Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào
Dược Thần Cốc đột nhiên triển khai “Hoạt động điều trị chuyên khoa vô sinh hiếm muộn”, từ gia súc đến người sống, chỉ cần có khó khăn về phương diện này thì đều có thể đến đây khám bệnh.
“Vợ chồng chúng ta thành thân đã hơn 50 năm, nhiều năm qua không cầu xin gì nhiều, chỉ muốn có một đứa con, xin tiểu thần y giúp chúng ta.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn ông lão trước mắt ít nhất đã 80 tuổi, biểu cảm vô cùng phức tạp: “Ông nói ông không phải là tu giả.”
“Ta chỉ là một dân chúng bình thường thôi.” Ông lão trả lời.
Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi: “Ông đã tuổi này rồi, e là không tiện sinh con nữa.”
“Cô yên tâm, bao nhiêu bạc cũng được, ta chỉ muốn có một đứa con.” Ông lão nói rồi vỗ vỗ tay, lập tức có người khiêng hai rương bạc đi vào.
Tiêu Tịch Hòa l**m môi, cuối cùng vẫn tiếc nuối lắc đầu: “Vị tiếp theo.”
Liễu An An vội vàng mời ông lão đi, tiếp đó một phu nhân ăn mặc lộng lẫy bước vào, vừa ngồi xuống đã bắt đầu lau nước mắt: “Cục cưng nhà ta năm nay đã hơn 30 tuổi, còn cơ hội sinh con không? Tuy ta vẫn luôn dùng linh thảo linh hoa cho nó ăn, nhưng đoán chừng nó cũng không sống được mấy năm nữa, ta chỉ muốn nó để lại một đứa con, sau này cũng không uổng công đến thế gian một chuyến.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, nhìn về phía con… chó đang ngoan ngoãn trong lòng bà ta.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, con chó cất tiếng người: “Đã nói không muốn sinh không muốn sinh rồi, sao bà lão này còn chưa từ bỏ ý định.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Cô lặng lẽ nhìn những người khác, biểu cảm của mọi người đều bình thường, ngay cả Nhị sư tỷ cũng vô cùng bình tĩnh, rõ ràng chỉ có một mình cô nghe hiểu.
“Vậy là ngươi không muốn sinh?” Cô kiên nhẫn hỏi.
Con chó bày ra vẻ mặt “cô hỏi ai đấy”, khi phát hiện cô cứ nhìn chằm chằm mình, nó lập tức lộ vẻ hoảng sợ: “Cô nghe hiểu ta nói à?”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.
Từ sau khi bị Cá Sấu nuốt một lần, hình như cô đã thức tỉnh kỹ năng giao tiếp với linh thú, mặc dù kỹ năng này lúc được lúc không.
Con chó hít sâu một hơi.
Phu nhân vỗ vỗ đầu con chó: “Đừng sợ nhé cục cưng, đại phu này trị bệnh cho con đó.”
“Bà mới bị bệnh ấy, cả nhà bà đều bị bệnh ấy, cứ bắt một con chó già như ta sinh con, bà tưởng ai cũng lo lắng chuyện sinh đẻ như bà à! Nhìn mấy đứa con nhà bà xem, toàn là thứ ngu ngốc gì, sinh ra loại đó bà không tự kiểm điểm thì thôi, còn thấy tự hào lắm hả?”
Con chó “ư ử”, phu nhân bày ra vẻ mặt yêu chiều, tiện thể giải thích với Tiêu Tịch Hòa: “Nó đang làm nũng đấy.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
An ủi con chó xong, phu nhân lấy ra 300 linh thạch: “Bấy nhiêu đây đủ không?”
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, Liễu An An cũng lập tức ghé lại gần.
“Này này này, cô sẽ không vì chút đồ này mà bán rẻ lương tâm của mình đấy chứ?” Con chó cảnh giác.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Con chó này không chỉ giỏi mắng người, mà còn đưa ra vấn đề rất sắc bén.
Người hành y quan trọng nhất là y đức, con chó đã không muốn, đương nhiên cô cũng không thể đồng ý, vì vậy chỉ đành tiếc nuối lắc đầu: “Xin lỗi phu nhân, ta không giúp được bà.”
Liễu An An vội kéo tay áo cô, hạ thấp giọng hỏi: “Con chó này cũng không quá lớn tuổi, muội chữa được mà!”
“Cô nương này trông cũng xinh xắn mà sao tâm địa độc ác vậy?” Con chó cạn lời.
Tiêu Tịch Hòa cũng cạn lời, cố gắng hết sức lờ con chó giỏi mắng người này đi: “Phu nhân, ta thật sự không giúp bà được, thú cưng nhà bà không muốn có con, ta nghĩ bà nên tôn trọng ý kiến của nó.”
“Nói gì vậy!” Phu nhân bất mãn đứng dậy: “Sao cô biết nó không muốn có con?!”
Giọng bà ta khá lớn, Hứa Như Thanh nghe thấy tiếng động cũng bước vào.
Tiêu Tịch Hòa không hề hoang mang chút nào: “Nếu bà không tin, chúng ta có thể thử.” nói xong, cô cúi đầu nhìn con chó: “Muốn sinh thì sủa một tiếng, không muốn sinh thì sủa hai tiếng, liên quan đến vận mệnh của ngươi, ngươi nghĩ kỹ đi.”
Con chó dứt khoát sủa hai tiếng.
Liễu An An kinh ngạc thốt lên: “Nó hiểu thật kìa!”
“… Chắc chắn là trùng hợp, cục cưng rất muốn có con của mình!” Phu nhân vẫn cố chấp.
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một lát, nói: “Nếu ngươi muốn, thì sủa hai tiếng, không muốn thì sủa năm tiếng, cuối cùng rên ‘ư’ một tiếng, rồi vẫy đuôi với ta.”
“… Cô đang dắt chó đi dạo đấy à?” Con chó cạn lời.
Tiêu Tịch Hòa nhướn mày: “Ngươi có làm hay không?”
Con chó nhe răng, cuối cùng vẫn làm theo lời cô nói.
Mọi người nhìn loạt hành động của con cún, tất cả đều kinh ngạc.
Hồi lâu, Liễu An An cảm thán: “Xem ra nó thật sự không muốn sinh con rồi.”
“Nói bậy! Chắc chắn là các người đã dùng yêu thuật gì rồi!” Phu nhân thẹn quá hóa giận, thẳng tay tát Hứa Như Thanh một cái.
Hứa Như Thanh chỉ đến hóng chuyện: “…”
Nhiều bệnh nhân và người nhà như vậy, kiểu gì cũng có vài người kỳ quặc, cho dù là thế giới thực hay thế giới tiểu thuyết, bác sĩ vẫn luôn được coi là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao. Sau khi phu nhân bỏ đi, Tiêu Tịch Hòa thở dài, đồng tình vỗ vỗ cánh tay đại sư huynh: “Tự nhận mình xui xẻo đi.”
“Bệnh nhân tiếp theo!” Liễu An An vội ra ngoài đón người.
Cả ngày bận rộn, đợi đến đêm khuya cuối cùng cũng khám cho bệnh nhân cuối cùng xong, cả nhà Dược Thần Cốc tụ tập lại, bắt đầu đếm linh thạch hôm nay.
“801, 802…” Tân Nguyệt lặng lẽ đếm, mấy thầy trò ngoan ngoãn ngồi đối diện bà ấy.
Hồi lâu sau, Tân Nguyệt đặt viên linh thạch cuối cùng xuống, nói: “Tổng cộng 1700.”
“Mới 3 ngày mà đã kiếm được nhiều vậy rồi sao?” Liễu An An kinh ngạc.
“Xem ra cho dù là trần gian hay Tu Tiên giới, sinh con đẻ cái đều là chuyện trọng đại hàng đầu.” Hứa Như Thanh ung dung nói.
Liễu Giang giật nhẹ khóe môi: “May mà chỉ có bệnh khó mới cần dùng đến máu, các triệu chứng khác chỉ cần linh lực là được, nếu không nhiều bệnh nhân như vậy, hoàn toàn không ứng phó nổi.”
Dùng huyết mạch Lộc Thục kiếm tiền không có vấn đề gì, nhưng nếu làm tổn thương bản thân, ông ấy sẽ không đồng ý.
“Bây giờ tiểu sư muội vẫn ổn mà.” Liễu An An vô cùng lạc quan: “Cứ theo tốc độ này, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ chuẩn bị đủ.”
“Đừng lạc quan quá, còn rất nhiều bệnh nhân chưa trả phí khám bệnh.” Tân Nguyệt thở dài.
Con người có đủ mọi loại, giàu nghèo khác biệt, nhưng bệnh tật thì như nhau, cho nên các bệnh nhân tới khám lần này không chỉ có người giàu, mà còn có người nghèo đến cơm cũng không có mà ăn. Quy củ của Dược Thần Cốc là chỉ cần không phải kẻ gian ác quá mức thì sẽ không từ chối, song, khám bệnh, sắc thuốc đâu đâu cũng cần tiền, có những bệnh nhân không trả được, thì chỉ có thể để Dược Thần Cốc ứng trước.
“Vậy phiền sư nương tính xem, trừ chi phí của những bệnh nhân này đi, chúng ta còn lại bao nhiêu.” Hứa Như Thanh đắn đo nói.
Tân Nguyệt “ừ” một tiếng, cúi đầu bắt đầu tính sổ.
Một khắc sau, bà ấy cười ngượng ngùng: “Còn lại 600.”
Những người còn lại: “…”
Im lặng hồi lâu, Liễu An An không còn gì để nói: “Chẳng trách cha khám bệnh cho bao nhiêu nhân vật nổi tiếng như vậy, mà trong cốc lại không tích góp được gì, hóa ra đều tiêu hết rồi.”
Nhưng lương y từ đức, lại không thể không làm.
“Cứ thế này, đến năm nào tháng nào mới gom đủ tiền chứ!” Liễu An An thở dài.
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cùng lắm thì bán Dược Thần Cốc đi, chúng ta đổi chỗ khác ở là được, dù thế nào cũng không thể để Ma giới coi thường!” Liễu Giang cười nhạt.
Tiêu Tịch Hòa vội xua tay: “Không đến mức đó không đến mức đó, ta sẽ tiếp tục nghĩ cách.”
“Còn có cách gì nữa chứ? Tiền cũng không thể rơi từ trên trời xuống được.” Tân Nguyệt là chuyên viên tài vụ của Dược Thần Cốc, bây giờ cũng hết cách.
Tiêu Tịch Hòa trầm tư một lát, nói: “Cùng lắm thì đến đại hội thí luyện Tiên Ma thử vận may.” Dù sao vì để lấy được chiếc nhẫn không gian kia, cô cũng phải đi.
Liễu An An bừng tỉnh: “Đúng rồi! Chúng ta có thể đến đại hội Tiên Ma xem sao, biết đâu nhặt được chút hời.”
“Kể cả không nhặt được, cũng có thể qua thi đấu lôi đài lấy chút phần thưởng.” Hứa Như Thanh thong thả chơi đùa với cây quạt xếp.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Đúng, ta cũng nghĩ vậy.”
Cho dù là Tu Tiên giới hay Ma giới, ai cũng rất coi trọng đại hội, những Tiên môn có máu mặt đó đều sẽ đưa ra một số pháp khí linh bảo làm phần thưởng lôi đài để kêu gọi sự hăng hái, những phần thưởng này có tốt có xấu, nhưng cái nào cũng có thể đổi lấy linh thạch.
“Nếu đi rồi mà vẫn không gom đủ thì làm sao?” Liễu An An vô cùng lo lắng.
Hứa Như Thanh gõ đầu nàng ấy: “Nhị sư muội, đừng nản chí vậy, có sư huynh ở đây.”
“Cũng đúng.” Liễu An An nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tiểu sư muội cũng đừng lo, có sư huynh và sư tỷ ở đây!”
Tiêu Tịch Hòa bật cười.
Thấy ba người đã quyết định, Liễu Giang trầm ngâm một lát: “Vậy quyết định thế đi, đến lúc đó các con đi đại hội thí luyện, ta với sư nương các con đi khám bệnh, chúng ta chia nhau hành động.”
“Vâng!”
“Biết rồi ạ.”
Cuộc họp gia đình ngắn ngủi kết thúc, ai về phòng nấy. Tiêu Tịch Hòa khoác tay Liễu An An đi về phía nhà gỗ nhỏ, đi chưa được bao xa đã thấp thoáng thấy ánh sáng lóe lên trước cửa.
“Ma Tôn lại gửi thư cho muội à.” Liễu An An đã lấy làm quen thuộc.
Tiêu Tịch Hòa cười cười, rảo nhanh bước chân đi đến cửa, quả nhiên thấy một cuốn giấy truyền tin nhỏ lơ lửng giữa không trung.
“Mỗi ngày một bức, hắn cũng dính người quá.” Liễu An An vừa ngáp vừa vào cửa, ngã lên giường ngủ thiếp đi.
Tiêu Tịch Hòa đi đến bàn sách ngồi xuống, lúc này mới mở cuốn giấy truyền tin xem thư.
Trên thư ngắn gọn súc tích, chỉ có một câu: Nên về rồi.
… Nếu cô đoán không lầm, một cuốn giấy truyền tin truyền tin dùng một lần thế này, ít nhất cũng phải 50 linh thạch, chỉ để viết bốn chữ? Tiêu Tịch Hòa thoáng đau lòng, cầm bút lên đắn đo viết thư trả lời: Gần đây công việc bận rộn, có thể cần phải muộn mấy hôm nữa…
Không được, hình như hôm qua cũng trả lời thế này, bây giờ trả lời câu y hệt, có phải hơi qua loa không? Tiêu Tịch Hòa do dự một chút, dùng linh lực xóa dòng chữ này đi, lại viết: Ta bận quá, cho ta thêm mấy hôm nữa đảm bảo sẽ về.
… Hình như cũng chẳng khác câu vừa rồi là mấy.
Tiêu Tịch Hòa lại xóa chữ, viết rồi sửa sửa rồi viết với cuốn giấy truyền tin, mãi đến đêm khuya thanh vắng, không thể chống cự nổi cơn buồn ngủ nữa, mới gục ngủ trên cuốn giấy truyền tin trống không.
Ngoài cửa sổ trăng đổi sao dời, mặt trời mọc ở phía Đông. Cùng với tia nắng đầu tiên chiếu vào cốc, Mỏ Gà lập tức cất tiếng gáy vang.
Tiêu Tịch Hòa bị tiếng gà gáy đinh tai nhức óc làm cho tỉnh giấc, lúc ngồi dậy vung tay một cái, cuốn giấy truyền tin trước mặt rung lên.
“Đợi, đợi đã!” Tiêu Tịch Hòa giật mình, vội đưa tay ra tóm cuốn giấy truyền tin, nhưng vẫn muộn, cuốn giấy truyền tin “vút” một tiếng biến mất.
Đối diện với bàn sách trống không, cô ngơ ngác lau nước miếng bên mép.
Lúc Liễu An An thức dậy, đã thấy cô ngồi trước bàn, hai mắt ngây dại, khựng lại một chút rồi hỏi: “Sao thế?”
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu: “Cuốn giấy truyền tin về Ma giới rồi.”
“Thì sao?” Liễu An An không hiểu: “Muội viết thư trả lời, cuốn giấy truyền tin tất nhiên phải gửi về rồi.”
“… Ta còn chưa viết gì cả.” Tiêu Tịch Hòa hết sức đau khổ.
Liễu An An: “…”
Một lát sau, nàng ấy vỗ vai tiểu sư muội an ủi: “Chưa viết thì thôi, lúc hắn gửi thư lại cho muội hôm nay, muội giải thích là được.”
Ma giới.
Tạ Trích Tinh nhìn vệt nước trên cuốn giấy truyền tin trống không, im lặng.
“Đây là cái gì?” Tạ Vô Ngôn vô cùng để tâm.
Lâm Phàn cũng tương tự: “Trông giống nước, ẩm ướt.”
“Không viết chữ nào, để lại một vũng nước là ý gì?” Tạ Vô Ngôn không hiểu.
Lâm Phàn trầm tư một lát: “Lẽ nào là nước mắt? Thiếu chủ, không biết chừng hiện giờ Thiếu phu nhân đang gặp nguy hiểm.”
Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng ngước mắt nhìn y.
Lâm Phàn lập tức phân tích như thật: “Không viết chữ nào, chứng tỏ với hoàn cảnh hiện tại của nàng ấy, không tiện nói gì với ngài, cho nên mới để lại nước mắt trên cuốn giấy truyền tin, ám chỉ ngài mau đi cứu nàng ấy, nàng ấy mãi không về Ma giới, có lẽ không phải không muốn về, mà là không về được.”
“Làm gì có chuyện huyền bí vậy, lão già Liễu Giang coi trọng đệ tử như mạng, sao có thể để nó gặp nguy hiểm, ta thấy chỉ là nó hối hận không muốn về.” Tạ Vô Ngôn khẽ hừ một tiếng.
Lâm Phàn không phục: “Vậy nước mắt giải thích thế nào?”
“Sao ngươi chắc là nước mắt? Ta còn thấy là nước miếng ấy chứ, dùng cách nhổ nước miếng để thể hiện sự ghét bỏ với con trai ta.” Tạ Vô Ngôn nói xong, ánh mắt nhìn Tạ Trích Tinh còn tăng thêm đôi chút thương hại: “Nếu nghe lời cha ký khế ước từ trước, đâu đến nỗi bị động thế này.”
Tạ Trích Tinh im lặng nhìn hai người trước mắt.
“Thiếu chủ, ta thấy là nước mắt.”
“Con trai tin ta, chắc chắn là nước miếng.”
Hai người mỗi bên một câu tranh luận không ngừng, cuối cùng chỉ có thể nhìn Tạ Trích Tinh, muốn hắn phán xét ai đúng ai sai.
Một khắc sau, cửa phòng “rầm” một tiếng đóng lại, hai người bị “mời” ra ngoài nhìn nhau.
Trong Dược Thần Cốc vẫn ồn ào đông đúc, Tiêu Tịch Hòa và mọi người bận rộn từ sáng sớm đến tận đêm khuya, mới tiễn nốt cặp bệnh nhân cuối cùng đi.
Liễu An An đã không trụ nổi từ lâu, về phòng nghỉ ngơi trước, một mình cô lê bước chân nặng nề đi về, suýt ngủ gật trên đường.
Nhà gỗ nhỏ tối om, nhờ vào thị lực tốt, cô tìm được chính xác giường của mình, khoảnh khắc ngã xuống giường bật ra một tiếng thở dài: “Sống lại rồi…”
Tiêu Tịch Hòa nằm im hồi lâu, mới trở mình ôm chăn chuẩn bị ngủ, nhưng trong lòng cứ thấy có gì đó không đúng.
Một lúc sau, cô đột nhiên ngồi dậy, nhìn thẳng ra cửa phòng.
Không có cuốn giấy truyền tin.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, lại chạy ra ngoài tìm một vòng, xác định không có gì, không nhịn được quay về gọi Liễu An An dậy: “Nhị sư tỷ, tỷ có thấy cuốn giấy truyền tin của ta không?”
“… Cuốn giấy truyền tin gì? Không có giấy truyền tin nào hết.” Liễu An An lẩm bẩm.
Tiêu Tịch Hòa không hiểu: “Hôm nay không có giấy truyền tin à?”
“Ta không thấy…”
Nhị sư tỷ cũng không thấy, vậy chắc là không có rồi… Là vì ta không trả lời thư sao? Tiêu Tịch Hòa thấp thỏm nằm xuống giường, đột nhiên không buồn ngủ nữa, mãi đến lúc trời hửng sáng mới ngủ thiếp đi.
2 – 3 ngày tiếp theo, Tạ Trích Tinh vẫn không truyền tin cho cô, lúc này Tiêu Tịch Hòa mới chắc chắn, hắn thật sự tức giận rồi.
Mắt thấy Tết Nguyên Tiêu sắp đến, bệnh nhân đến khám bệnh ngày càng ít, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng được rảnh rỗi, mang theo 50 linh thạch ra ngoài một chuyến, định mua một cuốn giấy truyền tin giải thích với Tạ Trích Tinh.
Nhưng khi đến trước quầy hàng, cô lại do dự.
… 50 linh thạch đấy! Đối với cô bây giờ là siêu đắt đỏ đó.
“Rốt cuộc cô có mua không?” Người bán hàng mất kiên nhẫn đó: “Chỉ là một cuốn giấy truyền tin rách mà thôi, đáng để cô do dự lâu vậy sao?”
Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi, giằng co hồi lâu, hít sâu một hơi, cuối cùng đã quyết định —
“Không mua.”
Nói xong, cầm một món đồ khác trên quầy, lật xem rồi hỏi: “Đây là gì?”
“Sách hướng dẫn tiểu chú thuật cho trẻ con chơi, cô muốn không? 1 linh thạch.” Người bán hàng chẳng buồn nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ, đưa cho y 1 viên linh thạch.
Sau khi về Dược Thần Cốc, cô bèn về thẳng phòng, ngoài giờ ăn cơm thì hầu như không ra ngoài. Cứ như vậy 2 – 3 ngày, cuối cùng cũng đến Tết Nguyên Tiêu.
Lúc ăn cơm tối, cô thông báo chuyện ngày mai sẽ đến Ma giới, mọi người không phản đối, chỉ có Liễu Giang dặn cô về sớm, đừng làm lỡ việc khám bệnh cho bệnh nhân.
Dùng bữa tối xong, sư phụ sư nương nghỉ ngơi sớm, sư huynh và sư tỷ thì đến trấn gần đó xem hội chùa, một mình Tiêu Tịch Hòa thong thả đi về nhà gỗ, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn trăng trên trời.
Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, là ngày đoàn viên, đèn lồng treo trong cốc là hình tròn, trăng trên trời cũng tròn, cô yên tĩnh bước trên đường, thỉnh thoảng giẫm phải lá khô, dưới chân phát ra tiếng “rắc rắc” giòn tan.
Đi một lúc, cô đột nhiên nảy ra một ý nghĩ —
Hay là bây giờ lên đường luôn.
Vừa nảy ra ý nghĩ này, tim cô lập tức đập nhanh hơn một nhịp, bước chân cũng trở nên vội vã, cả người trở nên vô cùng nhẹ nhàng, như một con bướm bay về phía nhà gỗ.
Khi đi qua con đường mòn, xuyên qua rừng cây ăn quả và rừng hoa, ngay lúc một chân bước vào căn viện nhỏ, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
Cô bỗng dừng bước, sau khi nhìn rõ người đó là ai, đáy mắt lóe lên một chút vui mừng thầm kín.
“Ma Tôn!” Cô vui vẻ chạy đến.
Hôm nay Tạ Trích Tinh đến là định tìm cô tính sổ, nhưng khi thấy đôi mắt long lanh của cô khi cô chạy về phía mình, chút phiền muộn trong lòng đột nhiên tan biến.
Vô dụng đến mức chính hắn cũng phải khinh bỉ.
Tạ Trích Tinh cố tình bày ra vẻ mặt lạnh lùng: “Ta không thể đến à?”
“Ngài đương nhiên có thể đến.” Tiêu Tịch Hòa cười: “Ngài đến, ta rất vui.”
Miệng lưỡi nữ nhân giỏi lừa gạt nhất, Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa vẫn cười: “Ta vốn định thu dọn hành lý đi tìm ngài, nhưng ngài đã đến rồi, ta không cần đi nữa… Đúng rồi, mấy ngày nay sao ngài không viết thư cho ta, có phải giận ta rồi không? Hôm đó ta không cố ý gửi giấy trắng cho ngài đâu, là ta nghĩ cả đêm không biết nói sao cho phải, cuối cùng lỡ ngủ quên, nên mới gửi một tờ giấy trắng đi, ta vốn định mua một cuốn giấy truyền tin giải thích, nhưng đắt quá, thà ta đích thân đến dỗ ngài, cho nên ta mới…”
“Tiêu Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh bình tĩnh ngắt lời: “Cô rất ồn ào.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức im bặt.
Phía xa vọng lại tiếng pháo, làm kinh động đàn chim trong núi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn người trước mặt, hồi lâu mới cẩn thận thăm dò: “Vậy là ngài vẫn còn giận?”
“Một cuốn giấy truyền tin đáng bao nhiêu linh thạch, cô thấy đắt, là vì ta không xứng nhỉ?” Tạ Trích Tinh không vui.
Tiêu Tịch Hòa cười khổ: “Sao có thể chứ, là ta thấy đắt thật, vả lại dăm ba lời nói chưa chắc đã giải thích rõ ràng, biết đâu còn làm ngài giận hơn, thà ta tự đến tìm ngài giải thích.”
Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm một lát, hỏi: “Trên thư trả lời của cô, tại sao lại có một mảng ướt?”
Mặt Tiêu Tịch Hòa đỏ ửng: “Ngủ quên, ch** n**c miếng…”
Tạ Trích Tinh khẽ gật đầu.
Vậy là phụ thân đoán đúng, nhưng không hoàn toàn đúng, còn về suy nghĩ của Lâm Phàn…
“Cô hối hận vì đã đồng ý kết thân à?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa lập tức mở to mắt: “Sao có thể!”
Suy nghĩ của Lâm Phàn, sai đến nực cười. Tâm trạng Tạ Trích Tinh khá hơn một chút: “Vậy tại sao mãi không đến Ma giới?”
“Gần đây bệnh nhân đông quá, ta thật sự không phân thân ra được.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ta đã nói với ngài rồi mà, Dược Thần Cốc đang mở điều trị chuyên khoa, cho nên ngày nào cũng rất bận.”
Chuyện điều trị chuyên khoa, Tạ Trích Tinh cũng biết một chút, chỉ là không hiểu tại sao trên đời này lại có nhiều người khao khát để lại hậu duệ như vậy, cho nên đối với từ “bận” trong miệng cô, hắn không cảm nhận được quá sâu sắc.
Mà giờ phút này đứng trước mặt cô, vẫn rất dễ nhận ra cô gầy đi nhiều.
Tạ Trích Tinh trầm ngâm một lát, đối diện với ánh mắt cô, chậm rãi nói: “Câu hỏi cuối cùng, cô định dỗ ta thế nào?”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, vẻ mặt thần bí nắm lấy tay hắn: “Đi với ta.”
Tạ Trích Tinh nhìn những ngón tay đan vào nhau của hai người, im lặng một giây rồi đi theo cô.
Tiêu Tịch Hòa đưa hắn đến ngọn núi cao nhất gần đó, hai người ngồi trên đỉnh núi, có thể nhìn thấy thị trấn náo nhiệt phồn hoa ở không xa. Vì là Tết Nguyên Tiêu, nhà nhà đều thắp đèn lồng đỏ, nhìn ra xa như một dải Ngân Hà màu đỏ, ứng với dải Ngân Hà trên trời.
“Ta phát hiện ra lúc Tết Nguyên Tiêu năm ngoái, có đẹp không?” Tiêu Tịch Hòa cười hỏi.
Tạ Trích Tinh liếc cô: “Chỉ thế này?”
“… Ma Tôn đại nhân, yêu cầu đừng cao quá.”
Tạ Trích Tinh khẽ “xì” một tiếng, thảnh thơi nhìn nhà nhà đốt đèn sáng trưng: “Nếu hôm nay ta không đến thì sao?”
Hắn không đến, làm sao cô dùng được cảnh đẹp ngày vui thế này để dỗ hắn.
“Ngài không đến, ta còn có thứ khác.” Tiêu Tịch Hòa lắc lắc người, huých vào vai hắn.
Tạ Trích Tinh vừa quay đầu, đã thấy một đóa hoa nở ra trên đầu ngón tay cô, cô cười hì hì đưa qua: “Tặng ngài.”
“Sau 3 tuổi ta đã không chơi trò này nữa.” Tạ Trích Tinh chế giễu, nhưng vẫn nhận lấy đóa hoa.
“Đừng vội, còn nữa.” Tiêu Tịch Hòa vừa dứt lời, đầu ngón tay lại nở ra một đóa hoa.
Tạ Trích Tinh: “…”
Sau khi liên tiếp biến ra mấy đóa hoa, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng đổi chiêu, nâng một tụ linh lực biến thành một con thỏ trắng nhỏ. Cô cầm tai thỏ khoe với Tạ Trích Tinh: “Có đẹp không? Ta dùng 1 linh thạch mua sách hướng dẫn, luyện mấy ngày đó!”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm một lát, lặng lẽ nhìn thẳng vào cô.
“… Thèm à?”
“… Ừ.”
Con thỏ nhỏ dường như bị dọa sợ: “phù” một tiếng biến thành một làn khí, Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời hồi lâu, đến lúc khôi phục tinh thần bèn định đi bắt thỏ thật cho hắn.
Tạ Trích Tinh kéo người lại: “Còn gì khác không?”
“À… còn.” Tiêu Tịch Hòa lại dời lực chú ý sang.
Tạ Trích Tinh dựa vào tảng đá, lười biếng nhìn cô biến cái này cái kia, tuy các chiêu trò gần giống nhau, nhưng cũng không hề thấy nhàm chán.
Chẳng mấy chốc Tiêu Tịch Hòa đã biểu diễn hết các trò mình biết, khi đã hết trò, cô đột nhiên nghĩ ra gì đó: “Ma Tôn, ngài nhìn lên trời đi.”
Tạ Trích Tinh ngước mắt, dải Ngân Hà đầy trời.
“Tên gọi là Trích Tinh (hái sao), hay là ta hái cho ngài một ngôi sao nhé.” Tiêu Tịch Hòa cố gắng nghiêm túc nhất có thể.
Tạ Trích Tinh lại dễ dàng nghe ra được cô không có ý tốt, nhưng cũng không vạch trần.
Tiêu Tịch Hòa ho khẽ một tiếng, ra vẻ thần bí vươn tay về phía bầu trời, tay áo tuột xuống, để lộ những nốt đỏ chi chít ở khớp tay.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm, đột nhiên nắm lấy cổ tay cô. Tiêu Tịch Hòa giật mình, quả mơ giấu trong tay rơi lăn lóc xuống đất.
“Sao thế này?” Tạ Trích Tinh trầm giọng hỏi.
“Tiêu Tịch Hòa, ta không ngốc, phân biệt được muỗi đốt và kim châm.” Giọng Tạ Trích Tinh lạnh dần.
Tiêu Tịch Hòa thấy hắn nổi giận, không dám nói dối nữa: “Điều trị chuyên khoa của chúng ta thỉnh thoảng cần dùng đến máu của ta… nhưng ta rất có chừng mực, lần nào cũng không lấy nhiều, không làm tổn hại bản thân.”
Cô vừa dứt lời, sát khí quanh người Tạ Trích Tinh lập tức bao trùm: “Ai ép cô?”
“Không, không ai ép ta, ta tự nguyện!” Tiêu Tịch Hòa run rẩy nói. Ma Tôn lúc hiền thì rất tốt, nhưng lúc tức giận quả thật rất đáng sợ.
“Tự nguyện?” Tạ Trích Tinh tức đến bật cười: “Tiêu Tịch Hòa, ta còn không biết cô sao? Rách chút da cũng có thể nằm 3 ngày, sao có thể làm ra chuyện này, cô mà không nói thật, ta sẽ đồ sát cả Dược Thần Cốc, dù sao người ép cô chắc chắn là một trong số họ.”
“… Thật sự là tự nguyện.” Tiêu Tịch Hòa sợ hãi ôm chặt cánh tay hắn không buông: “Ngài không được làm hại họ!”
“Nguyên nhân.” Tạ Trích Tinh nghiến răng.
Tiêu Tịch Hòa phân vân không biết có nên nói không, vừa do dự một chút, hắn đã sắp giãy khỏi tay cô.
Chần chừ nữa sư phụ bọn họ sẽ gặp nguy hiểm, Tiêu Tịch Hòa vội nói: “Là vì để kiếm thêm chút linh thạch!”
“Cô cần linh thạch làm gì?” Tạ Trích Tinh chất vấn.
Tiêu Tịch Hòa: “… Đưa sính lễ.”
Tạ Trích Tinh: “…”
Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng nhìn hắn: “Dược Thần Cốc không gom… gom đủ sính lễ, chỉ đành nghĩ cách kiếm linh thạch nhanh nhất, cho, cho nên mới…”
Cảm nhận được cơn giận của Tạ Trích Tinh dần tan đi, Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào, nhưng vẫn nắm chặt tay áo hắn không buông: “Ngài không được làm hại họ.”
Tạ Trích Tinh giữ vẻ mặt không biểu cảm: “Không đủ linh thạch, sao không tìm ta?”
Tiêu Tịch Hòa không đồng tình: “Thế sao được, đã là ta đưa sính lễ, thì ta phải nghĩ cách, tìm ngài giúp thì nói làm gì? Hơn nữa đây vốn là thử thách của Tôn thượng dành cho ta, nếu ta tìm ngài giúp, sao ông ấy có thể yên tâm giao ngài cho ta?”
“Nghĩ nhiều rồi, đối với Ma Cung mà nói thì chút đồ này còn chưa tính là thử thách.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nói.
Tiêu Tịch Hòa vẫn kiên trì: “Vậy cũng nên để ta tự nghĩ cách, đây là tâm ý của ta, tâm ý không thể giảm giá trị.”
Tạ Trích Tinh nhìn cô chăm chú hồi lâu, đột nhiên cúi người xuống.
Tiêu Tịch Hòa nhìn khuôn mặt hắn phóng đại vô hạn trước mắt, không nhịn được nuốt nước miếng.
Hai người càng lúc càng gần, nhưng vẫn luôn mở mắt nhìn đối phương, Tiêu Tịch Hòa cứng ngắc chờ đợi, nhưng Tạ Trích Tinh lại dừng lại ngay khi sắp chạm vào môi cô.
Khoảng cách giữa môi và môi chỉ còn nửa ngón tay, gần đến mức có thể cảm nhận rõ hơi thở của nhau, nhưng hắn vẫn không tiến thêm. Hơi thở hòa quyện, nhiệt độ tăng lên, ánh mắt hắn như biến thành thực thể, rõ ràng mang theo vẻ lạnh lùng, nhưng lại luôn có một ẩn ý khác.
Tim Tiêu Tịch Hòa đập ngày càng nhanh, đợi hồi lâu cuối cùng không nhịn được tiến lên một tấc.
Môi và môi lập tức chạm vào nhau.
Tạ Trích Tinh đưa tay giữ gáy cô, cắn mạnh lên môi cô.
“Ưm…”
Tiêu Tịch Hòa rưng rưng nước mắt kháng nghị, nhưng chỉ đổi lại từng bước công thành chiếm đất hung hãn hơn của hắn.
Vốn dĩ là lên núi ngắm cảnh, cuối cùng lại lăn lộn cuốn lấy nhau. Khi lưng bị đè trên mặt đất, Tiêu Tịch Hòa không quen khẽ nhúc nhích: “Cấn…”
Tạ Trích Tinh cởi áo ngoài lót dưới người cô.
Y phục rơi xuống từng mảnh một, Tiêu Tịch Hòa c*n m** d***, khó nhịn mà bứt đám cỏ dại trên đất, hoàn toàn chìm vào cơn cuồng phong mưa bão mà hắn mang đến, khi cô nức nở ai oán, trong đầu chỉ có một câu hỏi… Có phải do hormone thai kỳ ảnh hưởng không, sao bây giờ hắn lại nhiệt tình với chuyện này thế?
Một hồi mây mưa qua đi, toàn thân đầy vết đỏ, ngay cả đầu gối cũng không thể thoát.
Tiêu Tịch Hòa nằm trên áo ngoài của Tạ Trích Tinh thút thít, còn không quên lặng lẽ hấp thu đan dương… Làm thì cũng làm rồi, đừng để lãng phí, cô còn đang chờ đột phá Kim Đan.
Tạ Trích Tinh vỗ vỗ lưng cô, ánh mắt rơi vào những nốt đỏ trên tay cô, mang theo cơn giận nghiền mạnh lên đó, vết thương chưa lành lập tức truyền đến cảm giác đau nhói tê dại.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Tên b**n th** này.
“Cô muốn tự mình nghĩ cách, được, nhưng nếu còn làm chuyện này nữa, ta sẽ giết cô luôn, đỡ để nhìn thấy mà bực mình.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng nói.
Tiêu Tịch Hòa: “Hức…”
Tạ Trích Tinh không đổi biểu cảm, kéo người dậy ôm vào lòng. Tiêu Tịch Hòa dựa vào lồng ngực hắn, nhìn thị trấn dần tối lại, người phía sau vẫn xoa tay cô, chỉ là không dùng sức như trước nữa.
Tiêu Tịch Hòa hưởng thụ sự chăm sóc của hắn, dựa vào người hắn như người không xương, đang mơ màng buồn ngủ, người phía sau đột nhiên lên tiếng: “Ký khế ước đi.”
Cô khựng lại, ngơ ngác quay đầu, lại vô tình lạc vào một đôi mắt sâu thẳm.
“Ký khế ước đi.” Hắn lặp lại một lần nữa.
Môi Tiêu Tịch Hòa mấp máy, hồi lâu mới thốt ra một chữ “Được”.
Gần như ngay khoảnh khắc cô đồng ý, Tạ Trích Tinh lập tức cúi xuống áp trán mình vào trán cô, giọng khàn khàn nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau.”
Tiêu Tịch Hòa căng thẳng nắm chặt vạt áo hắn, nhưng không hề lùi bước.
Cô nhắm mắt, cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó xông vào não mình. Cảm giác khó chịu lập tức bùng nổ, nhưng không có cơn đau như Tạ Trích Tinh nói.
… Vậy tại sao không đau?
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa cảm nhận Tạ Trích Tinh rời đi, mới khó hiểu nhìn hắn.
“Tiêu Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh lộ vẻ mặt phức tạp.
Tiêu Tịch Hòa lờ mờ cảm thấy có lẽ việc ký khế ước không thuận lợi: “… Sao vậy?”
“Có phải nàng đã thành hôn với người khác rồi không?” Tạ Trích Tinh trầm giọng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa: “??…!!!”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 42: Cô định dỗ ta thế nào
10.0/10 từ 50 lượt.
