Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta


Tiêu Tịch Hòa nói xong, Tạ Trích Tinh đột nhiên im bặt. 


Thấy hắn không tiếp lời, Tiêu Tịch Hòa cũng không thất vọng, chỉ tiếp tục dẫn dắt: “Ngài có biết ý nghĩa của nó không?” 


“Không biết, nhưng ta cảm thấy đây không phải là lời gì hay ho.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô: “Nếu cô dám nói là chuyện liên quan đến song tu, ta không ngại g**t ch*t cô đâu.” 


“… Dĩ nhiên không phải chuyện song tu rồi, đùa à, bây giờ ngài khó chịu thế này,  sao ta có thể nhắc đến song tu chứ?” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc, ra vẻ không thể tin nổi rồi kiên quyết phủ nhận: “Ngài đúng là bẩn thỉu! Ma sát mà ta nói… là ý này.” 


Nói xong, cô đưa tay xoa xoa trên mu bàn tay lạnh giá của hắn: “Thế này có giúp ngài ấm hơn chút nào không?” 


Tạ Trích Tinh nhắm mắt, đường hàm căng thành vòng cung sắc lạnh: “Đừng ồn ào.” 


Tiêu Tịch Hòa lập tức ngoan ngoãn. 


Không biết đã qua giờ Tý từ lúc nào, trong Bối Âm Cốc lặng ngắt như tờ, đến cả tiếng côn trùng cũng không còn. Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy giữa những tán cây đan xen chằng chịt, có một khe hở nhỏ đủ thấy được bầu trời, ánh trăng trút xuống từ đó. 


Trăng rằm tháng tám thật tròn, Tiêu Tịch Hòa xoa xoa cánh tay lạnh lẽo, cuối cùng cô không nhịn được mở túi Càn Khôn, trong tư thế bị Tạ Trích Tinh ôm như khỉ lớn ôm khỉ con, khó nhọc kéo chăn ra ngoài. 


Tạ Trích Tinh ôm cô, tuy luồng khí lạnh buốt xương đã giảm bớt phần nào, nhưng tổng thể vẫn không dễ chịu. Sau khi phát hiện cô không ngoan ngoãn cũng lười để ý, cho đến khi cô cứ động không ngừng hắn mới không nhịn nổi mở mắt: “Khí lạnh này tỏa ra từ trong cơ thể ta, cô định quấn chăn quanh chúng ta để đông chết cả hai sao?”


Tiêu Tịch Hòa dừng lại: “Sao mà đông chết được?” 


Tạ Trích Tinh thản nhiên nhìn cô. 


Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, vẫn không hiểu. 


“Cô dùng chăn bọc cục băng thì sẽ thế nào?” Im lặng hồi lâu, Tạ Trích Tinh hỏi. 


Tiêu Tịch Hòa nghĩ một chút: “Sẽ làm chậm quá trình tan băng… À, hiểu rồi, Ma Tôn ngài thật thông minh.” 


Tạ Trích Tinh liếc cô rồi quay đi, không buồn để ý đến lời khen chẳng mấy chân thành của cô.


Tiêu Tịch Hòa ném tấm chăn lôi được nửa chừng cùng túi Càn Khôn xuống đất, âm thầm chịu đựng khí lạnh từ Tạ Trích Tinh. Đêm đã khuya, cô bị lạnh đến tê cứng tứ chi, chẳng có chút buồn ngủ nào. Nhìn sang Tạ Trích Tinh, tuy đã nhắm mắt nhưng thỉnh thoảng yết hầu vẫn động đậy, rõ ràng hắn vẫn đang âm thầm chịu đựng cái lạnh. 


Lạnh đến cực độ chính là đau, Tiêu Tịch Hòa biết bây giờ hắn rất khó chịu, cũng ít kiên nhẫn và bình tĩnh hơn bình thường. Lúc này cô tuyệt đối không thể chọc tức hắn, tốt nhất là ngoan ngoãn ngồi yên đến sáng, nhưng —



“Ma Tôn, chúng ta nói chuyện để phân tán sự chú ý của ngài nhé, nếu không thì đêm dài thế này khó chịu lắm.” Chán quá đi mất, cô cảm thấy thời gian trôi cực kì chậm, chỉ đành mạo hiểm tìm cách giết thời gian.


Tạ Trích Tinh nghe thế, ngước mắt nhìn cô. 


Tiêu Tịch Hòa nịnh nọt cười cười: “Ma Tôn.” 


Tạ Trích Tinh: “Ừm.”


Có phản hồi rồi! Tiêu Tịch Hòa phấn chấn tinh thần: “Bình thường ngài hay ngủ ở đây à?” 


“Ừm.”


“Cũng không có giường hay chăn gì à?” Tiêu Tịch Hòa tò mò: “Cứ ngủ như vậy thôi sao?” 


“Ừm.”


“Thế thì tội nghiệp quá rồi, ta có chuẩn bị rất nhiều thứ trong túi Càn Khôn, sáng mai ta lót giường cho ngài nhé?” Tiêu Tịch Hòa thở dài, nhìn quanh một vòng: “Ta còn có lều dự phòng, nhưng chỗ này quá nhỏ nên không đặt được, nhưng có thể dùng bạt che mưa dựng một cái, vừa hay xung quanh toàn cành cây, có thể buộc lên đó, ta còn có thể…”


“Cô đang thương hại ta à?” Giọng Tạ Trích Tinh không rõ cảm xúc.


Tiêu Tịch Hòa dừng lại: “Hửm?”


“Ta sống đến tuổi này rồi, cô là người thứ hai thương hại ta.” Tạ Trích Tinh nhìn cô, đôi mắt hẹp dài ánh lên chút ánh sáng, khóe mắt đuôi mày đều toát ra vẻ lười biếng và quyến rũ. 


Đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Tịch Hòa quan sát dung mạo hắn từ khoảng cách gần như vậy, hơi sững sờ một lúc. 


Một lát sau, cô lấy lại tinh thần, đầy mong chờ hỏi: “Vậy ngài có cảm thấy ta rất đặc biệt, ừm rất khác biệt, hoàn toàn khác với những người ngoài kia, họ chỉ quan tâm ngài bay cao như thế nào chứ không thèm quan tâm ngài có mệt hay không?” 


“Ừm.” Tạ Trích Tinh hời hợt đáp lại.


Tiêu Tịch Hòa nhân cơ hội đề xuất: “Vậy một người đặc biệt như thế, ngài có muốn cứu mạng cô ấy không?” 


“Không muốn.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Tên khốn.


Im lặng một lúc, cô lại nhớ đến câu nói vừa rồi của hắn: “Người đầu tiên thương hại ngài là ai?” 



“Cựu Chưởng môn Côn Lôn.” 


“Cựu Chưởng môn? Ông ấy từ chức à?” Tiêu Tịch Hòa tò mò. 


“Ông ấy chết rồi” Tạ Trích Tinh nheo mắt, nhẹ nhàng nhìn cô: “Ta giết.” 


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Cảm ơn Ma Tôn đại nhân đã cắt đứt cuộc trò chuyện, Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn ngay. 


Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cùng với bình minh dần đến gần, nhiệt độ xung quanh càng lúc càng lạnh. Tiêu Tịch Hòa lạnh đến mức mơ màng, cố gắng giữ tỉnh táo nhặt túi Càn Khôn lên, rồi lấy ra một hộp thuốc. Cô dừng lại một chút khi mở hộp, lén lút dùng cơ thể che chắn, lấy hai viên thuốc rồi nhanh chóng đóng lại, giấu vào túi Càn Khôn.


“Linh dược cấp thấp trị nhức đầu và sốt, cô uống những thứ này làm gì?” Tạ Trích Tinh lập tức nhận ra cô uống gì. 


Tiêu Tịch Hòa thấy hắn không hỏi gì khác, âm thầm thở phào: “Phòng cảm lạnh.” 


Rồi Tạ Trích Tinh không nói gì nữa. 


Tuy hắn luôn không tiếp lời, nhưng quen lâu nên cô cũng có thể đoán được phần nào, khi nào hắn sẽ nói chuyện, khi nào hắn sẽ giả vờ không nghe thấy. Chẳng hạn như bây giờ, đáng lẽ hắn phải tiếp lời nhưng lại im lặng, rõ ràng rất bất thường. 


Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn: “Có vấn đề gì à?”


“Một kẻ sắp chết còn khá biết yêu quý bản thân.” Tạ Trích Tinh chậm rãi nói ra lời chưa nói trước đó, không mang theo cảm xúc, nhưng mỗi chữ đều đầy mỉa mai.


Tiêu Tịch Hòa: “…” Cô không nên nhiều lời hỏi câu đó.


Hai người đang nói chuyện, phía chân trời bắt đầu ló dạng. khi tia nắng đầu tiên từ khoảng trời nhỏ phía trên rơi xuống, Tạ Trích Tinh buông tay đang ôm cô. 


Tiêu Tịch Hòa cố gắng thoát khỏi vòng tay hắn để đứng dậy, vừa đứng thẳng đã ngồi phịch xuống đất: “Á á á chân tê rồi…”


Tạ Trích Tinh cười khẩy, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên đầu gối cô: “Đi nấu cơm.” 


Tiêu Tịch Hòa không thể tin nổi: “Chân ta thế này rồi mà ngài chỉ quan tâm… Ơ, không tê nữa.” 


Cô sững sờ, lại gõ hai cái vào đầu gối thì thấy hoàn toàn không sao cả, cảm giác tê mỏi trước đó cứ như ảo giác vậy. Xác định không sao, cô lập tức lấy lại sinh lực, lon ton chạy đi làm vài cái bánh, hầu hạ Ma Tôn đại nhân xong thì chui tọt vào lều. Bị lạnh cả đêm nên khớp xương đau nhức hết cả, không biết có để lại di chứng không. Tiêu Tịch Hòa quấn chặt chăn nhỏ của mình, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. 


Ngủ một mạch đến giữa trưa, việc đầu tiên khi mở mắt là sờ thử đầu mình.



“Á!” Tiêu Tịch Hòa kinh hoàng ôm chặt chăn: “Ngài đến từ khi nào thế?” 


“Vừa đến.” Tạ Trích Tinh trả lời, rồi nhìn cô: “Với mức độ quấn chăn của cô, dù không uống thuốc cũng không bị ốm.”


… Sao ngài biết ta quấn chăn? Tiêu Tịch Hòa nhìn chiếc chăn lông ngỗng trải bừa bãi, nhỏ giọng lầm bầm một câu xong mới nhìn hắn: “Đến làm gì?” 


“Đến giờ nấu cơm rồi.” Tạ Trích Tinh nhắc nhở. 


Tiêu Tịch Hòa: “… Muốn ăn gì?”


Tạ Trích Tinh suy nghĩ một chút: “Cá đốm suối.” 


Tiêu Tịch Hòa xoa sống mũi, bước xuống giường định đi bắt cá, Tạ Trích Tinh nhấc chân theo sau cô, thong thả đi về phía suối. 


Thời gian trước bắt cá lớn gần hết rồi, chỉ còn lại cá nhỏ khoảng một hai lạng, nhưng cũng tạm được. Tiêu Tịch Hòa xắn ống quần xuống nước, cúi người nhìn chằm chằm vào mặt nước một lúc, “phụt” một tiếng đưa tay bắt được một con. 


“Giỏi.” Tạ Trích Tinh đứng bên bờ suối khen một câu. 


“Tất nhiên rồi… Ơ?” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên một lúc, thả cá về nước rồi bắt lại, nhưng bắt lên rồi vẫn lắc đầu. Liên tiếp ba bốn lần sau, cô thở dài: “Không ăn được rồi, đổi món khác đi.” 


“Tại sao?” Tạ Trích Tinh tức thì không vui. 


“Hình như đang mùa sinh sản, để tránh làm cạn kiệt nguồn cá, lúc này không nên bắt thì hơn.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, tự mình lầm bầm. Mùa sinh sản của cá đốm suối thường vào mùa xuân hoặc hè, khi thời tiết ấm và nước ấm, giờ rõ ràng trời đã mát mẻ, sao tự nhiên cả đàn lại vào mùa sinh sản?


… Chẳng lẽ là quy luật riêng có trong tiểu thuyết? Cô nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Tạ Trích Tinh: “Ăn món khác đi.” 


Tạ Trích Tinh cau mày nhẹ, lại nhìn về phía mặt suối. Tiêu Tịch Hòa vội vàng vẫy tay chắn tầm nhìn hắn: “Đừng nghĩ nữa, thật sự không ăn được đâu.” 


Cô kiên quyết quá, Tạ Trích Tinh đành bỏ cuộc.


“Thế này nhé, chúng ta đi bắt thỏ, ta làm thịt thỏ nướng mật ong cho ngài.” Tiêu Tịch Hòa bước lên từ dưới nước: “Thỏ nướng mật ong bóng loáng, ngoài giòn trong mềm, thơm hơn cả thịt nướng sốt ớt, chắc chắn ngài sẽ thích thôi.” 


Tạ Trích Tinh tưởng tượng theo lời cô mô tả, cuối cùng cũng chịu từ bỏ cá đốm suối.


Hai người cùng đi vào rừng sâu, nhờ Tạ Trích Tinh bị giam ở đây 30 mươi năm nên đã quen thuộc với mọi địa hình, dễ dàng tìm được một hang thỏ. Tiếc là Tiêu Tịch Hòa đặt lồng xong, ngồi chờ thỏ vào bẫy nửa ngày mới đợi được một con thỏ bụng to. 


Rồi đến con thứ hai, con thứ ba, con nào con nấy đều to bụng thò đầu nhìn họ, tròn tròn rất đáng yêu. 



“… Sao thỏ cũng có thai?” Tiêu Tịch Hòa không nói nên lời. Có phải toàn bộ động vật trong Bối Âm Cốc đều có thai không? 


Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Bắt nữa không?” 


Tiêu Tịch Hòa cười gượng, âm thầm thu dọn lồng bẫy, lũ thỏ nhảy nhót chui vào hang. 


Nửa canh giờ đã trôi qua từ lúc nào, Tiêu Tịch Hòa từ bỏ ý định săn thịt rừng: “Túi Càn Khôn của ta có khoai lang, ta chiên lên viên cho ngài rồi nấu thêm cháo nhé?” 


“Khoai lang chiên viên?” Tạ Trích Tinh nhìn cô, như thể đây là lần đầu hắn nghe tới món này. 


Tiêu Tịch Hòa tràn đầy hứng thú: “Chưa ăn bao giờ phải không? Sa mạc ẩm thực là vậy đó, món gia đình bình thường như vậy mà cũng không có. Ngàì cứ chờ đợi đi, ta làm cho ngài.” 


Qua mấy ngày chung sống gần đây, tuy mục đích của cô vẫn chưa đạt được nhưng cô đã hiểu sơ về Tạ Trích Tinh. Chẳng hạn như khi tâm trạng hắn tốt, nói chuyện vui vẻ với hắn vài câu hắn cũng không tính toán, phần lớn thời gian đều giống người bình thường. 


Chẳng hạn bây giờ, thái độ Tiêu Tịch Hòa thoải mái hơn, hắn cũng không quan tâm, thậm chí còn hứng thú đi theo cô.


… Tất nhiên, cũng có thể đơn thuần là đói.


Giải quyết xong bữa trưa, thời gian lại trôi đều đặn thêm một lần nữa. Tiêu Tịch Hòa chỉ có thời gian ba bữa trong ngày mới gặp được Tạ Trích Tinh, cô luôn nắm bắt từng cơ hội thuyết phục hắn song tu với mình. Còn Tạ Trích Tinh vẫn ăn xong cơm là đi, không hề dao động.


Mặt trời lặn rồi mọc, cuối cùng cuộc đời Tiêu Tịch Hòa cũng bước vào giai đoạn đếm ngược. 


Vào buổi chiều ngày đếm ngược thứ ba, Tiêu Tịch Hòa bỗng thấy chóng mặt, khi tỉnh táo lại đã cảm thấy mũi ươn ướt. Cô vô thức sờ thử, đầu ngón tay lập tức dính máu đỏ tươi.


Nhìn vệt máu này, cô ngẩn người hồi lâu, lần đầu tiên thực sự cảm nhận được cái chết đang đến gần.


Cô sắp chết rồi.


Mạng sống thứ hai mà cô khó khăn lắm mới có được sắp biến mất. 


Sau khi chết sẽ quay về thế giới thực, tiếp tục làm người thực vật đau khổ tuyệt vọng? Hay là chết hẳn, không còn cơ hội sống lại nữa? 


Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vệt máu trên ngón tay thật lâu, run rẩy lục lọi trong túi Càn Khôn, cuối cùng tìm ra bột thuốc cô giấu ở góc xa nhất —


Hợp Hoan Tán.


… Cô sẽ thuyết phục hắn lần cuối, nếu hắn vẫn không đồng ý thì đừng trách cô dùng thủ đoạn. Tiêu Tịch Hòa nắm chặt bột thuốc, âm thầm hít sâu một hơi. 


“Ma Tôn đại nhân, ngài bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.”


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 5: Cô là người thứ hai đồng cảm với ta
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...