Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi!
Trời đã vào giữa đông, vậy mà núi Thức Lục vẫn xanh tươi mơn mởn chẳng hề lạnh giá. Bí cảnh sắp mở, vô số đệ tử từ các Tiên môn tụ tập dưới chân núi khiến nơi vốn thanh tịnh nay trở nên rộn ràng hơn hẳn. Người dân sống ở vùng lân cận cũng nhân dịp này mang hàng hóa ra bán, mong kiếm thêm chút tiền tiêu Tết.
“Vị tiên tử này có mắt nhìn hàng tinh tường quá, cây trâm này do chính tay phu quân nhà ta mài giũa đánh bóng, hoa văn trên đó vẽ theo bút tích của Tể tướng đương triều, quý hiếm lắm đó!” Một người phụ nữ nhiệt tình chào hỏi.
Nữ tu được khen bĩu môi, ánh mắt thoáng vẻ khinh miệt: “Tể tướng thì đã sao, chẳng qua cũng chỉ là người phàm mà thôi.”
“Phải phải phải, người phàm bọn ta tất nhiên không thể sánh được với các tiên tử, nếu tiên tử thấy thích hay là giữ lại đi, coi như hành thiện tích đức, thương cho dân thường bọn ta với nhé?” Bà ấy rõ ràng đã từng buôn bán ở núi Thức Lục nhiều năm, rất hiểu cách làm ăn với tu giả.
Nữ tu vốn chỉ đi dạo xem qua chứ không có ý định mua món thủ công vụng về này, nhưng vừa nghe bốn chữ “hành thiện tích đức”, ngẫm nghĩ thế nào vẫn trả tiền mua hàng.
“Cảm ơn tiên tử!” Bà ấy cảm kích nhận lấy.
Tiêu Tịch Hòa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, len lén quay sang nói với Hứa Như Thanh ở bên cạnh: “Tu giả đều vừa ngốc nghếch vừa nhiều tiền như vậy sao?”
Tuy rằng cô chưa quen lắm với cảnh đời ở thế giới này, nhưng năm đó trước khi đến Bối Âm Cốc cũng từng đích thân đi mua sắm nhiều thứ. Số tiền nữ tu kia bỏ ra e rằng đủ để mua cả hai sạp hàng, thế mà chỉ để mua một cây trâm gỗ.
Hứa Như Thanh nghe xong chỉ cười nhẹ: “Tu giả có đạo của tu giả, người phàm có trí khôn của người phàm. Nàng ta khinh thường trí khôn của người phàm thì phải trả giá cho sự khinh thường ấy thôi.”
Tiêu Tịch Hòa hiểu ra: “Đại sư huynh lúc nào cũng nói có lý cả.”
Hứa Như Thanh lấy quạt gấp ra, gõ nhẹ lên đầu cô: “Muội còn phải học nhiều lắm.”
Giữa mùa đông mà vẫn cầm quạt cho ra dáng, không hổ là Đại sư huynh.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, lặng lẽ nhìn sang hướng khác: “Sau này muội nhất định sẽ đi theo Đại sư huynh chăm chỉ học tập, nhưng trước hết… ừm, Đại sư huynh có muốn đi ngăn Nhị sư tỷ lại không? Hình như tỷ ấy sắp tiêu hết sạch tiền rồi.”
Hứa Như Thanh quay đầu lại, quả nhiên trông thấy một cô nàng ngốc nghếch đang ôm cả đống đồ ăn, đứng bên đường cười hớn hở.
“… Muội đi gọi sư tỷ muội về đi.” Hứa Như Thanh nói xong, xoay người bước vào một quán trà rách nát bốn phía gió lùa ngồi xuống.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, liếc nhìn vị sư huynh ưa sĩ diện của mình, cuối cùng vẫn gánh lấy áp lực mà bối phận của cô vốn không nên phải chịu.
Liễu An An đang mải mê mua sắm, bị gọi về giữa chừng tỏ ra vô cùng bất mãn. May mà Tiêu Tịch Hòa kịp lên tiếng trước khi nàng ấy lên cơn: “Đây là lần đầu tiên ta tham gia thí luyện, Nhị sư tỷ kể cho ta nghe chút kinh nghiệm được không?”
Liễu An An lập tức nhớ ra trách nhiệm của một sư tỷ, thế là chủ động kéo cô đi cùng rời khỏi sạp hàng.
Hai người vừa đến quán trà, Hứa Như Thanh đã rót sẵn hai chén cho họ, còn không quên nói với Tiêu Tịch Hòa: “Trà ở đây thua xa trà muội pha.”
“Đợi đến khi về Dược Thần Cốc, ta sẽ pha cho Đại sư huynh một ấm.” Tiêu Tịch Hòa hòa nhã đáp lời.
Liễu An An lập tức chen lời: “Pha trà sữa cho ta nữa nhé.”
“Được luôn.” Tiêu Tịch Hòa hào hứng gật đầu.
Ba người đang trò chuyện bỗng nghe thấy một trận ồn ào từ phía đằng xa, Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn sang, thấy mấy người trẻ tuổi đang cãi nhau ầm ĩ, trông dáng vẻ như sắp đánh nhau bất cứ lúc nào. Nhìn từ cách ăn mặc của mấy người bên trái, cô nhận ra đó đệ tử của phái Côn Lôn.
“Chuyện gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên: “Ồn ào thế cũng không vẻ vang chút nào.”
Tu Tiên giới xưa nay thích nhất là tự xưng thanh cao, rất hiếm khi cãi lộn ầm ĩ nhường này, huống hồ giờ còn đang giữa chốn hàng quán của dân thường… không sợ bị người ta mắng sao?
“Đệ tử Côn Lôn và đệ tử Thục Sơn à, vậy thì chẳng có gì lạ cả.” Liễu An An tỏ ra quen thuộc như cơm bữa: “Hai phái ấy khắc thuộc tính, từ mấy trăm năm trước đã bất hòa rồi, mỗi lần chạm mặt là lại om sòm.”
Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe môi: “Lần đầu ta thấy đấy.”
“Không sao, đợi đến khi vào bí cảnh rồi muội sẽ thường xuyên nhìn thấy thôi.” Liễu An An thở dài: “Thế nên ta mới nói ta ghét đến bí cảnh, người thì đông, cứ chí chóe ồn ào không ngừng nhức đầu muốn chết.”
“Muội bớt nói mấy câu, biết đâu sẽ yên tĩnh hơn đấy.” Hứa Như Thanh cười nàng ấy.
Liễu An An hừ một tiếng không thèm đáp lời sư huynh, kéo tay Tiêu Tịch Hòa bắt đầu chỉ tay giới thiệu: “Trong hai nhóm đang cãi nhau, tu giả mặc đạo bào màu xanh là phái Côn Lôn, màu trắng là phái Thục Sơn, còn nhóm ở phía trước bên trái muội chính là Hoa Thanh Môn.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn theo hướng tay nàng ấy chỉ, sau khi nắm đại khái tình hình các phái tham dự thí luyện, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: Trai xinh gái đẹp ở Tu Tiên giới nhiều như cỏ!
Nghĩ kỹ cũng phải thôi, người tu tiên da dẻ mịn màng, chẳng lo nổi mụn đổ dầu như người phàm, người nào người nấy đều sạch sẽ tinh tươm… Mà không sạch sao được, chỉ cần niệm thuật thanh tẩy là từ đầu tới chân sáng sủa như mới, hoàn toàn chẳng cần cực nhọc gội đầu tắm rửa.
Da dẻ đẹp, c* th* s*ch s*, thêm vào bộ đạo bào tinh xảo thống nhất của từng môn phái, dù dung mạo không quá xuất sắc thì khí chất vẫn thừa.
Tiêu Tịch Hòa nhìn thôi đã thấy tâm trạng phơi phới, lúc quay đầu lại lần nữa đã thấy đệ tử Thục Sơn và Côn Lôn lao vào đánh nhau thật rồi.
Cô: “…” Ừ thì, trai xinh gái đẹp mà đánh nhau cũng mặt mày dữ tợn chẳng kém gì ai.
Cô thở dài, vừa định mở miệng nói chuyện đã nghe Liễu An An hỏi Hứa Như Thanh: “Đại sư huynh, chúng ta có cần qua khuyên không? Nhỡ đâu gây ra nguy hiểm tính mạng lại phiền đến chúng ta.”
“Nếu không ai bị thương nặng, thì sao thể hiện được y thuật ưu tú của chúng ta?” Hứa Như Thanh hững hờ hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa cạn lời nhìn người đàn ông tuấn tú sắc sảo như hồ ly trước mặt mình, hồi lâu mới nặn ra được một câu: “Sư phụ mà biết huynh nói vậy, nhất định sẽ phạt huynh bế quan sám hối 300 năm.”
Hứa Như Thanh nhoẻn miệng cười, ánh mắt đào hoa nhẹ nhàng lay động: “Đáng tiếc, sư phụ sẽ chẳng tin là do ta nói đâu.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Hồ ly tinh thật sự.
Theo dự đoán, còn nửa canh giờ nữa bí cảnh mới mở, Liễu An An tranh thủ khoảng thời gian chờ đợi, nghiêm túc giảng giải cho Tiêu Tịch Hòa nghe.
“Bí cảnh này tương đối đơn giản, sau khi chúng ta đi vào, lối vào sẽ đóng lại hoàn toàn, 10 ngày sau mới mở lại. Trước khi lối ra được mở, chúng ta chỉ cần tìm được Lộc Thục là xong, trong thời gian đó cần phải cẩn thận tránh gặp một vài linh thú hung hãn hoặc những tu giả mang ý đồ xấu tấn công.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Tu giả mang ý đồ xấu là ý gì?”
“Muội không biết sao?” Liễu An An kinh ngạc: “Thí luyện trong bí cảnh không có quy tắc, giết người cướp bảo vật là chuyện thường.”
Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt: “Dã man đến vậy luôn sao?”
Nhớ lại trong nguyên tác hình như đúng là có quy tắc ngầm này, khi đó nam chính còn vì thế mà đã chịu rất nhiều khổ sở
Hứa Như Thanh sợ dọa tiểu sư muội bỏ chạy mất, bèn thong dong lên tiếng trấn an: “Không cần lo đâu, chúng ta cũng đâu đi tìm pháp bảo gì, chỉ lấy ít máu Lộc Thục về thôi, chẳng ai để mắt đến đâu.”
“Chưa chắc, máu Lộc Thục cũng là của báu còn gì.” Liễu An An phản bác ngay: “Huống hồ, mục đích lần này những người đó đến đây quá nửa là nhắm vào Lộc Thục.”
“Là sao?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Liễu An An nghe hỏi cũng nghẹn lời: “… Tiểu sư muội, sao muội chẳng biết gì thế?”
Tiêu Tịch Hòa tỏ ra vô tội: “Ta thật sự không biết mà.”
Theo dòng thời gian hiện tại, nếu bám sát nguyên tác, nam chính vẫn còn là nhân vật nhỏ vô danh, Tạ Trích Tinh còn đang ở Bối Âm Cốc, ngay cả cốt truyện còn chưa mở thì làm sao cô hiểu được chứ.
“Haizz, tiểu sư muội à, muội phải bổ túc thêm thôi.” Liễu An An lắc đầu: “Muội biết các bảo vật trong bí cảnh từ đâu mà có không?”
“Từ đâu?” Cô hỏi lại.
“Từ trên thân linh thú đó.” Liễu An An mỉm cười bắt đầu giải thích: “Lông, nội đan, tim của linh thú đều có khả năng là vật liệu quý để luyện chế pháp khí. Lộc Thục là thần thú thượng cổ, toàn thân đều là bảo vật, tuy rằng không thể g**t ch*t nhưng mỗi lần bao vây tấn công nó cũng có thể thu hoạch được một vài món, mỗi món đều là của hiếm tất nhiên sẽ dẫn đến tranh đoạt. Dù máu Lộc Thục chỉ có năng lực thúc đẩy sinh đẻ, cũng khó tránh khỏi những kẻ có mưu đồ muốn giành lấy.”
“Thì ra là vậy.” Tiêu Tịch Hòa hơi thương cảm thương cho những linh thú ấy, nhưng lại chẳng quá lo lắng cho thí luyện: “Có Đại sư huynh ở đây mà, huynh ấy chắc chắn có thể bảo vệ chúng ta.”
Hứa Như Thanh bật cười: “Muội giỏi nịnh thật đấy.”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, Liễu An An lập tức đón lời: “Có phải nịnh đâu, Đại sư huynh là tu sĩ Kim Đan kia mà, ở đây có ai là đối thủ của huynh đâu?”
Hứa Như Thanh bật cười, ánh mắt đột nhiên nhìn về hướng xa xa: “Kia kìa, chẳng phải đối thủ của ta đó sao.”
Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa đồng loạt nhìn theo, chỉ thấy một nhóm nam nữ trẻ tuổi mặc y bào màu xanh nhạt đang đi về phía này. Trong đó người dẫn đầu là một nữ tử mày đen nhánh như mực, mắt sáng như sao trời, dung nhan xinh đẹp nổi bật giữa đám đông tựa như chỉ mình nàng ấy được phủ lên một tầng ánh sáng riêng. Nàng ấy vừa xuất hiện, bốn phía lập tức sáng bừng, mọi sự chú ý đều bị nàng ấy thu hút, ngay cả hai nhóm đang đánh nhau cũng dừng tay lại.
Sắc đẹp nhường này có lẽ không hiếm gặp trong nguyên tác, nhưng người mặc y bào màu xanh nhạt, cầm đàn bát giác làm pháp khí thì chỉ có một, đó chính là nữ chính Trần Oánh Oánh.
Trần Oánh Oánh đến khi có tình cảm với nam chính mới đột phá Kim Đan, đến thời điểm hiện tại này vẫn còn là Trúc Cơ trung kỳ. Người có thể là đối thủ với Đại sư huynh mà huynh ấy vừa nói… Tiêu Tịch Hòa nghiêng đầu nhìn sang đã thấy một khuôn mặt anh tuấn ẩn chứa vẻ điên cuồng.
… Mẹ kiếp, đúng là oan gia ngõ hẹp! Tiêu Tịch Hòa cứng đờ cả người lập tức nghiêng mặt đi, vội vã giật lấy chiếc quạt của Hứa Như Thanh che kín mặt mình.
Hứa Như Thanh cạn lời, nhưng khi bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của cô bỗng khựng lại, rồi ngẩng đầu nhìn về phía nhóm người đang tiến đến.
“À, người của Đế Âm Các.” Liễu An An vừa nói vừa tỏ ra hâm mộ: “Quần áo của họ đẹp thật, chẳng như chúng ta chỉ có đạo bào màu xanh nhạt nhàm chán, lẫn vào đám đông là mất hút luôn.”
“Muội là y tu, cần nổi bật làm gì?” Hứa Như Thanh cong môi mỉm cười, ánh mắt vẫn dõi theo nhóm người kia.
Liễu An An hừ một tiếng: “Muội không quan tâm, đi chuyến này trở về muội nhất định phải đòi cha mua cho chúng ta nhiều bộ quần áo đẹp mới được.”
Hứa Như Thanh bật cười, liếc sang thấy Tiêu Tịch Hòa càng lúc càng cúi đầu thấp hơn, hắn ta nghĩ ngợi gì đó bèn đứng dậy bước ra ngoài. Tiêu Tịch Hòa cảm nhận được sư huynh sắp di chuyển, vô thức đưa tay túm lấy vạt áo của sư huynh, tiếc là bắt hụt, Hứa Như Thanh đã đi tới cửa quán trà, đứng chắn ngay lối vào của đám người Trần Oánh Oánh.
“Đạo hữu?” Trần Oánh Oánh nghi hoặc mở lời.
Hứa Như Thanh mỉm cười, ánh mắt đào hoa ôn hòa chẳng chút công kích: “Thứ lỗi, ta vừa bao trọn quán trà này, e rằng các vị phải tìm nơi khác nghỉ chân rồi.”
“Ngươi nói gì?” Thiếu niên đứng cạnh Trần Oánh Oánh lập tức nổi giận: “Còn không mau cút đi? Dám chắn đường sư tỷ ta, chán sống rồi à?”
“A U, không được vô lễ.” Trần Oánh Oánh cau mày nhắc nhở.
Thiếu niên lập tức im lặng, nhưng đôi mắt vẫn hằn học nhìn chằm chằm Hứa Như Thanh.
Hứa Như Thanh mỉm cười, nhận ra ai mới là người cầm đầu, hắn ta gật đầu về phía Trần Oánh Oánh “Xin lỗi nhé.”
“Không sao, bọn ta đi chỗ khác là được.” Trần Oánh Oánh đáp lễ, sau đó dẫn người rời đi.
“Sư tỷ…” Thiếu niên vẫn đứng nguyên tại chỗ không chịu đi: “Chỉ còn nơi này có ghế thôi.”
Hắn ta nói chuyện với người khác thì cộc cằn như chó dại, nhưng lại dịu dàng nũng nịu với Trần Oánh Oánh. Tiêu Tịch Hòa dùng quạt che mặt, giả vờ buồn nôn.
Liễu An An nhìn cô rồi lại nhìn Hứa Như Thanh đang chắn trước cửa quán trà, đại khái đoán được điều gì đó, thế là chủ động ngồi xuống phía trước Tiêu Tịch Hòa che cho cô khuất bớt tầm nhìn.
Tiêu Tịch Hòa vô cùng cảm kích, nhẹ nhàng kéo ngón tay sư tỷ tỏ ý cảm ơn.
Ở bên này, thiếu niên vẫn lì lợm không chịu đi, Trần Oánh Oánh đang kiên nhẫn khuyên giải người mình bỗng ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc ập đến, tiếp đó là tiếng cười duyên dáng ngọt ngào:
“Ái chà chà trùng hợp quá đi! Không ngờ có thể gặp mặt Trần đạo hữu ở đây!”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Giọng nói này nghe quen quá!
Cô nghiêng cánh quạt lặng lẽ liếc mắt nhìn ra ngoài, nhìn thấy ngay một nữ tử mặc y phục thiếu vải đang bước đến.
Nói nghiêm túc cũng chẳng phải “thiếu vải” gì cho cam, chỉ là da thịt lộ ra ngoài hơi nhiều mà thôi, một chiếc váy lụa mỏng manh che được vai thì lại hở đùi, mỗi bước đi đều thấp thoáng vẻ quyến rũ.
Còn ai ngoài Mãn Yêu Nhi, Đại đồ đệ của Tông chủ Hợp Hoan Tông, cũng là “lão chủ” trước kia của Tiêu Tịch Hòa.
Mãn Yêu Nhi vốn đã mang vẻ lẳng lơ quyến rũ trong xương tủy, vừa xuất hiện đã khiến các đệ tử Tiên môn đỏ mặt, ai nấy ngoài mặt đều tỏ ra khinh miệt nhưng lại không nhịn được liếc trộm ả. Thiếu niên bên cạnh Trần Oánh Oánh cau mày lại, ỷ vào chiều cao hơn người đứng chắn ngay trước mặt Trần Oánh Oánh, không cho sư tỷ nhìn Mãn Yêu Nhi.
Mãn Yêu Nhi bật cười: “Cổ đạo hữu vẫn giữ tật chiếm hữu cao như thế nhỉ? Đến cả đàn bà cũng ghen cơ đấy.”
“A U.” Trần Oánh Oánh bất đắc dĩ.
Thiếu niên mím môi, vẫn không chịu tránh đường.
Tiêu Tịch Hòa nhìn cảnh đám người đó sắm tuồng diễn ngay trước quán trà, chỉ cảm thấy… cạn lời.
Hôm nay là ngày gì thế này? Ngoại trừ Tạ Trích Tinh, tất cả người quen cũ của cô dường như đều đến đủ.
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, một luồng khí thế uy vũ mạnh mẽ đột ngột ập đến làm gió cuốn cát bay trời đất biến sắc. Mọi người đều kinh hãi, chưa kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra đã thấy hai bóng người từ trên không đáp xuống.
“Là Tạ Trích Tinh!” Có ai đó hô to, mọi ánh mắt lập tức dồn về cùng một hướng.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Toàn bộ người quen cũ tụ họp đủ cả rồi.
Trần Oánh Oánh ngạc nhiên, vô thức tiến lên một bước, không ngờ lại bị thiếu niên bên cạnh chặn lại: “Sư tỷ.”
Nàng ấy hoàn hồn chỉ biết nở nụ cười gượng gạo, trong mắt thiếu niên thoáng hiện lên vẻ u ám nhưng vẫn im lặng không nói gì.
Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn cùng đáp xuống đất, đám đệ tử trẻ tuổi vừa rồi còn chí chóe ồn ào giờ đã im phăng phắc. Thời điểm này Tạ Trích Tinh vẫn chưa làm ra những việc tàn ác, giới tu sĩ chỉ từng nghe đến hắn qua nhiều lời đồn đại nên kính sợ nhiều hơn là chán ghét, vì thế cũng chẳng ai dám l* m*ng.
“Sôi nổi quá đó chứ!” Lâm Phàn cười hề hề.
Tạ Trích Tinh điềm nhiên ngước mắt nhìn thẳng về phía quán trà, Tiêu Tịch Hòa nhớ đến lời hắn từng nói trước đó, thế nên vừa chạm phải ánh nhìn của hắn đã co rụt người lại, chui tọt hẳn ra sau quạt như đà điểu.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh càng thêm lạnh lẽo.
Trần Oánh Oánh và Mãn Yêu Nhi đều đứng ngay ở nơi tầm mắt hắn nhìn đến, Trần Oánh Oánh mím môi cố giữ nụ cười lễ độ gật đầu nhẹ với hắn; Mãn Yêu Nhi đổi sang sắc mặt quyến rũ, nghiêm túc chỉnh trang lại váy áo của mình.
Tạ Trích Tinh không đếm xỉa đến ai, quay người đi thẳng lên núi, Lâm Phàn bất lực đuổi theo: “Ngài vội gì thế, bí cảnh còn chưa mở mà!”
Tạ Trích Tinh lờ đi, chỉ thoáng chốc bóng dáng hắn đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Trong mắt Trần Oánh Oánh thoáng vẻ thất vọng, còn Mãn Yêu Nhi thở hắt ra một hơi, nghiêng đầu tám chuyện với nàng ấy: “Mấy ngày trước vị Ma Tôn đại nhân này từng đến Hợp Hoan Tông bọn ta, nhưng chẳng có chút hứng thú nào với ta cả, ta nghi ngờ hắn không thích phụ nữ.”
Chẳng những không hứng thú mà suýt nữa còn lấy mạng ả, may mà sư tôn kịp thời sai người kéo về, ả mới giữ được cái mạng này.
“Ma Tôn chuyên tâm tu luyện, đương nhiên sẽ chẳng để tâm đến thất tình lục dục.” Trần Oánh Oánh dịu giọng đáp.
Thiếu niên đứng cạnh vừa nghe sư tỷ nói đỡ cho Tạ Trích Tinh, đáy mắt u ám thấy rõ.
Sự xuất hiện của Tạ Trích Tinh chẳng khác nào một hòn đá lớn ném xuống mặt hồ khiến xung quanh lập tức dậy sóng, mọi người đều bàn tán hắn đến đây vì điều gì.
“Chắc trong bí cảnh núi Thức Lục có thứ pháp bảo tuyệt mật nào đó, hắn mới hạ mình đến đây”
“Vậy… chúng ta còn đi vào đó nữa không?”
“Đi chứ! Sao lại không đi, hắn ăn thịt, chúng ta húp ít canh cũng được mà?”
Lời bàn ra tán vào không ngớt, nhưng người rời đi lại chẳng bao nhiêu, đủ thấy món đồ có thể khiến Tạ Trích Tinh để mắt cũng đủ hấp dẫn bọn họ.
Tiêu Tịch Hòa vắt hết óc lục lọi ký ức về nội dung trong nguyên tác, nhưng chẳng tìm được đoạn nào mô tả về tình tiết này… dường như chỉ nhắc đến bằng vài câu, nữ chính bị thương nặng trong bí cảnh, sau đó đã trở về Đế Âm Các dưỡng bệnh rất lâu, tiếp đến là đại hội thí luyện Tiên Ma diễn ra, cũng là nơi mà quan hệ của nữ chính và nam chính tiến triển thêm một bước.
… Vậy rốt cuộc Tạ Trích Tinh đến vì điều gì?
Đang lúc cô nghĩ mãi chẳng hiểu được nguyên do, một trận gió lạ nổi lên dữ dội từ khắp bốn phía, trên sơn mạch phía xa xa lóe một tia sáng vàng, ngay sau đó hư không bị phá vỡ, lờ mờ hiện ra một cánh cửa.
“Bí cảnh mở ra rồi!”
Chẳng biết là ai đã hét lên, trong lúc nhất thời mọi người đều nháo nháo chen lấn xông về phía đỉnh núi. Mãn Yêu Nhi che miệng cười khẽ: “Đúng là ngu ngốc, gấp cái gì mà gấp.”
“Mãn đạo hữu sao lại có nhã hứng đến núi Thức Lục?” Trần Oánh Oánh cuối cùng đã rảnh rỗi tám chuyện với ả.
Mãn Yêu Nhi lẳng lơ nhìn về phía nàng ấy: “Chẳng qua rảnh rỗi không có việc gì làm, đến đây xem xét lựa chọn vài lô đỉnh mà thôi. Mấy lão hồ ly kia đều yếu sức cả rồi, đám thanh niên trẻ tuổi mới ra lò này mạnh mẽ hơn nhiều.”
Nói rồi, ả còn cố tình nháy mắt với thiếu niên bên cạnh Trần Oánh Oánh.
Trần Oánh Oánh vốn cũng là một người mới ra lò, nghe vậy nhất thời chẳng biết phải đáp thế nào.
Tiêu Tịch Hòa nhận ra khoảng lặng ngắn ngủi ấy, ánh mắt không kìm được len lén nhìn sang, vừa khéo trông thấy Mãn Yêu Nhi đang đá lông nheo với Trần Oánh Oánh
… Quả không hổ là đệ tử tâm tắc của Hợp Hoan Tông, không phân biệt nam nữ, chay mặn đều dùng được.
Tiêu Tịch Hòa còn chưa kịp cảm thán, thiếu niên bên cạnh Trần Oánh Oánh đã quay phắt sang nhìn về hướng bên này làm cô giật mình lập tức giơ quạt lên che mặt.
Cửa bí cảnh đã mở được một lúc, phần lớn mọi người đều đã đi vào, trong quán trà chỉ còn lại bàn của họ, trông cực kỳ lạc lõng.
Mãn Yêu Nhi nương theo tầm mắt của thiếu niên nhìn sang, trước tiên bắt gặp ánh nhìn của Liễu An An, sau đó chú ý đến Tiêu Tịch Hòa đang lén lút trốn phía sau.
“Vị đạo hữu kia không được khỏe trong người sao? Sao lại cúi đầu mãi như vậy?” Mãn Yêu Nhi mỉm cười hỏi.
Tiêu Tịch Hòa toát mồ hôi lạnh.
Thấy cô không trả lời, Mãn Yêu Nhi càng thêm hứng thú bước lên một bước, nào ngờ lại bị Hứa Như Thanh chặn lại: “Thứ lỗi, sư muội nhà ta sợ người lạ, Mãn đạo hữu đừng đến gần thì hơn.”
Mãn Yêu Nhi nghe vậy mới ngẩng đầu lên, vừa nhìn rõ dung mạo của Hứa Như Thanh, hai mắt ả đã rực sáng: “Vị đạo hữu này trông quen mắt lắm.”
Hứa Như Thanh vẫn tươi cười ôn hòa: “Quả thật ta từng đến Hợp Hoan Tông trị bệnh cho đạo hữu.”
“Ồ? Thì ra là y tu tiểu hữu, có lẽ lần đó đến Hợp Hoan Tông đã mang mặt nạ phải không, nếu không sao ta có thể quên được gương mặt này?” Mãn Yêu Nhi vừa nói vừa đưa tay muốn v**t v* mặt hắn ta.
Liễu An An lập tức đứng bật dậy: “Không được chạm vào sư huynh ta!”
“Tiểu nha đầu cũng dữ dằn quá đó chứ.” Mãn Yêu Nhi phì cười, còn vòng tay qua cổ Hứa Như Thanh “Không biết đạo hữu đã chữa bệnh gì cho ta nhỉ? Là bệnh tương tư người ta sao?”
Vẻ mặt Hứa Như Thanh tỏ ra khó xử nhìn sang đám người Trần Oánh Oánh, hai gò má cũng ửng đỏ: “Là chuyện khó nói, e rằng không tiện nói ở đây.”
Thấy Hứa Như Thành đỏ mặt, Mãn Yêu Nhi càng cười rạng rỡ hơn, cả cơ thể gần như đã dán sát vào người hắn ta: “Nói đi mà, lâu quá rồi ta cũng quên mất.”
“Muốn ta nói thật sao?” Hứa Như Thanh vẫn còn do dự.
Mãn Yêu Nhi thở nhẹ, dịu giọng nói như làm nũng: “Cứ nói đi.”
“Bệnh thối chân.”
Mãn Yêu Nhi đang thở ra nửa chừng bỗng cứng đờ cả người, một loạt ký ức xưa cũ như sóng trào trở về… Hình như rất lâu rất lâu trước kia từng có một lão già đến tông môn vì trị cái bệnh “riêng tư” nào đó cho ả thật.
“À đúng rồi.” Hứa Như Thanh còn bổ sung thêm: “Vừa rồi còn chưa hỏi thăm sức khỏe đạo hữu, uống thuốc ta kê đã khỏi bệnh hẳn chưa?”
Mãn Yêu Nhi: “…”
Những người khác: “…”
Ả chưa kịp nói hết câu đã bỏ đi ngay.
Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, mãi mới nghe Hứa Như Thanh lên tiếng phá tan bầu không khí: “Các vị, nên lên đường rồi.”
“… Bọn ta đi ngay đây.” Trần Oánh Oánh cố gắng xóa bỏ hai chữ “thối chân” ra khỏi đầu óc mình: “Đạo hữu có muốn đi cùng không?”
Thiếu niên nghe thấy nàng ấy chủ động mời người khác, lập tức lộ vẻ cảnh giác như hổ rình mồi.
Hứa Như Thanh mỉm cười: “Không cần đâu, bọn ta còn phải đợi vài người nữa.”
“Vậy được rồi.” Trần Oánh Oánh không nán lại thêm nữa, dứt khoát dẫn người Đế Âm Các rời đi.
Chỉ trong chớp mắt, dưới chân núi chỉ còn lại ba người của Dược Thần Cốc.
Hứa Như Thanh lấy lại cây quạt của mình: “Người ta đi hết rồi.”
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, chần chừ hồi lâu cũng không nói được lời nào, chỉ hỏi: “… Tu giả mà cũng mắc bệnh thối chân thật sao?”
“Tu giả còn bị đau bụng tiêu chảy nữa là, chưa phi thăng thành tiên thì ai mà chẳng có lúc yếu ớt bệnh tật hay tà khí xâm nhập vào cơ thể chứ.” Hứa Như Thanh nghiêng đầu nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời hồi lâu: “Nghe cũng có lý… chỉ cảm thấy hơi khó tin mà thôi.”
Trong nguyên tác khi miêu tả đại mỹ nhân lẳng lơ quyến rũ này quả thật từng nhắc đến việc ả thích mang hài hở mũi. Trước đây cô cứ ngỡ ả muốn để lộ những ngón chân được nhuộm móng cho thêm quyến rũ, ai ngờ hóa ra là vì… bệnh thối chân.
Không ai quy định đại mỹ nhân thì không được thối chân, nhưng nói ra… nghe vẫn cứ kỳ kỳ thế nào.
Liễu An An nhìn vẻ mặt rối rắm của cô, ngập ngừng hỏi: “Muội quen biết đám người vừa nãy sao? À, trước đây muội từng ở Hợp Hoan Tông, chắc chắn có quen Mãn Yêu Nhi rồi. Thế còn đám người Đế Âm Các sao muội biết được?”
Tiêu Tịch Hòa nhìn nàng ấy bằng ánh mắt phức tạp: “Mãn Yêu Nhi từng dẫn ta đến Đế Âm Các mua nhạc cụ.”
Hứa Như Thanh ngồi xuống bên bàn, hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó ta cầm chén trà không vững làm bẩn váy của Trần Oánh Oánh.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Cổ U vì muốn trả thù đã hạ Âm Dương Hợp Hoan Cổ lên người ta.”
Cổ U chính là thiếu niên bên cạnh Trần Oánh Oánh vừa nãy.
Liễu An An và Hứa Như Thanh cùng ngẩn ra, sau khi hiểu ra tình hình, sắc mặt cả hai đều chùng hẳn xuống.
“Chỉ vì làm bẩn một góc váy mà đã muốn hại chết muội sao?” Liễu An An phẫn nộ: “Mãn Yêu Nhi chẳng phải sư tỷ của muội à? Ả không bảo vệ muội?”
Tiêu Tịch Hòa cười khổ: “Tỷ nghĩ Âm Dương Hợp Hoan Cổ trong tay Cổ U là từ đâu ra?”
Liễu An An lập tức trợn tròn mắt.
“Ả biết muội có thể chất thuần dương sao?” Hứa Như Thanh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.
Liễu An An hít sâu một hơi: “Biết rõ muội là thể chất thuần dương mà vẫn để Cổ U hạ Âm Dương Hợp Hoan Cổ, rõ ràng muốn đẩy muội vào chỗ chết còn gì nữa!”
Hứa Như Thanh như đã nhìn thấu bản chất, chỉ hỏi gọn ghẽ: “Ả được lợi gì trong đó?”
Tiêu Tịch Hòa nhún vai: “Lô nhạc cụ ấy được giảm nửa giá, tiết kiệm được 5000 linh thạch.”
“Haha, 5000 linh thạch sao, tiểu sư muội cũng đáng giá đấy chứ.” Hứa Như Thanh bật cười.
Liễu An An cau mày: “Đại sư huynh, sao huynh lại lấy chuyện này ra đùa?”
“Vậy chứ ta biết làm sao? Chẳng lẽ đi đánh ả một trận à?” Hứa Như Thanh thở dài bất lực.
Liễu An An im lặng, có vẻ còn đang do dự.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Thôi bỏ đi, thù để sau trả, giờ việc quan trọng nhất vẫn là hoàn thành nhiệm vụ của sư phụ.”
“Biết điều lắm.” Hứa Như Thanh tán thưởng.
Liễu An An bĩu môi, bỗng nghĩ ra điều gì: “Tiểu sư muội, Tông chủ Hợp Hoan Tông có biết chuyện này không?”
“Ta chưa nói.” Mãn Yêu Nhi là đệ tử được Tông chủ kỳ vọng nhất, còn cô chỉ là phế vật chưa tu luyện được cảnh giới Luyện khí, dùng đầu gối nghĩ thôi cũng biết Tông chủ sẽ nghiêng về phía nào. Lúc đó thay vì lên tiếng vô ích, còn chẳng bằng trộm ít đồ rồi bỏ đi.
Liễu An An trợn tròn mắt: “Vì sao?”
“Trên đời làm gì có nhiều câu hỏi vì sao như thế, muội tưởng ai cũng tận tâm như sư phụ sao?” Hứa Như Thanh gõ lên trán nàng ấy một cái rồi quay sang Tiêu Tịch Hòa: “Không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi.”
Thấy sư huynh không bỏ mình lại, Tiêu Tịch Hòa mừng rỡ gật đầu.
Hứa Như Thanh phì cười, cầm cán quạt gõ nhẹ lên đầu cô: “Theo sát ta, đừng hành động một mình.” Nói đoạn, hắn ta lại quay sang Liễu An An: “Muội cũng như thế luôn.”
“Biết rồi mà.”
“Tranh thủ đi thôi, hoàn thành nhiệm vụ càng nhanh sẽ càng dễ tránh khỏi đám người đó.” Hứa Như Thanh thở dài, lấy một chiếc áo choàng trùm đầu mỏng nhẹ từ trong túi Càn Khôn ra ném sang cho Tiêu Tịch Hòa: “Ta có thể bảo vệ muội, nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”
Tiêu Tịch Hòa đón lấy khoác lên người, chỉ còn để lộ nửa khuôn mặt: “Cảm ơn sư huynh.”
Hứa Như Thanh xoa đầu an ủi sư muội nhà mình.
Ba người vừa nói chuyện vừa cùng nhau đi về phía cửa bí cảnh.
Trước khi cửa bí cảnh khép hẳn, bên trong chỉ có một khoảng trắng xóa mịt mù rất mênh mông. Tiêu Tịch Hòa vừa bước vào đã nhũn chân suýt ngã xuống đất, may mà Hứa Như Thanh kịp đỡ lấy.
“Không thể cẩn thận hơn một chút sao?” Hắn ta bất đắc dĩ nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa hơi ngượng ngùng: “Cảm ơn sư huynh.”
Vừa nói dứt lời, cô đã cảm nhận được một ánh nhìn sắc bén phóng về phía mình. Nhớ đến lời cảnh cáo của hắn trước đó, cô vội xoay lưng tránh đi, nào ngờ vừa quay lại đã suýt chạm mắt với Cổ U, cô chỉ đành cúi gằm xuống.
… Toàn mấy gương mặt quen thuộc tập trung lại một chỗ, đúng là phiền phức hết chỗ nói. Tiêu Tịch Hòa thầm thở dài trong lòng, bảo sư huynh sư tỷ đến chỗ yên tĩnh hơn.
Toàn thân Tạ Trích Tinh tỏa ra hơi thở u ám, trong phạm vi 5 mét quanh hắn chẳng có lấy một ai ngoài Lâm Phàn, đến một người ưa náo nhiệt như Lâm Phàn cũng nín nhịn sắp phát điên.
“Ta đã bảo ngụy trang sơ sơ mà ngài không chịu, khuôn mặt này của ngài nổi tiếng đến mức đi đâu cũng bị người ta dòm ngó, đi ra ngoài với ngài ta chẳng còn cơ hội kết bạn nữa.” Lâm Phàn đang chán ngán than thở, bỗng chú ý thấy hắn đang nhìn chằm chằm về một hướng: “Nhìn gì thế?”
Tạ Trích Tinh dời ánh mắt đi, nhưng trong đầu vẫn vương lại hình ảnh khi nãy…
Nàng ấy để người đàn ông khác dìu đỡ, nàng ấy còn mỉm cười với người đàn ông đó.
“Sao ngẩn người ra thế?” Lâm Phàn thấy hắn phớt lờ mình, bèn vẫy tay trước mặt hắn.
Tạ Trích Tinh cau mày tóm chặt cổ tay y: “Đứng yên cho ta.”
… Hiểu rồi, người mang thai hay nóng giận vô cớ, Lâm Phàn lập tức ngoan ngoãn nép người đứng yên bên cạnh.
Tiêu Tịch Hòa ngồi xuống ở phía đối diện, nhưng vẫn không kiềm được thỉnh thoảng len lén liếc nhìn người nào đó ở trong góc bên kia. Mới mấy tháng không gặp dường như hắn hốc hác đi nhiều, cả người gầy hơn, dưới mắt xuất hiện quầng thâm nhạt, sắc mặt tái nhợt, cả khuôn hàm cũng trở nên sắc bén hơn… là vì không ăn uống tử tế hay vì tu luyện tẩu hỏa nhập ma?
Tiêu Tịch Hòa đang lúc lo nghĩ về hắn, bỗng bắt gặp ánh mắt hắn xuyên qua đám đông nhìn thẳng về phía cô. Cô sững sờ, lúng túng nặn ra một nụ cười gượng, vậy mà Tạ Trích Tinh lại thản nhiên quay mặt đi.
Tiêu Tịch Hòa xoa khuôn mặt gượng gạo của mình, lặng lẽ thở dài một hơi. Cùng lúc đó cô chợt nghe thấy có tiếng quát mắng đầy kiêu ngạo vang lên: “Chút việc cỏn con cũng làm không xong, ngươi còn làm được gì nữa? Đúng là đồ vô dụng!”
“Thôi đi sư huynh, so đo với kẻ vô dụng làm gì.”
Tiêu Tịch Hòa quan sát thật kỹ, người bị mắng là một thanh niên có mặt mũi rất đứng đắn. Có lẽ vì cảm giác được ánh mắt của cô, người thanh niên mỉm cười ôn hòa đáp lại, chẳng hề bận tâm đến những lời châm chọc ác ý kia.
Người này chắc là nam chính Chung Thần nhỉ? Tiêu Tịch Hòa nhìn đến chiếc tua rua treo bên hông hắn ta, trong lòng đã láng máng có được đáp án.
Cửa vào bí cảnh chỉ mở trong một khắc, sau một khắc sẽ bắt đầu từ từ khép lại. Tiêu Tịch Hòa dõi theo khe hở giữa hư không càng lúc càng nhỏ lại, chẳng bao lâu sau nó đã hoàn toàn khép kín, đến cả dấu vết cũng không còn.
Trời đất bốn bề hóa thành một màu trắng xóa mịt mù, người ở trong đó bị tuyết trắng chiếu thẳng vào mắt gần như sắp mù. May mà cảnh tượng ấy không kéo dài quá lâu, lớp sương trắng ấy dần trở nên trong suốt, núi sông rừng cây cũng lần lượt hiện ra.
Cuối cùng, khi sắc trắng tan biến hẳn, tất cả mọi người đã đứng giữa một khu rừng âm u.
Cỏ cây trong rừng sinh trưởng tràn lan, xa xa còn vẳng lại tiếng chim hót ở thung lũng, một màu xanh ngắt trải dài ngút tầm mắt. Thoạt nhìn cứ tưởng chẳng khác gì thế giới bên ngoài, nhưng lại có cảm giác rất khác.
“Tiểu sư muội cẩn thận một chút, thí luyện bắt đầu rồi.” Liễu An An nhắc.
“Chỉ là một bí cảnh đơn giản thôi, muội đừng dọa muội ấy nữa.” Hứa Như Thanh ngoài mặt tỏ ra thờ ơ, nhưng trông điệu bộ lại chẳng khác nào gà mẹ che chở hai con gà con ở sau lưng, luôn trong tư thế sẵn sàng ứng phó với mọi biến cố bất kỳ lúc nào.
Tiêu Tịch Hòa đứng nép phía sau Hứa Như Thanh, đang lúc cảnh giác quan sát tình hình xung quanh, bỗng có viên đá nhỏ văng trúng người khiến cô giật mình nhảy bật lên một bước, thoát khỏi phạm vi che chở của sư huynh.
“Sao vậy?” Liễu An An ngạc nhiên.
Hành động của Tiêu Tịch Hòa dẫn đến sự chú ý của khá nhiều người, chẳng hạn như người đó của Đế Âm Các. Cô ho nhẹ chữa ngượng, cúi đầu đáp: “Không sao, chắc giẫm phải đá thôi.”
“Qua đây, ta dẫn muội đi.” Liễu An An lo lắng đưa tay ra về phía Tiêu Tịch Hòa, dù rằng đều là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng tiểu sư muội rõ ràng chẳng có năng lực tự bảo vệ mình, khiến cho một gà mờ như nàng ấy cũng lo lắng muốn tan nát cõi lòng.
Tiêu Tịch Hòa vâng lời đi vòng qua bên cạnh, vừa nắm tay Nhị sư tỷ đã nghe thấy tiếng chim vỗ cánh phần phật.
Không chỉ cô mà những người khác cũng nghe thấy, trong lúc mọi người còn đang thắc mắc đó là chim gì, bầu trời bỗng phủ kín mây đen che khuất đi toàn bộ ánh sáng. Mọi người nháo nhào ngẩng đầu nhìn lên trên không, không biết là ai đã hô to: “Nhiều quạ quá!”
Vừa dứt câu, đàn quạ đã lao ầm ầm xuống tràn ngập bầu trời. Ban đầu mọi người còn phớt lờ chưa để tâm mấy, cho đến khi nhìn rõ đôi mắt đỏ rực và mép cánh biến dị thành lưỡi thép bạc của chúng mới dần dần nhận ra có điều bất thường.
Đáng tiếc, đã muộn rồi.
Đàn quạ gào thét lao vào tấn công các tu giả, ai phản ứng chậm sẽ bị cánh quạ cắt đứt cổ. Khi tiếng kêu thảm vang lên khắp nơi, mọi người mới hoảng hốt dựng kết giới phòng ngự.
Nhưng không có tác dụng mấy, lưỡi thép ở cánh quạ dễ dàng rạch nát kết giới, tiếp tục công kích hòng chém giết những tu giả bên trong.
Tiêu Tịch Hòa chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy, lúc này cuống quýt lấy một cái chảo đáy phẳng từ túi Càn Khôn ra, vừa vung chảo hốt hoảng hỏi Hứa Như Thanh: “Đây là bí cảnh đơn giản mà mọi người nói sao? Sao chẳng giống ta tưởng tượng chút nào hết vậy?”
Trên đời đâu có bí cảnh đơn giản nào mà vừa vào đã thấy máu thế này!
Hứa Như Thanh cau mày: “Lần trước ta từng đến đây một lần, lúc đó đàn quạ không hề thế này.” Chỉ là những con quạ đơn giản bình thường, mà cũng chẳng nhiều đến như thế.
Tiêu Tịch Hòa thầm than khổ trong lòng, tay liên tục vung chảo đánh về phía đám quạ, Liễu An An ở bên cạnh vốn còn cảm thấy vũ khí tiểu sư muội dùng quá bẽ mặt, còn định cho mượn đôi châm Nga Mi của mình, nào ngờ món đồ diệt quạ của sư muội còn hữu dụng hơn đồ của mình nhiều.
“Nhị sư tỷ cẩn thận!” Tiêu Tịch Hòa hoảng hốt hô to, thuận tay vung chảo theo kiểu đánh tennis đánh bay một con quạ khỏi đầu sư tỷ.
Liễu An An: “… Còn cái chảo nào không? Cho ta mượn một cái.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức lấy thêm một chiếc chảo xào từ trong túi ra.
Đàn quạ chết hết con này đến con khác, nhưng số lượng chẳng hề thấy giảm bớt khiến các tu giả sứt đầu mẻ trán.
Tạ Trích Tinh bực dọc nhìn đàn quạ, để mặc Lâm Phàn hộ tống bảo vệ mình.
Một mình Lâm Phàn làm hai phần công việc, khổ không kể xiết, vừa đánh vừa kêu oai oái: “Thiếu chủ, ngài không thể ra tay giúp ta một chút được sao?”
“Không thể.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp lời.
Khóe miệng Lâm Phàn co giật, chỉ đành tiếp tục cố gắng chiến đấu giết quạ. Đúng vào lúc y đang ra sức chém giết, người nào đó ở phía sau bỗng nhấc tay phóng ra một luồng linh lực giết gọn mấy con quạ đang tấn công cách đó 3 mét.
Lâm Phàn sững sờ, quay đầu lại: “Thiếu chủ, ngài nhắm sai hướng rồi, sao lại đánh bên đó làm gì?”
Tạ Trích Tinh dửng dưng liếc nhìn y, không buồn đáp lời.
Trong lòng Lâm Phàn chợt có một suy đoán, y lập tức nhìn về hướng đó một lần nữa, chỉ thấy một người đàn ông sở hữu dung mạo tuấn tú sắc sảo như hồ ly đang cau mày dùng quạt xếp trong tay đánh đuổi đàn quạ.
Lâm Phàn vừa định buông vài lời trêu chọc Tạ Trích Tinh, chợt giật mình nghi hoặc: “Thiếu chủ, vì sao ngài lại giúp người đó?”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn về phía bóng dáng người nào đó đang chật vật chiến đấu, im lặng vài giây bỗng cất giọng nhàn nhạt: “Bởi vì người đó chính là đầu sỏ hại ta mang thai.”
Lâm Phàn chết lặng, quay sang nhìn người đó rồi lại nhìn Tạ Trích Tinh, sau đó lại nhìn về phía bên đó một lần nữa… Người đó đúng là rất đẹp, nhưng rõ ràng là một người đàn ông hàng thật giá thật kia mà?
Y hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó răng rắc, nứt ra rồi vỡ vụn.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 30: Những người không nên đến đều đến cả rồi!
10.0/10 từ 50 lượt.
