Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 80: Cô có ý đồ với hắn
Cả đời này Tiêu Tịch Hòa chưa từng gặp loại người như thế. Nói hắn ngu ngốc thì hắn còn biết hạ độc khống chế cô, nói hắn thông minh thì hắn lại giống tên ngốc ở đầu thôn chẳng biết xấu hổ, cứ thế quỳ gối tr*n tr**ng trước mặt cô, chẳng có ý che đậy gì.
“Đẹp không?” Người đàn ông bỗng nhiên hỏi.
Tiêu Tịch Hòa sững lại, chợt nhận ra mình vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chỗ… ấy của hắn. Mặt cô đỏ hơn, vội lấy tay che mắt rồi quay đầu đi: “Ngươi mặc quần áo vào nhanh lên!”
Tạ Trích Tinh nhếch môi, đang định cưỡng ép kéo cô quay lại thì bỗng thấy đôi tai đỏ bừng của cô.
Đôi tai nhỏ xinh còn đeo hoa tai tròn tròn bằng ngọc trai, đáng yêu không nói thành lời. Ánh mắt hắn rơi lên đó rồi không rời đi được nữa.
Tiêu Tịch Hòa đợi một lúc lâu, thấy phía sau lại chẳng có chút động tĩnh nào, không nhịn được hỏi: “Xong chưa?”
Không ai đáp lại, cứ như trong phòng chỉ còn mình cô.
“Này, ngươi có nghe ta nói không?”
“Này!”
Vẫn không ai trả lời.
… Chẳng lẽ đi rồi? Tiêu Tịch Hòa do dự một chút, nhưng không đủ can đảm quay lại nên chỉ có thể thử đưa tay ra sau. rón rén dò dẫm về phía hắn.
Tạ Trích Tinh nhìn ngón tay thon dài của cô cẩn thận dò từng chút, dấu đỏ trong lòng bàn tay cô giống như một vết bớt, lại giống như một truyền thừa cổ xưa nào đó. Hắn suy nghĩ một lát, âm thầm thả ra một chút linh lực, nhưng không thử ra được điều gì từ dấu đỏ ấy.
Có vẻ chỉ là vết bớt thôi.
Hắn hơi nhếch môi, nhìn ngón tay cô sắp dò tới eo bụng mình. Hầu kết hắn chuyển động rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.
“A!” Tiêu Tịch Hòa hoảng sợ quay đầu, vừa chạm mắt với hắn đã vội quay đi, dùng sức rút tay lại: “Sao vừa rồi ngươi không lên tiếng!”
“Ta không tên ‘Này’” Hắn đáp lại.
Không ngờ lại là câu trả lời này. Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra, suy nghĩ bị kéo lệch: “Vậy ngươi tên gì? Sói yêu?”
“Tạ Trích Tinh.” Hắn chậm rãi mở miệng.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Thì ra còn có tên họ đàng hoàng.
Tên này nghe cũng quen quen. Nếu nói trước đó cô cảm thấy tên của những người khác quen thuộc vì họ đã ở cạnh cô mười mấy năm, vậy còn hắn? Cô chắc chắn trước hôm qua mình chưa từng nghe qua cái tên “Tạ Trích Tinh”.
Tiêu Tịch Hòa đang thất thần thì phía sau truyền đến tiếng sột soạt, sau đó là giọng hắn vang lên: “Thoa thuốc.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, do dự quay đầu thì thấy hắn đã nằm sấp xuống, còn kéo một góc chăn phủ lên thắt lưng để che đi nơi quan trọng.
Được rồi, vậy cũng đủ khiến cô yên tâm. Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, lấy chút thuốc bôi lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng thoa lên vết thương của hắn. Sau đó, cô thấy Tạ Trích Tinh hơi nhíu mày.
“… Nếu đau thì nói một tiếng.” Nhìn nếp nhăn giữa mày hắn, tim Tiêu Tịch Hòa bỗng hơi thắt lại… Chắc là cô là bị điên rồi.
Tạ Trích Tinh không bỏ qua cảm xúc lóe lên trong mắt cô, tim hắn khẽ run: “Ừ.”
Tiêu Tịch Hòa cong nhẹ khóe môi, tiếp tục thoa thuốc.
Lúc trước vì hắn tr*n tr**ng nên cô không dám nhìn kỹ vết thương trên người hắn, giờ có thể nhìn thẳng mới phát hiện ra nặng hơn cô tưởng tượng nhiều. Cả lưng đầy vết roi, có mấy vết sâu đến thấy xương, giờ vẫn rịn máu. Trên chân thì giống như bị đổ cả bảng màu lên, xanh tím loang lổ, chẳng chỗ nào lành.
… Hắn đã làm chuyện tày trời gì mà Phụ hoàng lại ra tay độc ác đến thế?
“Ta giết mấy người.” Tạ Trích Tinh thản nhiên mở miệng.
Tiêu Tịch Hòa giật mình, ngón tay chọt thẳng vào vết thương của hắn khiến hắn lập tức không vui.
“Ta ta không cố ý!” Tiêu Tịch Hòa sợ hắn nổi giận nên vội vàng dỗ dành, gấp quá còn thổi thổi vào vết thương hắn.
Hơi thở ấm áp phả qua vết thương khiến lưng Tạ Trích Tinh bỗng cứng đờ, tấm chăn đắp trên người cũng hơi động đậy.
“Tiếp tục đi.” Hắn bình tĩnh nói.
Tiêu Tịch Hòa thở phào, vừa bôi thuốc vừa hỏi: “Tại sao ngươi lại giết người?”
“Bọn chúng xông vào địa bàn của ta, không đáng chết à?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn tấm chăn vẫn đang động đậy, mãi mới nói: “Nhưng cũng không cần giết họ… Đuổi ra là được mà…”
Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, tỏ rõ sự khinh thường.
Tiêu Tịch Hòa lại nhìn chăn, cuối cùng im luôn.
Cô lặng lẽ thoa thuốc cho hắn, rồi lấy dầu hoạt huyết xoa chỗ bầm trên chân hắn, suốt quá trình cái chăn vẫn không ngừng nhúc nhích, cô muốn làm như không thấy nhưng nó cứ khiến cô chú ý. Nhịn mãi không được, cô nói: “Hình như… đuôi của ngươi cứ cử động liên tục.”
Vị trí ấy, có thể cử động… chắc chỉ có đuôi.
Tạ Trích Tinh nghe vậy thì chợt sững lại thấy rõ, sau khi quay đầu lại nhìn một cách khó tin mới thấy quả nhiên chăn đang cử động.
“Ngươi không biết sao?” Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của hắn, Tiêu Tịch Hòa cũng ngạc nhiên theo.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh bỗng tối thui lại, nhìn cô bằng đôi mắt sắc bén: “Cô đã làm gì?”
“Ta có làm gì đâu!” Tiêu Tịch Hòa oan uổng vô cùng.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô hồi lâu, rồi lạnh giọng: “Cút ra ngoài.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức lăn đi.
Mãi đến khi chạy ra khỏi cửa, cô mới dám thầm mắng một tiếng: Đồ thần kinh.
“Điện hạ, người cho thỏ ăn xong rồi ạ?” Tiểu Phàn Tử đứng chờ ngoài cửa vui vẻ hỏi.
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “À… Cho ăn xong rồi.”
“Vậy giờ nô tài gọi người vào dọn dẹp một chút, tiện thể chỉnh lại giường cho Điện hạ.”
Tiểu Phàn Tử vừa nói vừa định gọi người vào, Tiêu Tịch Hòa vội ngăn: “Không cần!”
Tiểu Phàn Tử sững lại.
Tiêu Tịch Hòa cũng nhận ra mình phản ứng thái quá nên cười gượng nói: “Không biết sao mà con thỏ đó nhát lắm, để tránh làm nó sợ, ngươi đừng gọi người vào nữa.”
Nói xong, cô cố tình dặn dò: “Không ai được vào hết! Cả ngươi cũng vậy.”
“Vậy ai dọn dẹp trong phòng ạ?” Tiểu Phàn Tử hỏi.
Tiêu Tịch Hòa ho khan đáp: “Ta tự dọn.” Thực ra có Tạ Trích Tinh ở đó, chỉ cần một cái búng tay là dọn sạch nên chẳng cần cô động tay.
“… Vâng.” Tiểu Phàn Tử thấy cô đã nói vậy thì chỉ đành đáp.
Tiêu Tịch Hòa hơi nhếch môi, do dự một lát rồi quay lại phòng.
Cửa vừa đóng lại, nụ cười trên mặt Tiểu Phàn Tử lập tức tắt hẳn. Tâm phúc bên cạnh thấy vậy liền hỏi: “Con thỏ mà Hứa Như Thanh tặng thì có gì tốt chứ? Vừa nhỏ vừa mập, lại ngu lại lười, chẳng có điểm nào đáng để thích. Sao Điện hạ lại mê nó như vậy?”
“Chắc chắn cái tên khốn đó đã giở trò lên con thỏ nên mới khiến Điện hạ si mê như thế.” Tiểu Phàn Tử nghiến răng nghiến lợi: “Vốn dĩ ta còn muốn giữ lại cái mạng nhỏ của nó, giờ xem ra không thể rồi.”
Tâm phúc hiểu ý: “Nô tài lập tức đi chuẩn bị vài thứ hay ho.”
Trong điện chỉ cách một cánh cửa, Tiêu Tịch Hòa hoàn toàn không biết con thỏ nhỏ của cô đang gặp nguy hiểm. Cô chỉ lặng lẽ ngồi trước bàn ngoài phòng, suy nghĩ xem rốt cuộc Tạ Trích Tinh giận vì điều gì.
Tạ Trích Tinh nghe tiếng động nhẹ bên ngoài, cụp mắt xuống tự bôi thuốc lên toàn bộ vết thương trước người rồi mới mặc áo mỏng đi ra.
Vừa thấy hắn, Tiêu Tịch Hòa lập tức đứng thẳng người, ngay giây tiếp theo đã liếc vào cái đuôi của hắn.
“Nhìn gì?” Tạ Trích Tinh vốn đã bình tĩnh lại, nhưng thấy cô nhìn chằm chằm đuôi mình thì giọng lại trở nên khó chịu.
Tiêu Tịch Hòa cứng mặt nhìn lên trời: “Ta có nhìn đâu!”
Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô thì chú ý đến khăn lụa trên cổ cô.
Dù đã vào thu nhưng thời tiết vẫn hơi nóng, vậy mà cô quấn khăn kín cổ, mồ hôi rịn ra cũng chẳng hay.
Ngón tay Tạ Trích Tinh hơi động đậy, không hiểu sao lại muốn tháo xuống cho cô. Gần như ngay khi hắn có ý nghĩ đó, khăn lụa liền tự rời cổ cô rồi xuất hiện trong tay hắn.
Tiêu Tịch Hòa giật mình kêu lên, che cổ lại theo phản xạ: “Ngươi cướp khăn lụa của ta làm gì!”
“Sao cô lại đeo cái này?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa bật cười giận dữ: “Ngươi còn mặt mũi mà hỏi hả? Không phải để che vết thương ngươi để lại thì ta đeo làm gì?”
“Vết thương?” Trong mắt Tạ Trích Tinh hiện lên chút chế giễu: “Sao ta không thấy?”
Tiêu Tịch Hòa định nói ngươi mù à, nhưng khi đối diện ánh mắt hắn thì tim cô khựng lại, lập tức chạy đến trước gương đồng. Trong gương, cổ cô trắng nõn sạch sẽ, một vệt đỏ cũng không có chứ đừng nói là vết thương sâu vào thịt.
“Là ngươi làm à?” Tiêu Tịch Hòa quay đầu lại kinh ngạc.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô.
“Thật sự là ngươi làm à, sao ngươi lại giỏi thế?” Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc chạy đến trước mặt hắn, rồi bỗng nhận ra chuyện không hợp lý: “Ngươi đã có bản lĩnh này rồi sao không tự chữa cho mình?”
Nghe câu này, Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Phải cảm ơn Phụ hoàng tốt của cô, phí bao công sức mang ta vào trong cung.”
Liên quan gì đến trong cung?
Tiêu Tịch Hòa vừa nghĩ vậy thì lập tức nhớ đến lời Tiểu Phàn Tử: trong Hoàng cung có long khí che chở, yêu quái mạnh cỡ nào vào đây cũng bị áp chế.
“Vậy sao ngươi không ra khỏi cung để chữa thương?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Tạ Trích Tinh nghi ngờ cô cố tình chọc tức mình: “Cả người ta đầy thương tích thế này thì ra kiểu gì?”
Ờ… hợp lý. Tiêu Tịch Hòa tặc lưỡi một tiếng rồi quan tâm đến một vấn đề quan trọng hơn: “Vậy ngươi ở lại trong cung có bị long khí của Phụ hoàng ta ép chết không?”
Tiêu Tịch Hòa hơi thất vọng, nhưng bề ngoài lại thở phào: “Vậy thì tốt.”
Tạ Trích Tinh như nhìn thấu cô nghĩ gì, lập tức hừ một tiếng.
Hai người nhìn nhau một cái, đột nhiên đều không muốn nói nữa.
Tạ Trích Tinh đến ngồi thiền trên sạp mềm, Tiêu Tịch Hòa rảnh rỗi nên chạy đi chơi với thỏ con.
Phải nói là Hứa Như Thanh có mắt thật, con thỏ này tròn trịa béo mập, lông lại bóng mượt, nhìn một cái là biết khác các con thỏ khác.
“Chỉ có điều lười quá, suốt ngày như buồn ngủ.” Tiêu Tịch Hòa chọc chọc con thỏ lười, song thỏ chỉ lật người rồi ngủ tiếp.
Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Hai người một thỏ ở trong phòng gần nửa ngày, đến chiều Tiêu Tịch Hòa cũng chịu không nổi. Vừa đến cửa, cô chợt nhớ ra chuyện gì nên lại quay vào: “Ngươi đừng ăn thỏ của ta đấy, không thì ta liều mạng với ngươi.”
Tạ Trích Tinh: “Ừ.”
Tiêu Tịch Hòa nghe được câu đảm bảo thì chạy mất. Tạ Trích Tinh liếc con thỏ đang ngủ trong lồng, ánh mắt đầy khinh thường.
Rời phòng, Tiêu Tịch Hòa không đi thẳng đến Ngự Thiện Phòng mà gọi Tiểu Phàn Tử đi dạo ở Ngự Hoa Viên.
Điện hạ đã hờ hững với y cả ngày rồi, giờ hiếm khi chủ động, Tiểu Phàn Tử lập tức mềm lòng. Nhưng nghĩ đến chuyện quan trọng, y đành nuốt xuống mà từ chối: “Thôi ạ, nô tài còn việc… Sói yêu vẫn chưa tìm được, Ngự Hoa Viên đã phong tỏa, Điện hạ đến chỗ Hoàng hậu chơi thì hơn.”
Chuyện này rất quan trọng, y không yên tâm giao cho người khác.
Tiêu Tịch Hòa hơi thất vọng nhưng cũng không nghĩ nhiều, gật đầu rồi chạy đi một mình.
Tiểu Phàn Tử thở phào, đợi cô đi xa mới gọi tâm phúc: “Thuốc đâu?”
“Đã điều chế xong rồi, đảm bảo thỏ chỉ cần dính một chút là chết.” Tâm phúc lập tức nói.
Tiểu Phàn Tử gật đầu, liếc quanh rồi đưa tay ra.
Tâm phúc lập tức đưa tay vào tay áo tìm thuốc, nhưng tìm mãi vẻ mặt lại trở nên kỳ quặc.
“Sao mà chậm chạp quá vậy!” Tiểu Phàn Tử sốt ruột quát.
Tâm phúc cười gượng: “Nô, nô tài quên thuốc trong tẩm điện rồi.”
“Đồ ngu!” Tiểu Phàn Tử tức tối gõ đầu hắn ta: “Đi lấy mau lên!”
Tâm phúc cuống cuồng chạy đi.
Bên kia, Tiêu Tịch Hòa chạy qua con đường có binh lính canh gác, tiến vào tẩm cung Hoàng hậu. Người trong cung Hoàng hậu quen với sự hấp tấp của cô, vừa định vào thông báo thì cô đã vẫy tay, nhảy qua bậc cửa: “Mẫu hậu!”
Lời còn chưa dứt, trong nội thất bỗng lóe một luồng sáng. Tiêu Tịch Hòa sững lại, vội chạy vào nhưng chỉ thấy Hoàng hậu đang ngồi trước bàn trang điểm.
“Vội vàng hấp tấp chẳng ra thể thống gì.” Hoàng hậu chỉnh trang trước gương, nghe động tĩnh liền quay lại trách: “Phụ hoàng con mà thấy chắc chắn sẽ mắng con.”
“Ngài ấy đâu nỡ làm thế.” Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh.
Hoàng hậu bất đắc dĩ hỏi: “Lại tìm gì vậy?”
“Hình như vừa rồi con thấy một tia sáng màu đỏ, to chừng này.” Cô giơ tay minh họa: “Rồi biến mất luôn.”
“Ánh sáng thì làm gì có ‘to nhỏ’.” Hoàng hậu dở khóc dở cười: “Mà Mẫu hậu ở đây từ nãy tới giờ, sao không thấy gì?”
“Nhưng mà…”
“À, có phải con nói cái này không?” Hoàng hậu nhìn về phía sau con gái.
Tiêu Tịch Hòa quay lại mới thấy trước cửa treo một chiếc đèn lồng đỏ, bên trong còn thắp nến.
“… Ban ngày ban mặt thắp nến làm gì vậy ạ?” Tiêu Tịch Hòa thắc mắc.
Hoàng hậu liếc nhìn cô: “Phụ hoàng con tặng.”
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa vẫn thấy kỳ lạ, nhưng nghe vậy liền không hỏi nữa mà ngoan ngoãn dựa sát vào bên cạnh bà ấy: “Lúc nãy con đi trên đường đến đây thấy nhiều binh lính lắm, xem ra Phụ hoàng lo lắng thật.”
“Vẫn chưa bắt được con sói yêu đó, sao mà ông ấy không lo cho được.” Hoàng hậu chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Nhất là khi ông ấy còn có một đứa con gái suốt ngày thích chạy lung tung như con.”
Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng: “Con đâu có thích chạy lung tung đến thế.”
Hoàng hậu mỉm cười, lấy một cây trâm cài lên đầu cô, nhưng cô thấy nặng nên lại tháo xuống. Tiêu Tịch Hòa thân thiết nằm lên chân bà ấy, vừa dựa vừa nói chuyện phiếm.
Ở trong cung Hoàng hậu một lúc, cô chợt nhớ ra trong phòng còn có một con sói đói nên bèn từ biệt Hoàng hậu rồi đi ra ngoài.
Đi đến cửa, cô lại quay đầu nhìn một chút, song chỉ thấy chiếc đèn lồng treo trên khung cửa đang được nắng chiếu vào, chẳng có chút ánh sáng nào.
… Ánh sáng cô thấy khi nãy chắc chắn phát từ đây thật à? Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, ôm nỗi thắc mắc trở về tẩm điện.
Vì trong lòng còn suy nghĩ chuyện khác nên suốt đường đi cô đều thất thần, cho đến khi bước vào tẩm điện, thấy Tiểu Phàn Tử ngất xỉu trên đất không biết sống chết cô mới giật mình lao tới: “Tiểu Phàn Tử!”
Tiêu Tịch Hòa lập tức ngẩng đầu, đập vào mắt là đôi tai thú. Cô tức giận: “Ngươi làm gì y rồi!”
“Giết rồi.” Tạ Trích Tinh nhạt nhẽo đáp.
Tiêu Tịch Hòa ngã phịch xuống đất, một lúc sau mới nhận ra không đúng: “Vậy sao y còn thở?”
“Bởi vì ta lừa cô.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Nhưng y sắp chết rồi.” Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối lại.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng che chở cho Tiểu Phàn Tử: “Ý ngươi là gì? Sao ngươi phải giết y?”
“Cô không định hỏi vì sao y vào đây à?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “À đúng rồi, y vào đây làm gì?”
“Không biết.” Tạ Trích Tinh nhếch môi. “Lén la lén lút.”
Tiêu Tịch Hòa cứng họng một lúc rồi nói: “Dù sao ngươi cũng không thể giết y!”
Tạ Trích Tinh nhìn vào ánh mắt cảnh giác của cô, tâm trạng bỗng trở nên khó chịu: “Y đã nhìn thấy ta rồi, không giết thì phải làm sao?”
Tiêu Tịch Hòa ngừng lại, vắt óc suy nghĩ hồi lâu mới nói ra một câu: “Ta có thể giải thích, nhưng ngươi phải phối hợp…”
Một khắc sau, một gáo nước lạnh tạt thẳng xuống. Tiểu Phàn Tử bị dội đến lạnh thấu tim, run một cái rồi tỉnh, vừa thấy Tạ Trích Tinh đã nhào đến trước mặt Tiêu Tịch Hòa: “Hộ giá, ưm ưm…”
“Im lặng nghe ta giải thích.” Tiêu Tịch Hòa bịt miệng y cảnh cáo.
Tiểu Phàn Tử sợ hãi gật đầu.
Tiêu Tịch Hòa mới buông y ra, y căng thẳng đứng chắn trước mặt cô, không quên quát vào mặt Tạ Trích Tinh: “Ngươi là yêu quái phương nào?”
“Liên quan gì tới ngươi.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp.
Tiểu Phàn Tử nổi giận: “To gan! Ngươi đã xông vào tẩm điện của Điện hạ còn dám vô lễ!”
“Được rồi, đừng lải nhải.” Tiêu Tịch Hòa liếc y: “Ngươi giải thích trước xem tại sao mình lại xuất hiện ở đây đi.”
Tiểu Phàn Tử ngẩn ra, hồi lâu nói: “Ta… Ta tới xem con thỏ của người…”
“Đã bảo là nhát như chuột rồi mà ngươi còn xem gì nữa.” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Tiểu Phàn Tử cười gượng: “Vì nó mà người không ra ngoài cả ngày, nô tài sợ Hứa Như Thanh giở trò gì nên đến xem thử là thế nào.”
Nghe cũng hợp lý, Tiêu Tịch Hòa gật đầu.
Tiểu Phàn Tử thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà sau khi vào phòng y chưa kịp lấy thuốc ra đã bị đánh ngất, nếu không thì bây giờ thật khó giải thích.
Y đã giải thích xong, vậy còn người đàn ông trước mặt… Tiểu Phàn Tử cảnh giác nhìn Tạ Trích Tinh.
Tiêu Tịch Hòa thấy vậy cũng liếc nhìn Tạ Trích Tinh: “À, hắn là nam sủng ta lén đưa từ bên ngoài vào.”
Tiểu Phàn Tử: “!!!”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Đừng nói cho ai, không thì ta giết ngươi.” Tiêu Tịch Hòa đe dọa.
Tiểu Phàn Tử vội vàng gật đầu. Lại nhìn Tạ Trích Tinh một cái thì thấy dáng dấp cũng xem được, gương mặt rõ nét, thân hình đẹp, bảo sao Điện hạ thích… Nhưng…
“Nhưng vừa rồi ta thấy rõ tai hắn…” Tiểu Phàn Tử liếc thêm lần nữa nhưng thấy đó chỉ là tai bình thường, không có lông.
“Chỉ là… hứng thú thôi.” Tiêu Tịch Hòa ném ra một miếng vải lông giống tai thú của hắn.
Tiểu Phàn Tử: “…” Không ngờ Điện hạ lại… chơi lớn như thế.
Nhưng y còn thắc mắc: “Điện hạ đưa người vào từ khi nào mà ta không biết?”
Tiêu Tịch Hòa bình thản: “Nếu để ngươi biết thì ta làm chủ nhân kiểu gì nữa?”
Có lý! Tiểu Phàn Tử chợt hiểu: “Nên hôm nay người không chịu ra ngoài, cũng không cho ai vào là vì người đàn ông này?”
“Ừm.” Tiêu Tịch Hòa thừa nhận.
Không phải bị Hứa Như Thanh mê hoặc là tốt rồi. Tiểu Phàn Tử lập tức vui vẻ: “Điện hạ cứ yên tâm, chắc chắn nô tài sẽ giữ bí mật!”
“Được rồi, lui xuống đi.” Tiêu Tịch Hòa bày ra dáng Công chúa.
Tiểu Phàn Tử đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài, vui không để đâu cho hết.
Tiêu Tịch Hòa giả vờ cao thâm đứng đó, cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Lừa được rồi.”
“… Cái này là chức quan lớn đấy.” Tiêu Tịch Hòa còn định chém gió.
Mặt Tạ Trích Tinh không đổi sắc: “Tuy ta ít bước chân vào đời, nhưng nam sủng nghĩa là gì ta vẫn biết.”
… À. Tiêu Tịch Hòa cười trừ, lanh lẹ đổi chủ đề: “Trước đó y đã gặp ngươi trong lồng bắt yêu, sao không nhận ra mặt ngươi?”
“Vì ta đã đổi khuôn mặt.” Tạ Trích Tinh đáp.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “Đổi rồi? Sao ta không nhận ra?”
“Vì ta không đổi mặt với cô.” Tạ Trích Tinh khoanh tay.
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh: “Ngươi lợi hại thật!”
Mặc dù có nhiều lời muốn nói, nhưng vì khen ngợi luôn có hiệu quả nên Tạ Trích Tinh đã lười so đo với cô về chuyện nam sủng nữa. Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, lại chạy ra ngoài làm cho hắn chút đồ ăn, dỗ dành hắn nghe lời.
Tối đến, Tiêu Tịch Hòa thành thạo nằm vào giường, nhường chỗ trống bên ngoài cho hắn. Tạ Trích Tinh không thấy có gì kỳ lạ, nằm thẳng xuống bên cạnh.
“Tay.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác, hắn cũng không nhắc lại, chỉ lạnh lùng nhìn cô.
“À…” Cuối cùng cô nhớ ra, vội xắn tay áo, đưa vết thương hắn tạo lúc sáng đến bên môi hắn.
Tạ Trích Tinh cắn xuống.
“Á… Nhẹ thôi.” Tiêu Tịch Hòa hít mạnh một hơi, giọng nhỏ nhẹ nghe như làm nũng.
Hầu kết Tạ Trích Tinh lên xuống, động tác vô thức nhẹ lại.
Tiêu Tịch Hòa đang cau mày thì bất chợt bị thứ gì đó chạm vào.
Cái gì vậy? Cô liếc một cái thì thấy cái đuôi của hắn lại đang lắc, mà hắn lại không hề hay biết.
… Thôi kệ, không nhắc thì hơn. Tiêu Tịch Hòa giả vờ như không thấy, đợi hắn buông tay ra rồi hỏi: “Ngày mai có phải còn phải bóp nữa không?”
Tạ Trích Tinh ngẩng đầu nhìn cô.
“Cũng khá đau đó.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Tạ Trích Tinh mím môi, mãi một lúc sau mới nói một câu: “Chỉ cần cô không thất hứa thì không bóp.”
“Vậy chắc chắn ta sẽ không thất hứa.” Tiêu Tịch Hòa lập tức bảo đảm.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô rồi nằm xuống.
Tiêu Tịch Hòa hoàn toàn không buồn ngủ, nghiêng người nhìn gương mặt hắn: “Lưng ngươi đầy vết thương, nằm thế này không đau sao?”
“Đau.”
“Vậy sao ngươi còn nằm?”
“Không liên quan đến cô.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cuộc trò chuyện kết thúc.
Cô xoay người dựa vào tường rồi nhanh chóng ngủ say. Tạ Trích Tinh nghe hơi thở nhẹ nhàng của cô, cuối cùng cũng phát hiện ra đuôi mình đang lắc lư.
“Không được cử động.” Hắn sa sầm mặt quát khẽ, nhưng cái đuôi lại càng lắc dữ hơn.
“Không có tiền đồ!”
“Đồ ngu!”
Tạ Trích Tinh như bị phân liệt, vừa nghiến răng vừa tự mắng mình.
Còn Tiêu Tịch Hòa thì đã rơi vào một giấc mơ kỳ quái. Trong mơ, cô và Tạ Trích Tinh sống rất lâu trong một thung lũng, Tạ Trích Tinh còn mang thai con của cô, mỗi lần nhìn thấy cái bụng của hắn, cô đều vui vẻ không thôi.
“Còn động đậy nữa là ta chém ngươi!”
Hả?
Tiêu Tịch Hòa bị giọng nói bực bội ấy đánh thức, lờ mờ đối diện một đôi mắt quen thuộc. Vẫn còn chìm trong giấc mơ, cô mơ màng tiến lại gần.
Tất nhiên Tạ Trích Tinh phát hiện cô đã tỉnh, thấy cô nghiêng người sang hắn tưởng cô muốn nói gì nên cúi xuống lắng nghe.
Kết quả, ngay giây sau, cô dụi dụi mũi vào mũi hắn: “Đừng giận nữa.”
Nói xong, cô lại ngủ luôn.
Tạ Trích Tinh: “…”
Cả người hắn cứng đờ, đáy mắt lóe lên vẻ không thể tin nổi —
Thế mà cô lại đòi ân ái với hắn.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 80: Cô có ý đồ với hắn
10.0/10 từ 50 lượt.
