt rè sợ sệt, không ngờ dáng vẻ thân hình lại khá ổn, chỉ là ánh mắt này… Thần Đế và Hoàng hậu đồng thời cau mày, họ đều cảm thấy trên người hắn có chút gì đó quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu rồi.
“Phụ hoàng, Mẫu hậu, đây chính là Tạ Trích Tinh.” Tiêu Tịch Hòa vội nói.
Thần Đế lấy lại tinh thần, liếc nhìn Hoàng hậu rồi hờ hững mở lời: “Thân hình ngươi trông chẳng giống kẻ ăn mày.”
“Bình thường cũng làm chút việc nặng để đổi lấy cơm ăn, lâu dần nên mới cao lớn hơn người thường.” Tạ Trích Tinh giải thích. Hắn cố gắng không nhìn Thần Đế, tránh nhớ lại những cực hình ngày trước rồi lại nổi sát ý.
Hoàng hậu mỉm cười: “Đã biết nghĩ tới làm việc kiếm tiền, cũng không tính là lười biếng.”
Thần Đế trầm ngâm chốc lát: “Đúng vậy.”
“Hãy kể về cách các con quen biết nhau đi.” Hoàng hậu lại nói.
Tạ Trích Tinh và Tiêu Tịch Hòa nhìn nhau, rồi bắt đầu từ tốn kể lại. Trí nhớ hắn không tệ, mấy lời dặn của Tiêu Tịch Hòa hắn đều thuộc làu, giờ đối đáp với Hoàng hậu cũng không hề hoảng loạn.
Bữa gặp gỡ này xem như khá hòa hợp. Đợi Tạ Trích Tinh và Tiêu Tịch Hòa lui ra rồi, Hoàng hậu mỉm cười: “Xem ra ta nói không sai, mắt nhìn người của con gái đúng là không tệ.”
“Thanh niên tên Tạ Trích Tinh này, từ tên cho đến khí chất đều không giống hạng bần hàn, càng không có vẻ nhút nhát tự ti của kẻ ăn mày, ta luôn thấy có chỗ không ổn.” Thần Đế nhíu mày nói.
Hoàng hậu trách yêu nhìn ông ấy: “Ai bảo kẻ ăn xin phải rụt rè? Chẳng phải vừa rồi hắn đã nói rằng từ nhỏ thường đến nghe lén bên cửa sổ thư viện sao, xem ra cũng là người có chí vươn lên.”
Nghe vậy, Thần Đế không nói gì nữa, chỉ liên tục nghĩ đến ánh mắt Tạ Trích Tinh nhìn ông ấy. Rõ ràng rất quen thuộc nhưng lại không thể nhớ ra giống ai… Ông ấy trầm tư cả một ngày, mãi đến lúc đêm khuya nằm xuống, trong đầu bất chợt hiện lên gương mặt con sói yêu đen kia, ông ấy đột ngột ngồi bật dậy: “Người đâu! Triệu tập tất cả tu sĩ!”
Lệnh vua như núi, nói ra là làm. Chỉ trong một khắc, cả Hoàng cung đã sáng đèn như ban ngày.
Tiêu Tịch Hòa ngủ mơ mơ màng màng, nghe động tĩnh mới miễn cưỡng tỉnh dậy. Đang định hỏi Tạ Trích Tinh xem xảy ra chuyện gì, chợt nhớ ra Mẫu hậu đã sắp xếp cho hắn chỗ ở khác, tối nay hắn không ngủ cùng cô.
Thật là… Tiêu Tịch Hòa thở dài, do dự một lúc rồi vẫn đi ra ngoài. Kết quả vừa bước ra khỏi cửa, Tiểu Phàn Tử đã hoảng hốt chạy đến: “Công chúa, Hoàng thượng dẫn người đến điện Chiêu Nhật nơi Tạ công tử đang ở rồi.”
Tim Tiêu Tịch Hòa như rơi xuống, vội vàng chạy ra ngoài.
Điện Chiêu Nhật nhanh chóng chật kín người, Tạ Trích Tinh chậm rãi bước ra trong ánh đèn, lập tức bị một nhóm tu sĩ vây quanh.
“Chuyện gì vậy?” Tạ Trích Tinh nhìn về phía Thần Đế.
Sắc mặt Thần Đế tái xanh: “Sói yêu, ngươi tưởng đổi bộ da khác là trẫm không nhận ra ngươi sao! Dám có ý đồ với con gái trẫm, đúng là chán sống rồi!”
Tạ Trích Tinh khựng lại: “Ta không hiểu ngài đang nói gì.”
“Không hiểu?” Thần Đế cười giận dữ: “Ngươi sẽ sớm hiểu ra thôi!”
Nói xong, ông ấy vung tay lên, các tu sĩ lập tức thiết lập kết giới vây khốn Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống, đáy mắt lóe hiện lên sát khí.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 83: Ngươi là sói yêu
10.0/10 từ 50 lượt.
