Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 50: Tâm lý sụp đổ
Bởi vì chưa tìm được Uông Liệt, Tiêu Tịch Hòa không dám rời đám đông quá xa, tìm đại một chỗ yên tĩnh rồi dừng lại, sau đó lấy nồi niêu xoong chảo từ trong túi Càn Khôn ra, nhuần nhuyễn dựng một cái bếp lò đơn giản bắt đầu làm bữa sáng.
Một khắc sau, Tiểu An ngửi thấy mùi thơm bèn đi tới.
“Thơm quá lão đại, tỷ đang làm gì vậy?” Cậu ta tò mò nhìn vào nồi.
Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Cháo thịt nạc, cậu có muốn ăn không?”
“Được sao?” Tiểu An có hơi lúng túng.
Tiêu Tịch Hòa: “Đương nhiên, đợi một lát nhé.”
“Vâng.” Tiểu An ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.
Nấu cháo khá tốn công, sau khi Tiêu Tịch Hòa điều chỉnh lửa, cũng ngồi xuống, thuận tiện đưa cho Tiểu An một vốc đồ ăn vặt: “Ăn lót dạ trước đi.”
Tiểu An nói cảm ơn rồi nhận lấy, nếm thử một miếng mắt liền sáng lên: “Ngon thật, là tỷ làm ạ?”
“Ừ.”
“Lão đại giỏi quá, vậy mà lúc trước ta không phát hiện ra.” Tiểu An lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Bởi vì lúc trước giữ được mạng là may rồi, đâu có tâm trạng làm mấy thứ này.”
Tiểu An bừng tỉnh: “Bây giờ là vì Ma Tôn đến, tỷ mới có tâm trạng đúng không?”
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười không phủ nhận.
Tiểu An cảm thán: “Ta lớn từng này tuổi rồi vẫn lần đầu tiên thấy nữ tử biết nấu cơm, còn nấu ngon như vậy, Ma Tôn có thể gả cho tỷ, thật đúng là có phúc lớn.”
Nghe cậu ta dùng từ “gả” cho Ma Tôn, biểu cảm của Tiêu Tịch Hòa có phần khó tả: “Chẳng lẽ trên đảo Bồng Lai không có ai nấu cơm sao?”
“Có chứ, nhưng đều là nam nhân làm, chỗ chúng ta có câu ‘nữ tử tốt tránh xa bếp núc’, cho nên rất ít nữ tử làm những việc này.” Tiểu An nói xong thì khựng lại: “Nhưng chỗ các tỷ lại hoàn toàn ngược lại, coi trọng cái gì mà ‘nam nhân xây nhà, nữ nhân xây tổ ấm’, thật kỳ lạ.”
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, đột nhiên nhớ ra Bồng Lai trong cuốn tiểu thuyết này là xã hội nữ tôn, tuy Đảo chủ đời này là nam, nhưng mọi người đều ngầm xác định sau này Đảo chủ gả đi, vị trí Đảo chủ sẽ giao lại cho phu nhân của hắn ta, hoặc là con gái tương lai.
“Lão đại, tỷ mà đến Bồng Lai, chắc chắn sẽ rất được chào đón.” Tiểu An nói.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Chỉ vì biết nấu cơm à?”
“Đương nhiên không phải, tỷ có tấm lòng lương thiện, tính tình cũng tốt, lại còn xinh đẹp.” Tiểu An hết lời ca ngợi: “Nếu ở Bồng Lai, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn gả cho tỷ.”
Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Tiếc là ta đã có Ma Tôn rồi.”
“Cái đó cũng không phải chuyện gì to tát, không làm chính thê thì làm thiếp cũng được.” Tiểu An thuận miệng đáp.
Tiêu Tịch Hòa nghẹn họng: “Chỗ các cậu nữ tử còn có thể nạp thiếp à?”
“Chẳng phải ở chỗ các tỷ, nam tử cũng được sao?” Tiểu An hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa: “… Cũng đúng.”
“Theo ta thấy, nam tử chỗ các tỷ đều được nuông chiều, năng lực thì không có mà tính tình lại khó chịu, vừa coi thường nữ tử lại vừa không rời xa được nữ tử, thỉnh thoảng còn làm chút chuyện không chung thủy để chứng tỏ bản thân.” Tiểu An nói đến đây thì liên tục lắc đầu: “Nam nhân mà không tự trọng, thì cũng như cải thảo nát vậy.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Có vẻ cậu cũng thấm thía quá nhỉ.”
“Đương nhiên, ta rất thông minh đấy.” Tiểu An ưỡn ngực tự hào: “Nếu không Đảo chủ cũng không yên tâm để một mình ta ra ngoài.”
Nghe cậu ta nhắc đến Đảo chủ, Tiêu Tịch Hòa nảy sinh hứng thú: “Đảo chủ của cậu đúng là rất yên tâm đấy, dám để cậu ra ngoài một mình.”
Tiểu An nghe vậy thì khựng lại, bỗng nhiên hơi ngập ngừng.
Hồi lâu sau, cậu ta nhỏ giọng nói: “Thật ra… ngài ấy cũng hết cách rồi.”
Tiêu Tịch Hòa vừa nghe thấy thế đã biết có chuyện, đáy mắt lập tức sáng rực lên ánh lửa hóng hớt: “Thế nào vậy?”
“Ngài ấy là nam nhân lại gánh vác trọng trách, mãi vẫn chưa thành thân sinh con, rất nhiều người trong tộc bắt đầu bất mãn, dạo gần đây còn ép ngài ấy thoái vị.” Tiểu An thở dài: “Cho nên ngài ấy muốn nhân lúc ta tham gia đại hội thí luyện, tiện thể giúp ngài ấy tìm vị hôn thê đã lâu không gặp, nếu tìm được thì mời nàng ấy mau chóng về thành thân, để giữ được vị trí Đảo chủ.”
Nghe nói lúc đại hội thí luyện Tiên Ma mở ra, tu giả của toàn Tu Tiên giới đều sẽ đến, cho nên Đảo chủ mới cho phép cậu ta tới.
“Nhưng ta tìm lâu lắm rồi mà không thấy.” Tiểu An hết sức rầu rĩ: “Cũng không biết có còn trên đời hay không.”
Tiêu Tịch Hòa không ngờ còn có chuyện này, đồng cảm vỗ vai cậu ta rồi hỏi: “Cho ta xem trông thế nào, ta cũng giúp cậu tìm.”
Tiểu An nghe vậy, tinh thần phấn chấn lên, lập tức vận linh lực làm hiện ra một khuôn mặt giữa không trung.
Nhìn bé gái mập mạp 3 tuổi đang ch** n**c miếng trong không khí, khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ: “Cậu nói cho ta biết tên nàng ấy là gì đi.”
Tiểu An nghĩ một lúc: “Cùng họ với tỷ, hình như tên là Tiêu gì đó…”
“Vẫn chưa xong à?” Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên xen vào.
Tiểu An vô thức ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt như trộn lẫn băng vụn, lập tức giật nảy mình, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất: “Tự dưng nhớ ra ta còn có việc, ta đi trước đây…”
“Cháo sắp được rồi.” Tiêu Tịch Hòa cũng vội đứng lên.
“Ta không đói, không ăn đâu!” Tiểu An nói xong, thoáng cái đã chạy mất.
Tiêu Tịch Hòa cạn lời nhìn Tạ Trích Tinh: “Một đứa trẻ con, ngài hù nó làm gì?”
“Ít nhất cũng 16 rồi.” Tạ Trích Tinh không đổi sắc mặt
Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ khóe miệng: “16 cũng là trẻ con mà?”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa cười nịnh nọt, sáp lại khoác tay hắn: “Ma Tôn đại nhân, không phải ta nói chứ, ngài cũng hay ghen quá rồi đấy.”
“Không được à?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
“Được được được, ngài nói gì cũng được, ai bảo ngài là cha của con ta…” Tiêu Tịch Hòa nói đến một nửa, biểu cảm cứng đờ, thản nhiên chuyển chủ đề: “Cháo thịt nạc sắp xong rồi, ta còn cho thêm tôm với nấm hương, tuy đều là đồ dự trữ, nhưng cũng còn tươi, ngài ăn một ít đi.”
Tạ Trích Tinh giả vờ không nghe thấy lời lỡ miệng ban nãy của cô: “Ừm.”
Tiêu Tịch Hòa lấy cái bàn nhỏ và chiếc ghế đẩu quen thuộc ra, đợi hắn ngồi xuống rồi múc cho hắn một bát, sau đó chống cằm ngồi bên cạnh nhìn hắn, như thường lệ hỏi: “Ngon không?”
Tạ Trích Tinh nếm một miếng: “Ừm.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, Tiêu Tịch Hòa vừa thở phào, đã thấy hắn đột nhiên nhíu mày.
“Ma Tôn?”
“Đừng có động đậy.” Hắn lạnh giọng nói.
“Ta không động…” Tiêu Tịch Hòa nói được một nửa, chợt nhận ra không phải hắn đang nói mình.
Lời quát mắng có vẻ hiệu quả, tuy Tạ Trích Tinh vẫn còn không vui, nhưng lại bắt đầu ăn cơm rồi.
Tiêu Tịch Hòa không dám thở mạnh, tầm mắt lại cứ không nhịn được liếc về phía bụng hắn.
Đúng lúc đang lén nhìn lần nữa, Tạ Trích Tinh đã không đổi sắc mặt cắt đứt: “Còn nhìn nữa, ta khoét mắt nàng ra.”
“Nhìn cũng không được sao?” Tiêu Tịch Hòa phản đối.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng khịt mũi: “Không được.”
“Ngài đúng là ngang ngược ghê.” Tiêu Tịch Hòa lẩm bẩm một câu, lập tức lại nhận ra mình không có tư cách để oán giận, đành buồn bã thu dọn đồ đạc.
Tạ Trích Tinh nhìn bóng lưng ủ rũ của cô, hồi lâu vẫn không nhịn được lên tiếng: “Sớm muộn cũng phải bỏ đi, nàng nhìn nó làm gì?” Không sợ sau này có tình cảm, cuối cùng sẽ bị ám ảnh sao?
Tiêu Tịch Hòa đã nghe hắn nói câu này không biết bao nhiêu lần, nghe vậy chỉ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Ngài nói đúng.”
Vẻ mặt này trông không giống như đồng tình với hắn. Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô hồi lâu, cuối cùng vẫn vẫy tay với cô: “Qua đây.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lề mề bước tới.
Tạ Trích Tinh không nói lời nào, thẳng thừng kéo người vào lòng.
Lại trở về vòng tay quen thuộc, Tiêu Tịch Hòa cứng đờ một chốc, rồi nhanh chóng thả lỏng, ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực hắn. Ngón tay Tạ Trích Tinh vô thức gõ lên lưng cô, một lát sau mới chậm rãi lên tiếng: “Ta là thể chất thuần âm, trời sinh tướng yểu mệnh, để bảo vệ cho ta bình an, mẹ ta đã truyền hết tu vi của mình cho ta, nên mới mất sớm.”
“Ma Tôn…”
“Nhưng bọn họ tốn bao tâm huyết, cuối cùng nhận được gì chứ? Tính tình cha ta nóng nảy, nhưng cũng hiếm khi nổi giận, gần như lần nào tức giận cũng là vì ta, từ khi ta có ký ức, đã thường xuyên chọc ông ấy tức đến nhảy dựng lên, mãi đến hôm nay vẫn vậy.”
Tạ Trích Tinh cụp mắt nhìn cô, thấy đáy mắt cô ẩn hiện vẻ lo lắng, lại cảm thấy thú vị: “Lựa chọn là bọn họ quyết định, ta cũng không thấy áy náy, chỉ thấy sinh con không chỉ không có tác dụng gì, mà còn phiền phức.”
Sự ràng buộc của huyết thống, sức mạnh của sự truyền thừa, sẽ khiến họ đặt trọn trái tim lên người đứa con ngay giây phút mình trở thành cha mẹ, không cần báo đáp, không màng hậu quả, ngay cả khi chết rồi cũng muốn phù hộ cho nó.
Hắn ghét tất cả những gì không thể kiểm soát, cũng không muốn trở thành Tạ Vô Ngôn, hay người mẹ đến giờ vẫn không nhớ rõ dung mạo.
Tạ Trích Tinh im lặng hồi lâu, lại nhìn thẳng vào Tiêu Tịch Hòa: “Chỉ có hai chúng ta, không tốt sao?”
Cổ họng Tiêu Tịch Hòa khô khốc, hồi lâu mới thốt ra một câu: “… Tốt.”
Ta thắng rồi, thứ quỷ yêu. Tạ Trích Tinh không đổi sắc mặt đặt tay lên bụng, đè cái thứ cứ động đậy không ngừng kia xuống.
Mặt trời dần lên cao, sương sớm khô cạn, lại là một buổi trưa không nóng không lạnh.
Đoàn người lại tiếp tục lên đường.
Không biết có phải vì trận ồn ào hôm qua đã đánh rắn động cỏ không, hôm nay dùng lại cách cũ, lại chỉ bắt được một Hợp Hoan Tông, 5 Tiên môn còn lại thậm chí còn không thấy bóng dáng.
Hợp Hoan Tông coi như là môn phái tổn thất nặng nề nhất trong Thập đại Tiên môn lần này. Khi Tiêu Tịch Hòa tóm được họ, chỉ còn lại hơn chục người, vừa bị bắt đã lập tức như chim sợ cành cong, thấy Tiêu Tịch Hòa thì bèn vây lại.
“Sư tỷ cầu xin tỷ nể tình xưa tha cho chúng ta một lần.”
“Ta còn trẻ, ta không muốn chết hu hu…”
“Sư tỷ ta biết sai rồi, lúc trước không nên cười nhạo tỷ căn cơ kém còn không biết quyến rũ nam nhân…”
Mấy tiểu mỹ nhân xinh đẹp kéo Tiêu Tịch Hòa khóc lóc, mùi son phấn nồng nặc xộc lên làm cô hơi lâng lâng, cuối cùng vẫn là Tạ Trích Tinh không nhìn nổi nữa, nghiêm mặt kéo cô ra: “Nàng còn không phân biệt nam nữ nữa à?”
“Oan uổng quá.” Tiêu Tịch Hòa lập tức tỉnh táo lại: “Trên người họ có hương liệu bí truyền của Hợp Hoan Tông, lâu rồi ta không ngửi thấy, nên không kiềm chế được.”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn qua, quả nhiên thấy mấy tu giả đứng gần đó đã lộ ra nụ cười d* x*m. Mà ngay khoảnh khắc Tạ Trích Tinh nhìn qua, nữ tử đứng ở trung tâm Hợp Hoan Tông đã lập tức nở một nụ cười quyến rũ.
Hợp Hoan Tông bọn họ sống bằng nghề tình ái nam nữ, khi thấy Tạ Trích Tinh xuất hiện, lập tức nảy ý định quyến rũ, chỉ là sợ hãi danh tiếng của hắn nên không dám ra tay, ai ngờ vừa định dập tắt ý nghĩ, lại thấy dáng vẻ cử chỉ thân mật của hắn và Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa thì ai mà không biết, là mỹ nhân gỗ nổi tiếng của Hợp Hoan Tông, uổng cho khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn, vậy mà ngay cả chiêu quyến rũ đơn giản nhất cũng không biết, đến cô còn quyến rũ được Tạ Trích Tinh, chứng tỏ độ khó của Tạ Trích Tinh cũng không quá cao.
Nữ tử nghĩ vậy, bèn liếc mắt đưa tình với Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn…”
“Ma với chẳng Tôn gì, dám quyến rũ nam nhân của ta, ta g**t ch*t cô!” Tiêu Tịch Hòa không khách sáo kéo Tạ Trích Tinh ra sau lưng mình.
Nữ tử không ngờ phản ứng của cô lại dữ dội như vậy, hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “… Ta gọi ngài ấy một tiếng thì sao?”
“Không được gọi, đừng tưởng ta không biết cô có ý gì.” Tiêu Tịch Hòa lạnh lùng cười, ngón tay nắm chặt tay áo Tạ Trích Tinh không buông.
Nữ tử lộ vẻ khinh thường, vừa định nói chỉ có nữ nhân vô dụng mới cảnh giác như vậy, nhưng lời đến bên miệng đã chạm phải ánh mắt đầy sát khí của Tạ Trích Tinh, nàng ta giật nảy mình, lập tức không dám hó hé nữa.
Tạ Trích Tinh lười biếng giơ tay vuốt tóc cho tiểu cô nương trước mặt, sau đó mới thong thả nhìn đám người Hợp Hoan Tông: “Tẩy sạch mấy thứ hương liệu linh tinh trên người đi, còn dám ảnh hưởng đến phu nhân của ta dù chỉ một chút…”
Vẫn là phong cách uy h**p quen thuộc, nói lấp lửng, câu nói nhẹ bẫng không chút gợn sóng, lại khiến tất cả mọi người run rẩy.
Giải quyết đám người của Hợp Hoan Tông xong, Tạ Trích Tinh bèn lui về phía sau, để Tiêu Tịch Hòa phụ trách công tác chiêu hàng tiếp theo.
“Thiếu phu nhân hung dữ thật.” Lâm Phàn cảm thán một câu, vừa quay đầu đã thấy Tạ Trích Tinh nhếch môi cười.
… Ngài ấy còn đắc ý lắm.
Bắt được Hợp Hoan Tông, mấy ngày tiếp theo lại bắt thêm 3 môn phái nữa, chỉ còn phái Thục Sơn và phái Côn Lôn là chưa tìm thấy. Bọn họ dường như đã biết sự tồn tại của liên minh, trốn còn kỹ hơn, đoàn người tìm mấy ngày, ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu.
“Chỉ có từng này chỗ, trốn đi đâu được chứ?” Tiêu Tịch Hòa đau đầu.
Chung Thần cau mày: “Về lý thuyết, không gian này là vô hạn, chỉ cần họ có ý định trốn, có thể trốn đến hết đời.”
“… Cũng không thể trốn mãi được chứ?” Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời.
Chung Thần đầy vẻ nghiêm túc: “Có lẽ trong lòng bọn họ, trốn đến chết già cũng còn hơn là thua.”
Tiêu Tịch Hòa không hiểu nổi kiểu suy nghĩ này, thở dài tiếp tục cùng hắn ta thảo luận xem làm thế nào để tìm ra 2 môn phái cuối cùng. Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn hai người tương tác qua lại, cuối cùng không nhịn được lạnh lùng lên tiếng: “Sao các người chắc chắn bọn họ đang trốn, mà không phải đã chết rồi?”
Tiêu Tịch Hòa và Chung Thần đồng thời sững sờ.
“Nếu y có thể vào trong mơ tìm nàng, tự nhiên cũng có thể tìm bọn họ.” Tạ Trích Tinh bổ sung một câu.
Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc há miệng, hồi lâu không nói nên lời.
“Thay vì lãng phí thời gian tìm bọn họ, không bằng tìm ra kẻ đó giải quyết trước.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa đã hơi bị thuyết phục, vừa định hỏi nên tìm thế nào, Chung Thần lại chợt lên tiếng: “Chắc là họ chưa chết đâu.”
Tạ Trích Tinh không vui nhìn hắn ta.
“Tại sao?” Tiêu Tịch Hòa vội hỏi.
Chung Thần trầm ngâm một lát: “Nếu chết rồi, sẽ để lại dấu vết, ví dụ như vết máu hay pháp khí gì đó, nhưng chúng ta tìm lâu như vậy, lại không thấy gì cả.”
“Có lý.” Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ đồng tình.
Tạ Trích Tinh cười giễu một tiếng xoay người định đi, Tiêu Tịch Hòa vội vàng kéo người lại: “Nhưng ta thấy Ma Tôn nói cũng có lý, cho nên để chắc chắn, chúng ta cứ tiến hành song song đi, hai người các huynh và Trần đạo hữu phụ trách tìm Uông Liệt, ta dẫn những người khác tìm hai Tiên môn kia.”
“Ta không cần họ.” Tạ Trích Tinh nhíu mày.
Tiêu Tịch Hòa dỗ dành: “Ngoan nào, ngài đi một mình ta không yên tâm.” Đùa chứ, có hào quang nam nữ chính để dùng, tại sao phải lãng phí?
Tạ Trích Tinh nghe cô lo lắng cho mình, phản ứng đầu tiên là cảm thấy ngớ ngẩn, nhưng chạm phải ánh mắt quá đỗi chân thành của cô, lại không nói ra lời từ chối được.
Hồi lâu sau, hắn mới thờ ơ lên tiếng: “Phiền phức.”
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, biết đây là hắn ngầm đồng ý rồi.
Tuy nói là chia làm hai đường, nhưng Tạ Trích Tinh không thể nào tách khỏi Tiêu Tịch Hòa được, cho nên vẫn là đi chung, chỉ là mỗi người quan tâm những chuyện khác nhau.
Đoàn người lại bận rộn mấy ngày, ba người Tạ Trích Tinh không thu hoạch được gì, trái lại Tiêu Tịch Hòa lại tóm được 2 môn phái trốn rất kỹ kia ra.
Đến đây, tất cả mọi người đã tập hợp đầy đủ, quyết định đóng quân tại một bãi đất trống, chờ Tạ Trích Tinh bọn họ tìm ra Uông Liệt.
Tuy nhiên, dù có hào quang nam nữ chính, hành động tìm người cũng vô cùng không thuận lợi, mấy ngày tiếp theo không tiến triển thêm chút nào, Uông Liệt như thể không tồn tại, không hề có chút tung tích.
“Không có dấu vết, lẽ nào đã rời đi rồi?” Đây là lần đầu Tạ Trích Tinh thất bại như vậy, lúc nói chuyện, hắn hơi cau mày lại.
Tiêu Tịch Hòa nghĩ ngợi: “Không thể nào, với trạng thái hiện tại của y, rời đi chỉ có con đường chết, chắc chắn vẫn đang trốn ở đâu đó.”
Tạ Trích Tinh càng nhíu mày chặt hơn.
Tiêu Tịch Hòa thấy vậy, lén lút nắm tay hắn: “Không vội, bây giờ tất cả tu giả và Ma tộc đều đã liên minh rồi, y không có ‘dưỡng chất’ mới, sớm muộn cũng sẽ đến tìm chúng ta.”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.
“Ngoan, đừng tức giận.” Tiêu Tịch Hòa an ủi.
Tạ Trích Tinh tức đến bật cười: “Nàng coi ta là đứa trẻ 3 tuổi mà dỗ dành à?”
“Cho dù ngài bao nhiêu tuổi, vẫn cứ là bé cưng nhà ta.”
Lời ngọt ngào sến sẩm dễ dàng thốt ra, vừa nghe đã thấy chẳng mấy chân thành, nhưng Ma Tôn đại nhân lại rất hưởng thụ, nghe vậy lập tức thấy bình tâm lại.
Không biết từ bao giờ, đại liên minh đã đóng quân tại chỗ gần nửa tháng, ngoài Ma tộc không chút oán thán, các tu giả ít nhiều đều bắt đầu sốt ruột. Ban đầu vì có Tạ Trích Tinh ở đây, họ không dám thể hiện ra, nhưng thời gian trôi qua mà mãi vẫn không có tiến triển gì, dù có sợ Tạ Trích Tinh, lời xì xào cũng bắt đầu xuất hiện.
“Có phải chúng ta nghĩ nhiều rồi không, vốn dĩ không có người nào tên Uông Liệt, chỉ là dấu ấn có vấn đề thôi.”
“Biết đâu chúng ta cứ thí luyện bình thường, chọn ra 200 người đứng đầu là trận pháp tự động mở, chúng ta cũng ra ngoài được.”
“Cứ thế này lãng phí thời gian quá…”
Mọi người nói những lời này không hề né tránh Tiêu Tịch Hòa, hay nói đúng hơn là cố ý để cô nghe thấy, Tiêu Tịch Hòa vẫn bình thản, thẳng thừng coi như không nghe được gì.
Một buổi tối, A Ngân của Đế Âm Các cuối cùng không chịu nổi nữa, chặn đường Tiêu Tịch Hòa: “Tiêu đạo hữu, chúng ta đã lãng phí lâu như vậy, ngươi cũng nên cho một lời giải thích chứ?”
“Cô muốn lời giải thích gì?” Tiêu Tịch Hòa nhìn nàng ta.
A Ngân liếc thấy Tạ Trích Tinh, nén lửa giận nói: “Chúng ta đều đến vì thí luyện, nhưng ngươi lại ép chúng ta ở lại đây lãng phí thời gian, có phải quá ngang ngược rồi không?”
“Vậy cô muốn thế nào?” Tiêu Tịch Hòa ôn hòa.
A Ngân lạnh lùng hừ một tiếng: “Lời thề lúc trước là ước hẹn 10 ngày, bây giờ đã qua 10 ngày, hay là ai về nhà nấy, thí luyện bình thường.”
Không ít người lẳng lặng gật đầu.
Sợ các người biến thành phân bón cho Uông Liệt sẽ gây bất lợi cho ta thôi, chứ ta cũng không buồn quan tâm mấy người. Tiêu Tịch Hòa nhếch khóe môi: “Được, vậy chúng ta thí luyện bình thường đi.”
Mắt mọi người sáng lên, nhưng giây tiếp theo, một luồng linh lực thuần khiết bỗng b*n r*, cứ thế rạch một vết máu trên cổ A Ngân.
Chỉ thiếu một li, là có thể lấy mạng nàng ta.
A Ngân ôm cổ kinh hãi lùi lại, hai chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất, thất thanh chất vấn Tiêu Tịch Hòa: “Ngươi có ý gì!”
Tiêu Tịch Hòa bày ra vẻ mặt vô tội, mà Tạ Trích Tinh sau lưng cô lại chậm rãi lên tiếng: “Không phải thí luyện bình thường sao?”
A Ngân: “…”
Mọi người: “…”
Ý của thí luyện bình thường, tức là các phe dựa vào bản lĩnh… Thử hỏi tất cả mọi người ở đây, ai có bản lĩnh hơn Tạ Trích Tinh?
Lúc các tu giả còn đang hoảng hốt, Tạ Trích Tinh liếc nhìn Lâm Phàn: “Bây giờ Ma tộc còn lại bao nhiêu người?”
“Bẩm Thiếu chủ, 193 người.” Bởi vì chưa kịp đánh, nên từ lúc vào chỉ tổn thất mấy chục người.
Tạ Trích Tinh gật đầu: “Vậy giữ lại 7 tu giả, gom đủ 200 để thăng cấp.”
Các tu giả: “…”
“Chung Thần và Trần Oánh Oánh phải giữ lại, Tiểu An cũng giữ lại.” Tiêu Tịch Hòa đầy vẻ nhu mì: “A, quên tính cả ta vào.”
“Giữ lại 3 người.” Tạ Trích Tinh thuận theo sửa lại.
Các tu giả: “…”
Ngay lúc bọn họ còn đang tưởng là nói đùa, Tạ Trích Tinh đã rút Nhận Hồn Kiếm ra, các tu giả giật nảy mình, vội vàng tỏ ý không có ý định rời liên minh —
“Thí luyện hay không thí luyện hoàn toàn không quan trọng, bây giờ quan trọng nhất vẫn là bắt được Uông Liệt, không thể để y làm hại thương sinh.”
“Là tu giả nên lấy thiên hạ làm đầu, ngày nào còn chưa trừ khử được ma đầu, ta vẫn không thể yên lòng, còn cái thí luyện cỏn con thì có gì đáng bận tâm.”
“Tiêu đạo hữu can đảm trung nghĩa, ta thích đi theo nàng ấy…”
Giữa những lời nịnh nọt của mọi người, mặt A Ngân lúc xanh lúc trắng, không dám hó hé một lời.
Trấn áp các tu giả gây rối xong, Tiêu Tịch Hòa thở dài, lại đi tìm Chung Thần: “Cứ đợi thế này đúng là không phải cách, sớm muộn gì họ cũng sẽ náo loạn, không thể thật sự giết hết họ được.”
“Không tìm được, cũng chỉ đành đợi thôi.” Chung Thần nghiêm túc nói.
Tiêu Tịch Hòa nhíu chặt mày: “Tuy phần lớn mọi người đều sống sót, nhưng y cũng đã hấp thụ tu vi của gần trăm người, ai biết y có thể cầm cự đến bao giờ.”
“Phải nghĩ cách dụ y ra mới được.”
Hai người nhìn nhau, đều bó tay với tình trạng hiện tại.
Nói chuyện với Chung Thần cả buổi vẫn không có kết quả, Tiêu Tịch Hòa lại đi tìm Tạ Trích Tinh, đáng tiếc Tạ Trích Tinh chỉ lạnh lùng nhìn cô: “Không phải đang nói chuyện vui vẻ với hắn sao? Còn quay lại làm gì?”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Đang nói chuyện chính mà, ngài đừng có lúc nào cũng ghen.”
Tạ Trích Tinh cười giễu: “Ta chỉ là một tiểu thiếp, có tư cách gì mà ghen?”
“Ngài đừng có lúc nào cũng…” Tiêu Tịch Hòa chạm phải ánh mắt hắn, bỗng thở dài: “Thôi, không muốn nói nữa.”
“Không muốn nói là ý gì?” Tạ Trích Tinh không vui.
“Ngài chẳng có chút tầm nhìn đại cục nào cả, phiền quá đi mất.” Tiêu Tịch Hòa hiếm khi nổi cáu.
Tạ Trích Tinh lập tức sầm mặt.
Lại 3 ngày nữa, Uông Liệt vẫn kiên nhẫn ẩn nấp, mọi người vẫn không thu hoạch được gì.
Tiêu Tịch Hòa lo lắng thấy rõ, ngày nào cũng dính lấy Chung Thần, mặc cho Tạ Trích Tinh tức giận cũng không chịu về, mọi người thấy Tạ Trích Tinh mang vẻ mặt lạnh như băng thì không dám thở mạnh, chỉ sợ sơ sẩy một cái là vạ lây.
Mà Tiêu Tịch Hòa lại vẫn làm theo ý mình, mọi người đều cảm thấy ngày lành của cô sắp hết rồi.
Quả nhiên, 2 ngày sau, Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng bùng nổ.
“Ngài nói gì? Bảo ta cút sao?” Tiêu Tịch Hòa không thể tin được.
Tạ Trích Tinh không chút cảm xúc: “Lẽ nào không nên cút à?”
“Tạ Trích Tinh! Có phải ngài quá đáng lắm rồi không?” Tiêu Tịch Hòa nổi giận: “Ta chỉ nói chuyện với Chung Thần vài câu, mà ngài lại bảo ta cút?!”
“Bớt nói thừa đi, còn không đi ta sẽ giết nàng.” Tạ Trích Tinh tiếp tục không đổi sắc mặt.
“Thiếu chủ, Thiếu phu nhân chỉ là quá sốt ruột, không phải cố tình lạnh nhạt với ngài đâu.” Lâm Phàn vội vàng lên khuyên.
Trần Oánh Oánh mím môi: “Đạo lữ có gì từ từ nói, cần gì phải ầm ĩ như vậy.”
Chung Thần cũng gật đầu: “Ta và Tiêu đạo hữu trong sạch…”
“Lão đại không phải loại người đó, Ma Tôn ngài đừng hiểu lầm.” Tiểu An cũng vội vàng ra mặt.
Không ngờ có nhiều người nói giúp mình như vậy, hốc mắt Tiêu Tịch Hòa lập tức đỏ lên: “Sao ngài có thể như vậy…”
Tạ Trích Tinh nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, cuối cùng cũng nhíu mày.
“… Thôi, Tiêu Tịch Hòa ta cũng không phải kẻ không có tự trọng, đi thì đi.” Tiêu Tịch Hòa đau đớn không gì sánh bằng, vẻ mặt bi thương xoay người rời đi, vừa đi vừa nói: “Các người không ai được đi theo ta, nếu không ta chết cho các người xem.”
Trần Oánh Oánh và Tiểu An cứng đờ dừng bước.
Tạ Trích Tinh vẫn mặt không cảm xúc.
“Ma Tôn, vẫn chưa tìm được Uông Liệt, một mình Tiêu đạo hữu lên đường quá nguy hiểm.” Trần Oánh Oánh hơi sốt ruột: “Hay là ngài khuyên nàng ấy về đi, đừng để xảy ra chuyện rồi mới hối hận.”
Từ sau chuyện ở núi Thức Lục, nàng ấy đã buông bỏ Tạ Trích Tinh, bây giờ nhìn hắn chỉ như phu quân của bằng hữu mà thôi.
Tạ Trích Tinh liếc nàng ấy một cái, dường như không thèm quan tâm.
Đáy lòng Trần Oánh Oánh dâng lên cảm giác thất vọng, lập tức định đi đuổi theo Tiêu Tịch Hòa, lại bị Chung Thần kéo lại.
“Tính tình Tiêu đạo hữu nóng nảy, cô mà đuổi theo, không biết chừng nàng ấy sẽ tự vẫn thật.”
Trần Oánh Oánh sững người, bước chân lập tức chậm lại.
Tiêu Tịch Hòa một mình đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã tách khỏi đám đông, ngồi xuống bên một vách núi.
“Tên khốn Tạ Trích Tinh!” Tiêu Tịch Hòa quay mặt ra vách núi mắng mỏ, sau đó dựa vào tảng đá bắt đầu ngẩn người.
Vì chỉ có một mình, cũng không biết đi đâu, cô dứt khoát ở lại bên vách núi, ngày ngày ngoài ngủ ra thì chỉ có ăn, sống một cuộc sống vô cùng sa đọa.
Thoáng cái lại đã 2 ngày trôi qua, đêm khuya thanh vắng, cô lấy trời làm chăn lấy đất làm chiếu, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Lần này không biết sao, chỉ ngủ được một khắc đã đột nhiên giật mình tỉnh giấc, khoảnh khắc mở mắt, lại thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tiêu Tịch Hòa kêu lên, cảnh giác lùi lại một bước: “Uông Liệt?”
“Lâu rồi không gặp, nhóc lừa đảo.” Chắc là đã hấp thụ được nhiều dưỡng chất, lâu ngày gặp lại, vết sẹo trên mặt Uông Liệt đã lành đi rất nhiều.
Tiêu Tịch Hòa hoảng sợ tự véo mình, không đau, chứng tỏ đang ở trong mơ: “Ngươi muốn làm gì?!”
“Phải là ta hỏi ngươi muốn làm gì chứ?” Uông Liệt từng bước ép sát: “Không phải ngươi vẫn luôn tìm ta sao?”
“… Ta tìm ngươi, là muốn giết ngươi.” Tiêu Tịch Hòa ôm mặt sợ hãi kêu lên: “Ngươi tìm ta làm gì?”
“Trùng hợp quá, cũng là muốn giết ngươi.” Uông Liệt nhếch môi, trên khuôn mặt trắng bệch lóe lên một tia điên cuồng.
Tiêu Tịch Hòa lanh lảnh nói: “Vậy chúng ta dựa vào bản lĩnh thôi.”
Còn chưa kịp dứt lời, trên vách núi chợt xuất hiện thêm hai bóng người, Uông Liệt thấy hai người, đồng tử co rút: “Không thể nào, không phải các ngươi…”
Chưa nói hết câu, y đã hiểu ra, tất cả mọi chuyện trước đó đều là cái bẫy.
“Ngươi cũng nói ta là nhóc lừa đảo rồi mà.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục lanh lảnh, bị Tạ Trích Tinh vỗ vào đầu một cái mới ngồi yên.
“Ngươi là ai?” Tạ Trích Tinh hững hờ lên tiếng.
Uông Liệt cười giễu một tiếng: “Bản tôn Uông Liệt đây.”
Tạ Trích Tinh: “Không quen biết.” Tu giả quen dùng thuật cải trang, nhưng bản chất thì không thể che giấu, trước khi hắn gặp, còn tưởng là cường giả nào đó ẩn giấu thân phận, bây giờ xem ra không phải.
Biểu cảm của Uông Liệt cứng đờ: “Ngươi nói gì?”
“Không biết.” Tạ Trích Tinh lặp lại một lần.
Uông Liệt hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi không biết ta?!”
Thấy cái vẻ “chỉ có kẻ ngốc mới không biết y” của y, Chung Thần im lặng từ đầu tới giờ nghĩ ngợi: “Trước đây ngươi tên gì?” Lẽ nào có tên cũ?
“Uông Liệt! Trước nay lão tử vẫn luôn là Uông Liệt!”
Chung Thần khựng lại: “Vậy thì thật sự không biết.”
Tâm lý Uông Liệt sụp đổ.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 50: Tâm lý sụp đổ
10.0/10 từ 50 lượt.
