Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 33: Sức mạnh của nhóc con
“Đã nghe danh Đá Nhân Duyên từ lâu, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy.” Liễu An An đầy vẻ mới lạ kéo Tiêu Tịch Hòa: “Nghe nói có thể chiếu ra kiếp trước của mình, chúng ta có đi thử không?”
“Ta khuyên muội tốt nhất là không nên.” Hứa Như Thanh lạnh nhạt lên tiếng.
“Đừng vội, xem tình hình trước đã.” Tiêu Tịch Hòa an ủi.
Liễu An An cũng biết, Đá Nhân Duyên xuất hiện ở đây khá bất thường, nghe tiểu sư muội khuyên can cũng lập tức từ bỏ.
Nhưng luôn có người không nhịn được tò mò.
Một thiếu niên mười mấy tuổi thừa dịp người khác không để ý, chạy tới đặt tay lên tảng đá, sau khi Đá Nhân Duyên nhận được linh lực của cậu ta, ánh sáng màu bạc càng lúc càng sáng.
Tất cả mọi người đều nhìn qua, chỉ thấy thiếu niên ngơ ngác nhìn chằm chằm tảng đá, một lúc lâu sau đột nhiên khóc quỳ xuống, miệng lẩm bẩm điều gì đó: “Con xin lỗi người, đều là lỗi của con…”
Liễu An An nhìn tảng đá ngoài việc sáng hơn lúc trước ra thì không có gì thay đổi, không nhịn được hiếu kỳ: “Cậu ấy thấy gì vậy?”
“Ngoài kiếp trước của mình ra, còn có thể thấy gì nữa?” Hứa Như Thanh hỏi lại.
Liễu An An sững người: “Chỉ… chỉ là một kiếp trước thôi, đến mức phải đau lòng như vậy sao?”
“Vậy phải xem kiếp trước của bản thân đã trải qua những gì, nếu không có bi thương, không có đau đớn, tự nhiên cũng không cần đau lòng.” Hứa Như Thanh nói xong dừng lại một chút, lại nói: “Cho dù có đau lòng, cũng sẽ không quá lâu, dù sao Đá Nhân Duyên chỉ có thể cho thấy được kiếp trước, chứ không phải cưỡng ép dung hợp tình cảm và ký ức của kiếp trước vào trong đầu, tất cả cảm xúc chẳng qua chỉ là hời hợt bề ngoài mà thôi.”
Tiêu Tịch Hòa như có điều suy nghĩ, gật đầu. Hiểu rồi, cũng giống như xem phim truyền hình, cảm xúc dâng trào sẽ khóc theo, nhưng tắt tivi đi là không còn gì nữa.
Quả nhiên, sau khi khóc một trận, thiếu niên đã nhanh chóng bình tĩnh lại, trên mặt chỉ còn lại sự lúng túng vì không khống chế được bản thân.
Mọi người đợi một lát, thấy xung quanh không có gì khác thường, cũng dần dần thả lỏng cảnh giác, có mấy người trẻ tuổi không nhịn được đã chạy thẳng đến chơi với Đá Nhân Duyên. Cũng có đạo lữ cùng nhau đi thử nhân duyên, kết quả cặp đạo lữ đầu tiên thử xong, nam nhân bị nữ nhân thẳng tay tát cho một cái, các cặp đạo lữ khác lập tức từ bỏ.
Liễu An An nhìn mà trong lòng rục rịch, nhưng không có sự cho phép của Đại sư huynh, dù có động lòng đến mấy cũng không dám tùy tiện đi tới. Hứa Như Thanh nhìn dáng vẻ đứng ngồi không yên của nàng ấy, cuối cùng cũng đồng ý: “Đi đi.”
“Vâng!” Liễu An An vui vẻ chạy về phía Đá Nhân Duyên, chạy được nửa đường lại nhớ ra điều gì đó, quay lại kéo tay Tiêu Tịch Hòa: “Tiểu sư muội, chúng ta cùng đi nhé.”
“Được.” Tiêu Tịch Hòa không có hứng thú với mấy chuyện kiếp trước kiếp này, nhưng vẫn cười đồng ý đi cùng nàng ấy.
Hai người xếp hàng sau các tu giả khác, không bao lâu đã đến lượt họ.
Thấy họ đã ở hàng đầu tiên, Lâm Phàn cũng không kìm được nữa: “Thiếu chủ, chúng ta cũng đi đi.”
“Không đi.” Tạ Trích Tinh lười biếng từ chối.
“Đi đi mà, coi như là góp vui, ngài không tò mò chút nào về kiếp trước của mình sao?” Lâm Phàn khuyên nhủ.
Tạ Trích Tinh nhướn mí mắt nhìn y: “Có gì đáng tò mò?”
“Vậy ngài không tò mò về kiếp trước của Thiếu phu nhân sao?” Lâm Phàn tung ra chiêu cuối: “Hơn nữa ngài cũng có thể thử nhân duyên kiếp này với nàng ấy, ta thấy hai người chắc chắn là một cặp trời sinh.”
Tạ Trích Tinh đột nhiên không nói nữa.
Lâm Phàn bật cười một tiếng, đẩy hắn đi về phía Đá Nhân Duyên, đến nơi thì thẳng thừng chen hàng, những người xếp hàng phía sau không những không dám tức giận, mà còn vội vàng lùi lại mấy bước, nhường cho họ một không gian lớn hơn.
Tiêu Tịch Hòa thấy Tạ Trích Tinh cũng đến góp vui, bèn cười gật đầu với hắn, Tạ Trích Tinh khẽ khịt mũi một tiếng rồi quay mặt đi, không thèm nhìn cô.
… Thiếu chủ, ngài như vậy là không lấy được vợ đâu. Lâm Phàn thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra thật, chỉ cười thúc giục hai người phía trước: “Nhanh lên nhanh lên, ta cũng muốn thử.”
“Hay là muội thử trước đi.” Bị Lâm Phàn thúc giục, Liễu An An đột nhiên có chút căng thẳng, đành tìm kiếm sự giúp đỡ của tiểu sư muội.
Tiêu Tịch Hòa cười đáp một tiếng, nhẹ nhàng đặt tay lên Đá Nhân Duyên.
Dưới đầu ngón tay, ánh bạc cuộn trào, nhanh chóng hiện ra một khung cảnh không mấy rõ nét.
Chắc là cả đời của cô. Người phụ nữ mang thai, đứa trẻ vừa sinh ra đã bị bỏ rơi, bức tường của cô nhi viện, được ba nhận nuôi rồi lại nhìn ông qua đời, học bổng đại học, công việc đầu tiên trong đời… Cô hình như từ rất lâu trước đây, đã bắt đầu cố gắng sống, cũng cuối cùng dựa vào bản thân, từng bước sống ra dáng một con người.
… Sau đó là tai nạn xe, toàn thân gãy xương nát bấy, người gây tai nạn vì muốn giảm nhẹ tội mà vẫn giữ cô lại trong phòng chăm sóc đặc biệt để níu kéo một hơi thở, ý đồ mượn việc này để bớt chút hình phạt, nhưng cuối cùng vào một đêm mùa thu 1 năm sau, cô vẫn chết.
Thì ra cô chết rồi mới đến thế giới này. Tiêu Tịch Hòa thoáng ngẩn ngơ, tiếp đó lại thấy bia mộ của mình, thấy người gây tai nạn thoát tội, nhưng lại vì một chuyện khác mà bị phán nặng, vào tù không bao lâu, cũng chết vì bệnh hen suyễn.
Cũng coi như ác giả ác báo.
“Tiểu sư muội, tiểu sư muội…”
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh.
“Muội thấy gì vậy?” Liễu An An căng thẳng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lát, cười cười: “Kiếp trước thôi, hình như cũng khá thảm.”
“Không sao, đời này sống tốt là được rồi.” Liễu An An nắm tay cô an ủi.
Cô gật đầu, thúc giục nàng ấy mau thử.
Liễu An An cười đồng ý, cũng đặt tay lên Đá Nhân Duyên.
Cô đứng đợi bên cạnh, đang lúc chán chường, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Lau nước mắt đi.”
Tiêu Tịch Hòa sững người, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt không vui của Tạ Trích Tinh.
Cô theo bản năng giơ tay lên, kết quả dưới mắt khô khốc: “… Làm gì có nước mắt.”
Tạ Trích Tinh nhìn đôi mắt ươn ướt của cô, cảm thấy rất không vừa mắt: “Thấy gì?”
“… Cũng không có gì.” Tiêu Tịch Hòa cười ngượng.
Tạ Trích Tinh khựng lại, lại liếc cô một cái: “Vậy khóc cái gì?”
“Khóc cho bản thân ta thôi.” Khác với tâm trạng xem phim của người khác, kiếp trước của cô cũng chỉ mới mấy năm trước, nhắc lại lúc đầu vẫn có chút buồn bã: “Khó khăn lắm mới khổ tận cam lai, kết quả bị một tên cặn bã hủy hoại tất cả.”
Tạ Trích Tinh im lặng không nói gì.
Tiêu Tịch Hòa khẽ thở ra một hơi, bỗng thấy Liễu An An cười tươi rói thu tay về.
“Tiểu sư muội, thì ra kiếp trước ta là một con thỏ con.” Liễu An An cười tủm tỉm khoa tay múa chân hình đôi tai lớn: “Còn là một con thỏ béo, vẫn luôn sống trong rừng núi, mỗi ngày trèo non lội suối đào hang.”
Siêng năng như vậy, chắc chắn rất ngon. Ý nghĩ này vừa nảy ra, Tiêu Tịch Hòa lập tức cảm thấy tội lỗi sâu sắc… cô đúng là cầm thú, lại ngay cả sư tỷ cũng muốn ăn.
Tiêu Tịch Hòa ho khan một tiếng ngẩng đầu, lập tức thấy Tạ Trích Tinh vẻ mặt ra chiều suy nghĩ, rõ ràng là nhớ đến lũ thỏ vừa ngon vừa tràn lan thành họa ở Bối Âm Cốc.
… Cũng là một tên cầm thú.
Liễu An An nhảy chân sáo đi tìm Hứa Như Thanh, Tiêu Tịch Hòa lững thững đi theo sau, đi được vài bước phát hiện Tạ Trích Tinh cũng đi theo, khựng lại một chút rồi hỏi: “Ma Tôn, ngài không xem kiếp trước của mình sao?”
“Có gì đáng xem?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Ngài không xem còn đi xếp hàng làm gì.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Tạ Trích Tinh quay đầu bỏ đi, Tiêu Tịch Hòa đành phải đi theo. Suốt đường đi hai người không nói lời nào, ngay lúc sắp hội ngộ với Hứa Như Thanh và Liễu An An, hắn đột nhiên lên tiếng hỏi: “Tên cặn bã đó còn sống không?”
“Hả?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.
Mặt Tạ Trích Tinh không biểu cảm: “Chết rồi cũng không sao, chuyển thế mười lần cũng có thể bắt về.”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn hắn, đột nhiên một luồng hơi ấm tràn vào lồng ngực, nóng đến mức cô suýt nữa lại khóc: “Chắc là không bắt được đâu, nhưng không sao, hắn đã bị báo ứng rồi… Cảm ơn Ma Tôn.”
Tạ Trích Tinh liếc cô: “Nghĩ nhiều rồi, bản tôn chỉ muốn xem kịch thôi.”
Tiêu Tịch Hòa cười hì hì: “Vâng vâng vâng, Ma Tôn nói gì cũng đúng.”
Tạ Trích Tinh khịt mũi một cái, nhưng ánh mắt lại vui vẻ.
Trong góc, Trần Oánh Oánh thấy hai người giao tiếp tự nhiên, mím môi vội vàng quay mặt đi.
Mà còn có một người nào đó cũng không vui vẻ chẳng kém gì nàng ấy, đó chính là Lâm Phàn đang dùng Đá Nhân Duyên xem kiếp trước.
Phần lớn mọi người khi xem kiếp trước của mình, đều là hoặc buồn bã hoặc bi thương, cũng thỉnh thoảng có người vô tư lự như Liễu An An, nhưng đến hiện tại, không có ai tỏ ra tức giận như y.
Xem xong kiếp trước, Lâm Phàn tức giận đùng đùng đi về, lúc đi ngang qua Hứa Như Thanh còn cười lạnh một tiếng.
Hứa Như Thanh hơi nhướn mày, không để ý đến y đột nhiên lên cơn, ngược lại là Liễu An An không nhịn được tò mò: “Y thấy gì vậy?”
“Chắc là có liên quan đến sư huynh.” Tiêu Tịch Hòa ra chiều suy nghĩ: “Lẽ nào kiếp trước họ đã quen nhau?”
“Cho dù kiếp trước có quen, cũng chắc chắn là kẻ thù.” Hứa Như Thanh thong thả lên tiếng.
Liễu An An chậc một tiếng: “Vậy thì chưa chắc, ta thấy điệu bộ của y, ngược lại giống như kiếp trước cầu mà không có được huynh vậy.”
“Phụt…” Tiêu Tịch Hòa không nhịn được bật cười.
Hứa Như Thanh: “…”
Ba người này nói chuyện cũng không tránh ai, Tạ Trích Tinh nghe xong cũng hiếm khi nảy sinh chút hứng thú, lười biếng hỏi Lâm Phàn vẫn còn đang sa sầm mặt: “Thấy gì?”
“Đừng nhắc nữa, xui xẻo thật.” Lâm Phàn nhếch khóe môi, khuôn mặt trẻ con không có chút khí thế nào: “Sớm biết vậy ta đã không xem!”
Tiêu Tịch Hòa nghe lén được lời y nói, không nhịn được ghé tai qua bên này, đáng tiếc Lâm Phàn một chữ cũng không chịu nói thêm.
Xác định không moi được gì từ Lâm Phàn, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An nhìn nhau, tiếp đó đồng thời nhìn Hứa Như Thanh.
“… Nhìn gì mà nhìn, ta không có hứng thú với mấy chuyện kiếp trước kiếp này.” Hứa Như Thanh khịt mũi coi thường.
Hai sư muội mở to mắt, càng trông đáng thương hơn.
Tạ Trích Tinh nhìn hai người này như sinh đôi, không khỏi nhếch khóe môi.
Sự nũng nịu của các sư muội luôn là vũ khí mạnh nhất, Hứa Như Thanh nhanh chóng chịu thua, bị hai nha đầu kẹp hai bên đưa đến trước Đá Nhân Duyên.
“Huynh xem xong thế nào phải nói cho bọn ta biết đó.” Liễu An An không yên tâm dặn dò.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu theo: “Không được giấu giếm.”
Hứa Như Thanh cong môi, ung dung từ tốn đặt tay lên Đá Nhân Duyên, bề mặt tảng đá lập tức lóe lên một luồng ánh bạc. Hắn ta nhìn chằm chằm tảng đá một lát, độ cong khóe môi đột nhiên sâu hơn.
“Thấy gì vậy?” Liễu An An vội hỏi.
Hứa Như Thanh cười như không cười: “Thấy thứ khiến Lâm Phàn tức đến đỏ mặt tía tai.”
Mắt Liễu An An sáng lên: “Cái gì vậy?”
Hứa Như Thanh rút tay về, nói ngắn gọn: “Kiếp trước ta cưới cô nương mà y thích, y vì ngăn cản hôn sự mà suýt bị thuộc hạ của ta đánh chết, kết quả người ta hoàn toàn không đi theo y.”
Liễu An An, Tiêu Tịch Hòa: “Oa.”
“Nàng ấy không đi theo ta cũng đâu phải vì ngươi, nàng ấy có người mình thích, ngay đêm đó đã đầu độc chết ngươi rồi đi theo nam nhân khác!” Lâm Phàn la lớn.
Liễu An An, Tiêu Tịch Hòa: “Ồ hô.”
“Nhưng ta lại không thích nàng ta.” Hứa Như Thanh là một nam nhân, quá hiểu làm thế nào để chọc tức một nam nhân khác: “Không giống ai đó, lon ton làm nô tài cho người ta cả đời, lại chẳng được gì.”
“Ngươi…”
“Sao nước này càng lúc càng dâng cao vậy!” Không biết ai kinh ngạc kêu lên, lập tức cắt đứt cuộc đối thoại của hai người.
Mọi người nghe vậy vội vàng chạy đến vách đá nhìn xuống, quả nhiên thấy nước lũ bao quanh so với lúc nãy đã cao hơn một khúc, và có xu hướng ngày càng dâng cao, chỉ e chưa đầy 3 ngày, sẽ nhấn chìm hoàn toàn đỉnh núi nơi họ đang đứng.
“Nơi này chắc là ảo cảnh nhỉ, chúng ta chỉ cần rời khỏi đây, có phải là phá được thế trận rồi không?”
“Vậy thì chưa chắc, lỡ như không phải ảo cảnh thì sao?”
“Không phải cũng không sao, chỉ là nước lũ thôi mà, bay thẳng qua là được.” Nước lũ như vậy đối với người bình thường có lẽ là một mối đe dọa lớn, nhưng trong mắt tu giả, thực sự không đáng là gì.
“Vậy lỡ như bay qua rồi, có thứ nguy hiểm hơn đang chờ thì sao?” Điều họ thực sự sợ là chuyện này.
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng không ai thực sự bằng lòng đi tiên phong, dần dần tiếng bàn tán nhỏ lại, sự giao tiếp im lặng lại nhiều hơn, không gì khác ngoài việc hy vọng Tạ Trích Tinh có thể dẫn họ ra khỏi nơi này giống như trước đây.
Tạ Trích Tinh chẳng buồn để ý đến mấy trò vặt vãnh của họ, cứ thế ngồi xuống trước một tảng đá, dựa vào đó bắt đầu nghỉ ngơi. Tiêu Tịch Hòa thấy hắn lại ngủ, trong đáy mắt lướt qua một tia lo lắng, lặng lẽ lân la đến bên cạnh hắn: “Ma Tôn, thật sự không cần ta bắt mạch cho ngài sao?”
Trước đây hắn chưa bao giờ nghỉ ngơi thường xuyên như hôm nay.
“Không cần.” Tạ Trích Tinh nhắm mắt từ chối.
Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Nếu ngài không tin y thuật của ta, vậy để sư huynh của ta thì sao? Huynh ấy được sư phụ chân truyền, rất lợi hại.”
“Thiếu phu nhân không cần lo lắng, Thiếu chủ có ta đây.” Lâm Phàn không biết đã lượn tới từ lúc nào: “Ta là Ma y lợi hại nhất Ma giới đó.”
“Ngài ấy đã nghiêm trọng đến mức ra ngoài phải mang theo thầy thuốc rồi à… Huynh gọi ta là gì?” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên phản ứng lại.
Tạ Trích Tinh đột ngột mở mắt, ánh mắt sắc lẹm bắn về phía Lâm Phàn.
“Gọi… Tịch Hòa chứ gì.” Lâm Phàn mở to đôi mắt ngây thơ: “Cô không thích ta gọi cô như vậy à?”
Tiêu Tịch Hòa do dự: “Nhưng sao ta nghe giống như…”
“Cô chắc chắn là nghe nhầm rồi.” Lâm Phàn vẻ mặt chắc nịch.
Tiêu Tịch Hòa quả thực cũng không quá để ý, thấy y kiên quyết phủ nhận như vậy, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ dặn Tạ Trích Tinh nếu không khỏe thì nhất định phải nói, hoặc lấy chút đồ ăn trong túi Càn Khôn ăn cho đỡ, xong xuôi mới quay người trở về bên cạnh sư huynh sư tỷ.
Lâm Phàn nhìn theo cô đi xa, lập tức quay đầu khoe công: “Thiếu chủ, ta có thông minh không?”
Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn y, y lặng lẽ quay đầu đi.
Một lát sau, Lâm Phàn lại một lần nữa không nhịn được bắt chuyện: “Thiếu chủ, Thiếu phu nhân để lại đồ ăn cho ngài à?”
“Lâm Phàn.” Tạ Trích Tinh lại một lần nữa mở mắt.
Lâm Phàn: “… Làm sao?”
“Còn nói thêm một chữ nữa, ta sẽ cho ngươi đến kiếp sau ngay bây giờ.”
Lâm Phàn: “…” Thiếu chủ mang thai thật là hung dữ.
Vì lời nói tàn nhẫn của Tạ Trích Tinh, Lâm Phàn không dám làm phiền hắn nữa, chán chường nên đành lại đi tìm Tiêu Tịch Hòa.
Vừa thấy y tới, Hứa Như Thanh đã nhướn mày, Lâm Phàn lập tức cãi lại: “Nhìn gì mà nhìn, có phải đến tìm ngươi đâu.”
“Hình như ta cũng đâu có nói gì?” Hứa Như Thanh cười như không cười.
Lâm Phàn cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tịch Hòa, mạo muội hỏi một câu, ta có thể bắt mạch cho cô không?”
“Sao đột nhiên lại muốn bắt mạch cho ta?” Tiêu Tịch Hòa nghi hoặc.
Lâm Phàn xoa tay: “Chỉ là tò mò thôi.” Tiêu Tịch Hòa có vẻ không có thiên phú gì, tu vi cũng thấp, y thật sự rất tò mò, cô làm thế nào để Thiếu chủ mang thai.
Ừm, chắc chắn có điểm đặc biệt của cô.
Tiêu Tịch Hòa không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn đưa tay ra.
Lâm Phàn lập tức nhấc đầu ngón tay đặt lên. Ma y bắt mạch khác với đại phu phàm trần, là dùng linh lực truyền vào kinh mạch, đi một vòng trong cơ thể người được bắt mạch, bảy kinh tám mạch đều đi qua hết, dù có che giấu kỹ đến đâu cũng có thể dễ dàng tra ra.
Tuy nhiên y đã kiểm tra hai lần, Tiêu Tịch Hòa đều bình thường không có gì lạ, chỉ có máu trong mạch dồi dào hơn người thường một chút… Lẽ nào bí mật Thiếu chủ mang thai, lại ẩn giấu trong máu tươi của nàng ấy?
Lâm Phàn muốn hỏi có thể lấy một ít máu không, kết quả lời còn chưa nói ra, đã bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Hứa Như Thanh, y lập tức tỉnh táo lại —
Không phải là sợ Hứa Như Thanh, chỉ là sợ không qua được ải của Thiếu chủ.
Ngày sau còn dài, sẽ có cơ hội biết. Lâm Phàn hít sâu một hơi, lòng như có mèo cào kìm nén sự tò mò, cười buông tay Tiêu Tịch Hòa ra.
“Thế nào?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
“Rất khỏe mạnh.” Lâm Phàn khen.
Tiêu Tịch Hòa cười: “Cảm ơn.”
Trong lúc mấy người nói chuyện, nước lũ dưới núi lại dâng lên một khúc nữa. Trong sự chờ đợi kéo dài, mọi người dần dần mất đi kiên nhẫn, cuối cùng có người không chịu nổi nữa.
“Cứ đợi thế này đến bao giờ mới xong, ta đi trước một bước!”
Người nọ nói xong, lập tức nhảy lên không trung, ý đồ nhảy thẳng qua dòng nước lũ, đến một đỉnh núi khác.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc hắn ta lơ lửng trên dòng nước lũ, tất cả linh lực dường như biến mất, cả người như con chim gãy cánh, thân hình nặng nề lao xuống dòng nước lũ, hoàn toàn biến mất trên mặt nước cuồn cuộn.
“Lý đạo hữu!”
Người quen biết hắn ta lập tức lao đến vách đá, có ý muốn vớt người về, đáng tiếc dù là pháp khí hay linh lực, một khi rời khỏi đỉnh núi thì lập tức mất đi tác dụng.
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, cuối cùng cũng mất đi sự bình tĩnh trước đó —
Một khi linh lực biến mất, có nghĩa là họ không khác gì người bình thường, mà trong dòng nước lũ ngập trời như vậy, người bình thường hoàn toàn không thể sống sót.
“Đại sư huynh, chúng ta phải làm sao…” Liễu An An nhỏ giọng hỏi.
“Không sao, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.” Hứa Như Thanh dịu giọng an ủi, nhưng trên mặt lại có thêm một phần nghiêm túc.
Tiêu Tịch Hòa cắn môi, ngơ ngác nhìn chằm chằm mặt nước, Lâm Phàn tưởng cô sợ hãi, nên cũng lên tiếng an ủi: “Thiếu… Tịch Hòa đừng sợ, Thiếu chủ sẽ không để cô xảy ra chuyện đâu.”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “Ta không sợ.”
“Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, rõ ràng là sợ đến ngây người rồi.” Lâm Phàn bày ra vẻ mặt hiểu rõ.
Tiêu Tịch Hòa cười gượng: “Thật sự không phải sợ đến ngây người.” Chỉ là đột nhiên nhớ đến nửa sau của nguyên tác, dường như cũng có tình tiết tương tự, chỉ là ở một bí cảnh cực kỳ nguy hiểm khác.
Cũng là Đá Nhân Duyên, cũng là nước lũ bao quanh, cũng là tu giả bị buộc mất đi linh lực. Cách giải quyết cũng rất đơn giản, chỉ cần tìm một cặp nam nữ có duyên phận trời định, đồng thời đặt tay lên Đá Nhân Duyên, là có thể chia dòng nước lũ hình tròn thành hai đoạn, mạnh mẽ xẻ ra một con đường.
Đá Nhân Duyên chia nhân duyên thành 5 màu, đen, xám, vàng, cam, đỏ. Màu đen là thù, màu xám là oán, màu vàng là không liên quan gì, màu cam coi như hợp nhau, chỉ có màu đỏ mới là duyên phân an bài, trời sinh một cặp.
Trên đời đa số những cặp phu thê đều là hai màu xám và cam, một phần nhỏ là màu đen, cực kỳ ít là màu đỏ. Còn màu vàng là không liên quan, thì đúng là không liên quan thật, như hai đường thẳng song song, không ai chạm đến ai, càng không có cơ hội trở thành đạo lữ.
Trong thế giới tiểu thuyết, không ai hợp với bốn chữ “duyên phận an bài” hơn nam nữ chính, cho nên trong nguyên tác, cũng là họ sau khi đã hiểu được lòng nhau, sẽ cùng nhau giải quyết cơn khủng hoảng này.
… Vậy thì vấn đề đến rồi, lúc họ giải quyết khủng hoảng thì đã thích nhau, cho nên mới thử chạm vào Đá Nhân Duyên. Còn bây giờ hai người còn chưa quen biết, ngay cả nói chuyện cũng chưa được mấy câu, làm thế nào để họ cùng nhau thử nhân duyên mà không khiến người khác nghi ngờ, lại hợp tình hợp lý đây?
Tiêu Tịch Hòa rơi vào phiền muộn.
Lâm Phàn thấy cô càng lúc càng lơ đãng, do dự một chút rồi mò về bên cạnh Tạ Trích Tinh: “Thiếu chủ…”
Mặt Tạ Trích Tinh không biểu cảm nhìn y.
“… Ngài đừng vội tức giận! Ta thật sự có chuyện muốn nói với ngài.” Lâm Phàn vội vàng nói qua tình hình: “Ngài mà không ra tay, nàng ấy thật sự sẽ sợ đến ngây người đó.”
Tạ Trích Tinh không vui: “Nàng ấy không nhát gan như ngươi nói.”
”Ngài chắc chứ?” Lâm Phàn hỏi lại.
Tạ Trích Tinh im lặng một lúc.
”Thiếu chủ, dù sao đi nữa, ra khỏi đây trước đã.” Lâm Phàn thúc giục.
Tạ Trích Tinh bình tĩnh nhìn y.
Lâm Phàn nảy sinh một dự cảm không lành.
”Ta chưa từng thấy qua trận pháp này, không biết làm sao để ra ngoài.” Tạ Trích Tinh lên tiếng.
Lâm Phàn: “…”
Sau khi dự cảm không lành thành sự thật, Lâm Phàn sắp phát điên: “Vậy phải làm sao?!”
Lâm Phàn vội vàng qua gọi người. Tiêu Tịch Hòa không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đến: “Ma Tôn, ngài tìm ta à.”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô một lát, ra hiệu cho cô ngồi xuống bên cạnh, Tiêu Tịch Hòa lập tức ngồi xuống đất.
“Trời sập xuống, đã có người cao chống đỡ.” Tạ Trích Tinh liếc cô một cái: “Cô sợ cái gì?”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Ta thật sự không sợ…”
Tạ Trích Tinh dùng ánh mắt “cô lừa quỷ à” nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Ta thật sự không sợ.” Nói xong, cô dừng lại một chút: “Thật ra ta biết làm sao để ra ngoài, nhưng phải nhờ ngài giúp một việc.”
Mắt Tạ Trích Tinh hơi lay động.
Tiêu Tịch Hòa không úp mở, lặng lẽ ghé vào tai hắn nói mấy câu.
Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, Tạ Trích Tinh thất thần một lát, đến khi hoàn hồn thì Tiêu Tịch Hòa đã ngồi thẳng người dậy.
“Chính là như vậy, ngài có bằng lòng giúp ta không?” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc hỏi.
Tạ Trích Tinh: “… Nói lại lần nữa.”
Tiêu Tịch Hòa sững người: “Không nghe rõ à?”
Tạ Trích Tinh không nói.
Cô chợt hiểu ra: “A! Ta quên mất có thể truyền âm…”
Tạ Trích Tinh lười biếng dựa vào tảng đá, đợi cô lặp lại một lần những lời vừa rồi.
Thật ra rất đơn giản, chẳng qua là nói cho hắn biết cách phá trận, rồi nhờ hắn ra mặt triệu tập mọi người, hai người một cặp ngẫu nhiên đi thử Đá Nhân Duyên, như vậy sẽ có lúc đến lượt Chung Thần và Trần Oánh Oánh.
”Tại sao ta phải đi?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Ngài chắc chắn đây là một vấn đề sao?” Tu Tiên giới coi trọng thực lực, một con gà mờ Trúc Cơ sơ kỳ như cô, nói chuyện có ai nghe không?
Tạ Trích Tinh cũng tự thấy mình hỏi một câu thừa, cân nhắc một lát rồi lại hỏi: “Vậy tại sao cô lại biết cách phá trận?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Còn nữa, chuyện ta là thể chất thuần âm, người biết được rất ít, làm sao cô biết?” Vấn đề này Tạ Trích Tinh chưa bao giờ nghĩ tới, cho đến hôm nay mới đột nhiên nhớ ra.
Tiêu Tịch Hòa không thể nào ngờ được, mình chỉ đưa ra một cách phá trận, đã bị hắn túm được cái đuôi nhỏ, thoáng chốc không biết nên trả lời thế nào.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nhìn trời: “A, trời sắp tối rồi.”
Tạ Trích Tinh cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không hỏi dồn.
Nước lũ không ngừng dâng lên, trong lúc hai người nói chuyện đã tràn l*n đ*nh núi, phàm là tu giả có giày vớ bị dính nước, tu vi đều giảm mạnh, có thể tưởng tượng được một khi nước lũ ngập qua người, sẽ chỉ còn lại con đường chết.
Vào thời khắc mấu chốt, Tạ Trích Tinh vẫn đứng ra, nói ra cách phá trận.
Trong một đám Luyện Khí Trúc Cơ, lời của hắn giống như khuôn vàng thước ngọc, vừa nghe hắn nói xong tất cả mọi người bắt đầu xếp hàng, định hai người một cặp đi thử Đá Nhân Duyên, trong đó ba cặp đạo lữ duy nhất đứng ở hàng đầu.
“Hai chúng ta thử xong, những người khác không cần thử nữa.” Nữ tu ở hàng đầu tiên vô cùng chắc chắn, ngược lại nam tu bên cạnh cười gượng một cái.
Hai người chuẩn bị xong bèn đưa tay đặt lên Đá Nhân Duyên, không bao lâu ánh bạc trên Đá Nhân Duyên dần tan đi, từ từ hiện ra màu xám.
Nam tu lập tức mồ hôi như mưa, nữ tu sững người, sau khi hoàn hồn, lập tức trở tay tát một cái.
Bốp!
Tiêu Tịch Hòa run lên, thầm niệm: “Tội lỗi quá, tội lỗi quá…” Vì để nam nữ chính hợp tình hợp lý thử cùng nhau, xin lỗi các vị.
Màu sắc mà hai người thử ra khiến hai cặp đạo lữ phía sau đều tê cả da đầu, may mà cuối cùng đều thử ra màu cam, tuy chưa đến mức duyên phận an bài, nhưng ít ra không có ai bị ăn tát.
Nhưng lát nữa lúc họ lần lượt thử với những người khác, nếu xuất hiện màu sắc trên cả màu cam thì không nói trước được.
Mọi người có trật tự tiến hành, 5 người của Dược Thần Cốc và Ma giới đứng một bên quan sát, như đang xem một màn kịch kỳ lạ.
“Chắc là làm vậy có ích không?” Lâm Phàn do dự: “Thiếu chủ, không phải ngài đang lấy họ ra làm trò đùa đó chứ?”
“Ta có rảnh rỗi như vậy sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Lâm Phàn suy nghĩ một chút: “Có.”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Trước đây ngài còn vì rảnh rỗi, mà giả làm phế vật lừa người ta mắng ngài.” Lâm Phàn lại nói.
Tạ Trích Tinh: “…”
Tiêu Tịch Hòa: Hình như đột nhiên biết tại sao lúc ở Bối Âm Cốc, Tạ Trích Tinh lại cho phép đám đệ tử ngoại môn kia nhảy nhót rồi.
Hóa ra là vì rảnh rỗi.
Lâm Phàn đang định nói gì đó, Tạ Trích Tinh liếc mắt quét qua một cái, lời đến bên miệng lập tức biến thành: “… Cho nên ta mới cảm thấy ngài vô cùng uy vũ.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Dáng vẻ cố gắng chữa cháy của huynh, trông thật đáng thương.
Thử nhân duyên là chuyện rất đơn giản, chưa đầy một khắc đã có mấy chục tổ hợp ngẫu nhiên được tạo ra, chỉ là phần lớn đều là màu cam, thỉnh thoảng cũng có màu xám và đen, màu vàng và đỏ lại chưa từng xuất hiện một lần nào.
“Màu đỏ khó tìm thì thôi đi, tại sao màu vàng cũng khó như vậy?” Liễu An An tò mò: “Chỉ là không liên quan thôi mà, có thể khó đến mức nào chứ?”
“Bởi vì trên đời này đa số người, đều rất biết tạm bợ, cho dù không hợp nhau chút nào, cho dù trong lòng sinh oán hận, cũng vẫn có thể sống với nhau cả đời.” Hứa Như Thanh ung dung giải thích.
Liễu An An nghe xong chỉ thấy đau răng: “Vậy họ đúng là biết tạm bợ thật.”
“Đi thôi, chúng ta cũng tham gia, tăng thêm một chút khả năng.” Hứa Như Thanh thúc giục, tuy hắn ta cảm thấy mình và tất cả mọi người ở đây, đều không thể thử ra màu đỏ.
Liễu An An cười: “Vậy ta thử với huynh trước!”
“Ừm.” Hứa Như Thanh cảm thấy không sao cả.
Hai người một trước một sau đi đến Đá Nhân Duyên, khóe mắt Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn Chung Thần bên cạnh Đá Nhân Duyên, rồi lại nhìn Trần Oánh Oánh đang xếp hàng sau sư tỷ, suy nghĩ một chút rồi cũng đi lên phía trước. Cô vừa qua đó, kết quả của Liễu An An và Hứa Như Thanh đã có.
Là màu cam.
“Xem ra hai chúng ta cũng có thể tạm bợ sống với nhau cả đời.” Liễu An An cảm thán.
Hứa Như Thanh cười như không cười: “Có thể, nhưng không cần thiết.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười, cũng đưa tay ra: “Đại sư huynh, lại đây thử.”
Hứa Như Thanh từ tốn đặt tay lên, sóng gợn lăn tăn, màu sắc dần dần thay đổi —
Là màu vàng.
Đáy mắt Hứa Như Thanh thoáng hiện chút bất ngờ: “Lại là màu vàng đầu tiên.”
“Lạ thật.” Tiêu Tịch Hòa cảm thán theo.
Hứa Như Thanh cười: “Không có gì lạ cả, chỉ có ý chúng ta là những người ngay cả tạm bợ cũng không đến được với nhau thôi.” Thú vị thật, trên đời này lại có người ngay cả tạm bợ cũng không được.
Lâm Phàn chậc một tiếng: “Không hổ là Thiếu phu nhân, ngay cả trên Đá Nhân Duyên cũng giữ mình trong sạch như vậy.”
Khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên một độ cong không rõ ràng, đang định đi lên phía trước, Tiêu Tịch Hòa đã gọi Chung Thần: “Huynh lại đây, chúng ta cũng thử một chút.”
Độ cong trên môi Tạ Trích Tinh cứng đờ.
“Đừng vội đừng vội, chỉ là thử bừa thôi mà.” Lâm Phàn quá hiểu Thiếu chủ nhà mình, vội vàng lên tiếng an ủi.
Bên kia Chung Thần đã đến bên cạnh Tiêu Tịch Hòa, sau khi khẽ gật đầu liền nghiêm túc đặt tay lên trên.
Vẫn là màu vàng.
“Thấy chưa, có ý hai người họ ngay cả tạm bợ cũng không được.” Lâm Phàn lấy lời của Hứa Như Thanh lúc nãy để an ủi Tạ Trích Tinh: “Ngài nghĩ xem, phải không thích đến mức nào, mới có thể ngay cả tạm bợ cũng không được.”
Tạ Trích Tinh liếc y một cái: “Ta hỏi ngươi à?”
… Ngài không hỏi, nhưng lúc nãy mặt ngài viết đầy chữ “ta sắp giết người rồi”. Lâm Phàn lộ ra một nụ cười giả tạo, lại một lần nữa cảm thán cuộc sống không dễ dàng.
Liên tiếp hai lần màu vàng, Tiêu Tịch Hòa cười cười, thuận tiện đứng sang một bên, nhường vị trí cho Trần Oánh Oánh: “Trần đạo hữu, cô và Chung đạo hữu thử một chút đi.”
“Được.”
Trần Oánh Oánh đi lên phía trước, đang định đưa tay qua, Tạ Trích Tinh đột nhiên chen ngang.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Không phải ai cũng phải thử sao?” Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô, Tạ Trích Tinh hỏi lại.
Nước lũ đã sắp ngập đến eo rồi, trong lòng Tiêu Tịch Hòa lo lắng, nhưng trên mặt lại không dám thể hiện: “Vâng vâng, ngài muốn thử với ai?”
“Thế nào cũng được.”
Miệng nói thế nào cũng được, hắn lại không nói một lời nào nắm lấy tay Tiêu Tịch Hòa đặt lên Đá Nhân Duyên.
Đá Nhân Duyên lóe lên ánh sáng yếu ớt, lờ mờ hiện ra những đốm đỏ. Yết hầu Tạ Trích Tinh nhấp nhô, nhìn chằm chằm vào đốm đỏ không rõ ràng này, đáng tiếc chưa đợi hắn xem quá lâu, màu đỏ đã biến thành màu cam.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, đen, xám, vàng, cam, đỏ thay đổi mấy lần, cuối cùng dừng lại ở màu vàng.
Là màu vàng.
“Hai chúng ta cũng là màu vàng, ta đã thử ra ba lần màu vàng rồi.” Tiêu Tịch Hòa chợt kinh ngạc.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào vệt màu vàng trên Đá Nhân Duyên một lúc lâu, cười lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi.
“Ma Tôn!” Trần Oánh Oánh không nhịn được gọi hắn lại: “Ta có thể thử với ngài một lần không?”
Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc nàng ấy một cái, đi thẳng.
Hắn không nể mặt chút nào, mặt Trần Oánh Oánh lập tức đỏ bừng. Tiêu Tịch Hòa đang định an ủi, Chung Thần bên cạnh đã lên tiếng: “Trần đạo hữu, ta có thể thử với cô không?”
Hắn ta chủ động giải vây, Trần Oánh Oánh cảm kích cười một tiếng, hai người bèn đưa tay qua. Tiêu Tịch Hòa nhìn hai bàn tay đặt trên Đá Nhân Duyên, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bên này, Tạ Trích Tinh cụp mắt đi về chỗ cũ, Lâm Phàn lập tức giải thích: “Chắc chắn là Đá Nhân Duyên bị hỏng rồi, hai người con cũng có rồi, không thể nào là…”
“Nhàm chán.” Mặt Tạ Trích Tinh không biểu cảm ngắt lời, như thể mình hoàn toàn không để tâm.
Lâm Phàn thấy tâm trạng hắn vẫn còn bình tĩnh, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đang định an ủi thêm mấy câu, Đá Nhân Duyên đột nhiên hiện ra màu đỏ, nước lũ đột ngột rút đi, gầm thét cuộn trào về phía sau. Tất cả mọi người đều sững người, sau khi hoàn hồn thì đồng loạt nhảy cẫng lên hoan hô, ngay cả cặp đạo lữ mang oán cũng không nhịn được nhìn nhau cười, hoàn toàn quên đi nỗi uất hận lúc thử nhân duyên ban nãy.
Chung Thần và Trần Oánh Oánh nhìn nhau, đều thấy sự ngượng ngùng trong mắt đối phương, nhưng không ai rút tay về. Tiêu Tịch Hòa thấy chiêu này có hiệu quả, lập tức vui vẻ chạy về phía Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn!”
Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô, Tiêu Tịch Hòa bị nhìn đến sống lưng lạnh run, tốc độ chạy về phía hắn dần dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn: “Ma… Ma Tôn?”
“Phiền phức.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nói.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Sao lại đắc tội với hắn rồi?
Trời đất đột nhiên đảo lộn, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Sau khi nước lũ rút đi, vô số linh thú tràn ra, gào thét lao về phía mọi người. Các tu giả còn chưa kịp hoàn hồn sau niềm vui thoát chết, đã lại một lần nữa rơi vào tuyệt cảnh mới.
Linh thú như phát điên, cho dù bị tấn công cũng quyết không lùi bước, cắn một người ném lên trời, thẳng thừng nuốt chửng.
Mọi người vội vàng tìm thấy phe phái của mình, cùng nhau chống lại linh thú. Đồng bọn của Chung Thần sớm đã không chết thì cũng bị thương, cho dù có mấy người còn sót lại, cũng vì chê hắn không chịu lập đội cùng hắn ta.
Ngay lúc hắn ta đang lẻ loi, một bàn tay thon thả đột nhiên kéo hắn ta qua, hắn ta vừa quay đầu lại, đã đối diện với một đôi mắt xinh đẹp.
“Đa tạ Trần đạo hữu.” Hắn ta nghiêm túc cảm ơn, hoàn toàn không còn vẻ lúng túng lúc thử Đá Nhân Duyên ban nãy, như thể đã vứt chuyện vừa rồi ra sau đầu.
Dáng vẻ không dây dưa cũng không e thẹn của hắn ta, khiến Trần Oánh Oánh nảy sinh một phần hảo cảm, sau khi gật đầu với hắn ta thì cũng tiếp tục chuyên tâm đối phó với tình hình trước mắt.
Dưới cơn cuồng nộ của các linh thú, mọi người liên tiếp bị đánh lui. Tiêu Tịch Hòa khổ sở chống đỡ, ngay lúc sắp bị một con thú miệng kiếm đâm xuyên, may mà Tạ Trích Tinh kịp thời xuất hiện, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đã kéo cô ra ngoài.
Tiêu Tịch Hòa thở phào một hơi thật mạnh, trước tiên đi tìm tung tích của Nhị sư tỷ, thấy nàng ấy được Đại sư huynh bảo vệ, lúc này mới hơi yên tâm.
Tạ Trích Tinh một tay xách cổ áo cô, một tay vung Nhận Hồn Kiếm đánh lại, chẳng mấy chốc xung quanh đã đầy thi thể nằm la liệt. Trong một mớ hỗn loạn, Tiêu Tịch Hòa lờ mờ ngửi thấy trên người Tạ Trích Tinh có một mùi hương kỳ lạ, mùi hương này khiến cô đầu óc choáng váng, lờ mờ nảy sinh ý muốn bảo vệ hắn.
… Điên rồi sao? Cô lại muốn bảo vệ Tạ Trích Tinh, đó là Ma Tôn đại nhân đó, cần cô một con gà mờ Trúc Cơ bảo vệ sao?
Những linh thú này nhanh chóng nhận ra ai mới là mối đe dọa lớn nhất, lập tức ào ào lao về phía Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh đang không biểu cảm phản kích, đột nhiên trong dạ dày cuộn lên, trong lúc thất thần, trên không đột nhiên phủ xuống một bóng đen.
“Thiếu chủ cẩn thận!” Lâm Phàn gào lên xé lòng.
Tiêu Tịch Hòa đột ngột ngẩng đầu, trông thấy một cái miệng khổng lồ úp xuống về phía mình và Tạ Trích Tinh. Đại não cô bỗng chốc nổ vang, toàn thân không biết từ đâu bộc phát ra một luồng sức mạnh khổng lồ, đẩy thẳng Tạ Trích Tinh ra ngoài.
Tạ Trích Tinh kinh ngạc quay đầu, khoảnh khắc hai người ánh mắt chạm nhau, Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn… cô quả nhiên là điên rồi.
Cái miệng lớn úp xuống, linh thú ùn ùn kéo lên, bóng dáng cô lập tức bị nhấn chìm. Tạ Trích Tinh trong cơn sững sờ tột độ, mắt đã đỏ hoe, linh lực quanh thân tăng vọt. Các linh thú như cảm nhận được điều gì đó, gầm rống giận dữ với nhau, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Hàng ngàn thú lao nhanh về trước khuấy động bụi đất mịt mù, Tạ Trích Tinh không đuổi theo, đi thẳng đến vị trí mà Tiêu Tịch Hòa đáng lẽ phải ở đó.
Không một bóng người.
Bụi đất tan đi, trên mặt đất chỉ còn lại mấy chiếc túi Càn Khôn dính máu.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 33: Sức mạnh của nhóc con
10.0/10 từ 50 lượt.
