Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi

Chương 92: Hạt đậu nhỏ

Edit: Muur_Feng

Beta: Phưn Phưn

Mẩu chuyện nhỏ số 1

"Khưu tổng, ngài tìm tôi cũng vô dụng, Hoắc tổng của chúng tôi thật sự không có ở công ty."

"Không phải chứ, trợ lí Tôn, cậu đừng làm khó tôi. Tôi cũng đã chạy đến đây một tuần rồi, sao cả một tuần Hoắc tổng các cậu có thể không ở đây được chứ?"

"Ngài ấy thật sự không có ở đây."

"Trợ lí Tôn, chuyện của tôi thật sự phải tự mình nói với Hoắc tổng, cái người thay mặt tổng giám đốc ngài ấy ――"

"Khưu tổng, ngài có nói với tôi cũng vô dụng thôi, không phải tôi cản ngài. Nói thật với ngài, Hoắc tổng xin nghỉ rồi."

"Xin nghỉ?"

"Đúng."

"Vậy khi nào thì về công ty?"

"Ừm, khoảng bảy tám tháng nữa."

"À? Bảy tám ―― bảy tám gì cơ??"

"Tháng."

"...... Ngài ấy làm gì mà nghỉ tới gần một năm thế!?"

"Nghỉ thai sản."

"????????"

Trợ lí Tôn không để ý tới vị Khưu tổng đang hóa đá kia nữa, xoay người trở về, mới vừa đi hai bước anh ta liền cầm di động lên, lập tức cười cười: "Vâng, Hoắc tổng. Ngày hôm qua ngài bảo tôi kiểm tra mấy cái nhãn hiệu tã giấy, tôi đã xem xong rồi, báo cáo kiểm nghiệm của 72 hàng mẫu tôi đã cho người đưa đến Hoắc gia... Nhưng mà có phải là chuẩn bị hơi sớm rồi không..."

Tiếng nói chuyện đã đi xa.

Người đứng tại chỗ vẫn trợn mắt há hốc mồm.

Không đến mấy ngày, trong giới đều nghe nói, vị chủ nhân trẻ tuổi là người điên của Hoắc gia lại có một sáng tạo mới: Phu nhân Hoắc gia mang thai tháng thứ hai, ở công ty anh viết giấy nghỉ một cách rất đúng đắn ―― Xin cho mình 8 tháng nghỉ thai sản.

Buồn cười nhất chính là, tờ giấy xin phép nghỉ kia là do chính tay anh phê duyệt.

Mẩu chuyện nhỏ số 2

Phản ứng thời kỳ đầu mang thai của Tần Khả vô cùng dữ dội.

Mới đầu cô còn kiên trì đi làm bình thường, nhưng khi tiến vào tuần thứ bảy, tình trạng buồn nôn mệt nhọc mất sức quá rõ ràng khiến cho cô không cách nào đi dạy bình thường, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Hoắc Tuấn, Tần Khả đành phải xin nghỉ với nhà trường, tạm thời về nhà dưỡng thai.

Mà cái vị nhân sĩ nắm đặc quyền của Hoắc thị kia, sau khi bản thân thoải mái viết đơn "Nghỉ thai sản" cho mình rồi phê duyệt xong, thì càng danh chính ngôn thuận ở lại trong Hoắc gia, hai mươi bốn giờ kè kè bên cạnh Tần Khả không rời.

Sáng sớm, quản gia đã sắp xếp một nhóm chuyên gia dinh dưỡng có kinh nghiệm chăm sóc cho phụ nữ có thai, hộ lý, giáo sư về thai sản, đến cả Ngôn An ở nước ngoài cũng giới thiệu nhân viên điều dưỡng chuyên nghiệp theo mình từ thời kỳ đầu mang thai, nhưng những người này đều bị Hoắc Tuấn loại bỏ.

Một thân nhiều chức, tất cả mọi chuyện liên quan đến Tần Khả đều do một tay anh làm. Các hộ lý và điều dưỡng đều trở thành giáo viên trong Hoắc gia, tay cầm tay chỉ dạy cho vị chủ nhân Hoắc gia vô cùng thông minh nhưng lại không có thiên phú trong phương diện chăm sóc người khác.

Chờ sau khi mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, thì đến cả việc dưỡng thai anh cũng không buông tha.

――

Trên ban công lộ thiên nhà chính Hoắc gia, Tần Khả vùi mình vào ghế lười biếng nằm phơi nắng, bên tai là giọng kể chuyện êm dịu của giáo sư thai sản, không biết là có tác dụng với bé con hơn hai tháng trong bụng hay không ―― nhưng ít ra thì cô vừa nghe đã ngủ thiếp đi.

Chỉ là ý thức vừa bay tới đám mây mềm mại trên bầu trời kia, sắp đắm chìm vào đó, thì Tần Khả nghe thấy bên tai vang lên vài tiếng khàn khàn.

Chuyện xưa lật sang một trang mới, nhưng lúc này đây người kể lại là một giọng nam trầm khàn.

"..."

Tần Khả khẽ mở mắt ra, ánh sáng phản chiếu khiến cô hơi nheo mắt lại, nhìn về phía bên cạnh ghế nằm vầng sáng chiếu lên một bóng người mơ hồ.

"... Hoắc Tuấn?"

Cô nhẹ giọng hỏi.

Ánh mắt người đàn ông đang tựa bên ghế nằm sáng lên, anh nâng nửa người lên tiến sát lại.

"Tần Tần, anh ở ――"

Còn chưa dứt lời, đã bị Tần Khả đang nằm trên ghế nâng chân, đạp nhẹ lên đùi anh một cái.

Trên ghế cô gái đang vùi mình vào khoảng không mềm mại, nhắm mắt nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh tránh ra, giọng trầm như vậy, cứ như đang kể chuyện ma ấy."

Hoắc Tuấn: "..."

Hoắc Tuấn cười khổ, không thể làm gì khác đành lùi lại, nhưng vẫn canh giữ bên cạnh ghế nằm.

Anh khép cuốn sách lại, không kể chuyện nữa, chỉ giơ bàn tay lên, để lại một khoảng bóng râm nho nhỏ che chắn trên khuôn mặt trắng nõn của Tần Khả.

Rõ ràng trước đó vẫn còn đang lẩm bẩm oán trách, nhưng sau khi nói xong, được dỗ lâu như vậy đều không ngủ, trong chốc lát hô hấp Tần Khả đã trở nên nhẹ nhàng.

Hoắc Tuấn không nháy mắt nhìn chằm chằm vào người đang say ngủ.

Hộ lý bên cạnh thấy Tần Khả đã ngủ, cầm lấy một tấm chăn mỏng, nhẹ nhàng định tiến lên.

Mới vừa đến gần hai bước, thì thấy người đàn ông ngồi bên cạnh ghế nằm đang mải nhìn cô gái đã gầy đến mức gò má đã hơi nhọn, thấp giọng:

"Quả nhiên là cái tiểu tai họa, thật biết giày vò..."

"Đừng có là con gái, vẫn là con trai đi. Chờ con ra ngoài, ba sẽ tính sổ với con."


Hộ lý nghe được thì buồn cười, thật sự nhịn không được, liền dùng âm lượng nhỏ nhất hỏi một câu:

"Hoắc tiên sinh, vì sao ngài lại muốn là con trai?"

Hoắc Tuấn không quay đầu, khổ đại cừu thâm* nhìn chằm chằm bụng Tần Khả mấy giây.

(Khổ đại cừu thâm*: có thể hiểu là chỉ mối thù sâu nặng.)

Sau đó anh nghiến răng.

"Con trai dễ đánh."

Hộ lý nghẹn lời, dở khóc dở cười.

Mẩu chuyện nhỏ số 3

Chịu đựng qua phản ứng khi mang thai, bụng Tần Khả cũng dần dần lớn lên. Hoắc Tuấn lại càng bảo vệ chặt chẽ, sợ sẽ xảy ra chuyện gì nên nửa bước không chịu rời khỏi Tần Khả.

Chỉ ngồi ở trong nhà, dù phong cảnh có đẹp đẽ đến đâu cũng sẽ nhìn đến chán ngấy. Cuối cùng Tần Khả không chịu nổi nữa, liền nói muốn đi dạo ở công viên phụ cận.

Đương nhiên Hoắc Tuấn cũng sẽ đi theo.

Vốn là có mang theo vệ sĩ trong nhà, nhưng mà Tần Khả ngại bọn họ mặc âu phục quá chỉnh tề sẽ dọa đến người khác, nên không cho bọn họ đi cùng, chỉ để bọn họ ở cửa công viên đợi lệnh.

Một mình Hoắc Tuấn đi theo Tần Khả, chậm rãi tản bộ trên con đường mòn bằng đá sỏi.

Đang là đầu xuân, nên người tới công viên cũng không ít, trẻ con lại càng nhiều. Thấy từ bên cạnh chạy qua mấy đứa nhóc, vẻ mặt Hoắc Tuấn nghiêm túc, như lâm đại địch, sợ đứa nào đụng vào sẽ khiến cho Tần Khả bị thương.

Tần Khả thấy vừa vui vừa buồn cười.

Đi không được vài bước thì mệt mỏi, Hoắc Tuấn đỡ Tần Khả đến chỗ ghế dài dưới gốc cây bên cạnh nghỉ ngơi. Hai người ngồi được một lát, thì sau lưng trên cỏ có thêm mấy bé trai, vừa nhìn một cái liền kết bạn với nhau, còn rất nghịch ngợm, hai nắm tay lớn nhỏ thay nhau ném quả bóng cao su.

Lỡ như ném trúng người Tần Khả ―― Tự nhiên Hoắc Tuấn liền nhịn không nổi.

Tần Khả chưa kịp cản, thì thấy Hoắc Tuấn đứng dậy, đi vòng ra sau ghế dài, mấy bé trai không chú ý tới, một người trong đó nhận banh đang cười ha ha ha, liền "Bịch" một cái đụng phải người Hoắc Tuấn.

Cậu bé ngơ ngác, ngẩng đầu lên.

Cậu phát hiện dáng dấp chú này rất đẹp trai nhưng ánh mắt lại vô cùng hung dữ đang rủ xuống, mặt không cảm xúc nhìn cậu.

Cậu bé sợ tới mức rụt lùi trở về.

Hoắc Tuấn hài lòng, giơ ngón tay chỉ sang bên cạnh: "Không thấy ở đây có phụ nữ mang thai à? Đi chỗ khác chơi."

"..."

Bé trai kia mếu miệng, dáng vẻ như sắp khóc.

Hoắc Tuấn là người sẽ vì nước mắt mà dao động?

Biểu cảm trên mặt anh không thay đổi, nhưng ngược lại ánh mắt càng lúc càng hung dữ.

Mấy bé trai kia trố mắt nhìn nhau, một bé trai trong đó có thân cao hơn mấy nhóc còn lại một chút liền đảo con ngươi mấy vòng, có lẽ là chỉ thấy mỗi hai người Hoắc Tuấn và Tần Khả, nên cậu bé liền làm mặt quỷ với Hoắc Tuấn.

"Nơi này là công viên, cũng không phải nhà chú, chú có thể quản chúng cháu chơi chỗ nào sao?"

Hoắc Tuấn cười hừ một tiếng.

"Thật sự không đi?"

"Không đi!"

"Được."

Hoắc Tuấn tùy tay gọi một cuộc điện thoại: "Theo định vị qua đây."

Không tới hai phút, một nhóm vệ sĩ sáu bảy người nhanh chân chạy tới chỗ Tần Khả và Hoắc Tuấn.

Vốn dĩ đang dựa trên ghế xem náo nhiệt Tần Khả liền ngẩn ra, duỗi tay kéo tay áo của Hoắc Tuấn.

"Chỉ là mấy đứa trẻ con thôi mà, anh gọi nhiều người như vậy làm gì?"

"Yên tâm, anh có chừng mực."

Hoắc Tuấn quay đầu, ánh mắt anh lập tức trở nên dịu dàng, anh hơi dừng lại, khẽ nheo mắt, nhìn về phía mấy người vệ sĩ.

"Mấy cậu qua đây."

"Trừng bọn nó."

Tần Khả: "..."

Vệ sĩ: "??"

Ông chủ đã lên tiếng, mấy vệ sĩ dù dở khóc dở cười thì cũng phải làm theo.

Vì thế, ở phía sau ghế dài Tần Khả đang ngồi, có sáu bảy người đàn ông cao to vạm vỡ đứng thành một hàng, che chắn Tần Khả phía sau đến kín mít.

Mấy người đều là mặt không không cảm xúc, hơn nữa bắp thịt trên người hiện rõ qua âu phục, giống như một "Phong cảnh" toàn hung thần ác sát*.

(Hung thần ác sát*: Hung thần chuyên giết người rất ác độc.)

Chưa được mấy giây, chỉ nghe "Oa" một tiếng, theo sau một đứa lại tiếp một đứa, năm sáu bé trai nối đuôi nhau khóc nấc lên.

"..."

Tần Khả đau đầu.


"Hoắc, Tuấn."

Người đàn ông lập tức ngồi xổm bên người Tần Khả, ngữ khí còn mang theo vẻ đắc ý: "Tần Tần, có phải anh rất thông minh không?"

Tần Khả một lời khó nói hết nhìn anh vài giây.

"Sau này, anh cách con xa một chút."

Mẩu chuyện nhỏ số 4

Tần Khả thuận lợi sinh con tại bệnh viện tư nhân nổi danh nhất Tứ Cửu thành.

Ngày đó cô lâm bồn, toàn bộ hành lang bên ngoài phòng phẫu thuật, vệ sĩ của Hoắc gia dựa theo sự sắp xếp của người đã về nước – Hoắc Cảnh Ngôn đứng thành mấy hàng trước cửa phòng phẫu thuật, ngăn trước cửa phòng phẫu thuật vô cùng chặt chẽ ―― để phòng ngừa Hoắc Tuấn giữa đường muốn xông vào phòng phẫu thuật.

Sự thật chứng minh, sắp xếp này của Hoắc Cảnh Ngôn là vô cùng sáng suốt.

Ở bên trong gần như là lần đầu tiên Tần Khả không thể chịu đau được nữa kêu lên, thì gân xanh trên trán Hoắc Tuấn liền nổi lên.

"Tránh ra."

"Hoắc tổng, ngài thật sự không thể vào."

"Tôi không vào, tôi chỉ ở ngoài cửa nhìn."

"..."

Đội trưởng đội vệ sĩ không biết phải làm sao, chỉ tặng cho Hoắc Tuấn một ánh mắt "Ngài nhìn tôi xem thấy tôi có tin không".

Bàn tay Hoắc Tuấn siết chặt.

"Được, tôi không vào."

Đội trưởng đội vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau khi ở bên trong lại vang lên một tiếng kêu đau, anh ta thấy khóe mắt người đàn ông trước mặt khẽ giật giật.

Hoắc Tuấn cười cười, khuôn mặt anh tuấn lộ ra nét dữ tợn, đôi mắt đen nhánh âm trầm lại lạnh lẽo.

"Vậy mấy người cùng đánh với tôi một trận, nếu không tôi sẽ nổi điên đấy."

"?!"

...

Sau khi đứa bé ra đời, bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra. Ông đã sớm đoán được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì ―― kích động, bất an, khẩn trương, đủ loại cảm xúc của người nhà mà ông đã thấy rất rất nhiều.

Chỉ là vừa đẩy cửa ra, thời điểm nhìn thấy rõ tình hình bên ngoài phòng phẫu thuật, bác sĩ liền ngốc luôn tại chỗ.

Không hề giống với bất kì cảnh tượng nào trong tưởng tượng.

Hai bên hành lang là bảy tám người đàn ông mặc âu phục đen nằm ngồi dựa bên tường, chỉ có duy nhất một người đang đứng, cả người mặc quần áo thể thao thường ngày, khuôn mặt thon gầy, trên gò má trắng nõn là vết ứ màu xanh tím nổi bật, nơi khóe môi mỏng còn vương chút tơ máu.

Thấy bác sĩ đi ra, cơ thể người đàn ông cứng đờ.

Mấy giây sau anh đi tới.

Bác sĩ bị dọa muốn chui ngay vào trong phòng phẫu thuật:

"Cái đó, đó... Hoắc tiên sinh??"

Chờ người đàn ông đến gần, bác sĩ mới dám lên tiếng, giọng nói của ông run rẩy: "Ngài đây là..."

Hoắc Tuấn không nói, liếc mắt nhìn phía sau lưng ông.

Bác sĩ chợt hoàn hồn: "Ngài yên tâm, mẹ con bình an."

Ánh mắt Hoắc Tuấn hơi cứng lại, một lát sau, mới thả lỏng ra.

Dường như anh không thể nhịn được nữa, cả người mất sức lùi về phía sau hai bước, dựa lên trên tường. Hơi thở hổn hển, Hoắc Tuấn vô lực giơ tay lên, mu bàn tay, đốt ngón tay chỗ nào cũng đều là xanh tím hoặc là máu bầm, anh khẽ lau đi vết máu trên khóe môi.

Sau đó người đàn ông cúi đầu, nhìn vết máu đỏ thẫm trên ngón tay cái, cười khàn một tiếng.

"Xin lỗi, để ông chê cười rồi."

Thấy Hoắc Tuấn nở nụ cười, lúc này bác sĩ mới hạ giọng xuống, dè dặt hỏi: "Những người này là..."

"Vệ sĩ trong nhà, giỡn chơi chút thôi."

Bác sĩ: "..."

Giỡn chơi, chơi tới mức ở trước cửa phòng phẫu thuật đánh đến một đám mặt mũi bầm dập?

Oán thầm trong lòng xong, bác sĩ mới lúng túng nở một nụ cười nhưng không mất đi sự lễ phép.

――

Làm công việc đỡ đẻ lâu như vậy, lần này xem như ông được mở rộng tầm mắt.

Mẩu chuyện nhỏ số 5

Một năm sau.

Tiểu thiếu gia Hoắc gia Tần Tụng tròn 1 tuổi.

Thời điểm còn cách mấy tháng, cũng đã có người tìm mọi cách để hỏi thăm khi nào thì làm tiệc thôi nôi cho tiểu thiếu gia.

Nhưng Hoắc Tuấn đã sớm lên tiếng, không mời người ngoài, chỉ tổ chức tiệc thôi nôi với người trong nhà, tới dự tiệc cũng chỉ có Hoắc lão gia Hoắc Thịnh Phong, cùng với một nhà ba người Hoắc Cảnh Ngôn về nước đã hơn một năm.

Con của Hoắc Cảnh Ngôn là một bé gái, tên là Hoắc Du, lớn hơn Tần Tụng 3 tuổi, khuôn mặt trắng nõn tròn tròn, đôi mắt đen lanh lợi to tròn như quả nho, khuôn mặt mang nhiều nét giống Ngôn An, dù còn nhỏ nhưng không khó để nhìn ra khi trưởng thành sẽ là một đại mỹ nhân xinh đẹp.

Đối với người em trai giống con khỉ nhỏ bò bò khắp bàn kia, hiển nhiên cô bé cảm thấy rất hứng thú.

"Mẹ ơi, đó là gì thế ạ?" Cô bé chỉ vào đồ vật gần mình nhất đang nằm trên mặt bàn, giọng nói trẻ con vẫn còn nét ngây ngô hỏi.

Ngôn An nhẫn nại giải thích cho cô bé: "Đây là lễ chọn đồ vật đoán tương lai. Vật này là ba mang đến, gọi là giấy và bút mực, là văn phòng tứ bảo*, nếu em trai nhỏ nhà dì Tần lấy được nó, vậy về sau rất có thể sẽ làm một nhà văn."

(Văn phòng tứ bảo*: Là bốn món vật quý nơi thư phòng, được sử dụng cho mục đích viết chữ, vẽ tranh. Chúng bao gồm: Bút, mực, nghiên và giấy.)

"À... Cái kia con biết này, chính là đàn violon."

"Ừ, nếu lấy được cái đó, vậy sau này có thể sẽ là nhạc sĩ."

Cả một chiếc bàn dài đặt đầy đồ vật, nào là bàn tính, con dấu, vợt bóng, bàn vẽ... Cái gì cần có cũng đều có.

Hoắc Du càng xem càng tò mò, chỉ thấy em trai nhỏ mới chỉ biết bò kia chốc sờ cái này, lát sờ cái kia, nhưng cái nào cũng không chịu dừng lại quá 3 giây.

"Em ấy thật là kén chọn." Hoắc Du nhỏ giọng lên án với Ngôn An.

"..."

Ngôn An cười cười, mong đợi nhìn Tần Tụng đang bò loạn trên bàn, cũng không sửa lại câu nói vừa rồi của con gái.

Hoắc Du vô cùng nhàm chán, đứng một lúc không thấy em trai nhỏ chọn xong, thì không khỏi dẩu môi, nhoài người đến bên cạnh bàn dài.

Khuôn mặt cô bé núng nính thịt, làu bàu:

"Em nhanh chút đi."

"Tiểu Du, đừng như vậy."

Ngôn An bất đắc dĩ, vừa định kéo Hoắc Du về, thì thấy đứa bé cách đó không xa trên bàn dài đột nhiên ngẩng đầu lên, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm mấy giây, sau đó dùng cả tay chân bụ bẫm, vèo vèo bò tới ――

Tần Tụng nắm lấy cánh tay của Hoắc Du.

Sau đó cậu bé nhếch môi, lộ ra chiếc răng sữa mới nhú, tiếng cười "Khanh khách" vui vẻ.

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Tần Khả và Ngôn An đều trợn mắt há hốc mồm, không biết nên nói cái gì, người hoàn hồn trước tiên vẫn là Hoắc Tuấn.

Anh khẽ nheo mắt, ánh mắt không có ý tốt đánh giá thằng con trai sắp rớt mông khỏi bàn, nhưng vẫn vô cùng cố chấp túm lấy tay Hoắc Du không buông.

"Anh nói rồi mà, nhất định đây là một tiểu tai họa."

Tần Khả vừa muốn dỗi anh, đột nhiên nghe thấy Hoắc Du "Oa" một tiếng khóc nấc lên ――

"Mẹ ơi! Nó cắn con."

Mẩu chuyện nhỏ số 6

Chỉ chớp mắt, lại qua mấy năm. Lúc này mọi người ở Hoắc gia mới phát hiện, lời nói khi đó của Hoắc Tuấn cũng chỉ là "Khiêm tốn" mà thôi.

Hoắc tiểu thiếu gia Tần Tụng đâu phải là tiểu tai họa ―― Căn bản đây là một hỗn thế tiểu ma đầu mới đúng.

Tuổi nhỏ, nhưng gan lại rất lớn.

Không sợ trời không sợ đất, có thể tự mình lăn lộn đến nỗi khiến cho toàn bộ trên dưới Hoắc gia gà chó không yên. Trong nhà chỉ có vài người là chưa bị cậu gieo họa, hơn nữa tiểu quỷ này còn vô cùng thông minh, cơ bản không có ai thoát được ma trảo của cậu.

Chỉ có một ngoại lệ duy nhất.

Hoắc Du.

Vào mùa hè mỗi năm Hoắc Du sẽ tới trang viên Hoắc gia tránh nóng, cũng đã sáu bảy năm, một lần cũng chưa vắng mặt.

Vì thế vừa đến nghỉ hè, ngày đầu tiên Hoắc Du tới, Tần tiểu ma đầu sẽ sửa sang bản thân lại thật sạch sẽ, mặc áo sơmi trắng và quần tây nhỏ, tóc còn vuốt ngược lên, giống như mấy tiểu thân sĩ.

Chuyện cậu thích làm nhất, chính là giả bộ thành dáng vẻ ngoan ngoãn, như đuôi nhỏ theo sau Hoắc Du gọi "Chị ơi". Giọng nói ngọt ngào muốn đòi mạng.

Năm nay cũng không ngoại lệ.

Hoắc Du vừa mới đến Hoắc gia, đã bị Tần Tụng kéo chạy ra sân sau.

Gia sư được nhà mới tới thấy thế, nhức đầu ngăn người lại: "Tần Tụng, hôm nay con còn chưa học xong cổ văn đâu."

Tần Tụng chớp mắt một cái, nhanh nhảu đáp: "Con học xong rồi."

"Vậy thầy kiểm tra."

"..."

Tần Tụng buồn thiu xụ mặt xuống.

Hoắc Du ở bên cạnh cười cười, nhỏ giọng: "Nhất định em lại ham chơi rồi."

Gia sư dạy kèm tại nhà đã hỏi.

"Liên phong khứ thiên bất doanh xích[1], câu tiếp theo?"

Tần Tụng bực bội không hé răng, nghẹn đến mức cổ nhỏ cũng đã đỏ bừng.

Hoắc Du đắc ý cười rộ lên: "Cái này con biết, Khô tùng đảo quái ỷ tuyệt bích[2]."

"Tiểu thư là nghe lời nhất, nhưng mà câu tiếp theo không thể giúp Tần Tụng đáp nhé."

"Vâng ạ."

"Tần Tụng, Phi suyền bộc lưu tranh huyên hôi, câu tiếp theo là gì?"

"..."


Tần Tụng cúi đầu, khuôn mặt như đưa đám.

Hoắc Du đắc ý, lông mày nhỏ tinh tế nhướng lên, "Ba mẹ chị vẫn luôn nói em thông minh hơn chị, chị thấy không có đúng chút nào."

"Em, em có!"

Hoắc Du hếch cằm nhỏ: "Chắc chắn em không có."

"... Em có!"

"Vậy em nói đi."

"Em thật sự có mà ―― em, vậy chúng ta đánh cược!"

"Đánh cược thì đánh cược! Em nói đi cược cái gì?"

"Ai thua phải đáp ứng đối phương một điều kiện!"

"Một lời đã định!"

Bạn học Hoắc Tiểu Du đắc ý vỗ tay, đột nhiên thấy Tần Tụng vẫn luôn là dáng vẻ lúng túng bỗng đôi mắt đen nhánh sáng lên.

"Phi suyền bộc lưu tranh huyên hôi, phanh nhai chuyển thạch vạn hác lôi, kỳ hiểm dã nhược thử, ta nhĩ viễn đạo chi nhân hồ vi hồ lai tai[3]."

Thuần thục, lưu loát.

Nào có dáng vẻ xa lạ như vừa rồi?

Hoắc Du choáng váng.

"Em..."

Ánh mắt Tần Tụng chợt lóe, lại chuyển thành bộ dạng ngoan ngoãn vô tội kia.

"Chị, chị thua rồi, sẽ không đổi ý chứ?"

Cần cổ trắng nõn của Hoắc Du ửng đỏ.

"Đương nhiên không có!"

Cô bé ủy khuất bĩu môi, giọng càng lúc càng nhỏ đi: "Em nói đi, muốn chị đáp ứng chuyện gì?"

Khóe miệng Tần Tụng cong lên, rất nhanh lại giấu đi, "Không vội."

"Gì cơ?"

"Chờ sau này, sau này em sẽ nói cho chị."

"Ờ..."

Mẩu chuyện nhỏ số 7

Bạn học Hoắc Tiểu Du ngây thơ tin tưởng.

Cho đến nhiều năm về sau, cô mới nhìn thấu được gương mặt thật của tên tiểu ma đầu này.

Đáng tiếc lúc đó, cô đã bị Tần tiểu ma đầu lừa vào sổ hộ khẩu Hoắc gia ―― lúc này muốn hối hận cũng đã không kịp nữa rồi.

The End.

Ngày đào hố: 18/08/2019

Ngày lấp hố: 24/4/2020

Chú thích:

[1], [2], [3]: Nằm trong bài thơ "Thực đạo nan" của Lý Bạch.

"Liên phong khứ thiên bất doanh xích

Khô tùng đảo quái ỷ tuyệt bích

Phi suyền bộc lưu tranh huyên hôi

Phanh nhai chuyển thạch vạn hác lôi

Kỳ hiểm dã nhược thử

Ta nhĩ viễn đạo chi nhân

Hồ vi hồ lai tai"

(Trích trong bài thơ Thực đạo nan – Lý Bạch)

Dịch nghĩa:

"Các ngọn núi liền nhau, cách trời không đầy một thước.

Cây thông khô vắt vẻo tựa vào vách đá cao ngất.

Nước bay, thác chảy đua tiếng ào ào.

Đập vào sườn núi, rung động đá, muôn khe suối vang ầm như sấm.

Đường Thục hiểm trở là như thế!

Thương thay cho các bạn, những người đi đường xa,

Tại sao đến nơi đây?"

Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi Truyện Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi Story Chương 92: Hạt đậu nhỏ
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...