Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 47: Lần đầu động thai
Mãi đến khi hai chân đáp xuống đất, đầu óc Tiêu Tịch Hòa vẫn còn mơ màng, nhất là khi nhìn thấy núi sông với thác nước bao la trước mắt… Giết cô đi, cô không chơi nổi đâu!
Tiêu Tịch Hòa ôm mặt gào thét trong câm lặng hồi lâu, mới lấy lại tinh thần nhớ tới miêu tả về đại hội thí luyện trong nguyên tác. Nhờ phúc của nam chính, đoạn tình tiết này trong truyện cũng khá quan trọng, cho nên tác giả đã miêu tả từng ải rất chi tiết.
Sau khi vòng sơ tuyển kết thúc là sẽ chính thức bước vào thí luyện, mà ải đầu tiên sau Vân Môn, chính là cuộc đại hỗn chiến giữa tu giả và Ma tộc.
Ở ải này, tất cả mọi người đều ở trong cùng một bí cảnh không gian cực lớn, pháp khí và linh thú mang theo đều bị cấm, mọi người chỉ có thể loại bỏ đối thủ bằng chính thực lực của mình.
Ngoài ra, không có bất kỳ quy tắc nào, có thể lập liên minh với bất kỳ ai, cũng có thể dùng bất kỳ cách nào để loại bỏ đối thủ, ỷ mạnh h**p yếu, lấy nhiều h**p ít thế nào cũng được, cho đến khi cuối cùng chỉ còn lại 200 người, ải thí luyện này mới xem như kết thúc.
Vậy vấn đề đến rồi, trong đoạn này của nguyên tác, có gần 500 người thăng cấp từ vòng sơ tuyển, cô là 1 trong 500 người, có khả năng sống đến cuối cùng không? Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ kỹ, cảm thấy là không.
… Cho nên đợi trận đấu bắt đầu cô vẫn nên đầu hàng luôn đi.
Tiêu Tịch Hòa đã quyết, tâm trạng lập tức thả lỏng, nhìn cảnh đẹp xung quanh, cũng có tâm trạng đi dạo, kết quả vừa đi chưa được bao xa, đã đâm phải một bức tường vô hình.
Cô đau đớn kêu “hự” một tiếng, ôm lấy cái đầu bị đụng đau, đột nhiên nhớ ra một quy tắc —
Trước khi vòng sơ tuyển kết thúc, ải đầu tiên sau Vân Môn sẽ không mở, các tu giả đã thăng cấp đều ở trong không gian độc lập của riêng mình, cho đến khi thí luyện bắt đầu, không gian hợp nhất lại, họ mới có thể gặp mặt.
Cho nên cô vẫn phải đợi thêm mấy tiếng nữa.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, ngồi bệt xuống đất chờ.
Khi ở một mình, thời gian dường như trôi chậm lại. Tiêu Tịch Hòa đợi hồi lâu, cuối cùng không nhịn được ngủ thiếp đi.
Cô lại mơ nữa rồi, tuy trong mơ cũng là khung cảnh tương tự, nhưng cô biết rõ mình đang mơ.
Trong mơ xuất hiện một người đàn ông cao lớn mặc áo bào màu đen, vành mũ rộng che đi phần lớn khuôn mặt, chỉ lờ mờ lộ ra một làn da trắng bệch và đôi môi đỏ mọng.
Giống như bóng dáng ma quỷ, lại có phần quen thuộc.
Tiêu Tịch Hòa nhìn người này, hơi thở hơi trở nên khó khăn: “Ngươi là ai?”
Người đó không trả lời.
Tiêu Tịch Hòa nhìn y chằm chằm, trong mắt chứa đầy cảnh giác: “Tại sao lại xuất hiện trong mơ của ta nữa?”
Tính cả lần này, đây đã là lần thứ ba cô gặp người này rồi, nếu là thế giới thực, có lẽ cô sẽ thấy mọi thứ đều là trùng hợp, nhưng đây là thế giới tiểu thuyết kỳ ảo, trùng hợp xuất hiện quá nhiều, thì không thể là trùng hợp nữa.
“Ngươi muốn làm gì?” Tiêu Tịch Hòa hỏi câu thứ ba, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng, định bụng sẽ ra tay bất cứ lúc nào.
Người đó dường như thấy được động tác của cô, đôi môi sắc bén nhếch lên nụ cười chế nhạo, lúc cất lời lại là giọng khò khè như sắp tắt thở: “Ta đến đòi lại một thứ.”
“Thứ gì?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, luôn cảm thấy giọng nói của y cũng rất quen thuộc.
“Nội đan Lộc Thục.” Y nói.
Tiêu Tịch Hòa hơi sững sờ.
Người đó tiếp tục: “Đó là đồ của ta, ngươi đã lấy lâu như vậy, nên trả lại rồi.”
“Nghĩa là sao?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày.
Y khẽ mấp máy đôi môi mỏng, một lát sau mới lên tiếng, giọng càng khàn hơn: “Đây là giao dịch giữa ta và Trạch Sinh, ta ban cho y sức mạnh phong ấn bí cảnh núi Thức Lục vĩnh viễn, y đưa ta nội đan tượng trưng cho sự tái sinh, nhưng ta đã làm được, y lại nuốt lời trao nội đan cho ngươi, cho nên ta đến đòi ngươi.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, lờ mờ hiểu được “Trạch Sinh” trong miệng y chính là lão tổ tông của mình, theo bản năng cúi đầu nhìn vệt đỏ trên tay mình.
Đó là dấu ấn tượng trưng cho sự truyền thừa mà lão tổ tông để lại.
“Ngươi là hậu duệ của Trạch Sinh, là một đứa trẻ ngoan, ta tin rằng ngươi sẽ không chiếm đoạt thứ không thuộc về mình.” Y chậm rãi nói, giọng tuy khàn, nhưng cũng nghe ra được tuổi còn trẻ, mà ngữ điệu lại như một ông lão: “Cơ thể ta đã bắt đầu suy yếu, cần nội đan này để duy trì tính mạng, ngươi có bằng lòng đưa ta không?”
Tiêu Tịch Hòa ngẩn ngơ nhìn y, trong mắt càng thêm mờ mịt: “Nhưng… nội đan đã bị ta luyện hóa…”
“Không sao, nội đan hòa tan trong xương máu, nhưng chưa bao giờ biến mất, ngươi vẫn có thể trả lại cho ta.” Y chậm rãi nói.
Rõ ràng là giọng nói không chút gợn sóng, lại dường như mang theo một ma lực khổng lồ, Tiêu Tịch Hòa không tự chủ được mà đi về phía y, từng bước rút ngắn khoảng cách.
Người đó yên lặng đứng tại chỗ chờ đợi, khi cô sắp đi đến trước mặt, y vươn bàn tay phải thon dài về phía cô. Hai mắt Tiêu Tịch Hòa đờ đẫn, cô nhìn chằm chằm bàn tay trắng bệch của y, và cổ tay bị tay áo che khuất, chỗ đó mơ hồ có vết tích lở loét, trên máu thịt đỏ tươi phủ một lớp màng mỏng, như sắp nứt ra chảy máu bất cứ lúc nào.
“Ngươi bị thương rồi.” Đáy mắt Tiêu Tịch Hòa lóe lên vẻ do dự: “Có cần ta trị thương cho ngươi không?”
Người đó đưa ngón tay về phía trước một tấc: “Lại đây.”
Tiêu Tịch Hòa chậm chạp chớp mắt, mơ màng đưa tay ra.
Ngay khoảnh khắc sắp nắm lấy, vệt đỏ trong lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nóng lên, nóng đến mức cô giật nảy mình, đột ngột mở to mắt.
Cô vội vàng lùi lại ba bước kéo dãn khoảng cách với người đó, tim đập dữ dội vào lồng ngực, cảm giác đau đớn nhanh chóng truyền đến tứ chi —
“Ngươi mê hoặc ta?!”
“Ta chỉ đòi lại thứ thuộc về mình.” Người đó chậm rãi ép tới.
“… Thuộc về ngươi cái con khỉ! Nếu thật sự là của ngươi, sao lão tổ tông nhà ta chưa bao giờ nhắc đến!” Tiêu Tịch Hòa quay đầu bỏ chạy, nhưng chạy chưa được bao xa đã đâm sầm vào bức tường vô hình.
… Đệch! Sao ngay cả trong mơ cũng có tường!
Tiêu Tịch Hòa đột ngột xoay người, nhìn người này từng bước ép đến gần, cắn răng liều mạng véo cánh tay mình, vừa véo vừa lẩm nhẩm: “Tỉnh lại tỉnh lại, mau tỉnh lại…”
Lần nào người này cũng tìm cô trong mơ, chứng tỏ bất kể vì lý do gì, chắc chắn y không tiện gặp cô ngoài đời thực, cho nên chỉ cần cô tỉnh lại, y sẽ không còn cách nào quấn lấy cô.
Người đó tất nhiên cũng đoán được ý đồ của cô, khóe môi lập tức nhếch lên nụ cười chế nhạo: “Đừng uổng phí công sức nữa, ngươi đã là vật trong túi ta, ngoan ngoãn chịu chết, ta sẽ giữ cho ngươi toàn thây.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn khóe môi nhếch lên của y, càng thấy y quen mắt, do dự một giây rồi lập tức lao tới giật mũ trùm của y xuống.
Chỉ trong nháy mắt, đập vào mắt là một khuôn mặt máu thịt loang lổ.
Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc: “Cổ U?!”
Ánh mắt nhàn nhạt, sống mũi cao thẳng, đôi môi sắc bén… Đây không phải là Cổ U sao! Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, rồi lập tức lại hoàn hồn: “Không đúng, ngươi không phải Cổ U, ngươi là ai?”
Ánh mắt Cổ U nhìn cô, luôn như nhìn rác rưởi, lúc nào cũg tràn ngập nỗi tức giận và chán ghét ngùn ngụt, còn người trước mắt này lại đầy tử khí, nhìn cô giống như nhìn một cái xác.
Ánh mắt là thứ không thể lừa gạt nhất trên đời, y không phải Cổ U.
“Ngươi thông minh hơn ta nghĩ.” Thiếu niên mặt đầy sẹo chậm rãi lên tiếng, khí chất bao quanh người trở nên u ám nặng nề: “Đúng là ta không phải hắn ta, chỉ tạm mượn cơ thể này.”
Nói xong, y dừng một giây, đáy mắt lại lóe lên vẻ ghét bỏ: “Yếu quá, hoàn toàn không chịu nổi thần hồn của ta.”
Cổ U trong nguyên tác, dù gì cũng là thiên tài nổi danh Tu Tiên giới, nhưng trong miệng y, lại hoàn toàn giống như thứ bỏ đi… Vậy y ghê gớm đến mức nào? Tiêu Tịch Hòa nuốt nước miếng, trong đầu lướt nhanh danh sách phản diện trong nguyên tác, nhưng vẫn không tìm thấy vị nào mạnh như vậy.
“Ta là Uông Liệt.” Y nói xong, nhìn vào mắt Tiêu Tịch Hòa, chuẩn bị đón nhận sự sợ hãi và sùng bái của cô.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ai?”
Thiếu niên thấy phản ứng của cô, sững sờ: “Ngươi không biết SAO?”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác: “Hả?”
Thiếu niên lập tức nổi giận: “Con nhóc ngu dốt, ngay cả tên húy Uông Liệt của ta mà cũng chưa nghe qua, thật nực cười!”
“… Ngươi đừng nổi giận vội, ta thật sự không biết.” Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi: “Trước đây ngươi ở môn phái nào… không nên hỏi vậy, ngươi là Ma tộc hay tu giả? Hay là Quỷ tộc, Yêu tộc?”
“Hỗn xược!” Thiếu niên tức giận quát một tiếng xông về phía cô.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ người này lại đột nhiên nổi điên, vội vàng né người tránh. Thiếu niên sầm mặt bám riết không buông, chẳng mấy chốc đã lại dồn cô vào góc chết.
“Ngươi, ngươi bình tĩnh chút, có gì từ từ nói…” Tiêu Tịch Hòa một lần nữa nhụt chí.
Thiếu niên cười khẩy một tiếng, đang định ra tay, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên kêu lên: “Ta nhớ ra ngươi là ai rồi!”
Thiếu niên khựng lại, nheo mắt: “Thật sao?”
Chưa nói dứt câu, cô bất chợt ra tay đánh lén, nhưng giây phút một chưởng đánh trúng người thiếu niên, cô lập tức kinh ngạc ngẩng đầu… Linh lực của cô đâu?!
Thiếu niên vừa thấy biểu cảm của cô, đã biết mình bị con ngốc này lừa, lập tức cười gằn một tiếng bóp cổ cô, đột ngột nhấc bổng người lên.
Mặt Tiêu Tịch Hòa lập tức đỏ bừng, hai tay liều mạng cạy ngón tay y ra, hai chân lơ lửng không ngừng giãy giụa. Nhưng mặc cho cô giãy giụa thế nào, tay thiếu niên vẫn vững như núi Thái Sơn, lại còn không ngừng siết chặt.
“Ngươi là hậu duệ duy nhất còn lại của Trạch Sinh, ta cũng không muốn giết ngươi.” Ánh mắt thiếu niên u ám: “Nhưng trước khi tìm được cơ thể thích hợp hơn, ta phải dùng máu thịt của ngươi tưới lên kinh mạch, mới có thể ngăn cơ thể hiện tại lở loét tan rã, cho nên xin lỗi.”
… Ngươi không cần xin lỗi ta đâu đại ca! Cùng lắm ta lấy thêm ít máu cho ngươi là được, việc gì cứ phải giết gà lấy trứng, giết Tiêu lấy máu chứ! Tiêu Tịch Hòa có ngàn vạn lời muốn nói, đáng tiếc khi ngón tay y ngày một siết chặt, cảm giác ngạt thở cũng dần lan ra, không nói ra được một chứ nào.
Khi ý thức sắp mơ màng, cô cố gắng nhìn về phía sau y, lập tức hoảng sợ mở to mắt. Uông Liệt thấy phản ứng của cô, khựng lại, không nhịn được nhìn ra sau…
Chính là lúc này!
Tiêu Tịch Hòa đạp một cước lên người y, Uông Liệt thoáng chốc không đề phòng lùi lại một bước, Tiêu Tịch Hòa quay đầu đâm vào bức tường vô hình… Mẹ nó lần này không được là chết thật, mau tỉnh lại!
Uông Liệt bị lừa liên tiếp hai lần, tức đến giọng nói cũng run lên: “Ngươi đã vào trận rồi! Đợi ta hấp thu đủ linh lực, cho dù không ở trong mơ, ta cũng có thể giết ngươi!”
Tiêu Tịch Hòa đột ngột mở mắt, cảnh vật trước mắt không khác gì lúc trước.
Cô vội vàng búng tay, đầu ngón tay lập tức b*n r* linh lực, chém đứt bụi cỏ nhỏ cách đó không xa.
Tỉnh lại rồi! Tiêu Tịch Hòa thở phào, sau đó cảm thấy cổ họng truyền đến một cơn đau dữ dội, cô đưa tay sờ, cảm giác đau càng rõ rệt hơn… Đúng là tai bay vạ gió!
Tiêu Tịch Hòa thầm than một câu, phía xa bất chợt truyền đến một tiếng chuông, trên áo ngay vị trí tim của cô bỗng xuất hiện thêm một dấu ấn màu xanh lam lớn bằng bàn tay, cô lập tức hự một tiếng ngã xuống đất.
Đây là dấu hiệu của vòng thí luyện này, ai cũng có, dấu ấn bị hủy đi đồng nghĩa với việc bị loại, sau đó ải sẽ tự động truyền tống người về lại sân sơ tuyển. Cô không lạ gì sự xuất hiện của dấu ấn, chỉ là không ngờ giây phút dấu ấn xuất hiện, tim lại như bị dây leo siết chặt, chợt đau nhói, trong lúc hoa mắt chóng mặt dường như thấp thoáng thấy một bóng áo đen lướt qua.
…Vừa rồi là Uông Liệt sao?
Cơn đau thoáng qua rồi biến mất, Tiêu Tịch Hòa chậm rãi thở ra một hơi, ổn định lại hô hấp, dâng lên một thắc mắc —
Trong nguyên tác hình như không nhắc đến sẽ đau như vậy?
Nhớ lại bóng áo đen lướt qua vừa rồi, Tiêu Tịch Hòa luôn cảm thấy nơi này đâu đâu cũng kỳ lạ, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy nên rời đi càng sớm càng tốt.
Quyết định xong, Tiêu Tịch Hòa định hủy dấu ấn luôn, nhưng còn chưa kịp ra tay, một bóng người bỗng giáng từ trên trời xuống: “Để mạng lại đây!”
Tiêu Tịch Hòa giật mình, còn tưởng là Uông Liệt quay lại, nhưng nhìn kỹ lại thì chỉ là một tu giả không quen biết, lập tức nghẹn lời: “Chỉ là trận đấu thôi mà, có cần phải dùng câu thoại này không?”
Tu giả mặc kệ, lao thẳng đến giết cô, chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm. Tuy nói hủy dấu ấn là có thể loại bỏ đối thủ, nhưng luôn có vài kẻ không đàng hoàng muốn lấy mạng người khác, lần này rõ ràng Tiêu Tịch Hòa đã gặp phải loại người đó.
Tiêu Tịch Hòa vừa né tránh phản đòn, vừa khàn giọng nói: “Dừng tay! Ta tự mình đầu hàng!”
“Lừa kẻ ngốc à?!” Tu giả không tin, tiếp tục giết cô.
… Ta thấy ngươi mới là kẻ ngốc đấy! Tiêu Tịch Hòa né người, cố gắng tránh được linh lực gã đâm vào tim.
Nghĩ đến việc cả trong mơ lẫn ngoài đời mình đều bị người ta đuổi giết, cô lập tức nổi trận lôi đình, sầm mặt đánh trả.
Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa đạp người nọ dưới chân, nén cơn đau ở cổ họng, giận dữ nói: “Ngươi bị điên à, một Trúc Cơ sơ kỳ cũng dám lớn lối như vậy.”
“Thắng làm vua thua làm giặc! Thua thì chịu!” Tu giả hừng hực khí thế, thua rồi cũng không cần Tiêu Tịch Hòa ra tay, tự tay hủy dấu ấn của mình.
“Ơ ngươi đợi đã…” Tiêu Tịch Hòa cạn lời: “Ta có nói muốn loại ngươi đâu, ngươi vội gì?”
Tu giả cười giễu một tiếng: “Vì ta không muốn lập liên minh với ngươi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Cảm ơn, ta cũng không định lập liên minh với ngươi.
Cô im lặng một lát, chuẩn bị hủy dấu ấn của mình, nhưng còn chưa kịp ra tay, tu giả vốn nên bị truyền tống ra ngoài đột nhiên thở ra một hơi khí đen, sau đó co giật mấy cái rồi ngã xuống đất không còn hơi thở.
Tiêu Tịch Hòa: “?!”
Cô ngẩn ngơ bước lên một bước, dùng linh lực kiểm tra gã từ xa… những chỗ khác không có gì lạ, chỉ có trái tim bị vô số sợi tơ mỏng siết thành hình hoa cúc, mà nguồn gốc của sợi tơ, chính là dấu ấn màu lam đã bị hủy.
… Đệt đệt đệt! Cho nên hủy ấn ký không thể rời đi, mà ngược lại sẽ bị những sợi tơ này siết chết?!
Một lát sau, tại chỗ chỉ còn lại một vũng máu.
Những cây cỏ này đã ăn thịt người rồi.
Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng không nhịn được lao sang một bên: “Ọe…”
Sau khi nôn mửa một trận, cô đột nhiên nhớ lại lời nói cuối cùng của người trong mơ —
“Ngươi đã vào trận, đợi ta hấp thu đủ linh lực, cho dù không ở trong mơ, ta cũng có thể giết ngươi!”
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn vũng máu cách đó không xa, không nhịn được lại ọe một tiếng, cổ họng vốn đã bị thương vì Uông Liệt lại càng đau hơn. Cô nôn xong, lảo đảo rời đi, chạy một mạch đến trước một hang động mới dừng lại.
Cô trốn vào hang động, tiện tay chộp một nắm linh dược uống vào, sau đó nhắm mắt ngồi thiền bắt đầu trị thương.
Một canh giờ sau, cô chậm rãi thở ra một hơi khí đục, khẽ “a” một tiếng.
Cổ họng không còn khàn như trước nữa, cảm giác đau cũng chỉ còn 1 phần 3, chắc là đã khỏi rất nhiều rồi. Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, đầy vẻ chán nản ngã xuống đất.
Đã tới thế giới khác nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô bất lực đến thế, đơn độc một mình, thực lực yếu ớt, trước thì có Uông Liệt không hiểu từ đâu ra, sau có hơn 500 đối thủ, cô còn không thể trốn tránh, không thể rời đi, chỉ có thể cắn răng với tất cả.
Tiêu Tịch Hòa chán nản ngồi trên đất, hồi lâu sau mới chán chường mà quyết định… trốn trước đã.
Bí cảnh không gian được tạo thành từ hàng trăm ngàn trận pháp, tuy núi non sông nước hoa cỏ đều là ảo ảnh, nhưng ở trong đó lại vô cùng chân thực, ngay cả mặt trời mọc, mặt trời lặn, gió nhẹ mưa phùn cũng giống hệt ngoài đời thực.
Tiêu Tịch Hòa ngồi trong hang động, nhìn mặt trời lặn dần xuống sườn núi, xung quanh cuối cùng chìm vào bóng tối.
Tu giả có ngũ giác rõ ràng, cho dù là ban đêm cũng không cản được tầm nhìn của cô. Tiêu Tịch Hòa cảnh giác nhìn xung quanh, không dám lơ là chút nào.
Cứ ngồi như vậy đến nửa đêm, bên ngoài vẫn không có chút động tĩnh, cô vừa định ra ngoài vẫn động tay chân, một khuôn mặt bỗng xuất hiện ở cửa động.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đồng thời sững sờ, cuối cùng vẫn là người bên ngoài phản ứng trước, vung đao trong tay chém về phía Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng né người tránh sang, giữ lấy cổ tay hắn ta vội nói: “Đừng đánh nữa, bí cảnh này có vấn đề, một khi dấu ấn bị hủy là chắc chắn phải chết!”
Tu giả lạnh lùng cười một tiếng, trở tay lại chém đao tới.
Tiêu Tịch Hòa vội lùi lại, khi lại lần nữa đối diện với đôi mắt hắn ta, lòng cô lạnh đi —
Hắn ta biết chuyện này.
… Cũng phải, trận đấu đã bắt đầu lâu như vậy, chỉ cần quyết đấu một hai trận, là sẽ biết rõ có chuyện gì.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước miếng, cố gắng bình tĩnh nói: “Ngươi, ngươi là Trúc Cơ trung kỳ, kém ta một bậc, chắc chắn muốn đánh với ta sao?”
Tu giả nghe vậy thì bày ra vẻ mặt khinh thường: “Tu vi của ngươi là do dùng linh dược mà có phải không? Ta ghét nhất là đám tu giả Tiên môn lớn các ngươi, rõ ràng không có bản lĩnh gì, lại cứ chiếm đoạt tài nguyên.”
Tiêu Tịch Hòa muốn nói mình không phải người của Tiên môn lớn, cũng không chiếm đoạt tài nguyên, linh dược cô dùng được Tạ Trích Tinh và Dược Thần Cốc luyện ra, không liên quan gì đến bọn họ.
Nhưng chưa kịp nói ra, tu giả đã lại lao đến.
Trong bí cảnh không gian, pháp khí sẽ mất hết tác dụng, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự sắc bén của đao trong tay hắn ta, đao vung đến đâu, để lại từng vệt rãnh sâu đến đó.
Tu giả rõ ràng dày dạn kinh nghiệm thực chiến, dồn Tiêu Tịch Hòa lùi lại liên tục.
Tiêu Tịch Hòa cố gắng phản đòn, linh lực và linh lực va chạm phát ra tiếng động dữ dội.
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa nhìn chuẩn cơ hội, trở tay đoạt lấy đao của tu giả, vừa định thử thương lượng lại với tu giả, tu giả đã tung một luồng linh lực nhắm thẳng đến mắt cô.
Tiêu Tịch Hòa đột ngột cúi người, đao trong tay cứ thế đâm ra.
Phụt —
Đao đâm vào da thịt, kẹt trên xương ngực, dấu ấn lập tức bị máu tươi nhuộm đỏ.
Máu nóng hổi bắn lên mặt, Tiêu Tịch Hòa ngẩn ngơ mở to mắt, trong thoáng chốc, ngay cả hít thở cũng nhẹ bẫng.
Là một đầu bếp, cô từng giết không ít gà vịt ngan ngỗng, xử lý rất gọn gàng, mấy năm ở Dược Thần Cốc, cô cũng từng theo sư phụ xử lý các loại vết thương thịt thối.
“Xin… xin lỗi…” Cô khàn giọng nói, ngẩn ngơ lùi lại một bước.
Tu giả trợn mắt ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Phía xa truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, chắc là bị tiếng động trong hang động thu hút, nếu không có gì bất ngờ, chưa đầy một khắc nữa, nơi này sẽ có đầy người tụ lại.
Tiêu Tịch Hòa rút mạnh dao ra, kéo lê thanh đao lảo đảo chạy ra ngoài.
Tim cô đập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng mỗi lúc một dồn dập, cô ra sức chạy vào sâu trong rừng, cố gắng thoát khỏi sự ồn ào phía sau.
Ngay khi sắp chạy vào rừng, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện, cô hoảng hốt loạng choạng, cứ thế ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt hoảng sợ nắm chặt đao trong tay.
Cùng lúc đó, ở một đầu khác của khu rừng.
Tạ Trích Tinh không đổi sắc mặt nhìn tu giả đang cầu xin tha mạng, hóa ra khuôn mặt của Tiêu Tịch Hòa trong không khí: “Từng thấy nàng ấy chưa?”
“Hình… hình như…” Tu giả hoảng loạn trả lời.
Hô hấp của Tạ Trích Tinh chậm lại một nhịp, trong bụng thoáng có gì đó cử động theo.
“Chưa thấy.” Tu giả khó nhọc nói.
Tạ Trích Tinh thẳng tay giết người.
Lâm Phàn khựng lại, nói: “Thật ra có thể giữ lại mạng hắn, để hắn giúp tìm người.”
“Ta không tin được.” Cả người Tạ Trích Tinh ướt đẫm máu, hắn đã giết không biết bao nhiêu người: “Mỗi một người ở đây đều sẽ là đối thủ của nàng ấy.”
Trước khi tìm được cô, hắn giết càng nhiều càng tốt.
Lâm Phàn siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của hắn hồi lâu, khó nhọc lên tiếng: “Thiếu chủ đừng lo, Thiếu phu nhân chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành…”
Nhưng nói thì dễ, cô một Trúc Cơ, lại một thân một mình, một khi gặp phải đám tu giả liên minh, chỉ có con đường chết.
Y không dám nghĩ kỹ, cố gắng tiếp tục an ủi: “Trong Ma tộc thăng cấp lần này, có không ít người nhận ra Thiếu phu nhân, nếu họ thấy nàng ấy, kiểu gì cũng sẽ bảo vệ nàng ấy cẩn thận…”
Tạ Trích Tinh vẫn không nói gì.
Hốc mắt Lâm Phàn hơi nóng lên: “Đều là ta không tốt, nếu ta không để Thiếu phu nhân thắng 9 trận kia, Thiếu phu nhân cũng sẽ không rơi vào tình cảnh này.”
Vốn nghĩ cho dù thăng cấp, nàng ấy muốn rút lui lúc nào cũng được, ai ngờ bí cảnh lại quỷ quyệt như vậy, còn dùng dấu ấn kiểm soát tính mạng của tu giả. May mà y và Thiếu chủ đều chưa từng tham gia thí luyện, mới có thể tranh thủ vào đây tìm nàng ấy trước khi vòng sơ tuyển kết thúc.
“Chắc Thiếu phu nhân sẽ không sao chứ?” Lâm Phàn nói một đống lời an ủi, nhưng vẫn không cẩn thận để lộ ra suy nghĩ bất an.
Cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng có phản ứng, lạnh lùng ngước mắt nhìn y: “Chắc.”
Lâm Phàn mấp máy môi, muốn hỏi lỡ như cô không phát hiện ra dấu ấn có vấn đề, muốn rút lui sớm rồi tự hủy dấu ấn thì làm sao, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tạ Trích Tinh, lại không nói ra được lời nào.
… Chắc Thiếu chủ còn lo lắng hơn, dù sao với tính cách của Thiếu phu nhân, rất có thể sẽ tự hủy dấu ấn ngay khi thí luyện vừa bắt đầu.
Lâm Phàn không dám nghĩ nữa, ngẩng đầu thấy Tạ Trích Tinh đi xa, bèn vội vàng đuổi theo.
Hai người vừa đi vừa giết, sắc mặt Tạ Trích Tinh càng lúc càng xấu hơn, mấy lần Lâm Phàn đều tưởng hắn sắp ngã gục, trong lòng ngạc nhiên đầy nghi ngờ —
Thiếu chủ không bị thương, tại sao trạng thái lại không ổn như vậy?
Y muốn hỏi mấy lần, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tạ Trích Tinh, biết có hỏi cũng không nhận được đáp án, nên chỉ đành thường xuyên chú ý đến trạng thái của Tạ Trích Tinh, thỉnh thoảng lúc hắn đột nhiên dừng bước hít thở, lại tiến lên đỡ một tay.
Đêm dài đằng đẵng chẳng mấy chốc đã kết thúc, khi tia sáng đầu tiên chiếu xuống, Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa, quỳ xuống đất.
“Thiếu chủ!” Lâm Phàn vội vàng đỡ hắn.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh nặng trĩu, chóp mũi rịn ra mồ hôi lấm tấm, lần đầu tiên đưa tay đè bụng dưới: “Nếu ngươi biết điều, thì ngoan ngoãn chút.”
Nơi lòng bàn tay đặt xuống, dường như có thứ gì lướt qua, khẽ chạm vào hắn qua lớp áo.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, chẳng mang ý nghĩa gì, nhưng Tạ Trích Tinh lại khẽ sững người.
… Nó nói, Tiêu Tịch Hòa không sao.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 47: Lần đầu động thai
10.0/10 từ 50 lượt.
