Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47)
A Phổ nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp y phục ướt sũng nặng nề trên người Hoàng Phủ Nam, vừa chạm đến thân thể nàng, hắn lập tức sững người. Khi còn ở Ô Toản, mỗi lần A Xá nghịch ngợm, áo quần xốc xếch cuốn lên đến bụng, lộ ra một đoạn eo nhỏ, một phần cánh tay, hắn đã thấy nàng trắng trẻo, rắn rỏi, như hạt củ ấu vừa bóc vỏ, hạt kê non vừa rũ bắp, chỉ muốn cắn một miếng, giòn tan thơm ngọt. Còn bây giờ, A Xá đã mềm mại như tơ lụa, làn da thịt mang sắc hồng phơn phớt, có huyết, có khí, phơn phớt như cánh hoa, trong suốt như ngọc, hồng tươi như nước, chỗ thì đầy đặn, chỗ lại mảnh mai, không còn là đứa trẻ tròn trĩnh, thẳng tuột năm nào nữa rồi.
Hắn bị cảnh tượng xa lạ trước mắt làm cho sững sờ, đầu óc như mụ đi, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào ngực nàng, lẩm bẩm: “Chưa từng sinh A Nữu A Bảo, thì thật sự… chỗ này chẳng có gì sao?”
Khác với Hoàng Phủ Nam, A Phổ từ trước tới nay đối với những chuyện quỷ thần vẫn luôn bán tín bán nghi. Việc Mạt Lô thị bị nghiệm thân ở thần miếu, cũng khiến hắn nảy sinh đôi chút tò mò.
Hoàng Phủ Nam nghe câu ngốc nghếch kia, toàn thân như bốc cháy, nàng dùng cả hai tay bịt kín mặt, ra sức co rụt vai, tránh né không cho hắn nhìn: “Ta không biết! Mau tránh ra cho ta!”
A Phổ đẩy tay Hoàng Phủ Nam ra, cúi đầu xuống, giống như một đứa trẻ say mê, lại giống như một tín đồ sùng đạo, thử l**m một cái vào nh** h** đỏ trong giấc mơ của mình. Da thịt Hoàng Phủ Nam run lên, nàng dùng hai tay đẩy vai và đầu A Phổ. Hắn có chút mất kiên nhẫn, tóm lấy tay nàng để lên trên đầu, rồi lại hít mạnh một hơi. “Không đúng,” hắn nếm được hương vị, có chút ngọt, còn có mùi sữa.
A Phổ buông tay ra, nâng khuôn mặt của Hoàng Phủ Nam lên, nghiêm túc hỏi: “Có phải nàng là yêu quái biến thành không? Pháp thuật của Hắc giáo không hiệu nghiệm trên người nàng.”
Hoàng Phủ Nam tức đến mức cắn răng, hận không thể một chưởng đánh bay hắn đi thật xa. Nàng ghét cay ghét đắng cái thói nói năng không kiêng dè, lại thêm cái gan to bằng trời của hắn. Ánh mắt nàng rực lên vẻ giận dữ, song trong tình cảnh lúc này, làm gì còn chỗ cho uy nghiêm? Ngay cả lời quát mắng cũng trở nên nực cười và yếu ớt.
Hoàng Phủ Nam cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự uất ức: “Nếu ta là yêu quái, thì sẽ cắn đứt đầu ngươi trước!”
“Không được, chúng ta còn chưa chính thức làm vợ chồng mà.” A Phổ lẩm bẩm, hắn đã sớm hiểu ra rằng làm vợ chồng, tuyệt đối không chỉ là hai người nằm ngủ trên cùng một chiếc giường. Khi xưa, A Xá chỉ là bạn chơi thuở nhỏ, hai đứa trẻ đùa giỡn như đóng vai phu thê, hắn cũng chẳng mấy bận tâm. Nhưng nay, ánh mắt hắn vừa chạm đến nàng thì không thể rời đi được nữa. Phải nuốt chửng vào bụng mới có thể hoàn toàn yên tâm.
Hắn lại tìm đến đôi môi của nàng nhẹ nhàng c*n m*t, sau đó tìm đến đôi tai đỏ ửng từ từ l**m láp như chuẩn bị nuốt con mồi vào bụng. Hoàng Phủ Nam mệt nhừ, cơ thể cũng trở nên tê dại, nằm trên tấm vải lót mà không phản kháng, chỉ có làn da thỉnh thoảng lại run lên, coi như bị chó l**m đi – nàng tự an ủi mình , nhưng khuôn mặt lại không thể kiểm soát mà càng ngày càng nóng, hàng mi nhanh chóng run rẩy, xong cổ họng không kìm được mà khẽ “hừ” một tiếng.
Hơi thở của A Phổ bỗng nặng nề hơn. Lúc đầu, hắn dường như có được một món đồ chơi mới, say mê nghiên cứu khắp mặt và cơ thể nàng. Nhưng sự kiên nhẫn và hứng thú đó nhanh chóng cạn kiệt, hắn trở nên hung hăng, bàn tay dò xuống, kéo đứt thắt lưng của Hoàng Phủ Nam, tách hai chân nàng ra, kẹp vào hông mình. Hắn quá nôn nóng, vội vàng v**t v* một cái, rồi nhô hông lên, mạnh mẽ vùi dập vào chốn mềm mại …
Hoàng Phủ Nam dù gan dạ đến mấy cũng biết sợ. Nàng bị những cú thúc loạn xạ của A Phổ làm cho nức nở khóc òa lên, “Ta không muốn,” nàng không dám nói không thành thân với hắn, không về Ô Toản vì sợ lại chọc giận sự ngang tàng của hắn, bèn gào lên “Ta không muốn sinh A Nữu và A Bảo, ta còn chưa gặp mẫu thân, còn chưa báo thù cho phụ thân.”
A Phổ đưa tay lên mặt Hoàng Phủ Nam, ướt đẫm nước mắt. Hắn th* d*c, bóp lấy cằm nàng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, dùng đầu lưỡi cuốn đi những giọt lệ. Nhưng chẳng ngờ nước mắt nàng càng tuôn ra nhiều hơn, hắn cũng có chút nản lòng, mồ hôi ướt đẫm sống lưng, “Nàng kêu gì vậy, ta, ta còn chưa vào mà,” hắn đột ngột ôm chặt lấy Hoàng Phủ Nam, vừa hôn m*t cổ và vai nàng, h* th*n vẫn không chịu bỏ cuộc mà cọ xát qua lại, trầm giọng nói: “Nàng có thể đợi lát nữa hẵng khóc không? Nàng càng khóc, ta càng khó chịu.”
Hoàng Phủ Nam giận dữ im bặt, bị A Phổ x** n*n, đẩy tới đẩy lui, ánh mắt nàng cũng trở nên hoảng loạn, th* d*c khe khẽ. A Phổ trên người nàng đột nhiên trở nên ngoan ngoãn. Chân nàng buông thõng xuống, đạp lên tấm vải lót, khẽ xê dịch thân mình, đầu ngón tay sờ lên đùi chạm vào một vệt ướt át dính nhớp. “Đây là cái gì?” nàng chất vấn A Phổ.
A Phổ vùi mặt vào cổ và vai nàng, hơi thở dần dần bình ổn. Hắn chống vai lên, nâng thân mình dậy, da thịt ngực hai người cọ xát vào nhau, có một cảm giác tê dại kỳ lạ. Hắn tùy tiện liếc nhìn một cái, nói: “Không nói cho nàng.” Vẻ mặt hung dữ và nôn nóng lúc nãy bỗng biến mất, trong mắt A Phổ ánh lên nụ cười, hắn xấu xa nhào nặn khuôn mặt Hoàng Phủ Nam, “Đồ yêu quái, hãy mau đến cắn đầu ta, đến đây!”
Trước mắt nàng là một lồng ngực căng cứng, mồ hôi ướt đẫm, bên dưới là sức mạnh tuổi thanh niên đang cuồn cuộn chuyển động. Hoàng Phủ Nam cảm thấy A Phổ có điều gì đó đã khác trước, nhưng lại không thể nói rõ là khác ở đâu. Nàng lạnh mặt, đẩy hắn ra, kéo tấm khăn sát tang bên dưới che lên thân mình.
A Phổ liền giữ lấy cổ tay nàng, trầm giọng nói: “A Xá, nhất định có một ngày, ta sẽ báo thù cho Đạt Nhã cô cô và dượng, cho cả A Đạt và A Tô nữa. ” Hắn không còn như thời thơ bé, nói năng bốc đồng nông nổi, giọng điệu lúc này lại mang theo một sự kiên quyết không thể nghi ngờ.
“Ngươi đừng bắt nạt nữ nhân trước đi, rồi hãy nói đến chuyện báo thù.” Hoàng Phủ Nam giận chưa nguôi, buông lời mỉa mai.
“Ta bắt nạt nàng ư?” A Phổ đưa tay xoay mặt nàng lại, nụ cười nơi khóe môi có chút ranh mãnh, có chút thân thiết. “Rõ ràng là nàng cũng thích mà…”
“Xì.” Hoàng Phủ Nam quay phắt lưng đi, vội vàng mặc lại y phục.
“Đợi đã.” A Phổ tháo chiếc vòng bạc nơi tay, giữ lấy chân nàng, đeo vào cổ chân cho nàng. Vòng bạc rộng, trượt lên đến tận bắp chân, A Phổ nhân cơ hội xoa nhẹ hai lượt trên làn da nàng.
“Đeo khóa của ta rồi, sau này nàng chạy chẳng thoát đâu. Quỷ sai cũng không dám bắt nàng đi, nàng sẽ sống đến trăm tuổi.” Ánh mắt hắn dịu dàng, nhưng lại pha lẫn vẻ ngang ngạnh, “Ta thích bắt nạt nàng, cũng cam lòng bị nàng bắt nạt. Nhưng ta chỉ bắt nạt mình nàng, nàng cũng chỉ được bắt nạt một mình ta thôi.”
Hoàng Phủ Nam cúi đầu, khẽ bĩu môi, tay xoay xoay chiếc vòng bạc rộng lỏng nơi cổ chân, “Ta sống đến trăm tuổi, còn ngươi thì sao?”
“Bị rắn độc cắn còn chẳng chết, mạng ta dài lắm.” A Phổ đáp tỉnh bơ.
Khi đưa Hoàng Phủ Nam trở lại Hồng cung, các cung nữ bên lò lửa liền vây lại, ân cần dâng lên trà bơ nóng hổi cho A Phổ, trong mắt các nàng, A Phổ là người sắp cưới công chúa, sẽ trở thành chủ nhân tương lai của tòa điện quý giá này. A Phổ quay đầu nhìn Hoàng Phủ Nam một cái, nàng bị lạnh nhạt đứng bên liền sầm mặt, bím tóc kết đầy hạt châu khẽ hất một cái, hậm hực quay người bỏ đi.
Trong bồn gỗ ở tịnh đường, Hoàng Phủ Nam cẩn thận rửa sạch tay, ngón tay đặt dưới mũi khẽ ngửi đi ngửi lại, chỉ còn lại hương của nhánh bách thơm, nàng mới yên lòng. Cúi đầu nhấc vạt váy lên, chiếc vòng bạc từ khi rời khỏi thân thể ấm nóng của A Phổ Đỗ Mục, lập tức trở nên lạnh lẽo như băng, quả thực chẳng khác nào gông xiềng vương nơi cổ chân. Bước chân nàng vô thức chậm lại, men theo hành lang xoắn, đi lên đài phơi Phật.
Đài phơi Phật ở tận tầng cao nhất của Hồng cung, trên những trụ đồng treo đầy thảm gấm, trông như sân viện đầy dải lụa rực rỡ nơi phủ Sa Sa ngày trước. Hoàng Phủ Nam khẽ lướt tay qua các tấm gấm, bước đến bên tường đá hoa cương thấp, ngoài tường là toàn cảnh thành Lô Tư trải dài dưới ánh mắt. Mái cong góc vút của Hồng cung, những bình đồng, ngói đồng mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn của thần điện và phủ tể tướng.
La Khang tự vọng lại tiếng chuông trầm mặc. Sứ giả nhà Hán đều tín Phật, mà đó cũng là ngôi chùa duy nhất trong thành Lô Tư còn thu nhận tăng nhân.
Hoàng Phủ Nam thu lại quyển kinh đè dưới hòn đá, vừa xoay người đã bị một lực mạnh kéo vào góc tường thấp.
Dưới ánh đèn lay động, Hoàng Phủ Nam không nhìn rõ mặt, chỉ cảm nhận được đó là một binh sĩ Phiên vận giáp, mỗi cử động đều phát ra tiếng giáp sắt nặng nề cọ xát, trên tay còn có phù tín đồng khắc đồng mạ vàng quen thuộc. Dường như sợ làm nàng bị thương, người kia lập tức đỡ nàng dậy, để nàng đứng sát vách tường sau thảm gấm.
“Ta đây.” Một tiếng ngắn gọn vang lên bên tai, người kia ngừng một thoáng, rồi mới gỡ tay khỏi miệng nàng.
“A… A huynh!” Hoàng Phủ Nam đầu tiên là sững sờ, rồi đôi mắt rực sáng lên.
Trên mặt Hoàng Phủ Cật không lộ vẻ vui mừng hay giận dữ , từ sau lần đợi mãi không thấy nàng ở Đại Vân tự, hắn đã chôn giấu tất cả vào đáy lòng, không để lộ nửa phần cảm xúc. Ánh mắt hắn dò xét nàng một lượt. Khi nãy, nàng vẫn luôn nhìn về hướng chùa La Khang, khiến hắn chợt hiểu ra điều gì đó. “Muội tìm người ở La Khang tự? Không phải Tam lang chứ?”
“Không phải…” Hoàng Phủ Nam ngập ngừng đáp. Lúc này, trang phục trên người Hoàng Phủ Cật đã không còn dấu tích của một tù binh Thổ Phiên, trong lòng nàng dấy lên nhiều nghi hoặc, thấp giọng hỏi, “Tán Phổ là…”
Đài phơi Phật vốn không phải nơi kín đáo, cung nữ ra vào không ít. Hoàng Phủ Cật lập tức ngắt lời nàng: “Muội hãy trở về Trường An, hoặc quay lại Ô Toản. Luận Hiệp Sát vốn không có ý nghị hòa, Lô Tư không phải nơi có thể ở lâu.”
Hoàng Phủ Nam nắm lấy tay huynh trưởng: “Thổ Phiên muốn điều năm nghìn quân Ô Toản đi đánh Hồi Cốt.”
“Ta biết.” Hoàng Phủ Cật móc ra một mũi tên vàng bảy tấc và một con ưng bạc từ trong ngực áo, đưa cho nàng nhìn thoáng qua, chính là binh phù điều quân vừa đoạt được. “Ta định tới Vô Ưu Thành một chuyến,” giọng hắn vẫn bình tĩnh, đôi mày anh khí càng thêm nghiêm nghị
“Muội có thể đến La Khang tự lấy một vật tín của Tam lang không? Tướng công họ Tạ muốn cầu viện kiếm quân từ Kiếm Xuyên giải vây. Nếu có chiếu dụ của Thục vương, Tiết độ sứ Kiếm Xuyên sẽ không thể từ chối.”
Hoàng Phủ Nam vội mở túi da: “Ta có ấn đồng của Tam lang.” Rồi nàng hơi ngập ngừng, “Ta sẽ viết một phong thư tay thay Tam lang, gửi gấp về cho Thục vương.”
Việc trọng như thư tay, tín vật, mà Lý Linh Quân cũng đã giao phó cho Hoàng Phủ Nam.
Hoàng Phủ Cật im lặng giây lát, rồi nói: “Vậy là tốt nhất.”
“A Huynh…” Sau cơn kinh ngạc và vui mừng, nét mặt Hoàng Phủ Nam lại có chút lúng túng, “Huynh vẫn luôn theo dõi ta sao?”
Sắc mặt Hoàng Phủ Cật dịu đi đôi phần, vẻ trầm ổn hơn nàng rất nhiều: “Luận Hiệp Sát đang ráo riết lùng bắt đám tù binh ấy, ta dứt khoát lẻn thẳng vào cung.” Hắn dừng lại nhìn nàng, “Ta thấy A Phổ Đỗ Mục đưa muội trở về cung.”
Hoàng Phủ Nam cúi đầu. Tai ương sương giá đã qua, trăng vừa ló khỏi mây, ánh trăng soi rõ gương mặt nàng, biểu cảm thẹn thùng không giấu được.
Trong lòng Hoàng Phủ Cật nặng trĩu, nhưng vẫn gắng giữ vẻ bình thản: “Quân Ô Toản không tuân theo điều lệnh của Luận Hiệp Sát, A Phổ Đỗ Mục sẽ gặp đại họa.”
Chưa để nàng chau mày, hắn nói tiếp: “Muội ở bên công chúa, tìm cách thuyết phục nàng thả Tam lang và Tướng công họ Lữ ra, hiện nay nàng ấy chỉ chăm chăm đối đầu với Luận Hiệp Sát.”
Hoàng Phủ Cật nói dứt khoát: “Một khi Tam lang có cơ hội rời khỏi Lô Tư, muội hãy cùng hắn rời đi. Qua lần này, nếu muội gả cho Tam lang, Thục vương e là cũng không phản đối đâu.”
Khi nãy còn bảo, về Trường An, hoặc về Ô Toản đều được. Trước nay Hoàng Phủ Cật chưa từng thẳng thắn, cương quyết đến thế. Điều đó khiến lòng Hoàng Phủ Nam chợt chênh vênh, nàng ủ rũ đáp: “Muội hiểu rồi.”
Nàng muốn nói với Hoàng Phủ Cật rằng, có lẽ Đạt Nhã đang ở Ô Toản nhưng hắn không còn thời gian, đã có phù tín trong tay, nếu lưu lại Lô Tư thêm một khắc, thân phận sẽ dễ bị lộ.
“Chuyện giữa muội và A Phổ Đỗ Mục, đừng để Tam lang biết.” Hoàng Phủ Cật lại căn dặn một câu, trong giọng nói ấy, như có cả trách móc lẫn thất vọng. Hoàng Phủ Nam vô thức bước theo một bước, nhưng cung nữ đã tới thu thảm, Hoàng Phủ Cật đẩy nàng ra, thân hình thoắt cái đã biến mất sau tấm gấm, rời khỏi đài phơi Phật.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 47: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (47)
10.0/10 từ 25 lượt.
