Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 93: Điểm đáng ngờ tầng tầng lớp lớp


Chương 93. Điểm đáng ngờ tầng tầng lớp lớp


Nghe nói Hình Diệp muốn đi cùng Tào Thiến để bảo vệ Quan Lĩnh, Nghiêm Hòa Bích bèn vừa bước đi về phía khoa Phụ sản vừa ngoái đầu lại, ánh mắt rặt một vẻ giống như Hình Diệp là một em gái bội bạc qua cầu rút ván.


Hình Diệp không thèm nhìn Nghiêm Hòa Bích lấy một cái, anh nói với Cát Khuông Nghĩa: “Hoặc là tự ông hành động một mình, sau khi chúng tôi tìm được mật mã sẽ nói đầu mối ghi trong đĩa CD cho ông, coi như là thanh toán xong. Hoặc là ông đi theo chúng tôi cùng hành động chung, chẳng qua trước mắt đội chúng tôi đã đủ người rồi, chỉ có thể coi là hợp tác lâm thời.”


Sau khi cơ thể khỏe mạnh hơn Cát Khuông Nghĩa là dồi dào sinh lực hơn rất nhiều, ông ta nói: “Tôi cảm thấy tốt nhất là chúng ta chia nhau ra tìm manh mối, có thông tin quan trọng thì trao đổi cho nhau. Nói thật nhé, tôi đã trải qua rất nhiều thế giới, cách thức hợp tác với những người chơi khác cũng là như thế. Như vậy có thể bảo đảm được tin tức thông suốt, cũng sẽ không tổn thương đến tình cảm.”


“Rất hợp lý.” Hình Diệp gật gật đầu: “Có tin tức cô ấy sẽ liên lạc với ông. Nếu như ông có chuyện gì muốn chia sẻ thì cũng có thể liên hệ với chúng tôi qua cô ấy.”


Cô ấy là để chỉ Tào Thiến. Thế giới này Tào Thiến không dùng tên thật, Hình Diệp cũng không muốn tiết lộ tên của đồng đội mình với người khác.


Sau khi để Cát Khuông Nghĩa đi, Tào Thiến mặc quần áo của Hình Diệp vào. Là một chiếc váy ngắn và giày chơi bóng, còn đội một chiếc mũ Beret để tiện che mặt không cho camera quay được, miễn bị người khác nhận ra cô chính là cô gái cần cắt chi kia.


Hai người đi thang bộ xuống tầng 18 tòa nhà số 1 – là phòng làm việc của viện trưởng. Nhắc đến cũng là, văn phòng của viện trưởng lại không ở tòa nhà khám bệnh phía trước mà ở trong tòa nằm viện.


Tầng 18 chủ yếu là phòng họp cho các chuyên gia hội chẩn và văn phòng lãnh đạo, không có bệnh nhân. Hình Diệp và Tào Thiến mở cửa của lối ra an toàn trong cầu thang một khe nhỏ để nghe âm thanh trong phòng của viện trưởng.


“Viện trưởng à, hãy tin tôi, thật sự có quái vật!” Quan Lĩnh cố ý cao giọng, biểu hiện vô cùng khoa trương: “Mấy bệnh nhân kia tôi đã giải quyết rồi, họ đã đồng ý sẽ không nói ra khiến truyền thông chú ý, danh tiếng của bệnh viện chúng ta cũng không bị hư hại. Nhưng chuyện này nhất định phải giải quyết, tại sao lại có loại quái vật kia?”



Viện trưởng bèn để lộ nụ cười hiền lành như chủ nhiệm Vương của khoa Phụ sản: “Tiểu Quan, mời cậu ngồi.”


Quan Lĩnh ngồi trên sô pha trong phòng, viện trưởng đứng dậy đóng cửa lại, đồng thời khóa trái luôn cửa. Lúc nhìn thấy động tác của ông ta con ngươi trong mắt Quan Lĩnh thoáng nhỏ lại, trong lòng hắn âm thầm cầu nguyện – rằng nhất định đại lão phải phù hộ cho tôi đấy!


Nghĩ đến việc Hình Diệp và Tào Thiến đang chờ ở cầu thang, Quan Lĩnh mới thoáng an tâm hơn chút.


“Viện trưởng.” Quan Lĩnh chân thành nói: “Tôi toàn nói sự thật đấy, xin hãy tin tưởng tôi!”


“Tôi hiểu mà, tôi hoàn toàn tin tưởng cậu.” Người đàn ông trung niên hói đầu cười nhạt nói: “Bởi vì tôi đã trông thấy rồi.”


“Nhìn… thấy rồi ư?” Quan Lĩnh cố gắng nuốt ngụm nước bọt vốn không tồn tại, đồng thời cũng thấy trán mình bắt đầu đổ mồ hôi.


“Bệnh viện có camera, đương nhiên là tôi có thể nhìn thấy.” Viện trưởng nói: “Về sau cậu đi chung với ba bệnh nhân kia hồi lâu tôi cũng biết rõ.”


Trong toàn bộ khu nội trú có khoảng chừng hơn 500 cái camera, hôm nay mấy người họ vẫn luôn đi bằng cầu thang cũ không có camera. Viện trưởng muốn tìm được họ qua ghi hình cũng không hề dễ, chỉ có thể dựa theo từng chiếc camera một để tìm, lượng công việc không hề ít.


Quan Lĩnh khó khăn cười cười.


Viện trưởng lại nói: “Tiểu Quan này, cậu cảm thấy con quái vật kia sẽ là cái gì đây? Tôi rất muốn nghe cách nhìn của cậu.”


Quả nhiên là đến rồi, Quan Lĩnh nhớ lại mấy cách đáp lời mà Hình Diệp đã dạy cho mình, nói: “Ban đầu tôi cực kỳ sợ hãi. Đây cũng là chuyện bình thường mà, gặp phải quái vật đương nhiên sẽ muốn bỏ chạy rồi. Nhưng sau khi tỉnh táo lại, tôi nhớ đến việc nó là do một bệnh nhân biến thành, bèn hoài nghi có phải lúc đó nó còn nhân tính không, có phải là đang cầu cứu tôi không. Thế là sáng hôm sau tôi mới đi cùng bệnh nhân trĩ nhiệt tình kia đến phòng bệnh của người mắc sởi kia lần nữa, không ngờ anh ta lại đã khôi phục bình thường rồi.”



Viện trưởng nói: “Tiểu Quan, cậu thật sự là một bác sĩ cẩn thận và lương thiện. Cậu không chỉ nói chuyện này ra ngoài, mà còn trấn an mấy bệnh nhân kia, quả là tận tụy với công việc. Vậy tôi hỏi lại cậu một vấn đề, nếu như thực ra bản thân bệnh nhân sởi kia đã chết, hiện giờ thứ ở trong bệnh viện là một quái vật khoác lớp da người, nhưng nó khao khát cuộc sống của con người, dù có hòa vào xã hội cũng sẽ không tổn thương đến những người khác. Thế thì cậu sẽ đối xử với nó như thế nào?”


Quả là không nằm ngoài dự đoán của đại lão, vấn đề này của viện trưởng chính là một trong những câu hỏi mà Hình Diệp đã chuẩn bị. Hình Diệp đặt ra giả thuýet thái độ với quái vật ký sinh của viện trưởng có ba loại, mỗi loại chia ra làm hai hướng tích cực và tiêu cực, đoạn căn cứ vào mấy khả năng đó để đặt ra sáu câu trả lời. Quan Lĩnh xem qua từng cái và cũng nhớ sơ sơ, cũng tiện trả lời cho viện trưởng.


“Vừa rồi viện trưởng nói tôi tận tụy với công việc, nhưng thật ra là không đúng. Về bản chất tôi là một người rất lạnh lùng, tôi sẽ giấu diếm chuyện này là vì không hi vọng bệnh viện sẽ xảy ra chuyện, dù sao tôi cũng còn muốn làm việc ở đây. Đúng là tôi thông cảm cho bệnh nhân kia, nhưng nếu anh ta thật sự không làm hại đến những người khác, vả lại tôi cũng không có chứng cứ chứng minh anh ta không phải con người. Đã như thế thì sao không để tất cả đều vui vẻ, như thế sẽ bình an vô sự chứ?”


Chỉ có thể bày ra dáng vẻ vô hại, có hơi thông cảm, nhưng đứng trước lợi ích sẽ từ bỏ những nguyên tắc này.


Viện trưởng hài lòng nói: “Cậu thật sự là một người hiểu chuyện đấy Tiểu Quan. Thật ra tôi đã sớm nhìn trúng thanh niên như cậu, vẫn luôn âm thầm khảo sát và muốn mới cậu tham gia vào một kế hoạch vĩ đại vượt thời đại có thể thay đổi nhân loại. Cậu có hứng thú gia nhập không?”


Quan Lĩnh vờ bày ra dáng vẻ được yêu mà sợ, hắn chủ động nắm chặt tay viện trưởng nói: “Viện trưởng, ngài muốn cất nhắc tôi sao?”


Phải biểu hiện ra rằng mình vô cùng h*m m**n công danh lợi lộc, bởi vì dạng người này rất dễ khống chế, là quân cờ mà người bề trên thích nhất. Có điều quân cờ này rất dễ bị vứt bỏ, mà chính vì dễ bị vứt bỏ nên trước khi trở thành con rơi sẽ có thể tiếp xúc được nhiều bí mật hơn. Người ta sẽ không quá kiêng dè hắn, bởi vì sớm muộn gì hắn cũng sẽ là một người chết.


“Đương nhiên rồi, cậu vô cùng đáng giá để cất nhắc.” Viện trưởng mở két sắt trong phòng ra. Bên trong không có tiền, chỉ có một cuốn sách cùng mấy bình Khẩu phục dịch, giống y như thứ mà chủ nhiệm Vương của khoa Phụ sản cho ba người chơi phục mệnh.


Quan Lĩnh nhớ đến lời Hình Diệp nói, “Nếu ông ta mở két sắt ở ngay trước mặt anh thì phải cẩn thận, ông ta đang thử thăm dò anh đấy.”


Viện trưởng đặt bình Khẩu phục dịch vào tay Quan Lĩnh, nói: “Đây là thuốc phòng ngừa không để cậu bị ký sinh, uống hết đi.”


Quan Lĩnh cầm bình thuốc rầu rĩ nói: “Viện trưởng, tôi… Có thể suy nghĩ thêm chút không?”



“Đương nhiên rồi.” Viện trưởng vô cùng hiểu ý: “Tôi cho cậu 24 tiếng để cân nhắc, có điều hôm nay cậu không thể rời khỏi bệnh viện được, cứ ở phòng trực mà cậu hay ở đi. Thời gian này ngày mai cậu cho tôi đáp án được không?”


“Cảm ơn viện trưởng!” Quan Lĩnh cầm bình thuốc màu xanh rời đi.


Vừa ra khỏi cửa, hắn lau mồ hôi trên trán, và mới nhận ra mình bị dọa đến độ phát run cả người.


Dù đã trải qua rất nhiều thế giới, Quan Lĩnh vẫn vĩnh viễn không thể nào thích nghi được với cuộc sống kiểu này, không biết thời gian như thế này kéo dài bao lâu, và phải thế nào mới có thể hoàn toàn rời đi được.


Vốn Quan Lĩnh còn muốn đạt được nhiều điểm để trả nợ và theo đuổi lại vợ mình, nhưng bây giờ hắn lại bỗng nhiên có chút không dám trở thành người chơi cao cấp vì sợ tương lai sẽ biến thành đạo cụ. Hắn không thể nào mới bạn bè người thân gia nhập trò chơi này, đến lúc đó phải làm sao bây giờ.


Haizzz, mặc kệ thế nào đi chăng nữa thì hiện giờ vẫn cứ đi theo Hình Diệp được đến đâu hay đến đó trước. Hắn chỉ có thể đặt toàn bộ thẻ đánh bạc lên người Hình Diệp, hi vọng đại lão thông minh như thế có thể mang theo tấm gương vượt qua cửa cuối cùng, đồng thời nói cho hắn biết làm thế nào mới có thể được cứu.


Sau khi đi vào cầu thang, chân Quan Lĩnh run đến mức phải gập người lại. Tào Thiến phải đỡ thì hắn mới đứng vững được.


“Đại lão, tôi lấy được kháng thể rồi này.” Quan Lĩnh đưa bình thuốc cho Hình Diệp.


Hình Diệp nghi ngờ hỏi: “Ông ta không tin tưởng anh, tại sao lại không sai người theo dõi anh chứ? Mấy người y tá Lâm cũng thế, họ có thể tự do hoạt động trong bệnh viện, cũng không bị hạn chế sử dụng điện thoại. Lỡ may các người dùng điện thoại để truyền thông tin thì sao?”


“Có lẽ viện trưởng cảm thấy không có chứng cứ thì sẽ không ai tin chăng?” Quan Lĩnh đáp.


Hình Diệp lắc đầu: “Không chỉ đơn giản thế đâu. Chúng ta cứ về phòng bệnh trước đi, vừa rồi Nghiêm Hòa Bích nhắn tin đến nói hắn đã đưa y tá Lâm đến rồi.”



“Ngậm miệng đi, đàn ông cờ bạc thua sạch cửa nhà chẳng người phụ nữ nào muốn đâu.” Tào Thiến đá hắn một cú, lẩm bẩm: “Sao đồng đội cạnh mình chẳng có người đàn ông nào tốt thế nhỉ? Đồng đội trước đây… Không cần nhắn đến, còn đồng đội hiện tại thì một kẻ cờ bạc táng gia bại sản, một máy điều hòa trung ương. Còn người đàn ông duy nhất đẹp trai, giàu có, thông minh, biết kiềm chế, không có đam mê bất lương, đời sống tình cảm cũng rất sạch sẽ lại là một… Haizzzz.”


Cả ba người quay lại phòng bệnh, chỉ thấy y tá Lâm đang ngồi khóc trên giường bệnh, còn Nghiêm Hòa Bích ở bên cạnh an ủi cô.


“Cậu lợi hại thật đấy, khuyên được người ta đến luôn à?” Hình Diệp nói với Nghiêm Hòa Bích.


“Tiểu Diệp Tử, cô nghe tôi giải thích đã.” Nghiêm Hòa Bích đẩy y tá Lâm cho Tào Thiến rồi vội vàng giải thích với Hình Diệp: “Tôi thật sự không nói gì đâu, ngay cả năng lực cũng không dùng. Tôi từng thế sẽ không sử dụng kỹ năng ban đầu với người chơi, cái này khiến lòng người ta rất đau đớn. Nhưng hình như tâm trạng của cô ấy rất kém, lúc tôi gặp thì cô ấy đã nôn nghén nghiêm trọng lắm rồi, nom như sắp sụp đổ ấy.”


Hình Diệp nhìn về phía y tá Lâm, chỉ thấy cô khóc đến mức hai mắt sưng húp, vừa khóc vừa nói: “Tôi không muốn sinh con, tại sao ngay cả bạn trai tôi còn chưa có đã phải mang thai cơ chứ, hu hu hu…”


Tào Thiến chỉ có thể khuyên nhủ cô: “Đều là giả hết thôi, sẽ không sinh thật đâu. Nếu quả thật không chịu được thì cô cũng có thể quay về thế giới trò chơi, không thê thảm đâu.”


Tào Thiến hiểu được nỗi thống khổ của y tá Lâm. Là một phụ nữ, những ai không từng trải qua việc mang thai sinh nở đúng là sẽ không thể nào chịu đựng được. Nhưng dù sao chuyện này cũng là giả, chỉ cần rời khỏi thế giới này thì những phản ứng kia cũng sẽ biến mất. Nếu thế giới nào cũng khóc đến đứt ruột đứt gan như cô, vậy thế giới trước ngay cả người họ cũng không phải, chẳng lẽ phải khóc đến chết luôn à?


Nhìn thấy y tá Lâm rõ ràng biết là giả mà vẫn vô cùng đau khổ, Hình Diệp không khỏi nhớ đến gương nhỏ. Cậu đã biến thành đạo cụ, thế nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn duy trì tinh thần lạc quan. Vì thế Hình Diệp nhận ra rằng, không phải ai cũng có thể chịu đựng được loại đả kích này. Tào Thiến cũng đã nói, thiên nga thủy tinh Lâm Lâm của cô đến giờ vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật là mình đã trở thành đạo cụ, cảm xúc của Lâm Lâm lúc nào cũng rất tệ. Khi không có người, Lâm Lâm còn lén lút khóc, và nhớ nhà nữa.


Nghĩ đến đây, Hình Diệp không kìm lòng nổi mà âm thầm đưa tay vào túi sờ gương một cái.


Ai ngờ lần này gương lại không khép lại, giây phút ngón tay mình chạm phải mặt gương lành lạnh, Hình Diệp cảm thấy mặt mình bỗng hơi nóng lên.


________________


Hết chương 93.


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 93: Điểm đáng ngờ tầng tầng lớp lớp
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...