Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 14: Gần hết rồi


Tiêu Tịch Hòa ôm chăn lông ngỗng của mình tới, chủ động chui vào chăn trước, nhân lúc chăn che khuất bắt đầu c** đ*.


Trước tiên là áo ngoài, váy hồng, tất dài, rồi đến áo lót, từng món y phục còn mang hơi ấm lần lượt rơi xuống bên chân. Yết hầu Tạ Trích Tinh động đậy, ngón tay vốn đang gõ nhẹ trên đầu gối cũng dừng lại. Rõ ràng đã rời khỏi vòng tay của Tiêu Tịch Hòa, người hắn lại bắt đầu phủ sương một lần nữa, nhưng hắn không những không cảm thấy lạnh mà còn âm thầm sinh ra chút nóng bức.


Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa ló đầu ra khỏi chăn: “Ma Tôn, ta xong rồi.”


Tạ Trích Tinh ngước mắt, đối diện với đôi mắt trong suốt của cô.


Đôi mắt này, thực sự không phù hợp với ngoại hình quyến rũ.


“Ma Tôn?” Tiêu Tịch Hòa thấy hắn cứ đứng yên, bỗng có phần ngượng ngùng.


Vừa rồi nói đến chuyện c** đ* hắn đâu có phản đối, chẳng lẽ giờ lại không hợp tác nữa? Nếu hắn không hợp tác cô phải làm sao, mặc lại quần áo à?


Tầm mắt Tiêu Tịch Hòa dừng lại trên đống quần áo dưới chân, đang do dự thì một chiếc áo ngoài quen thuộc rơi xuống đất, phủ hẳn lên hết quần áo của cô.


… Hửm? Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Trích Tinh đang rũ mắt cởi áo.


Áo bào màu đen rơi xuống, để lộ phần ngực và cơ bụng phủ đầy sương giá… Ôi! Dù đã đoán được thân hình hắn sẽ không tệ, nhưng không ngờ lại hoàn mỹ thế này. Cơ bắp săn chắc vừa phải, không quá cường tráng cũng không gầy, từng đường nét đều vừa khớp đến hoàn hảo như một miếng bánh ngọt thơm ngon.


“Nhãn cầu sắp rơi ra rồi kìa.” Tạ Trích Tinh chế giễu.


Tiêu Tịch Hòa tỉnh lại, ngượng nghịu giả vờ thúc giục: “Ngài nhanh lên đi, ta đã làm ấm chăn rồi.”


Tạ Trích Tinh liếc cô, rồi thẳng thắn ngồi trên giường. Tiêu Tịch Hòa vội dịch vào trong nhường chỗ cho hắn, đợi hắn định nằm xuống mới vội nhắc: “Ngài chưa c** q**n.”


Tạ Trích Tinh coi như không nghe thấy.


… Biết thế mình cũng không c** s*ch như vậy. Tiêu Tịch Hòa hơi hối hận, đang định nhặt lại vài món để mặc thì người kia đã mang theo hàn khí nằm xuống.


Gần như ngay khi hắn nằm vào, hơi nóng trong chăn lập tức tan biến, may là sương giá trên người hắn cũng tan bớt. Tiêu Tịch Hòa run rẩy, nhưng vẫn đưa tay ôm lấy hắn. Dù đã cùng nhau tu luyện vô số lần, nhưng vì chưa từng tiếp xúc cơ thể nên khi làn da chạm nhau, cả hai cùng cứng người.


“Lạnh quá…” Tiêu Tịch Hòa chỉ thấy ngượng vài giây, sau đó hít sâu một hơi, ôm chặt hơn.


Khi da kề da, hơi ấm cũng dần hòa quyện. Tạ Trích Tinh cúi đầu, qua khe hở của chăn có thể thấy màu trắng trải dài, hắn đột nhiên thấy khát khô cổ họng.


Trái ngược với sự phân tâm của Ma Tôn đại nhân, Tiêu Tịch Hòa lại vô cùng nghiêm túc. Cả người dán sát vào hắn, tay vòng qua lưng nhẹ nhàng xoa, cố gắng truyền hơi ấm cho hắn.


Phải công nhân là… lưng Ma Tôn đại nhân thật rộng, từng khối cơ đều căng chặt rắn chắc, chỉ cần đầu ngón tay hơi ấn nhẹ đã cảm nhận được từng đường gân cơ, làn da lại như tơ lụa mềm mại, mịn màng phẳng phiu.


Tạ Trích Tinh rủ mắt, cố gắng phớt lờ bàn tay nghịch ngợm của cô, cho đến khi cô theo cột sống sờ xuống đến tận thắt lưng mà cũng không có ý định dừng lại, hắn không nhịn nổi nắm chặt cổ tay cô: “Này.”


“… Ta đang giúp ngài sưởi ấm.” Tiêu Tịch Hòa lúng túng giải thích.


Tạ Trích Tinh nhíu đôi mắt hẹp dài định nói gì đó, nhưng đột nhiên thấy vết thương trên cánh tay cô.


Là vết thương ban ngày bị rạch, đúng như cô nói như cô nói chỉ trầy da, giờ chỉ còn lại một vệt đỏ.


“Tại sao không bôi thuốc?” Hắn hỏi.


Tiêu Tịch Hòa nhìn theo ánh mắt hắn, gượng cười: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Thực sự là vết thương nhỏ, chỉ là một vết đỏ chẳng khác gì bị mèo cào. Ban đầu còn rỉ vài giọt máu, giờ chỉ là vết thương bình thường.


Tạ Trích Tinh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô: “Lần trước cô trèo cây khiến tay phồng rộp, uống hơn hai chục viên thuốc bổ, quấn ba lớp băng, nằm 2 ngày mới dám xuống giường.”



… Sao hắn nhớ rõ thế! Tiêu Tịch Hòa giật khóe môi: “Chẳng phải là ta… sợ chết sao.”


“Sao lần này không sợ nữa?” Tạ Trích Tinh hỏi.


Ma Tôn đại nhân mà đã muốn truy hỏi thì chẳng bao giờ bỏ qua giữa chừng. Vết thương này là nguồn gốc mâu thuẫn hai người, Tiêu Tịch Hòa không muốn nói kỹ, nhưng nhìn thái độ hắn, vẫn chỉ có thể nói thật: “Vì quên mất.”


Đôi mắt Tạ Trích Tinh hơi dao động.


“… Ngài tức giận nên ta cứ mải lo lắng, thế là quên béng việc bản thân bị thương luôn.” Tiêu Tịch Hòa sợ hắn lại tức giận nên cả giọng nói cũng nhỏ đi.


Tạ Trích Tinh nhìn cô thật lâu, một lúc sau mới đưa tay vuốt lên vết thương của cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa trên đó, không đau, nhưng không làm lơ được.


Tiêu Tịch Hòa sợ hắn càng chạm càng bóp gãy tay mình, dè dặt hỏi: “Ma Tôn, ngài còn tức giận à?”


“Ừm.” Tạ Trích Tinh uể oải lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa cười: “Ngài nói dối, nếu ngài tức giận thì đã bảo ta cút đi từ lâu rồi.”


Tạ Trích Tinh liếc cô.


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Đừng giận nữa mà, ta đâu có cố ý đâu. Với lại ngài nghĩ lại đi, lúc đó ngài đáng sợ thế nào, cắt từng sợi kinh mạch của người ta ra sao. Nếu ta không ngăn, có phải ngài còn định phân thây hắn ta không?”


Tạ Trích Tinh lạnh lùng cười khẩy, đầu ngón tay ấn nhẹ lên vết thương của cô.


Động tác ấy khiến Tiêu Tịch Hòa đau đến kêu lên: “Á…”


Âm thanh ấy mềm mại, quanh quẩn không dứt, cuối cùng còn mang theo chút run rẩy khiến hai người đều sững lại.


Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa lúng túng: “Ta không…”


“Đồ nhát gan.” Tạ Trích Tinh ngắt lời cô.


“Đúng đúng, ta là đồ nhát gan, vậy sau này ngài đừng dọa người ta như thế được không?” Tiêu Tịch Hòa thừa nước đục thả câu, ánh mắt đầy mong đợi nhìn hắn.


Tạ Trích Tinh đặt một tay trên người cô, nghe vậy mới gõ mấy ngón tay theo thói quen, hồi lâu sau mới nhận ra mình đang gõ eo cô. Hắn dừng lại, nhưng đầu ngón tay vẫn đặt nơi đó.


“Được không?” Tiêu Tịch Hòa thấy hắn không nói, không nhịn được hỏi thêm một câu.


Tạ Trích Tinh: “Không được.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Hắn không chút do dự, tàn nhẫn quá đi mất.


“Nhát gan thì phải luyện can đảm. Lần sau còn dám trốn ta nữa…” Tạ Trích Tinh nheo mắt, lời còn lại bỏ lửng.


Sẽ thế nào? Giết cô? Giống như những kẻ đó ư? Tiêu Tịch Hòa tưởng tượng vừa tưởng tượng đã ru lên: “Đã quen biết thế này rồi mà ngài còn dọa ta như thế, chẳng phải hơi thất đức sao?”


Tạ Trích Tinh không đáp.


Tiêu Tịch Hòa thấy vẻ mặt mặt hắn vẫn vậy, không nhịn được dò hỏi: “Ngài không sợ dọa ta chạy mất sao?”


Lúc này hắn mới quay sang nhìn cô.


Tiêu Tịch Hòa gồng mình lên: “Lúc nào ngài cũng dọa ta, lại hay sai khiến ta, ba bữa một ngày ta nấu thì thôi, đến cả cái bát mà ngài cũng không rửa, sớm muộn gì ta cũng bị ngài dọa cho bỏ chạy.”


“Cô chạy thử xem.” Tạ Trích Tinh thản nhiên lên tiếng.



“Sao phải tức?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.


Tiêu Tịch Hòa mừng rỡ, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ tiếc nuối: “Ta biết rồi, ngài chẳng quan tâm ta chút nào. Ta mà đi thật có khi ngài còn chả thèm tìm nữa.”


“Không đến mức đó.”


“Hử?” Tiêu Tịch Hòa hơi chột dạ, ngẩng đầu lên.


“Vẫn phải tìm.” Tạ Trích Tinh liếc cô: “Tìm về rồi đánh gãy chân.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Sau một hồi im lặng, Tạ Trích Tinh bỗng nói: “Chỉ gãy chân thì có vẻ quá nhẹ cho cô.”


“… Ngài còn muốn làm gì nữa?”


“Cắt đứt gân cốt tay chân, ném xuống Vạn Ma Uyên cho oan hồn ăn thế nào?” Giọng điệu Tạ Trích Tinh như đang bàn bạc với cô.


Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn rất lâu, rồi nổi máu liều: “Ta sẽ hạ thủ nhân lúc ngài bị thương!”


Nói xong cô nhào tới, nhe nanh múa vuốt định bóp cổ hắn.


Tạ Trích Tinh dễ dàng nắm chặt hai tay đang quậy phá của cô, xoay người đè xuống. Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy hai cái, kết quả không chỉ đôi tay bị giam ở hai bên tai mà chân cũng bị hắn ép chặt, hoàn toàn không cử động nổi.


Cô lập tức quay đầu, cắn mạnh vào cổ tay hắn.


Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Buông ra.”


“Không buông…” Miệng cô vẫn cắn, lời nói mơ hồ không rõ.


Tạ Trích Tinh nhíu đôi mắt hẹp dài: “Buông ra.”


“Ta không buông.” Tiêu Tịch Hòa khiêu khích nhìn hắn: “Có bản lĩnh ngài cũng cắn ta đi!”


Nói xong, cô lại càng dùng sức.


Cổ tay truyền đến từng đợt đau nhói, cô vẫn cắn chặt không buông, vì dùng sức mà màu môi càng trở nên đỏ hồng hơn, như phủ một lớp nước óng dưới ánh trăng.


Trong mắt Tạ Trích Tinh lóe lên tia nguy hiểm, hắn cúi người chen vào khoảng giữa hai người, thô bạo cắn lên khóe môi cô. Tiêu Tịch Hòa đột ngột trợn to mắt, lập tức ngoan ngoãn.


Trong lều yên tĩnh đến mức Tiêu Tịch Hòa gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.


Một lúc lâu sau, Tạ Trích Tinh buông cô ra, rũ mắt nhìn vết răng ở khóe môi cô: “Còn cắn nữa không?”


“… Không cắn nữa.” Tiêu Tịch Hòa khô khốc lên tiếng.


Tạ Trích Tinh liếc cô rồi lại nằm xuống bên cạnh. Tiêu Tịch Hòa sờ khóe môi bị cắn đau của mình, không dám lại gần như trước. Hai người nằm cạnh nhau, chung một tấm chăn, cùng sưởi hơi ấm.


Đêm càng khuya, trong lều chỉ còn tiếng thở nhẹ.


Không biết qua bao lâu, Tiêu Tịch Hòa mới nhỏ giọng lên tiếng: “Ma Tôn.”


“Ừm.” Tạ Trích Tinh nhắm mắt, nhẹ nhàng đáp một tiếng.


“Ngài thật sự không sao chứ?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.



Tạ Trích Tinh nhíu mày, nhưng không mở mắt: “Gì?”


“Vừa rồi… hình như ngài có phản ứng rồi.” Tiêu Tịch Hòa nói với vẻ khó tả.


Tạ Trích Tinh im lặng một lúc rồi mở mắt trong bóng tối .


Tiêu Tịch Hòa chờ mãi không thấy hắn trả lời, không khỏi ho nhẹ: “Chẳng lẽ trước đây ngài chưa hôn ai bao giờ?” Không thì cũng không đến nỗi phản ứng lớn thế.


“Cô hôn rồi?” Tạ Trích Tinh lại như sắp nổi bão.


“Đương nhiên chưa.” Tiêu Tịch Hòa nói bừa một câu.


Khí lạnh trên người Tạ Trích Tinh mới tan đi.


Rồi lại là sự im lặng dài.


Phải nói rằng, sự tiếp xúc da thịt quả thật có hiệu quả. Dù chỉ nằm kề nhau như thế này cũng hơn ôm ấp cách lớp quần áo, ít nhất trên người Tạ Trích Tinh bây giờ không còn lạnh như băng, lại có chăn lông ngỗng hỗ trợ, hai người đều không còn khó chịu như vậy.


Tất nhiên họ cũng không ngủ được. 


Đêm dài vô tận, Tiêu Tịch Hòa không có tâm trí ngủ, vì vậy chỉ có thể quấy rầy người bên cạnh: “Ma Tôn.”


“Gì nữa?” Tạ Trích Tinh không vui.


Tiêu Tịch Hòa hơi nhếch môi: “Nóng nảy thế, chẳng lẽ vẫn chưa bình tĩnh?”


Nói chơi vậy thôi mà không thấy hắn đáp.


Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên xoay đầu: “Thật à?”


“Kiều Kiều.” Giọng Tạ Trích Tinh mang theo sự đe dọa.


Tiêu Tịch Hòa vui vẻ: “Cái tên ta đặt hay thật, dù ngài có đe dọa thế nào thì nghe vào tai vẫn thấy có phần cưng chiều.”


“Nếu cô không ngủ thì ta không ngại đánh ngất cô đâu.” Mặt Tạ Trích Tinh không cảm xúc.


Tiêu Tịch Hòa nghĩ một chút: “Đừng đánh ngất, chúng ta tu luyện đi.”


Tạ Trích Tinh không nói gì.


Tiêu Tịch Hòa bỗng nói: “Ta sẽ mặc quần áo…” Nói xong cô định ngồi dậy, thế nhưng vừa ngồi lên đã bị người nào đó kéo về.


Cô dừng một chút, cố nhịn không cười rồi hôn nhẹ lên môi hắn.


Nụ hôn này như tia lửa bén vào cánh đồng khô, trong tích tắc đã đốt cháy đồng hoang mênh mông. Khi hắn như cơn bão mạnh mẽ cuốn lấy cô, đầu óc Tiêu Tịch Hòa mơ hồ, chỉ miễn cưỡng nảy ra một ý nghĩ—


Hừ, đàn ông, không phải hắn ghét bị cô chạm vào sao?


Hai người tu luyện suốt đến sáng, Tiêu Tịch Hòa hấp thụ xong chút đan dương cuối cùng thì đã buồn ngủ đến mắt cũng không mở nổi, chỉ có thể rúc vào trong chăn, lơ mơ dặn Tạ Trích Tinh: “Túi Càn Khôn có trân châu tẩy trần…”


Lời chưa dứt, cô đã cảm thấy người sạch sẽ, cả chăn cũng không còn ẩm ướt. Tiêu Tịch Hòa thoải mái, quay người tiếp tục ngủ.


Đây là lần đầu cô ngủ trong lều của Tạ Trích Tinh, nhưng cảm nhận duy nhất khi thức dậy chính là… sao chỗ này lạnh thế! Cũng phải thôi, cái lều này bị gió lùa bốn phía, không lạnh mới lạ.


Tiêu Tịch Hòa quấn chăn, ngơ ngác ngồi một lúc rồi nhìn về phía Tạ Trích Tinh ở ngoài lều: “Bình thường ngài ngủ đây không lạnh sao?”



“… Tội nghiệp ghê, mùa đông lạnh vậy thì ở kiểu gì.” Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa đồng cảm. Hắn vốn có thể chất sợ lạnh mà lại còn ngủ ở nơi gió lùa thế này, bảo sao chứng âm hàn ngày càng nghiêm trọng.


Cô thở dài, buột miệng nói: “Nếu không phải ngài thích ngủ một mình thì ta đã muốn rủ ngài ở chung với ta rồi.”


“Được.”


Tiêu Tịch Hòa: “… Gì cơ?”


Đáy mắt Tạ Trích Tinh lóe lên chút chế nhạo, rõ ràng đã nhìn thấu cô: “Ta nói, được.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Xong rồi, Ma Tôn tiến hóa rồi.


Vì vậy tối hôm đó, Tạ Trích Tinh chính thức chuyển vào lều lớn sang trọng của Tiêu Tịch Hòa.


“Nói trước nhé, ta có nhiều quy tắc, ngài muốn ở đây thì phải nghe lời ta.” Tiêu Tịch Hòa không chịu thua, giây cuối rồi mà vẫn muốn khiến hắn biết khó mà lui.


Tạ Trích Tinh liếc cô: “Hử?”


“…  Quy tắc lớn nhất của ta là không có quy tắc gì hết, Ma tôn cứ thoải mái.” Tiêu Tịch Hòa lập tứngg nịnh hót.


Lúc này Tạ Trích Tinh mới hài lòng, giơ tay vuốt đầu cô: “Ngoan.”


Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ ấm ức.


Qua Trung Thu, trời trở lạnh hẳn. May là bình thường dù cơ thể Ma Tôn đại nhân lạnh, nhưng không đến mức đóng băng, vì vậy hai người ngủ vẫn ấm hơn một người.


Quan trọng nhất là có thể tu luyện cùng nhau bất cứ lúc nào.


Trong quá trình tu luyện chăm chỉ, tu vi của Tiêu Tịch Hòa đã tiến bộ vượt bậc, chỉ vài tháng ngắn ngủi đã sắp đạt Trúc Cơ.


“Ta sắp Trúc Cơ rồi, trời ơi ta lại sắp Trúc Cơ! 200 năm tuổi thọ!” Tiêu Tịch Hòa hứng phấn che mặt: “Trên đời này còn ai có thể sống khỏe mạnh, trẻ mãi không già suốt 200 năm như ta không? Có ai không?”


“Bất kì ai đạt Trúc Cơ đều có thể, với điều kiện họ không làm liều.” Tạ Trích Tinh tạt nước lạnh.


Tiêu Tịch Hòa liếc hắn: “Ngài đừng làm ta mất hứng được không?”


“Không thể.” Tạ Trích Tinh nhíu mày: “200 năm quá ngắn.”


“Không ngắn không ngắn, ta đã rất thỏa mãn rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười híp mắt.


Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ vô lo của nàng, ánh mắt dịu lại: “Không có chí tiến thủ.”


Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, nhanh chóng làm hai món cho hắn.


Tạ Trích Tinh nhìn một cái biết ngay: “Lại qua loa.”


“Làm gì có chuyện đó, ta nghiêm túc lắm đấy, chẳng qua ta làm nhanh thôi.” Tiêu Tịch Hòa ra vẻ đứng đắn.


Tạ Trích Tinh khẽ cười khinh. Ăn món cô nấu 2 năm, cô có qua loa hay không hắn nhìn một cái biết ngay.


Nhưng dù qua loa thì vẫn ngon.


Tạ Trích Tinh thong thả đến bàn ngồi, bắt đầu ăn bữa đầu tiên trong ngày. Tiêu Tịch Hòa vẫn ngồi đối diện xem hắn ăn, chỉ là hôm nay hơi mất tập trung —


Hôm nay cô kiểm tra cổ độc trên người, phát hiện đã sắp được thanh trừ hết, chỉ cần thêm mười mấy hai mươi lần tu luyện nữa là có thể giải quyết hoàn toàn.


Đã đến lúc nghĩ cách chạy trốn rồi.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 14: Gần hết rồi
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...