Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi!
Thấy hồn phách của Triệu Thiếu Khanh tan vỡ bay khắp nơi, đôi mắt Triệu Vô Trần đỏ ngầu: “Tạ, Trích, Tinh!”
“Có việc gì?” Tạ Trích Tinh nhởn nhơ hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Ngài đánh con người ta hồn phi phách tán mà còn không biết xấu hổ hỏi ngược lại người ta nữa.
Triệu Vô Trần tức đến run người, rút trường kiếm định vung tay lao tới, Tiêu Tịch Hòa lập tức nhắc nhở: “Triệu Tông chủ, hồn phách vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán.”
Theo quy tắc của Tu Tiên giới, chỉ cần hồn phách chưa hoàn toàn tan biến thì vẫn còn cơ hội đầu thai chuyển thế. Nhưng lúc này Triệu Thiếu Khanh đã tản mát đi gần hết, dẫu có gom lại để được đầu thai cũng phải làm lại từ ruồi muỗi đi lên, chẳng biết phải trải qua bao nhiêu kiếp mới có thể trở lại thành người.
Nhưng với Triệu Vô Trần, chỉ cần còn một tia hy vọng, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.
Quả nhiên Triệu Vô Trần vừa nghe cô nói đã thu kiếm lại, sắc mặt âm trầm cấp tốc ra tay bắt đầu thu thập hồn phách còn sót lại của Triệu Thiếu Khanh. Các đệ tử của Ngự Kiếm Tông đưa mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao Tông chủ lại căng thẳng đến thế.
Chẳng phải chỉ là một ác linh chiếm xác của Thiếu tông chủ thôi sao, hồn phi phách tán thì cứ mặc kệ thôi, có gì đáng tiếc đâu? Triệu Vô Trần chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, mặt mày u ám tiếp tục gom góp từng mảnh hồn vụn. Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa ngồi xổm một bên, há hốc mồm chứng kiến cảnh tượng ấy, trong số khán giả đứng ngoài hóng chuyện còn có cả Tạ Trích Tinh.
Bỗng có một tia linh lực bắn vào bắp chân Tiêu Tịch Hòa, không đau không ngứa mà chỉ như đang nhắc nhở. Cô giật mình, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp đôi mắt hoa đào của người đàn ông xa lạ kia.
Hắn ta nhướn mày, ý bảo cô mau mau chuồn đi.
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn len lén kéo nhẹ tay Liễu An An, Liễu An An lập tức hiểu ý lặng lẽ đứng dậy, cả hai men theo vách tường rón rén tiến về phía cửa sổ.
Chỉ còn một bước nữa đã ra ngoài, phía sau bỗng vang đến một giọng nói lạnh lẽo: “Đi đâu?”
Tiêu Tịch Hòa giật bắn mình, chẳng nghĩ ngợi gì đã kéo Liễu An An nhảy ra rồi cắm đầu chạy thẳng ra ngoài. Tạ Trích Tinh nhếch môi cười khẩy, vừa định đuổi theo đã bị một bàn tay chặn lại trước mặt.
“Ma Tôn đại nhân, đa tạ ngài đêm nay đã ra tay tương trợ.” Người nọ cười nói.
Tạ Trích Tinh không cảm xúc: “Tránh ra.”
“E là không được rồi.” Người nọ lại mỉm cười.
Tạ Trích Tinh không muốn nói thêm lời vô nghĩa nào, thẳng thừng công kích về phía đối phương. Người nọ lập tức lùi về sau, vào lúc Tạ Trích Tinh chuẩn bị chạy đuổi theo lại tiến lên ngăn lại. Cả hai lao vào tranh đấu, trong lúc nhất thời linh lực bay loạn xạ làm chấn động đất trời.
Tiêu Tịch Hòa kéo theo Liễu An An chạy được một đoạn khá xa, chợt nghe sau lưng vang lên tiếng đánh nhau dữ dội đã lập tức dừng lại.
“Không ổn! Họ đánh nhau rồi!” Tiêu Tịch Hòa nhìn hai bóng người đang giao đấu giữa không trung phía đằng xa, vẻ mặt lo lắng vô cùng.
“Không sao đâu, Đại sư huynh rất lợi hại.” Liễu An An rất có lòng tin vào sư huynh của mình.
Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Lợi hại hơn Ma Tôn luôn sao?”
“Ngang tài ngang sức…”
Liễu An An còn chưa nói dứt câu, trong nháy mắt ánh sáng trắng lóa rực trời, đến nỗi hai người họ còn vô thức đưa tay lên che mắt. Đợi đến khi bỏ tay xuống đã thấy Đại sư huynh mới giây trước còn đang giao đấu với Tạ Trích Tinh, giờ khắc này đã lao đến trước mặt họ, mỗi tay kéo một người chạy thục mạng.
“Còn ngây ra đó làm gì, chạy mau!”
Liễu An An: “…”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Thế này mà tỷ gọi là ngang tài ngang sức đó hả? Đánh chưa được ba hiệp đã quay đầu bỏ chạy rồi đấy!
“Đại sư huynh… bình thường lợi hại lắm đấy.” Liễu An An vừa bị kéo chạy vừa yếu ớt giải thích, Tiêu Tịch Hòa chỉ biết thở dài bất lực, phen này cô toi rồi.
Ba người chạy chưa được bao xa đã bị mấy Ma tướng chặn lại, còn chưa kịp xông ra khỏi vòng vây, Tạ Trích Tinh đã hiện thân ở ngay phía trước.
Đại sư huynh lập tức che chắn cho hai sư muội ở sau lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Sư phụ ta là ân nhân cứu mạng của cha ngài, ngài không được động đến người của Dược Thần Cốc!”
Nghe cái lý do thoái thác quen thuộc ấy, mí mắt Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An co giật liên hồi…
Liễu An An trốn sau lưng Đại sư huynh, thì thầm hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Chiêu này chúng ta đã xài nhiều lần rồi, giờ còn tác dụng không?”
“Chắc là không.” Tiêu Tịch Hòa mếu máo: “Thân phận của ta đã bị lộ rồi.”
Liễu An An kinh hãi: “Hắn biết muội là…”
Tiêu Tịch Hòa lúng túng gật đầu đầy đau khổ. Lúc ấy tình huống hiểm nghèo, nếu không thành thật nói rõ thân phận sẽ bị ác linh nuốt chửng.
“Vậy phải làm sao đây?” Liễu An An lúc này sốt ruột vô cùng.
Tiêu Tịch Hòa trấn an: “Không sao, còn có Đại sư huynh ở đây mà.”
“Huynh ấy có thể làm được gì chứ?” Nhớ lại cảnh Đại sư huynh mà mình kính yêu vừa mới dẫn đầu kéo bọn nàng bỏ chạy, người làm sư muội như nàng ấy cảm thấy rất thất vọng.
“… Ta nghe thấy hết đấy.” Đại sư huynh giật giật khóe miệng, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ngập tràn vẻ bất lực.
Lúc này Liễu An An mới phát hiện mình quên dùng khẩu quyết truyền âm, thế là biết điều ngậm miệng lại.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, thò đầu ra sau lưng sư huynh, quả nhiên bắt gặp ánh nhìn đầy bất mãn của Tạ Trích Tinh.
“Qua đây.” Hắn nói.
Tiêu Tịch Hòa cười gượng: “Ma Tôn đại nhân, cảm ơn ngài đã cứu mạng ta, ta chỉ muốn…”
“Ta bảo cô qua đây.” Tạ Trích Tinh cười giễu: “Chẳng lẽ còn muốn ta đích thân đến mời sao?”
Tiêu Tịch Hòa run cầm cập, len lén liếc bàn tay hằn những khớp xương rõ ràng của hắn… ừm, chính bàn tay ấy vừa nãy đã đánh lõm đầu Triệu Thiếu Khanh.
Thấy cô mãi chần chừ không chịu đi sang, Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng hết sạch kiên nhẫn: “Tiêu, Tịch, Hòa…”
“Ta không muốn qua đó!” Tiêu Tịch Hòa dốc hết can đảm phản kháng.
Tạ Trích Tinh híp mắt lại: “Cô nói gì?”
“Ta… ta… ta không muốn qua đó, cũng không muốn đi với ngài.” Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, tiếp lấy can đảm từ Đại sư huynh và Nhị sư tỷ, đánh bạo nói quả quyết: “Ma Tôn đại nhân, những gì cần nói đêm qua ta đã nói rõ hết với ngài rồi, ta và ngài từ nay không còn nợ nhau, ngài có thể rộng lượng một chút được không…”
Còn chưa nói hết câu đã bị một luồng lực mạnh mẽ kéo phắt về phía trước, Tiêu Tịch Hòa giật mình hô lên, thân thể không thể kiểm soát cứ thế bị kéo về phía Tạ Trích Tinh. Đại sư huynh nhanh tay nhanh mắt lập tức nắm lấy cánh tay cô, Liễu An An cũng lao lên hỗ trợ, sống chết không để cho cô bị bắt đi.
“Ma Tôn đại nhân, Dược Thần Cốc và Ma Cung qua lại thân thiết đã nhiều năm, mong ngài bình tĩnh lại một chút, đừng để tổn hại đến tình nghĩa đôi bên.” Đại sư huynh cau mày cất giọng nghiêm nghị.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh trở nên u ám, lực kéo càng mạnh hơn.
Một bên là Đại sư huynh và Nhị sư tỷ, một bên là Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa bị kẹp giữa hai luồng sức mạnh kéo căng, cảm giác như cả người sắp bị xé đôi đến nơi. Sức kéo lên đến cực hạn, cô đau đớn đến mức nhăn mặt rên lên một tiếng, vô thức ngẩng đầu ưỡn cổ lên.
Tạ Trích Tinh ngước mắt, vừa hay trông thấy vết bầm tím trên cổ cô.
Đó là dấu vết Triệu Thiếu Khanh gây ra, hắn đã đến quá muộn.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lập tức tối sầm lại, hắn buông tay làm lực kéo bỗng biến mất, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An không kịp đề phòng đã ngã ngửa ra sau theo quán tính, may mà Đại sư huynh kịp thời lùi lại mấy bước, mỗi tay kéo một người lại mới giúp cả hai không ngã xuống đất.
“Khụ khụ khụ…” Tiêu Tịch Hòa đứng dựa vào cánh tay Đại sư huynh ho kịch liệt đến nỗi trào nước mắt.
Tạ Trích Tinh đứng yên tại chỗ, ánh mắt u ám nhìn cô không rời.
Tiêu Tịch Hòa dần bình tĩnh lại, nhưng khi chạm phải ánh nhìn ấy chẳng hiểu vì sao lại chột dạ, cô do dự một lát rồi đứng thẳng người dậy: “Ma Tôn đại nhân…”
Cô còn chưa kịp nói, từ đằng xa bỗng cuồn cuộn một trận ma khí lao đến, cô ngẩng đầu nhìn sang, ngay lập tức nhìn thấy một Ma tướng lạ mặt xuất hiện, bước thẳng đến trước mặt Tạ Trích Tinh: “Thiếu chủ, Tôn thượng mời ngài trở về ngay.”
Đại sư huynh nghe vậy thầm thở phào nhẹ nhõm, dùng truyền âm nói nhỏ với hai sư muội: “Chắc là sư phụ đến Ma giới rồi.”
Liễu An An hay tin cũng thả lỏng hơn nhiều, chỉ có Tiêu Tịch Hòa vẫn đối diện với Tạ Trích Tinh bằng tâm trạng rối bời.
Thấy Tạ Trích Trinh không đếm xỉa gì đến mình, Ma tướng do dự giây lát mới cắn răng nói tiếp những lời còn lại: “Tôn thượng còn nói, mong Thiếu chủ hiểu rõ chừng mực.”
Tạ Trích Tinh chẳng thèm ngó ngàng đến Ma tướng, chỉ lẳng lặng nhìn Tiêu Tịch Hòa, cô gượng gạo lên tiếng: “Ma Tôn.”
“Ta không giết cô, cũng không phạt cô.” Tạ Trích Tinh không chút cảm xúc, ngập ngừng hồi lâu mới nói tiếp: “Qua đây.”
Không giết cũng không phạt, đêm qua hắn cũng từng nói như thế, nhưng lúc đó Tiêu Tịch Hòa không tin, còn giờ cô tin thật rồi.
Rõ ràng là chuyện tốt, nhưng vì thế mà cô lại càng khó xử hơn.
Thấy cô do dự, Liễu An An vội truyền âm: “Tiểu sư muội đừng sợ, có lão Ma Tôn chống lưng rồi, muội cứ thẳng thừng từ chối là được.”
Khi nàng ấy nói những lời này không hề tránh né sư huynh mình, Đại sư huynh nhìn qua nhìn lại giữa hai người rồi lại nhìn vào Tạ Trích Tinh ở đối diện, hai hàng chân mày từ từ nhướn lên.
Xem ra, chuyện này có vẻ không khớp với những lời Nhị sư muội kể hôm nay cho lắm.
Lúc này mấy người họ đang ở trong rừng núi của Ngự Kiếm Tông, bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Gió thổi nhẹ làm lá cây xào xạc càng khiến khoảng lặng thêm nặng nề.
Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa vẫn mỉm cười gượng gạo nói: “Xin lỗi Ma Tôn, ta không thể đi cùng ngài được.”
Khí thế xung quanh Tạ Trích Tinh lập tức trở nên lạnh lẽo.
Tiêu Tịch Hòa vội giải thích: “Ở bên ngài thực sự rất vui, nhưng ta vẫn muốn ở lại Dược Thần Cốc hơn. Hay là thế này đi, sau này nếu ngài muốn ăn ngon cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào, hoặc là ta sẽ định kỳ nấu vài món rồi nhờ người mang đến cho ngài…”
“Cô cho rằng ta tìm cô lâu như vậy là vì ham một miếng ăn của cô sao?” Giọng hắn phẳng lặng như mặt hồ.
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa thực sự đã nghĩ như thế, nhưng khi bị hỏi thẳng lại không dám thừa nhận.
Tạ Trích Tinh trừng mắt nhìn cô rất lâu, ánh mắt thoáng qua vẻ chế giễu: “Đồ ngu.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Sao lại mắng người ta nữa vậy!
“Ta cho cô một cơ hội cuối cùng, cô có qua đây hay không?” Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt cô.
Tiêu Tịch Hòa cắn môi khó xử, sự do dự của cô chính là câu trả lời.
Trong đáy mắt Tạ Trích Tinh như dựng lên một dãy núi tuyết vạn dặm lạnh lẽo tột cùng, lời hắn nói ra lại thản nhiên đến đáng sợ: “Sau này gặp lại nhớ tránh xa ta ra một chút, ta sợ sẽ không kiềm chế được g**t ch*t cô.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, đợi đến khi hoàn hồn lại hắn đã vung tay áo đi xa. Ma tướng đến khuyên cũng ngập ngừng không dám hó hé, chỉ thở dài một tiếng rồi dẫn theo đám người trong Ma giới rời đi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn theo bóng họ khuất dần, hai chân bỗng mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
“Tiểu sư muội! Tiểu sư muội! Muội không sao chứ?” Liễu An An vội vàng đỡ cô dậy.
Tay chân Tiêu Tịch Hòa mềm rũ, giọng nói cũng yếu ớt: “Không sao… ta không sao…”
Liễu An An lo sốt vó, còn đang định hỏi thăm xem tiểu sư muội không khỏe ở đâu, Đại sư huynh đã dùng linh lực kiểm tra một lượt: “Chỉ kiệt sức mà thôi, không có gì đáng ngại.”
Lúc này Liễu An An mới yên tâm, ngồi xuống cạnh cô một lát mới hỏi: “Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Sao muội lại bị Triệu Thiếu Khanh bắt?”
Tiêu Tịch Hòa dần lấy lại bình tĩnh kể tóm tắt mọi chuyện diễn ra hôm nay cho hai người họ nghe, Liễu An An tức giận: “Cái tên khốn kiếp Triệu Thiếu Khanh, đã hãm hại biết bao nhiêu mạng người mà còn dám làm càn như thế!”
Nói đến đây, nàng ấy bỗng khựng lại, nhíu mày hỏi: “Nếu hắn muốn bắt muội sao tối qua không ra tay, mà lại phí công tốn sức dẫn dụ ta rời đi để muội một mình đến tìm hắn?”
Tiêu Tịch Hòa không biết trả lời như thế nào.
Đại sư huynh đã biết chuyện cả hai lên kế hoạch tìm Triệu Thiếu Khanh để giải độc, nghe vậy chỉ nhếch môi mỉm cười: “Tối qua tiểu sư muội không hề đi tìm Triệu Thiếu Khanh phải không?”
“… Ừm, ta tìm Ma Tôn.” Tiêu Tịch Hòa thấy sư huynh đã đoán được, cũng không giấu nữa.
Liễu An An hít sâu một hơi: “Muội lại đi tìm Ma Tôn rồi à? Giải độc chưa?”
“Còn thiếu một chút nữa là giải hết toàn bộ rồi.” Tiêu Tịch Hòa thành thật trả lời.
Liễu An An nhìn cô, bỗng cảm khái: “Trước đây ta cứ nghĩ Ma Tôn nóng nảy lắm, giờ xem ra hắn rất có kiên nhẫn đấy chứ.”
Vắt kiệt lông trên thân thể một con cừu mà nó vẫn không phát điên, chẳng phải tốt tính thì là gì.
“Cũng chưa chắc là vì tốt tính đâu.” Đại sư huynh bật cười, thấy hai sư muội đều đơ mặt ra khó hiểu, hắn ta cũng chẳng buồn giải thích thêm.
Tiêu Tịch Hòa chán nản một lúc rồi cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói gì thì nói cô và Tạ Trích Tinh cũng không phải người cùng đường, một người theo đuổi sự yên ổn, một người ưa k*ch th*ch mạo hiểm, giờ đây có thể tách nhau ra cũng xem như may mắn. Cùng lắm cô cứ sống những ngày yên bình của riêng mình trước, đợi đến khi tình tiết câu chuyện phát triển đến đoạn bất lợi với Tạ Trích Tinh thì nhắc hắn một tiếng là được.
Dù sao bây giờ cô có nói hắn cũng chẳng tin.
Tiêu Tịch Hòa thở phào một hơi lấy lại tinh thần, quay sang người đàn ông giống hồ ly bên cạnh: “Tịch Hòa vẫn chưa chính thức bái kiến Đại sư huynh.”
Tạ Trích Tinh đã tha cho cô, cô cũng chẳng cần dùng tên giả nữa.
“Tiểu sư muội lễ phép quá.” Người đàn ông mỉm cười nói.
Liễu An An vội giới thiệu: “Suýt nữa quên mất chuyện này luôn… để ta giới thiệu đàng hoàng nhé. Tiểu sư muội, đây là Đại sư huynh Hứa Như Thanh của chúng ta. Đại sư huynh, đây là tiểu sư muội A… Tiêu Tịch Hòa.”
Nghe nhắc đến sư phụ, Tiêu Tịch Hòa mới sực nhớ ra: “Sao sư phụ lại biết chuyện Tạ Trích Tinh tìm được ta?”
“Đúng đó, sao huynh biết được?” Liễu An An cũng tò mò hỏi theo.
Hứa Như Thanh thong thả đi xuống núi: “Ta và sư phụ đều đi đến Nam Thành chữa trị bệnh dịch nên vừa khéo gặp được nhau. Trước đó bọn ta bận tối mắt tối mũi nên chẳng kịp chú ý chuyện của các muội. Gần đây dịch bệnh mới được khống chế, ta mới nghe tin Tạ Trích Tinh đã bao vây Ngự Kiếm Tông từ lâu rồi. Sư phụ đoán các muội gặp nạn, thế là bọn ta chia ra làm hai đường, ta đến Ngự Kiếm Tông tìm các muội, sư phụ thì sang Ma giới tìm Tạ Vô Ngôn.”
“Thì ra là vậy.” Tiêu Tịch Hòa thở hắt ra: “Đã khiến sư phụ và sư huynh phải nhọc lòng rồi.”
“Ta cũng chẳng làm gì, mấy ngày nay vất vả cho các muội nhiều.” Ánh mắt Hứa Như Thanh nhìn hai người họ đầy vẻ ôn hòa như bậc cha chú nhìn con cháu mình.
Mọi hành động cử chỉ của Hứa Như Thanh đều nhẹ nhàng tùy ý, ngay cả giọng nói cũng thờ ơ chẳng mấy cảm xúc nhưng lại có một sức trấn an kỳ lạ. Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An nghe vậy, nhớ đến những gian truân đã gặp phải mấy ngày qua, ai nấy đều thấy tủi thân muốn trào nước mắt.
“Vất vả thì vất vả, nhưng chuyện hai muội ân cần chữa bệnh cho một người chết như bệnh nhân thực thụ bấy lâu nay hại Dược Thần Cốc mang nhục, ta vẫn phải báo lại với sư phụ.” Hứa Như Thanh tiếp lời.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Liễu An An: “…”
Hứa Như Thanh cười híp mắt: “Bây giờ chúng ta về nhà thôi.”
Nói đoạn, hắn ta lấy ra một pháp khí phi hành thượng hạng, nhấc chân bước lên trước.
Tiêu Tịch Hòa nhìn dáng vẻ nhàn nhã của sư huynh, nói thế nào cũng không gán mác nổi ba chữ “thích mách lẻo” với con người này, bèn len lén hỏi Liễu An An: “Huynh ấy chắc sẽ không…”
“Huynh ấy có đấy.” Liễu An An tuyệt vọng, Đại sư huynh nhà nàng ấy cái gì cũng tốt, chỉ có một tật xấu là thích mách lẻo.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
3 ngày sau, Hứa Như Thanh đã dùng hành động thực tế để chứng minh hắn ta có mách lẻo thật.
“Mất mặt! Nhục nhã! Trò hề cho thiên hạ! Hai đứa mau biến về phòng chép phương thuốc cho ta, không đủ 500 bản đừng hòng ra khỏi cửa!”
Giọng rống giận như sấm của Liễu Giang vang vọng khắp trong cốc, Tiêu Tịch Hòa còn chưa kịp cảm thán cuối cùng mình cũng đã được về nhà, đã bị ép vừa bò vừa chạy trối chết vào động của Đại sư tỷ.
Trong khi Tiêu Tịch Hòa đang khổ sở trốn trong động chép phương thuốc, Tạ Trích Tinh cũng đã trở về Ma giới.
Vùng trời bên trên Ma giới bao năm qua vẫn được bao phủ bởi một tầng ma khí lơ lửng như khói đen, bên trên Ma Cung lại càng dày đặc hơn. Tạ Trích Tinh bình thản bước vào cung điện đen thẫm, băng qua từng cánh cửa từng hành lang, cuối cùng đến điện Nghị Sự ngay giữa trung tâm.
Tạ Vô Ngôn ngồi trên chiếc ghế lớn được đúc từ huyền thiết hắc kim, vừa nghe thấy tiếng động đã chầm chậm dời mắt xuống bên dưới, nhìn đứa con trai đã nhiều năm không gặp.
Vẻ bề ngoài Tạ Vô Ngôn được giữ lại ở mức hơn 40 tuổi, mặt mũi cũng có vài ba phần tương tự với Tạ Trích Tinh, nhưng so với vẻ tuấn tú quá mức của con trai thì trông ông đứng đắn và nghiêm nghị hơn nhiều, giữa mày mắt mang theo uy thế tự nhiên của người đứng đầu.
“Con về rồi.” Tạ Trích Tinh nhàn nhạt lên tiếng.
Tạ Vô Ngôn chớp mắt: “Con đang bất mãn.”
Tạ Trích Tinh im lặng.
“Năm đó Dược Thần Cốc có ơn cứu mạng bản tôn, Liễu Giang đích thân tới nhà nhờ cậy, bản tôn không thể từ chối.”
Giọng điệu ông ấy vẫn bình bình, chẳng nghe ra cảm xúc: “Con cũng chẳng còn nhỏ nữa, chắc hẳn cũng biết thông cảm cho cha.”
Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nhìn ông ấy, sau đó quay người đi ra ngoài.
Người cha nào đó vừa rồi còn nghiêm nghị đã chẳng giả vờ thêm được nữa, vội vàng bật dậy khỏi ghế chạy đuổi theo: “Con giận thật à? Ta cũng chỉ muốn tốt cho con thôi! Trần đời có ai đuổi theo một cô nương lên trời xuống đất suốt 2 năm, đến cuối cùng còn chẳng phải để trả thù, nếu truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa.”
“Sao cha biết không phải để trả thù?” Tạ Trích Tinh điềm nhiên hỏi lại.
Tạ Vô Ngôn bật cười: “Nếu muốn trả thù thì sao con phải ở Ngự Kiếm Tông lâu như thế? Cô nương đó dáng dấp ra sao, mau cho ta nhìn thử xem, để xem nó có thần thông gì mà mê hoặc được con trai ta thành ra thế này.”
Tạ Trích Tinh dừng bước: “Cha nói đủ chưa?”
“Sao mà nóng nảy thế?” Tạ Vô Ngôn ngạc nhiên: “Chẳng qua chỉ là một cô nương thôi mà, có đến mức phải trưng mặt lạnh với cha ruột của mình vậy không? Với lại ta cũng nhớ con thật nên mới sai người gọi con về chứ bộ.”
“Con bị nhốt mười mấy năm, giờ cha mới nhớ đến con?” Tạ Trích Tinh nhìn về phía ông ấy với ánh mắt châm biếm.
Tạ Vô Ngôn hơi chột dạ: “Ta bận bế quan tu luyện còn gì.”
Tạ Trích Tinh cười giễu, sải bước đi thẳng về phía trước.
Tạ Vô Ngôn vẫn tiếp tục đuổi theo: “Mười mấy năm thôi mà, với tu vi của con chút thời gian ấy chẳng qua chỉ như hạt cát trong sa mạc, con còn chấp nhặt với ta làm gì? Với lại ta cũng đâu để bọn chó má kia bắt nạt con trai ta đâu, phải xác nhận chắc chắn con không sao rồi ta mới mặc kệ đó chứ. Con ở Bối Âm Cốc bao năm chẳng phải vẫn tu dưỡng khỏe mạnh đấy sao…”
Tạ Trích Tinh bước vào điện Long Khê của mình, dứt khoát muốn đóng cửa lại.
Tạ Vô Ngôn lập tức dùng tay chặn cửa, hai cha con một trong một ngoài cứ thế giằng co không ai nhường ai.
“Buông tay.” Tạ Trích Tinh cau mày.
Tạ Vô Ngôn nhìn chằm chằm hắn một lúc, bỗng thở dài: “Nếu con thích người ta thật, vậy chúng ta cứ theo quy củ trong nhân gian dùng tam thư lục lễ cưới cô nương đó về nhà, thế nào?”
“Không cần đâu.” Sắc mặt Tạ Trích Tinh u ám hẳn: “Con với nàng ta từ nay về sau chẳng còn dính dáng gì đến nhau nữa.”
Tạ Vô Ngôn muốn cười, nhưng đối diện với ánh mắt hung thần của Tạ Trích Tinh chỉ có thể kìm lại: “Vậy… con buông được không?”
Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại: “Cha nghĩ sao?”
“… Chắc sẽ được thôi, con trai ta xưa nay là người cầm lên được bỏ xuống được mà.”
Tạ Vô Ngôn vừa thấy hắn sắp nổi giận, vội vàng dỗ dành: “Thôi được rồi, mấy hôm nữa ta sẽ chiêu nạp mỹ nhân khắp nơi về hậu cung cho con, đảm bảo con sẽ quên sạch cái đứa không biết tốt xấu kia.”
Tạ Trích Tinh hất tay ông ấy ra, đóng sầm cửa lại.
Tạ Vô Ngôn bất lực, chỉ đành đứng ngoài nói vọng vào nhắc nhở: “Đã nói buông được thì sau này đừng dây dưa với người ta nữa, Dược Thần Cốc tính cả người với heo cộng lại cũng chỉ có 4 đồ đệ, Liễu Giang còn nổi tiếng bênh vực người mình. Con còn trêu chọc người ta nữa, cha con cũng khó xử lắm.”
“Đừng làm phiền con.” Giọng Tạ Trích Tinh vang lên từ trong điện.
Tạ Vô Ngôn vừa quay đầu định đi đã bắt gặp ánh mắt của cung nhân đang len lén nhìn. Cung nhân không ngờ mình lại bị bắt quả tang, hoảng hốt đứng thẳng người dậy nhìn thẳng về phía trước.
Tạ Vô Ngôn hừ một tiếng, cố cứu vãn thể diện: “Thằng nhóc chết tiệt, may cho con là giờ ta tốt tính hơn trước nhiều rồi đó…”
Trong điện Long Khê, Tạ Trích Tinh chán nản ngồi trên sạp nhìn ánh sáng yếu ớt đặc trưng của ban ngày ở Ma giới xuyên qua cửa sổ, bị song cửa chia thành từng mảng sáng nhỏ chiếu loang lổ xuống đất.
Hắn ngồi bất động rất lâu, cáu kỉnh nhấc tay đập vỡ bình hoa bên cạnh, chiếc bình sứ vỡ tan thành từng mảnh, các mảnh sứ bắn tung tóe văng về phía mắt hắn, nhưng khi còn cách đồng tử chừng một tấc đã bị một tầng khí vô hình chặn lại rồi rơi đồng loạt xuống đất.
***
Tết Trung Thu vừa qua, tiết trời đã thực sự trở lạnh.
Cây lựu trong Dược Thần Cốc đã ra đầy quả, Tiêu Tịch Hòa thấy không ai hái bèn xắn tay áo tự tay hái được một giỏ đầy.
“Tiểu sư muội thích ăn lựu hả?” Liễu An An nghe thấy tiếng động cũng chạy tới góp vui.
Tiêu Tịch Hòa đang trèo trên cây, nghe vậy bèn cười đáp: “Vừa rồi ta có nếm thử một quả, ngọt lắm, tỷ muốn ăn không?”
Liễu An An lắc đầu lia lịa: “Không ăn, nhả hạt thì phiền, không nhả lại mắc nghẹn, ta chẳng thích.”
“So với các loại ăn quả khác, quả lựu không mấy được ưa chuộng.” Hứa Như Thanh cũng đúng lúc đến nơi.
Tiêu Tịch Hòa cười nói: “Nhưng không ăn để rụng hết thì uổng lắm, để ta ép lấy nước làm nước ép lựu cho mọi người thưởng thức nhé.”
“Muội lại định nấu món ngon rồi hả?” Hai mắt Liễu An An sáng lên.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu.
Liễu An An và Hứa Như Thanh nhìn nhau rồi cùng bước tới giúp đỡ.
Ba người trở về Dược Thần Cốc thấm thoát đã gần 1 tháng, Hứa Như Thanh cũng dần có nhận thức rõ ràng về tài nghệ nấu nướng của sư muội. Dù hắn ta không mê ăn uống cho lắm, nhưng ai mà chẳng thích được ăn ngon chứ?
Ba sư huynh muội đang phối hợp hái lựu, Liên Nhi sư tỷ cũng dắt theo con nhỏ đến góp vui, đồ đệ của Dược Thần Cốc đã đến đông đủ, tụ lại một chỗ náo nhiệt đến mức mấy cây lựu đáng thương đều bị tàn sát.
Liễu Giang từ đằng xa trông thấy cảnh tượng đó, còn làu bàu trong miệng: “Nếu chịu bỏ bấy nhiêu tâm tư vào y thuật thì đâu đến mức chữa bệnh cho người chết mấy chục ngày!”
“Thôi thôi, ông phạt cũng đã phạt rồi, mắng cũng đã mắng rồi, chuyện từ đời nào mà cứ định lôi ra nói mãi sao.” Tân Nguyệt quở trách.
Liễu Giang xụ mặt: “Làm sao, ta là Cốc chủ của Dược Thần Cốc, chẳng lẽ không có quyền được nói bọn nó mấy câu à?”
“Nói nói nói, ông cứ mặc sức nói đi, có ngon thì lát nữa Tịch Hòa nấu món ngon xong ông đừng ăn!” Tân Nguyệt nói xong đã xoay người đi tìm bọn nhỏ.
Liễu Giang tức đến mức râu tóc dựng đứng: “Đệ tử ta nấu đồ ngon, mắc gì lại không được ăn! Rốt cuộc bà đứng về phe nào hả?!”
Tân Nguyệt trợn mắt lườm ông ấy, đỏng đảnh rời đi.
Nửa canh giờ sau đồ ăn được dọn lên, cả nhà quây quần bên bàn ăn, ngay cả Liên Nhi cũng được chia cho một miếng bánh xốp lựu to đùng.
Các thành viên trong Dược Thần Cốc đều là người rộng lượng tốt tính, dù Liên Nhi là heo cũng không ngăn được họ ăn thịt heo gặm giò heo. Chẳng qua mỗi lần có những món liên quan đến heo, họ sẽ không gọi Liên Nhi đến dùng bữa cùng, còn những bữa khác vẫn để nó cùng dự.
Liên Nhi sư tỷ dường như cũng chẳng bận tâm mấy, nó là con heo sống nhiều năm nên đã sinh ra chút linh trí, từ tận đáy lòng nó vẫn luôn cho rằng mình khác hẳn đồng loại.
“Đại sư tỷ ăn chậm thôi, chừa cho A Dã một miếng.” Tiêu Tịch Hòa nhắc nhở.
Liên Nhi liếc cô, chần chừ một lát mới cắn ra một miếng nhỏ đưa sang cho đứa con mình khổ sở sinh ra. A Dã nhìn miếng bánh chút xíu bằng cái trứng gà trước mặt, kêu “ục ục” hết sức tủi thân.
Tiêu Tịch Hòa không nỡ nhìn thêm nữa, bèn gọi A Dã lại: “Đến đây, ăn phần của ta này.”
A Dã mừng rỡ chạy ục ịch tới, Tiêu Tịch Hòa mỉm cười xoa đầu nó, đặt miếng bánh của mình trước mặt nó.
“Tiểu sư muội tốt thật đó, bảo sao A Dã lại thích muội như vậy.” Liễu An An tấm tắc khen.
Tiêu Tịch Hòa cười: “Ta với A Dã có duyên mà.”
“Đúng là có duyên thật, nếu không nhờ muội, chỉ sợ Liên Nhi và A Dã đã có một đứa phải chầu trời rồi.” Tuy rằng Đại sư huynh Hứa Như Thanh đã rất lâu không về cốc nhưng vẫn biết không sót một tin tức nào.
Liên Nhi sư tỷ lập tức nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa bằng ánh mắt cảm kích.
Tiêu Tịch Hòa hơi ngượng: “Thật ra ta chẳng làm gì cả…”
“May mắn cũng là một trong những điều kiện để trở thành y tu hàng đầu, tiểu sư muội đã sở hữu tố chất đó, đừng tự xem nhẹ mình.” Liễu An An nói ngay.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Vâng!”
“Nhưng thực lực còn yếu lắm, tiểu sư muội vẫn phải cố gắng nhiều thêm mới được.” Hứa Như Thanh thong thả lên tiếng nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tiếp xúc lâu với nhau, cô cũng biết được đại khái tính nết của vị sư huynh này, vừa láu cá vừa nham hiểm.
Quả nhiên, vừa nghe Hứa Như Thanh mở lời, Liễu Giang lập tức nghĩ đến điều gì đó. Tiêu Tịch Hòa vội gắp ngay cho ông ấy một cái đùi gà: “Thịt gà được ướp bằng nước lựu, mùi vị thanh ngọt rất ngon, sư phụ nếm thử xem.”
Ăn của chúa thì phải múa tối ngày, Liễu Giang biết điều ngồi yên trở lại.
Cả nhà lại tiếp tục ăn cơm, Tiêu Tịch Hòa bặm môi u ám lườm Hứa Như Thanh, hắn ta lại dùng nụ cười ôn hòa đáp lại. Cô im lặng một lát, sau đó thẳng thừng cầm bát cơm của sư huynh đổ cho A Dã.
Hứa Như Thanh: “…”
“A Dã, mau cảm ơn sư bá đi.” Liễu An An nhanh miệng đánh đòn phủ đầu.
A Dã kêu “ẹc ẹc” tỏ ý cảm ơn.
Liễu An An đắc ý nháy mắt với Tiêu Tịch Hòa, cô bèn gắp cho nàng ấy một cái cánh gà: “Cảm ơn Nhị sư tỷ.”
“Việc nên làm.” Liễu An An vui vẻ nhận lấy.
Khóe miệng Hứa Như Thanh co rút, ánh mắt vô tội nhìn sang Tân Nguyệt: “Sư nương…”
“Không được bắt nạt sư huynh các con.” Tân Nguyệt cố nhịn cười, nghiêm giọng dạy bảo hai cô nương tinh nghịch rồi mới quay sang Hứa Như Thanh: “Ai bảo con suốt ngày trêu chọc hai đứa nó.”
“Con cũng không ngờ, tiểu sư muội còn khó trêu hơn cả An An.” Hứa Như Thanh thở dài.
Tiêu Tịch Hòa bật cười, xới lại cho Hứa Như Thanh một bát cơm mới, thế là sư huynh muội đã hòa thuận trở lại.
Sau bữa trưa, Tiêu Tịch Hòa không rời đi ngay mà ngồi lại đưa hai tay ra ra cho sư huynh và sư phụ bắt mạch. Liễu An An và Tân Nguyệt ngồi đối diện, ai nấy đều căng thẳng chờ đợi kết quả.
Một lúc lâu sau, Liễu Giang mới đắn đo nhìn sang Hứa Như Thanh: “Con thấy sao?”
“Độc còn sót lại đúng là không nhiều lắm.” Hứa Như Thanh trầm ngâm: “Chắc hẳn trong 30 năm tới sẽ không tái phát.”
Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt.
“50 năm luôn sao!” Tiêu Tịch Hòa xúc động: “Hạnh phúc quá đi thôi!”
Tính cả hơn 20 năm sống ở thế giới hiện thực trước đó, chẳng phải cô sẽ sống đến 70 – 80 tuổi mới chết hay sao? Đã vậy còn sống khỏe mạnh không bệnh không tật trẻ mãi không già, chất lượng cuộc sống cao đến mức đáng ghen tỵ.
Tiêu Tịch Hòa vui mừng từ tận đáy lòng, nhưng Liễu Giang lại gai mắt: “Không có tiền đồ! Với tu vi hiện giờ của con, 50 năm gọi là yểu mệnh biết không hả?”
“Nhưng Hợp Hoan Cổ không có thuốc giải, con còn biết phải làm sao đây?” Tiêu Tịch Hòa bất lực, tìm Tạ Trích Tinh ư? Không thể nào. Trước đó lúc hắn đòi đánh đòi giết cô, dù cô sợ thật nhưng chưa từng cảm thấy hai người đã thật sự xa cách. Nhưng hôm đó khi chia tay, cô có thể rõ ràng cảm nhận được hắn đã thật sự muốn cắt đứt quan hệ với cô thật rồi.
… Dù rằng với cô đó là chuyện tốt, nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi buồn âm ỉ.
Có lẽ vì nhìn thấy tâm trạng cô sa sút, Liễu Giang dịu giọng trấn an: “Đừng nản chí, y tu muốn tìm một người đàn ông có thể chất thuần âm không quá khó, chỉ cần người đó sống đến 15 tuổi buộc sẽ mời đại phu thôi.”
“Còn 50 năm nữa mà, chắc sẽ có cách thôi.” Hứa Như Thanh cười nói.
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy cũng cười theo “Cảm ơn sư phụ, cảm ơn sư huynh.”
Dù chẳng biết con đường phía trước ra sao, nhưng hiện giờ cô có một đại gia đình bầu bạn bên cạnh, cô cảm thấy rất hạnh phúc… Đáng tiếc niềm hạnh phúc ấy chẳng kéo dài quá lâu, Hứa Như Thanh bỗng hỏi: “Tiểu sư muội, 10 phương thuốc mà hôm qua sư phụ bảo muội học thuộc, muội đã thuộc hết chưa?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Một khắc sau, Dược Thần Cốc lại vang lên tiếng gào thét giận dữ của Liễu Giang khiến bầy chim giật mình bay tán loạn.
***
So với cảnh tượng thoải mái trong Dược Thần Cốc, bầu không khí ở Ma Cung càng lúc càng nặng nề.
Sau khi chứng kiến con trai nôn mửa lần thứ n kể từ khi gặp mặt, Tạ Vô Ngôn cuối cùng cũng nghiêm mặt hỏi: “Rốt cuộc con bị làm sao?”
“Không biết.” Tạ Trích Tinh phiền muộn vô cùng, cau mày nói: “Thần hồn vẫn ổn, thức hải nguyên vẹn, ngũ tạng lục phủ không tổn thương, con đã tự kiểm tra cả ngàn lần vẫn chẳng tìm ra nguyên do.”
Sau khi trở về Ma giới, cảm giác buồn nôn xuất hiện với tần suất càng thường xuyên hơn, khiến tâm trạng của hắn đã tệ lại càng thêm tệ.
“Con cũng không phải y tu, tự kiểm tra cũng chưa chắc tra ra được gì. Nếu thật sự không ổn nữa, hay là ta mời Liễu Giang đến xem cho con nhé?” Tuy rằng Ma giới cũng có y tu, nhưng Tạ Vô Ngôn vẫn tin tưởng Liễu Giang hơn.
Đáng tiếc Tạ Trích Tinh lại không nghĩ như vậy, vừa nghe đến cái tên Liễu Giang, hơi thở quanh người hắn lạnh hẳn đi: “Không cần.”
“Nhưng mà…”
“Con đã nói là không cần.” Tạ Trích Tinh gằn giọng cắt ngang lời ông ấy.
Tạ Vô Ngôn nhìn đứa con bất hiếu này, bất lực vì không có cách nào khác: “Vậy gọi Ma y đến khám nhé? Con không thể để tình trạng này kéo dài mãi được.”
Lần này Tạ Trích Tinh lại không nói gì.
Tạ Vô Ngôn thấy vậy mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng sợ tính tình con trai thất thường sẽ đổi ý, bèn hạ lệnh ngay lập tức: “Người đâu! Gọi Lâm Phàn tới đây!”
“Tuân lệnh!”
Một Ma tướng chẳng biết từ đâu xuất hiện, đáp một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.
Tạ Vô Ngôn vỗ vai con trai: “Những năm con rời khỏi Ma giới, Lâm Phàn đã tiến bộ rất nhanh, giờ nó đã là Ma y có thể một mình đảm đương công việc được rồi, để nó khám cho con, chắc chắn có thể tìm ra nguyên nhân.”
Nói đến đây, chẳng biết nghĩ đến điều gì, ông ấy lại thấy chua xót: “Bất kể con mắc bệnh gì, dù cha có phải bán nồi bán bát cũng sẽ tìm thầy trị bệnh lo thuốc thang cho con.”
“Không cần bán nồi bán bát đâu, bán viên dạ minh châu của cha là được rồi.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp lời.
Tạ Vô Ngôn nghẹn họng: “… Yên tâm đi, chắc con không bị bệnh gì đâu.”
Tạ Trích Tinh lạnh nhạt lườm ông ấy.
Đối diện với ánh mắt sắc lẹm của con trai, Tạ Vô Ngôn áp lực muốn chết, may mà Lâm Phàn tới nhanh giúp giảm bớt phần nào áp lực cho ông.
“Thiếu chủ~~~!” Lâm Phàn nhào tới ôm lấy Tạ Trích Tinh.
Hắn lập tức dựng khí tường vô hình chặn người nọ lại: “Có gì thì nói, đừng động tay động chân.”
“Ngài đúng là chẳng thay đổi chút nào.” Lâm Phàn than thở.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn y: “Ngươi cũng vậy.”
Lâm Phàn lập tức nghẹn họng, y chỉ kém Tạ Trích Tinh mấy tuổi, vậy mà lại mang gương mặt non choẹt như thiếu niên 16 – 17. Nguyện vọng lớn nhất của Lâm Phàn suốt bao nhiêu năm nay là trưởng thành cho ra dáng người lớn một chút, thế nên y ghét nhất người khác nói mình “chẳng thay đổi gì cả”. Nếu ai dám nói, y nhất định sẽ vặn cổ người ta.
Nhưng Tạ Trích Tinh nói, y không dám làm liều.
Sợ con trai đắc tội đại phu sẽ bị ảnh hưởng không hay, Tạ Vô Ngôn vội xen vào giảng hòa: “Thôi nào, hai đứa muốn nói gì để sau hẵng nói được không, việc quan trọng nhất bây giờ là khám cho Trích Tinh đã.”
“Phải phải, ngài thấy không khỏe ở đâu?” Lâm Phàn hỏi ngay.
Tạ Vô Ngôn chủ động kể hết toàn bộ các triệu chứng, Lâm Phàn trầm ngâm một lát: “Nghe có vẻ không phải bệnh gì nghiêm trọng, nhưng xuất hiện trên cơ thể Thiếu chủ quả thật có hơi kỳ lạ.”
Tu sĩ có tu vi càng cao, thân thể sẽ càng khác biệt với người phàm, những triệu chứng như ớn lạnh buồn nôn này đến tu sĩ kỳ Luyện Khí cũng hiếm khi gặp phải. Thế mà lại xuất hiện ở tu sĩ cao giai như Tạ Trích Tinh, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
“Ta cũng nghĩ vậy, ngươi mau khám cho Trích Tinh đi.” Tạ Vô Ngôn thúc giục.
Lâm Phàn gật đầu, đầu ngón tay tụ lại một luồng ma khí màu đen tím rồi nhấc tay đặt lên trán Tạ Trích Tinh. Luồng ma khí theo tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường bắt đầu di chuyển dần xuống dưới, khi đến vùng bụng bỗng đột ngột dừng lại.
“… Ể?” Sắc mặt Lâm Phàn trở nên kỳ quái, như sợ mình nhìn nhầm, y lại kiểm tra thêm mấy lần nữa.
Tạ Vô Ngôn thấy vậy, trái tim lập tức căng thẳng hẳn lên: “Sao vậy?”
Lâm Phàn ngẩng đầu đối với ánh mắt của Tạ Trích Tinh, im lặng hồi lâu mới rút tay về, vẻ mặt phức tạp mở lời: “Tra ra được rồi.”
“Tra ra được là tốt.” Tạ Vô Ngôn thở phào: “Ta đã nói mà, mấy năm nay Lâm Phàn tiến bộ nhiều lắm. Con tự kiểm tra cả trăm lần không ra, nó vừa đến đã tìm được nguyên nhân ngay, chắc việc chữa trị cũng không khó đâu ha… À đúng rồi, Trích Tinh bị bệnh gì vậy?”
Tạ Trích Tinh cũng nhìn về phía Lâm Phàn.
Lâm Phàn chầm chậm thở ra một hơi, nét mặt nghiêm túc nói: “Thiếu chủ… có thai rồi.”
Tạ Vô Ngôn: “…”
Lâm Phàn thở dài vừa định nói gì đó, Tạ Trích Tinh đã thẳng chân đá y văng ra khỏi điện.
Giữa tiếng kêu thảm thiết vang lên bên ngoài, Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn sang Tạ Vô Ngôn: “Đây chính là tiến bộ vượt bậc mà cha nói đó sao?”
Tạ Vô Ngôn: “… Cha sai rồi.”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 28: Thiếu chủ, ngài mang thai rồi!
10.0/10 từ 50 lượt.
